THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP




Imagetranh Hương

*bấm vào poster để nghe nhạc


25971


Image


C Ò N .N H Ớ .T Ô I .K H Ô N G ?
__________________________________________________________________________
p h ạ m c h i l a n



Tháng chạp, mùa thương, mùa an bình, mùa hy vọng. Trong không khí rộn rã, rực rỡ nhiều mầu sắc của những ngày áp lễ, người ta nghĩ đến nhau không chỉ bởi những món quà và những tấm thiệp chúc Noel xinh xắn, mà nghĩ đến nhau bởi lòng quí mến, vì muốn chia sẻ một chút đầm ấm trong lòng, vì nhu cầu cho đi và nhận lãnh tình thương. Ðiều cần thiết này dường như nhân dịp lễ cuối năm mới có cơ hội bộc lộ Tình Thương dường như là một điều rất khó diễn tả.

Hôm qua tôi nhận được tấm thiệp từ một nơi rất lạ Vỏn vẹn vài chữ 'còn nhớ tôi không?' và cái chữ ký mơ hồ gợi ra bao nhiêu là khuôn mặt. Ðiều mầu nhiệm của những giòng chữ, một câu nhắc nhở khiến tôi đã tự hỏi lòng rằng mình đã nhớ đủ và đã giữ đủ những mối thân tình?

Hẳn nhiên là tôi đã nhớ khi người ta hỏi 'còn nhớ tôi không?'. Tôi ngẩn ngợ Phải chi tôi là người hỏi câu hỏi đó trước, để được trả lời rằng: nhớ!

Cái tội của kẻ chậm chân là phải lục tìm trí nhớ, để rồi phải phân trần rằng tại thời gian chắp cánh và tại ngày xưa chẳng chịu ngừng lại và tại chúng ta cứ lớn mãi và tại không ai chỉ dạy làm thế nào nuôi dưỡng một tình thân. Ngày ấy chúng ta là những đứa bé thích rong chơi, tuổi thơ như những bọt bong bóng, đẹp nhưng dễ vỡ.

Sắp Giáng Sinh, cám ơn người bạn nhắc nhở, tôi mang sổ địa chỉ ra để viết những tấm thiệp Noel gửi đến những địa chỉ xa, để được nhanh tay hỏi trước câu hỏi 'còn nhớ tôi không?'

Sổ tay của bạn hẳn cũng có nhiều địa chỉ?



25972


Image


P E E K A B O O
__________________________________________________________________________
Brussels . Belgium © photos i s y l i


your worst fears visit you again,
if you haven't lived them well.
treat them like your own,
laugh over
the memories that play
a game of peekapoo,
for life is about
the way you keep
sewing peace in your soul.

Nimisha Toshniwal


25974



Image


N G H Ĩ A .L À
T Ô I .V Ẫ N ...
__________________________________________________________________________
n g u y ệ t t h ả o



Tôi còn đẹp như mười lăm mười bảy ?
ai giêng hai vẫn cặm cụi đi về
ôi quỷ đạo
vòng người oan nghiệt ấy
úp ngửa lòng
thắt ngực nỗi đau tê !

Tình thu đông năm ba lần thất bát
nhan sắc mùa xuân hạ rãnh thời gian
giọt nước mắt
cứ mở đường về đất
mỗi hôì hương là mỗi cuộc chơi tàn

Lại ngồi buồn như hình sông bóng núi
tóc lìa vai tim bỏ ngực trống lòng không
ngày rũ rượi hình dài kinh sám hối
đêm trần truồng bóng giải tội tôi xong

Tôi còn đẹp như mười lăm mười bảy !
đợi ba mươi ba mốt mới dậy thì ?




25975

Image

*bấm vào poster để nghe nhạc


25977



Image


c u ố i .T R Ậ N .
__________________________________________________________________________
đ ì n h n g u y ê n



Mưa thu vẫn lất phất, ngựa vẫn phi, người vẫn ngồi, thỉnh thoảng lại có những cuộc giao đấu. Có những trận quyết liệt, sự sống còn nằm trong chân tơ kẽ tóc. Kẻ gục xuống, vấy máu khắp người. Kẻ chiến thắng ngạo nghễ cười, thúc ngựa phi nhanh. Có những trận chỉ gầm gừ, xung đột nhẹ nhàng nhưng hai phía ra đi để lại những oán thù miên viễn.

