Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Cõi Ân Tình


Cõi Ân Tình

"...Thỉnh thoảng anh nên phí ít giờ
viết cho em lấy mấy giòng thư
Trời ơi ! Tưởng tượng em sung sướng
Đọc được thư anh gửi bất ngờ...."
- Nguyễn Bính

"... người ở bên trời ta ở đây
chờ mong phương nọ,ngóng phương nầy
Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây....."
- Huy Cận


Ghi sao hết những giòng ân tình qua lịch sử thi ca suốt chiều dày Kim-Cổ. Đông - Tây . Nó chất chồng lên, chất chồng lên. Mà tưởng chừng nếu xô ngã xuống, khối ân tình trở thành giòng thác lũ cuốn cả loài người xuống cõi thẳm sâu. Cám ơn những Đấng quyền uy tối thượng đã nuôi dưỡng giòng ân tình lớn mãi, xoa dịu lòng người qua những cơn đau. Người yêu người tìm đến với nhau trong một thế giới chất đầy nguy biến; Sự nguy biến đã làm ta hoảng sợ, làm mất đi cái nhã thú rong chơi.

Giòng ân tình mãi mãi chuyển lưu, đời đời tiếp nối. Một tín-ngưỡng-đam-mê không cần mời gọi. Bởi thế nhân cảm nhận được đời mình suốt cuộc hành trình ĐI, ĐẾN.

Ân Tình vì mình, vì người, vì đời. Một lần vuốt mắt cho người thân, ân tình chảy theo giòng lệ; một lần ôm chặc người yêu, ân tình làm nồng ấm bờ môi và nhịp tim rung lên xúc động........

Chảy theo giòng ân tình cũng vừa chảy theo dốc đời nghiệt ngã, vừa chảy theo một hạnh phúc no tròn....
Ôi ! Nói sao hết cái giòng ân tình bao la ấy. Cái bao la mà khi nghĩ tới, ta thấy còn nợ người, nợ đời, những giòng nồng ấm thiết tha đã một lần bỏ vượt . Lúc nhớ đến người đã đi xa - có khi là một cõi xa thăm thẳm - mà lời thì mãi còn thổn thức trong tim....

Có lẽ nào mang nó suốt đời. Nặng lắm!

Thôi thì nói ra một chút để ta nghe, người nghe. Cũng vơi bớt những buồn phiền, ray rức... Giòng ân tình chảy qua tâm thức, rót vào đời những giọt Nồng, Cay...

"... Đất liền tình chửa bình yên
lựa là nước chảy triền miên mấy giòng
nhắn nhe theo nước theo sông
Bên đây, bên đấy, tấm lòng sẻ chia...."
- Tế Hanh



trả lời


Cõi Ân Tình


Về Cõi Ân Tình

Từ Cao nguyên trở về
Tôi mang theo phiến đá
Đá thì thầm kể chuyện cõi xưa
Cỏ cây núi rừng ....,
đều từ đá sinh ra
Đá có tên không sao đi vào huyền thọai
Chạnh niệm xưa thuở ấy mang sầu
Bước hành hương ngẩn ngơ tìm dấu cũ
Lòng xót lòng đau đớn giữa xa xăm
Kìa , ráng chiều đang cháy giữa lòng thung
Màu lục sẫm loang trên từng vệt cỏ
Nghe lộp cộp tiếng ngựa phi rền vó
Nhấp chén đời ngồi lặng lẽ nhìn xưa
Đây phiên đá chân dung người bạn cũ
Tạc vào cao vợi núi cùng non ....

TTBA
(viết lại để nhớ Cõi Ân Tình ...ngày ấy)



trả lời


Cõi Ân Tình


Chú CN ơi, cho con bé DQ gửi một "giọt" ân tình be bé ở đây nha [mặc dầu chú & mọi người đã đọc qua ở một góc khác rồi]

Cuối năm 1995, có một con nhóc rời xa phố núi. Trong hành trang mang theo qua xứ người của Nó chỉ độc có sách với sách. Trong đó có "Vọng" cũng ngậm ngùi rời phố núi, lẽo đẽo theo nó suốt bấy nhiêu năm nay. Ừ nhỉ, cũng đã 8 năm tròn rồi đấy chứ. À không, là 8 năm 12 ngày 22 tiếng chứ.

Rồi có một ngày, bỗng nhiên có người nhắc đến "Vọng", làm Nó quày quả trở về một "ngày xưa".... cái ngày ngong ngóng để được đón "Vọng" từ tay "một người".... Cái ngày nó đón "Vọng" cũng chính là ngày Nó lột bỏ chiếc áo vàng ươm, hoang dã của Nó để "xuống phố mùa đông"...... lạnh bươm một cõi lòng [không dám nhắc].....

