Đoản Khúc                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



cám ơn em


cám ơn em

với em - chữ cám ơn, anh viết thế nào cho đúng ?
anh không muốn lối chữ Hoa, chữ IN
không màu sắc rực rỡ
vì với em, tất cả đã trở thành đơn giản và thanh thoát
như chính em với chiếc áo bà ba
với mái tóc buông dài óng ả
với nụ cười tự tin và nhân hậu
với tấm lòng chưa biết đổi thay

tất cả là sắc thái của riêng em
rất thơ của loài hoa biển
rất tím của nỗi nhớ thủy chung
rất mặn nồng với ân tình khoáng đạt
rất cao thượng với cả hận thù

tất cả, chỉ riêng em
không có ai trộn lần, vì không thể
nên chữ "cám ơn em"
anh viết giản dị và bình thường
nhưng là cả lòng trân quý
vì niềm tin yêu không hề lay chuyển
giữa dòng thác đời thường hằng biến động
quanh em

anh muốn hôn lên vầng trán thanh nhã của em
với hơi thở nồng nàn
trong ánh sáng diệu kỳ của hai chiều gặp gỡ
cho yêu thương
cho cảm nhận
cho hai trái tim cùng một độ rung
suốt chiều sâu của tâm hồn
qua chiều rộng của một nguồn hạnh phúc


cứ thế nhé em
rồi mai, mai nữa
mình sẽ gặp
ngoài biên độ của thời gian và không gian nhỏ nhặt
ngoài những tỉ tê phù phiếm hờn ghen
chỉ còn thấy bản di ngôn rực sáng
gắn lên chỗ trang trọng nhất của tầm nhìn
khát vọng yêu thương
đã được khải thị bằng ba chữ : anh yêu em

anh lại muốn gởi vào giữa tim em
chiếc hôn nồng nàn, êm ái và tha thiết
với lời chân tình
cám ơn em !

cao nguyên



trả lời


cám ơn em


Chủ / Khách

Từ bữa bỏ quê lên phố, hắn là khách của nhà trọ, và làm chủ chiếc xích lô để cân bằng nhu cầu cơm áo trên đường vào ước mơ: làm kẻ tú tài.
Hắn tự răn: làm chủ chiếc xe giống như làm chủ đời mình. Nhớ mà giữ luật. Không gian đời trăm ngả, thời gian sáng tối vô chừng.
Hắn làm chủ chiếc xe, nhưng khách làm chủ hướng đi của hắn. Hắn phải tuân thủ, để mỗi tối hắn còn đếm được những đồng bạc có giá trị ngang với cật lực hằng ngày của hắn. Đồng thời hắn cũng đếm thời gian, để chia cái khoản tiền có được: phần nào cho cơm áo, phần nào cho sách đèn, phần nào cho những bất trắc.
Với sách đèn, vào thời nhiễu loạn, khó mà làm chủ được hướng đi. Hắn sợ chưa làm được kẻ tú tài thì bị chủ đất gọi thi hành trách nhiễm của kẻ thất phu trước cảnh quốc phá gia vong.
Vòng đai lửa ngày càng giáp mặt với con phố. Cái nghề cật lực của hắn bớt cơ hội chào khách. Cái vốn lập thân của hắn bị nhu cầu cơm áo xói mòn, buộc hắn phải chạy nước rút trên đường văn, nhưng lực bất tòng tâm. Hắn chưa kịp múa bút thì phải lên đường múa kiếm.
Ngày lên đường, hắn làm khách của chiếc xích lô vừa đổi chủ.
Sau mươi mùa trăng luyện kiếm, hắn thượng sơn hành hiệp trả ơn sông núi. Hắn làm chủ cây kiếm nhưng múa không toàn hảo theo ý. Nên đến một ngày, cái kẻ thù thường dấu mặt trong bóng đêm, chộp được cơ hội phản công. Hắn bị khống chế bởi kẻ thù vốn không đủ tư cách làm chủ hắn. Hắn đành phụ kiếm như phụ lời giáo huấn của tiền nhân: uy vũ bất năng khuất, sau những chấn song sắt điều khiển bởi tên chủ ngục cuồng tín và điêu ngoa!
Hằng đêm, hắn nghe lời trầm cảm len qua lỗ khóa cửa ngục hai tiếng lạnh lùng: vận nước!



trả lời


lên trên