Mùa đông tới, mưa ít đi nhưng cái lạnh tràn khắp. Ngựa vẫn phi, người vẫn đi. Con nào được nuôi khỏe thì phi nhanh, con ốm yếu thì phi chậm, dù người ngồi quất roi cố mạng. Những cuộc giao đấu thỉnh thoảng hoặc liên tục tiếp diễn. Mất còn, thắng bại vẫn trường lưu bất tận như đoàn người ngựa mỗi ngày mỗi được sinh ra rồi lại mất đi.

Có ai xoay chuyển được trục thời gian! Những con ngựa mỏi mòn chinh chiến rồi cũng bị làm thịt. Những con người cứ thay nhau ngã gục khi sức cùng lực tận. Bất kể đó là một cặp người ngựa hay những kẻ độc hành. Có khi kẻ thất bại không gục ngay trận chiến mà chết vì uất ức hoặc lụi tàn trong khốn khó vây quanh. Kẻ chiến thắng rồi cũng phải ra đi đôi khi chỉ vì bệnh tật, hoặc lại thất bại với cuộc đấu tranh tiếp đó rồi gục ngã.

Tiết Đông chí đã tàn, Lập Xuân lại đến. Mùa của hoa khoe muôn sắc, của lộc biếc chồi xanh. Hai người trên một ngựa bạch cưỡi chung từ xa xuất hiện. Áo choàng trắng họ mặc phất phới nhưng không thấy ánh lấp lánh của mũi kiếm thỉnh thoảng nhô ra như bao kẻ khác.

Thành phố bỗng im lặng phăng phắc...




25978


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image


C R O C H E T .B A S K E T
__________________________________________________________________________
©violetdehue


25979


Image


C H Ẳ N G .C Ó
..H Ồ I .C H U Ô N G .N À O
....C H O V I Ệ T .N A M
__________________________________________________________________________
h h i ế u



1.

đã hết rồi thiên an môn và budapest
chỉ còn việt nam
trong trái tim chúng ta
một đống rác
thải ra từ cộng sản nga
mà một kẻ ăn xin khốn khổ đã đi khất thực
lòng thương hại của thế giới
ở thế ký trước
và bản tuyên ngôn hắn lượm được mót được
chỉ là bãi nôn mửa bầy nhầy
của đông âu

đã hết rồi những tự do độc lâp cho nhân quyền
chỉ là những con chữ xa xỉ
có giá rao bán mười mấy năm gông cùm
không ai còn một thỏi vàng dân chủ nào trong tay
để thế chấp
mọi người chỉ còn đôi chân que củi
chạy đôn chạy đáo chen lấn
trong bọc ny-lon khổng lồ của chế độ
lỗ chỗ lắm lỗ kim
cố sức chiếm giữ một lỗ để ngậm thở
vâng, bây giờ họ chỉ đủ sức để chu mỏ
hút lấy một lỗ kim
để sống
khư khư giữ chặt lấy nó
một áo quan từ đường không hơn kém
mặc kệ triều cường lịch sử
trôi tuột dưới chân
giạt đi biết bao phố phường làng mạc
ra biển
không lâu, rồi sẽ đắm chìm
và tọt thỏm vào các túi dầu thô
của biển đông



2.

dòng sông khóc qua thành phố
dân bản địa chẳng buồn nhỏ giọt nước mắt tha hương
ở xứ người luôn có một nghĩa trang
chôn nỗi buồn lưu lạc
của dòng sông

dòng sông khóc qua thành phố
lắm hoa cườm nở vội một mùa xuân
những ngọn nến đã quên mất lời chúc tết
bởi hoa mai chỉ nở trên xác chết
của loài người

dòng sông khóc cho một nỗi buồn
không là thiên an môn
không là budapest
không là việt nam
dòng sông khóc cho một dân tộc cận đại
sợ hãi như cỏ dại
lịch sử đập tan tham vọng bắc phương
thảng hoặc như khói nhang tử sĩ
lịch sử cứa nát gông cùm
phất phơ như cây nêu trước tết
lịch sử tự hã(à)o ngàn năm thăng long
đến một thế hệ hậu b(ô)ù-x(í)ịt
ý thức đồng bóng

một cảnh tỉnh không thể vói tay
tiếng khóc một chuông câm
cho trang sử dựng nước.