Rồi sẽ có một ngày "Vọng" lại "ngậm ngùi" rời Nó đi xuống một vùng trời ấm áp ở phía Nam xa xa kia. Lúc ấy, Nó chỉ mong "người cũng mê MM như Nó" yêu quý "Vọng" như chính Nó đã chắt chiu và yêu quý bấy lâu nay.

Lại nhớ "Vọng" nữa rồi. Cuối tuần này chạy qua nhà mới dọn dẹp đống sách vở nằm ngổn ngang trong mớ thùng carton, sẽ mang "Vọng" ra ngắm nghía lần nữa [để biết đâu cuối tháng này "Vọng" lại xa Nó mất tiêu rồi thì sao]

Nhớ "Vọng", nhớ phố núi, nhớ buổi chiều "chú" [cho Nó gọi lại bằng Chú nhen, mặc dù Người không thích chút nào] bồng bế "Vọng" trao cho Nó, nhớ quán chè flan ở góc đường Minh Mạng nơi Nó đón "Vọng",......lại nhớ đủ thứ nữa rồi......

"Vọng" ơiiii



( lại tiếp một đoạn để nhớ Cháu DQ )



trả lời


Cõi Ân Tình


ngày vui ấu thơ
( gởi những em nhỏ của tôi )

quyển tập,
cây bút...
mỗi thứ một ước mơ
biết bao giờ có được?

chiếc nón,
đôi dép...
mỗi thứ một mong chờ!
biết bao giờ có được?

biết bao giờ có được...
nên mãi ước mơ
mãi mong chờ ...

trọn ngày vui ấu thơ!



. ghi nhanh :

Những giòng chữ đơn giản này, tôi đã viết cách đây khá nhiều năm. Tôi đã thuộc lòng nó, bởi hình ảnh mà tôi đã nhìn thấy từ những em nhỏ quê tôi. Những em nhỏ chỉ mặc chiếc áo rách với chiếc quần đùi nhàu nát; tay cầm củ khoai lang, vừa đi vừa ăn, bương bả đến trường. Trong đầu luôn có những ước mơ đơn giản của thời thơ ấu...

Vậy mà dễ gì có được.Những món đồ chơi, chọn đi lựa lại cũng là những viên sỏi, những que tăm và một trái chanh khô, những hòn bi nặn bằng đất sét... Tất cả những thứ đó là nguồn vui suốt thời thơ ấu của những đứa con nhà nghèo. Giấc mơ nhỏ nhoi quá mà vẫn không bao giờ đạt được.

Những em nhỏ khi xưa bây giờ đã già đi, nhưng chúng vẫn còn nhìn thấy có những em nhỏ giống mình của bao năm về trước trên làng quê mình, trên đất nước mình. Mãi mãi như vậy sao? Một triền miên bình lặng của sự đói nghèo luôn hiện hình trước mắt ta, tạo những xót cay từ trong tim óc. Nhưng, làm sao...và làm sao?

Đây không phải là một ấn tượng, mà là một thực thể. Cả tôi và bạn đều biết, nhưng "Lực bất tòng tâm". Những ước mơ nhỏ nhoi thường hằng tiếp diễn, ta nhìn thấy nó trong thân phận đời người dưới áp lực của thời gian trăm năm, hay ngàn năm? trên một quê hương ta luôn nghĩ về và nhớ đến!



trả lời


Cõi Ân Tình


ÂN TÌNH LỚN NHẤT TRONG ĐỜI

" công CHA như núi thái sơn
nghĩa MẸ như nước trong nguồn chảy ra "

Viết những giòng Ân Tình này giữa khi đời mình đã trôi qua quá nửa, có muộn không ? Có. Vì bây giờ mới viết ra thành văn. Nhưng không muộn, không bao giờ muộn, vì những lời con muốn nói với CHA, MẸ luôn tuông chảy trong đầu, trong tim con, như mạch nước ngầm âm ỉ mà hối hả. Không có nỗi bất hạnh nào hơn trong đời người khi phải sống mà thiếu đi tình thương yêu của Cha Mẹ. Con mất Mẹ khi chưa tròn 4 tuổi, hình dung về hình thể Mẹ, với con rất mơ hồ. Con đã vẽ chân dung Mẹ bằng trí tưởng, những nét vẽ về hình thể rất nhạt, chỉ có trái tim Mẹ con tô màu hồng vĩnh viễn không phai.
Với Cha, con khó mà quên chân dung Người, Cha đã làm hai nhiệm vụ : một người Cha nghiêm khắc + một người Mẹ nhu hiền, nuôi dưỡng con khôn lớn và giáo dục con thành người.
Nguồn Ân Tình cao rộng đó chảy mãi trong máu con, là giòng máu của Cha, của Mẹ, nồng ấm trong con suốt đời.

