Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



còn lời nào cho em


lời tự tình


Phải nói là lời tự tình
của Nó, của Tôi
khi bình minh còn rọi vào xóm nhỏ
còn rọi vào một chút của hồn nhiên
Nó là ai?
Tôi là ai?
những thân phận đời đi trong nghiệt ngã
đi trong lương tri kiệt lã của người
Hãy gượng dậy - Tôi bảo Nó
Bước thẳng lên - Nó bảo Tôi
và đi
rất sợ những khi nhìn lại
những bước chân còn rướm máu tươi
những gai đời có thể nào không biết
nhưng tránh được sao
đêm tối vô cùng
cũng may còn chút tình tha thiết
cứ rộn ràng giục bước chân đi

Rồi đêm về
Tôi, Nó ôm nhau khóc
còn được gì cho bữa ăn mai
một ổ bánh mì khô
một tô cháo loãng
đã hết rồi sau lúc hoàng hôn

Bạn hỏi
từ đâu Tôi quen Nó
ở mọi nơi
xó Chợ
đầu Đường

Bạn hỏi
từ khi nào Tôi quen Nó
Tôi sinh ra
Nó đã có rồi
mai Tôi chết
Nó vẫn còn có đó

Bạn hỏi
sao Nó thân với Tôi
Nó kia kìa
bạn hỏi Nó đi
nhưng chưa chắc Nó trả lời
nếu bạn nhìn qua Nó
dửng dưng

cách tốt nhất
Bạn hãy nghe
lời thì thấm của Nó
trong đêm!

Cao Nguyên



trả lời


còn lời nào cho em


lời thì thầm của Nó

đừng nhìn tôi với lòng thương hại
khi tôi ăn nửa chén cơm ôi
đừng nhìn tôi như thằng vô lại
khi tôi nhặt một cắc bạc trên đường

tôi vẫn sống vì tôi sợ chết
tôi vẫn đi vì vẫn còn tin
theo cách nói Ba tôi ngày trước
" Qua cơn bỉ cực tới hồi thái lai "

tôi vẫn sống vì tôi chờ đợi
giòng ngọt ngào chảy giữa thương đau
tôi vẫn bước với lòng mong mỏi
được một lần đứng thẳng trong đời

tôi đã khóc không vì cái mất
mà vì đêm ngủ chẳng bình yên
những đồng bạc giữa đời vương vãi
đồng nào rơi dưới bước chân tôi

tôi đang đếm những gì đã mất
Cha - Mẹ - Anh Em - Bạn gần xa
tôi đang níu những gì tôi có
trái tim tôi - hồn của tôi ơi!


Cao Nguyên



trả lời


còn lời nào cho em


Dẫn nhập

NÓ và những-Nó. Bước xuống đời với hành trang thân phận nhỏ nhoi và thiếu phần may mắn. Tất cả là những đứa em thân mến của tôi và bạn. Những đứa em đã-đang-sẽ còn trong đói khát, trong ngu dốt, trong tật nguyên.. Bởi các em đã sinh ra trong những nơi chốn luôn có sự hiện diện của Nghèo Đói, Chiến Tranh và Dịch Bênh...
Nó và Những-Nó có đấy từ ngàn năm trước, từ vạn năm sau.. mãi mãi tồn tai. Nhưng cứ mỗi lần gặp Nó, gặp những-Nó, tôi lại thấy xao xuyến và nghẹn ngào. Cho Nó vài đồng ư? Và chỉ vậy thôi ư? Tôi muốn ôm Nó vào lòng, vỗ về Nó, và nếu có thể, tôi giúp Nó bước vững hơn theo đôi nạng gỗ!
Chắc Nó cũng muốn nghe được những ai đó nói với Nó những lời nồng ấm của sự cảm thông chân thành và sâu sắc về một thân phận cố đứng lên trên một vũng lầy...
Tôi (và bạn ) đang đứng từ phía cuộc-sống-lương-thiện và nhân-ái, khướt từ khía cạnh những-Nó đi xin ăn dưới lòng thương-hại của người khác.
Nhìn Nó, nghĩ về Nó và chúng ta viết, nói với Nó những lời tâm cảm ...
Mời bạn ...



trả lời


còn lời nào cho em


bản Sonat buồn


trong âm vang bản Sonat buồn
em đã ngủ theo giòng nước mắt
trong nỗi đau của lời tự truyện
em qua đường với nỗi xót xa

môi em rung gọi mời nhân ái
trong mắt người tia sáng dửng dưng
lấy câm nín buộc chân mình lại
em nhìn em thân xác rưng rưng

miếng cay đắng ngậm vào đã nuốt
sợ nãn lòng do thức ăn thiu
những hạt bắp trong tay khô quắp
ngâm vào nước mắt sẽ mềm ra

có lúc em no vì quá đói
nhấp môi cười thần trí hôn mê
vết thương vỡ theo đời nhức nhối
điệp khúc buồn - em vỗ về em!