25990


Image


N H Ữ N G .B Ả N .T Ụ N G .C A
__________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n



THoàng đế rất sính văn chương, ngài cũng làm thơ nữa. Một ngày nọ, ngài vời hai mươi mốt thi sĩ danh tiếng nhất trong đế quốc của ngài vào sống trong hoàng cung. Ngài ban cho họ áo mão, dinh thự, xe ngựa, tiền bạc, yến tiệc suốt đêm ngày. Không có thú vui nào mà không có. Cứ thế, năm này sang năm khác. Nhờ vậy mà các ông trở nên mỡ màng béo tốt hơn hẳn trước đây. Một hôm, hoàng đế gọi tất cả những ông thi sĩ vào biệt điện của ngài. Ngài phán rất uy nghiêm:
- Đã ba năm, ta đãi các ông vào hàng thượng khách. Ta hưởng cái gì các ông hưởng cái đó. Hôm nay, ta muốn nhờ các ông một việc. Mong các ông hết lòng giúp ta.

Hai mươi mốt thi sĩ cùng cất tiếng:
- Muôn tâu hoàng thượng. Chúng thần hưởng ơn mưa móc của hoàng thượng đã nhiều, chỉ mong có dịp đền đáp. Xin hoàng thượng cho biết chúng thần phải làm gì. Chúng thần xin hết sức...

Hoàng đế phán:
- Công việc ta nhờ các ông khó khăn và hiểm nghèo, đòi hỏi các ông phải có thực tài, thực học. Đó là làm thơ.

Hai mươi mốt ông đều mừng rỡ. Làm thơ là sở trường của họ. Đây là cơ hội để họ thi thố tài năng trước mặt hoàng đế. Nhưng họ không hiểu vì sao hoàng đế lại cho rằng làm thơ là một công việc khó khăn hiểm nghèo. Mừng, nhưng họ vẫn sợ vì trong mắt hoàng đế hôm nay lấp lánh tia nhìn lạnh lẽo của đao phủ. Hoàng đế nói tiếp:
- Nhưng trước hết các ông hãy cho ta hỏi: Sứ mệnh cao cả thiêng liêng của một thi sĩ là gì?

Một ông bước ra tâu:
- Kính thưa hoàng thượng, theo ngu ý của thần, sứ mệnh cao cả thiêng liêng của thi sĩ là đưa mọi tâm hồn đến gần nhau hơn...

Ông ta còn nói dài nữa, toàn những lời đao to búa lớn. Một ông khác bước ra tâu:
- Thưa hoàng thượng. Sứ mệnh cao cả thiêng liêng của một thi sĩ là nâng cao tâm hồn con người đến khi hòa nhập vào linh hồn vũ trụ...

Hai mươi mốt ông lần lượt bước ra nói, rồi tranh cãi với nhau. Quyết liệt. Ông nào cũng minh triết, cao đàm, hùng biện. Hoàng đế mỏi mệt, lơ đãng nghe. Rồi ngài đưa tay ra hiệu cho tất cả các ông im lặng. Ngài phán:
- Tất cả các ý kiến của các ông ta đều rất trân trọng. Nhưng các ông uyên bác quá, cao siêu quá, ta không hiểu được nhiều. Bây giờ xin các ông hãy nghe ý kiến của ta.

Mọi người hồi hộp, nín thở lắng nghe. Biệt điện im phăng phắc. Từ trên cao, hoàng đế oai nghiêm phán:
- Sứ mệnh cao cả thiêng liêng của một thi sĩ là: Không Được Làm Thơ Dở.

Tất cả đều lặng người đi và cùng chung một ý nghĩ: Hoàng đế đúng là một minh quân. Một bài thơ dở sẽ không hoàn thành được bất cứ sứ mệnh nào. Hoàng đế nói tiếp:
- Ta đã chuẩn bị hai mươi mốt tấm bảng đen cho các ông. Mỗi ông cầm một viên phấn trắng, ta sẽ thổi còi. Khi nghe hồi còi thứ nhất, các ông bắt đầu làm thơ. Khi nghe hồi còi thứ hai, các ông phải ngưng lại ngay, không ai được phép viết thêm một chữ nào.