CHA

Khi Mẹ mất- Cha thêm tình của Mẹ
nuôi dưỡng con từ thuở bế vào nôi
Cha nâng con đi tập tễnh vào đời
Cha chỉ cho con thấy chân trời rộng
Cha dạy con vì người mà sống

tất cả vì con - hy vọng một đời
tất cả vì con - Cha khổ một thời

ngày Cha mất - con đang lưu đày biệt xứ
lạy từ biệt Cha, con đã không tròn
hiếu nghĩa cùng Cha, con chưa trả được
nên suốt đời - con mãi buồn đau

con gởi đến Cha khối ân tình sâu nặng
những lời này như một nén hương
tưởng niệm Cha !


MẸ ƠI

Trời nghiêng - Đất cũng trở mình
Mẹ đi vào cõi vô hình lặng câm
yêu thương rời khỏi chỗ nằm
chỉ còn tiếng khóc lăn trầm vào tim
thế gian bỗng chốc im lìm
đời con trăn trở suốt miền ấu thơ
vọng buồn điệp khúc ... ầu...ơ...
nghe xao xuyến chảy ngập bờ nhớ thương
Mẹ đi bỏ cuộc vuông tròn
suốt đời con mãi lịm hồn quặn đau

tóc con nay đã bạc màu
năm-mươi-lăm-năm đã qua rồi, Mẹ ơi !



Và 3 tháng trước Ngày Của Mẹ ( The Mother's Day), Người chị yêu quý nhất của Tôi cũng vĩnh biệt mọi thân thương ra đi. Tôi mong là Chị sẽ gặp lại Mẹ và Cha tôi ở Cõi Vĩnh Hằng - Vĩnh Hằng mất và Vĩnh Hằng Thương nhớ!


LỆ ĐẮNG

( Tưởng nhớ Chị / Người Mẹ thứ 2 đã mất )

Bữa Chị đi , trời đột nhiên trở lạnh
dẫu đang Xuân và giữa nắng Tháng Ba
hàng nến cháy đốt không gian hiu quạnh
mà trầm hương đặc quánh bóng tang qua !

Đất mở cửa đưa thân vào yên lặng
lời Thánh Ca nâng Hồn Chị thăng hoa
đoá hồng đỏ bỗng tím màu lệ đắng
chiều ôm em trên bãi vắng tha ma !



Cao Nguyên

032205



trả lời


Cõi Ân Tình


cám ơn em

với em - chữ cám ơn, anh viết thế nào cho đúng ?
anh không muốn lối chữ Hoa, chữ IN
không màu sắc rực rỡ
vì với em, tất cả đã trở thành đơn giản và thanh thoát
như chính em với chiếc áo bà ba
với mái tóc buông dài óng ả
với nụ cười tự tin và nhân hậu
với tấm lòng chưa biết đổi thay

tất cả là sắc thái của riêng em
rất thơ của loài hoa biển
rất tím của nỗi nhớ thủy chung
rất mặn nồng với ân tình khoáng đạt
rất cao thượng với cả hận thù

tất cả, chỉ riêng em
không có ai trộn lần, vì không thể
nên chữ "cám ơn em"
anh viết giản dị và bình thường
nhưng là cả lòng trân quý
vì niềm tin yêu không hề lay chuyển
giữa dòng thác đời thường hằng biến động
quanh em

anh muốn hôn lên vầng trán thanh nhã của em
với hơi thở nồng nàn
trong ánh sáng diệu kỳ của hai chiều gặp gỡ
cho yêu thương
cho cảm nhận
cho hai trái tim cùng một độ rung
suốt chiều sâu của tâm hồn
qua chiều rộng của một nguồn hạnh phúc


cứ thế nhé em
rồi mai, mai nữa
mình sẽ gặp
ngoài biên độ của thời gian và không gian nhỏ nhặt
ngoài những tỉ tê phù phiếm hờn ghen
chỉ còn thấy bản di ngôn rực sáng
gắn lên chỗ trang trọng nhất của tầm nhìn
khát vọng yêu thương
đã được khải thị bằng ba chữ : anh yêu em

anh lại muốn gởi vào giữa tim em
chiếc hôn nồng nàn, êm ái và tha thiết
với lời chân tình
cám ơn em !



