Hồn Quê                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



những nó


những nó

mượn chiếc bát sành vỡ miệng, của em
rót tràn đầy rượu đế Gò Đen, của anh
chúng mình uống một lần cho đã
nhớ giữa đời còn có anh, em

em có biết trên "thềmhoang" ngày cũ
anh theo "bồn lừa" đuổi bóng trong mưa *
trái bóng ấu thơ của tụi anh đã vỡ
phải chi còn, anh sẽ tặng em

nhưng có bóng, em làm sao đuổi bắt
khi bát này mãi mãi chẳng đầy cơm
và nếu đầy cơm, em lại càng ngơ ngác
phố cũ thềm xưa đã khác nhiều rồi
chiếc gậy em chen chân người rất vội
trái bóng lăn bối rối giữa đời say!

có thể hôm nay mình cũng say em nhỉ
giọt rượu này - hệ luỵ giữa anh, em
vết thương cũ trên da anh, giờ trở thành thi vị
nỗi đau giữa lòng em, đừng nghĩ sẽ không còn

em đã biết mình từ đâu tới
thì mai này cũng từ ấy mà về
dẫu quê ta, đông mưa tràn bão lũ
đồng ruộng khô nẻ đất giữa trưa hè

ở nơi đó không còn gì sợ mất
vì anh, em - những kẻ đã không nhà
thương quá đi thôi những tuổi đời khốn khó
như anh, như em, như những nó của ta!

---------
* Tác phẩm của Nhật Tiến và Duyên Anh



Cao Nguyên



trả lời


lên trên