Ngài lấy trong túi hoàng bào ra một cái còi. Một ông thi sĩ hỏi:
- Tâu hoàng thượng, chúng thần phải làm thơ theo thi pháp nào? Sone, Ballade hay Đường thi, Lục bát phương Đông?

Hoàng đế cười lớn:
- Tùy mỗi người, ta không bắt buộc. Nhưng các ông hãy nhớ cho là: Không có thi pháp nào cho một thi sĩ bất tài.

Một ông nói:
- Thưa hoàng thượng. Xin người cho biết đề tài,

Hoàng đế chỉ vào ngực mình:
- Đề tài chính là ta, chúa tể đế quốc này!

Hai mươi mốt thi sĩ đến trước hai mươi mốt tấm bảng đen cầm hai mươi mốt viên phấn trắng. Hồi còi thứ nhất, hai mươi mốt thi sĩ bắt đầu làm hai mươi mốt bài thơ xưng tụng hoàng đế.

Hoàng đế vẫn ngậm cái còi trong miệng, ngài rảo bước sau lưng các nhà thi sĩ, dừng lại nhìn những dòng chữ các ông viết trên bảng, gương mặt ngài cau có, bực bội. Ngài gầm gừ, tức tối nhai nhai cái còi giữa hai hàm râu. Vài phút sau, hồi còi thứ hai rít lên như một tiếng thét căm giận. Các thi sĩ vội vàng ngưng viết. Có ông đã viết đươc gần kín bảng, có ông viết được một nửa, có ông mới viết được mấy dòng...

Hoàng đế bước lên thềm, ngồi xuống ngai. Hai mươi mốt ông đứng run rẩy nhìn lên. Im lặng. Bất chợt hoàng đế nói như quát:
- Các ông vẫn xưng tụng mình là thi bá thi hào. Bây giờ ta mới biết bộ mặt thật của các ông... Một lũ lừa đảo!

Không ai dám thở mạnh. Hoàng đế nói tiếp:
- Bao nhiêu năm qua rồi mà các ông vẫn quanh đi quẩn lại những từ ngữ sáo mòn như là: Thiên tài, vĩ đại, kiệt xuất, xuất chúng, lỗi lạc, bất tử, thánh nhân, siêu nhân, vĩ nhân. Ông nào cũng từa tựa như ông nào...

Im lặng. Hoàng đế nói tiếp:
- Ta cũng là người như mọi người, cũng yêu, ghét, ham muốn, hạnh phúc, đau khổ, khát vọng. Ta cũng mang phận người với những vinh quang và tủi nhục. Ta cũng có niềm vui, nỗi buồn, những tâm tình cần được chia sẻ, chứ ta đâu có phải là những mỹ từ rác rưởi mà các ông gán cho...

Vẫn yên lặng. Hoàng đế tiếp tục nói:
- Vì tội khi quân, ta sẽ dành cho các ông một hình phạt khủng khiếp, ghê rợn chưa từng có. Nhưng ta ban cho các ông một ân huệ. Ai trong các ông đoán được hình phạt ấy là gì thì ta sẽ tha thứ cho kẻ ấy...

Một người ấp úng nói:
- Muôn tâu, thần nghĩ đó là hình phạt Tứ Mã Phân Thây. Bốn con ngựa buộc vào hai tay, hai chân chạy về bốn hướng...

Hoàng đế cười nhạt, lắc đầu. Một người bước ra nói với niềm hy vọng:
- Muôn tâu hoàng thượng. Thần nghĩ đó là hình phạt Lăng Trì. Dùng dao sắc lóc từng miếng thịt.

Lần này hoàng đế cười lớn:
- Một vị hoàng đế như ta mà lại dùng đến những trò máu me dơ bẩn như thế sao? Hình phạt của ta tàn khốc, dã man hơn nhiều... Các ông nghe đây: Mỗi ông hãy đến đứng trước tấm bảng của mình, rồi thè lưỡi liếm cho sạch những cái mà các ông đã nôn mửa ra...



25992


Image

Image

Image

Image

Image


T H I Ê N .N H I Ê N
__________________________________________________________________________
n g ọ c t h ể


25993 top -
e t e t e t, 10 n ă m - c ò n b ê n n h a u...
1, 2, 3
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...