Cao Nguyên



trả lời


Cõi Ân Tình


chân tình

khi chân trời khép lại
biển hẹp phải không em
như khi lòng khép lại
mình cứ mãi bâng khuâng

vì một điều lầm lỡ
vì một việc không may
vì tiếng cười dang dở
vì nụ hôn chưa đầy



Khi lòng đời khép lại
chật chội những con đường
khi chân tình khép lại
ta vuột mất yêu thương

từ Quê hương Đất nước
từ ruộng rẫy thôn làng
từ Thầy Cô Bè Bạn
từ Nội Ngoại họ hàng


em ơi anh sợ lắm
nếu phải có một ngày
giòng chân tình khép lại
ta với người trống không !

Cao Nguyên






trả lời


Cõi Ân Tình


ngả vào tim em

từ ánh sáng
ngời lên trong mắt em
cánh cửa tâm hồn đang mở
anh đi vào tim em
với màu xanh tuyệt diệu của những ước mơ
với màu hồng rực rỡ của ân tình
với màu tím nhớ thương mà em vẫn thích

anh không muốn đi vào tim em
bằng những đoản khúc buồn
với giọng trầm cảm di truyền khốn khó
với căn nguyên của thân phận bão giông
với vết thương u uất của nòi giống bị bạo hành

anh chỉ muốn đi vào tim em
trong sự phảng phất cơn mưa phùn đấu Xuân
của những tháng năm
nhìn những hạt mưa nhỏ li ti
bám vòa tóc em
dẫn chúng ta đi theo dòng tình lãng mạn
đến bây giờ
ký ức anh vẫn còn chứa đầy những hạt mưa đó

có thể nào những hạt tuyết hôm nay
trên miền đất lạ
thay thế những hạt mưa ngày cũ
thì đẹp biết bao?

không!
không thể nào thay thế
vì con tim em
không biến di tâm cảm
qua thời tiết
qua không gian của sự dung thân
qua thời gian hưng trầm thế cuộc

bất biến trong em
cửa sổ linh hồn
con gái
rất Việt Nam

anh đang vào tim em
bằng con đường rất cũ
với anh
vẫn là như thế
em yêu

và cũng vì như thế
chúng mình yêu nhau
anh yêu.


Cao Nguyên



trả lời


Cõi Ân Tình


tâm

sống sao cho trọn kiếp người
với Tâm luôn mỉm miệng cười cùng ta
dẫu đời phù phiếm xa hoa
cũng không vướng nợ chuốt da thịt mình

chim luôn hát gọi bình minh
sao ta mê đắm trong tình bể dâu
từ xanh tóc, đến bạc đầu
góp lời đếm được bao câu tri tình

đạo đời bách vạn chân kinh
thường hằng suy nghiệm thấy mình trước, sau
xuôi tay, danh lợi về đâu
một cành hoa thắm vọng cầu thế thôi

rảnh rang về xứ thăm nôi
gặp người thơ ấu, tặng lời vong niên
nhẩn nha thi họa hồn nhiên
quên đi tạp niệm giữa phiên chợ đời

thế là hạnh phúc lắm rồi
bên bạn tri kỷ, cạnh người tri âm
giữa tình viết một chữ Tâm
nhờ ai đặt trước mộ phần tim ta !



Cao Nguyên



trả lời


Cõi Ân Tình


dáng thơ

Tiếng guốc em gõ hoài âm điệu nhớ
dẫu đã qua thời áo trắng thôi miên
xa lắc thế tưởng chừng như rất mới
gót hồng qua,tiếng guốc vẫn âm vang
(thôi miên)
*
nối tiếp bước cha ông, cùng đi tới
hãnh diện mình là giòng dõi Lạc Long
từng chặng đi, ngoảnh mặt nhớ phương đông
truyền tiếp lửa thắp hồng nôi văn hiến

(chúc phúc)
*
ấu thơ em, một khoảng trời
xanh màu ngọc bích như lời mẹ ru
ngủ ngoan trong mộng hiền từ
môi thơm cười giữa lòng người, tim ta