Cao Nguyên



trả lời


còn lời nào cho em


Kẻ Tôi - bây giờ

(Ăn mày là ai? ăn mày là ta
Đói cơm rách áo hoá ra ăn mày)

Nếu bạn đã từng là kẻ đói ăn
Sẽ yêu hơn khi có một mái nhà
Hạnh phúc giản đơn là khi mở cửa
Có một ánh đèn cơm sắp đũa đợi mong
Nếu bạn đã từng ba ngày không có hạt cơm
Mắt trong xanh hay ngày tháng mịt mù
Sẽ yêu hơn góc phố bếp than hồng
Và nhói lòng trước mắt bé ngây thơ
Bạn có biết tôi đã từng như thế
Ngửa tay xin nước uống giữa trời mưa
Cồn cào ruột gan run tay xin, miệng méo
Vất vưởng đời thường - cuộc sống chung chiêng

H.A



trả lời


còn lời nào cho em


Áo Trắng và Ma Soeur

Ngày xưa thuở học trò
Áo Trắng màu tinh sơ
Không hề mang vướng bận
Luôn ngơ ngác, dại khờ

Một hôm nơi góc phố
Thấy cuộc đời quay lưng
Bao em thơ, trẻ nhỏ
Ngơ ngác - lạnh vô cùng

Rồi bên hè phố vắng
Người ăn mày đơn thân
Chiếc áo không đủ ấm
Mong tình thương bội phần

Chiếc Áo Trắng học trò
Thay bằng áo Ma Soeur
Dấn thân trong phục vụ
Không ngần ngại bao giờ

Những trại cùi đi qua
Không vắng tiếng nô đùa
Áo Trắng xưa vẫn thế
Không sợ gì ganh đua

Những tình người chan chứa
Đã thấm lòng Ma Soeur
Áo Trắng luôn thầm hứa
Trung trinh - tình dại khờ

Nhọc nhằn giữa nắng mưa
Săn sóc những người khờ
Mớm ăn và tắm rửa
Vẫn thấm tình Ma Soeur

Khoác Áo Trắng đơn sơ
Nhẫn nại và đợi chờ
Mong đàn em ráng học
Để khỏi phải bơ vơ

Đón nuôi đàn em thơ
Dậy dỗ chẳng tính giờ
Nghề đan, thêu, và móc
Mai này - khéo được nhờ

Áo Trắng và Ma Soeur
Xưa và nay - vui chờ
Tình thương chan nhân thế
Không quản ngại nắng mưa.

Dã Quỳ



trả lời


còn lời nào cho em


Đánh Thức Tuổi Thơ


Tí tách
mưa cuối mùa
rơi vội ngoài hiên

mỏng manh
sương nửa đêm
nhòa tan lòng phố

bình yên
ta ngồi đây
tìm lại tuổi nhỏ
xa vời
xa

trang thơ cũ mở ra
thấy bóng quê nhà
cánh diều
mạ non
khói chiều
mái rạ
tiếng sáo chiều trên lưng trâu - đứa trẻ
tiếng ru hời - mẹ đưa võng à ơi
cánh cò lả bay theo hương đồng nội
trĩu nặng gánh ngày mùa - hàng xóm thân quen

ngày xưa
tỉnh giấc quê hương
tiếng dế nỉ non nơi gốc rạ
tiếng gọi nhau buổi hừng đông cấy mạ
tiếng bìm bịp gọi mùa
tiếng chim cuốc gọi nhau

ta
ngồi đây
khản giọng gọi
tuổi thơ tỉnh dậy
giữa cuồng quay cuộc sống
xô bồ ngày qua

thản nhiên
gọi chính lòng ta
đừng ngủ quên!

Dã Quỳ
_____________________________



trả lời


còn lời nào cho em


Nguồn Xanh

Cứ mỗi đầu năm, nhóm "Nguồn Xanh" họp mặt để trao đổi những ý nghĩ từ những góc độ nhìn vào cuộc sống thường ngày. Để đề ra hoặc bổ sung những điều khoản trong hướng đi mà Nhóm đang thực hiện.
Năm nay, vấn đề được đặt ra là trọng tâm của công việc thiện nguyện nên dồn nổ lực vào đối tượng nào giữa hai đối tượng: Người Già và Trẻ Thơ do hoàn cảnh khó khổ mà cuộc sống mất nguồn vui hay bị chựng lại.
Tỷ lệ ưng ý nghiêng về phía Trẻ Thơ. Vì rằng Người Già phải cảm thấy họ được may mắn sống đến thời "thất thập cổ lai hy". Họ đã sống trải qua hai thế kỷ và chịu đựng cả hai trạng thái chiến tranh và hòa bình trên quê hương. Chịu đựng thêm chút nữa cũng không sao! Miễn là phía sau họ đám con cháu không phải chịu sự cùng khổ của một kiếp người!
Còn những đứa trẻ vốn được sinh ra trên một đất nước đã hòa bình nhưng bị dìm đuối dưới sức nặng của những hậu quả tàn khốc do chiến tranh để lại. Hoặc do cha mẹ không đủ sức nuôi con dẫu đã bán cả máu mình để mua sữa và thức ăn cho con. Đến lúc họ kiệt sức đành buông đứa con do mình đứt ruột đẻ ra; Hoặc do cha mẹ đẻ con ra mà quên trách nhiệm nuôi lớn đứa con, cũng đành vất con mình ở một nơi không xứng với phận làm người!
Những đứa trẻ đó đang và sẽ sống, lớn lên như thế nào? Bạn hiểu mà!
Sao mình không nâng nó lên, vuốt phẳng những nếp nhăn thân xác nhọc nhằn trước tuổi? Nuôi lớn nó thành người hữu ích cho mai sau với bước đi vững vàng trên con đường nhân ái. Có được một tri thức đủ biết vun xanh một gốc cây đời từ trên những rữa mục của quá khứ.
Trong góc độ nhìn của bạn vào vấn đề vừa nêu ra, bạn nghĩ sao? Ý kiến của bạn giúp nhóm Ngồn Xanh ổn định hướng đi thiết thực hơn trong khả năng có thể của mình.

Cám ơn sự lưu ý của bạn.
Thay mặt nhóm Nguồn xanh

Cao Nguyên
VA 5 Mar 2009



trả lời


lên trên