(chuồn chuồn)
*
mùa Xuân đậu xuống vai em
nhắc hương da thịt đừng quên tuổi hồng
gánh mơ rảo bước theo chồng
ngực căng hưng phấn, nghe đồng lúa ca
(gánh mơ)
*
Em lớn lên bằng lời ru của Mẹ
róc rách qua tim con suối đầu làng
tóc xanh bay trên thảm vàng hương lúa
chân mỏng hồng đạp lá mạ xanh non
(hành trình em)
*



trả lời


Cõi Ân Tình



Ân tình của chữ

Có những con chữ vui vui, qua một lúc mình đùa với nó, rồi bỏ đi. Chữ ngủ yên.
Bề bộn việc người, việc đời
bỏ quên con chữ ngủ vùi mấy Đông.
Nếu không có mùa Xuân - mùa sinh nhật của những con chữ nghĩ về Xuân - chắc gì nó được đánh thức, mà đánh thức từ trong mail box của bạn.
Cám ơn mùa Xuân. Cám ơn bạn gởi chữ về cho tôi đùa vui sau ba mùa Đông thiếp ngủ.
TD thân mến, quả thật là tôi rất ngạc nhiên và cũng rất vui khi nhận email của bạn. Cố gợi nhớ, vẫn chưa nhớ ra được TD là ai? Đã có lần nào mình tiếp xúc qua tin nhắn hay email chưa? Hình như chưa! Chỉ biết TD có tên trong cái list địa chỉ email các bằng hữu thuộc nhóm " Tuyển Tập Văn Học Thời Nay". Về bài thơ "khai bút" tôi gởi góp vui cùng các anh chị em trong nhóm nhân ngày Tết cổ truyền Việt Nam - Tết Bính Tuât 2006.
Chỉ có sự trân trọng chữ nghĩa trong tình bằng hữu mới giữ được 1 cái email bình thường trong mail box của mình lâu như vậy. Giả thử mỗi ngày bạn nhận 5 hay 7 cái thư, trong vòng 3 năm, trên hai ngàn cái thư nằm trong mail box. Khi cần lấy ra 1 cái thư tương thích cũng mất khá nhiều thời gian.
Cái tình do chữ nghĩa vực lên sự thân ái đáng quí biết chừng nào. Nên chi cái thư của TD gởi cho tôi vào những ngày cuối năm như một món quà quí vì hiếm. Dù cái thư chỉ có mấy dòng:
"Bác đi đâu lâu nay sao mà vắng vẻ thế. Bác còn viết văn, làm thơ không? Cầu chúc Bác và bửu quyến Giáng Sinh vui vẻ, năm mới an khang và hạnh phúc"
CN Xin chân thành cám ơn tấm lòng của TD, người gọi tôi bằng Bác, nhưng tôi muốn gọi TD là bạn, một người bạn ân tình.
Cao Nguyên gởi lời chúc bạn và thân quyến một mùa Xuân an vui và năm mới thật tốt đẹp.
Gởi lại bài thơ "khai bút" ở đây, là gởi thêm một ân tình vào "cõi ân tình".
Sắp Tháng Chạp, mùa Xuân trở lại với những cánh hoa đào, hoa mai rộn nở. Thế là Tết Nguyên Đán với những nỗi nhớ quê nhà của kẻ lưu vong cũng thức giấc cùng con chữ. Bếp hồng nào cho bạn và tôi ngồi đợi Giao Thừa trong mùi thơm của những chiếc bánh chưng, bánh tét chờ vớt khỏi nồi. Bàn thờ nào cho tôi và bạn thắp những nén hương vọng bái Tổ Tiên!
Ơi nhớ! Nhớ vô cùng Việt Nam và Tết quê nhà.

VA cuối tháng mười hai 2008.


KHAI BÚT




MỒNG MỘT


Mồng Một mang chữ xuất hành
tung lên vất xuống đã thành nhịp thơ
rủ tim em đánh ván cờ
hai dòng đen đỏ máu chờ nóng môi!

gắp con lục bát làm mồi
kéo căng con mắt câu lời tình si
hồn thơ phát ngọn từ bi
định tâm mớm nụ xuân thì lộc non!


MỒNG HAI


Mồng Hai dạo phố tình tôi
gặp em tươi rói tiếng cười giữa tim
đốt nồng khoé mắt chân chim
hàm răng cắn nụ bình yên chào người

nghiêng hoa rót mộng vào đời
dành riêng vạc nắng tuyệt vời tặng em
ngã lưng trên tiếng hát đêm
bềnh bồng mười ngón tay tiên nở hồng!

MỒNG BA

Mồng Ba đãi tiệc tiễn Hoa
nụ đi, cánh vỡ, nhụy nhoà hương bay
Đào Mai gió ghẹo lã say
Cúc Hồng úa mặt đợi giây phút tàn

góp hương bụi phấn hoa vàng
viết tràng chữ Ái, thương quàng cổ Hoa
nhắc tình giao phối thiết tha
đợi Xuân mùa tới ngàn Hoa lại về!

Xuân Bính Tuất 2006

Cao Nguyên



trả lời


lên trên