Hồn Quê                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



bọn mình


bọn mình

( thương mến về bọn mình : PK, Đ N, HA ...
K 22/VBTĐ - 1965)

(đừng nên nói: quả đất này quá rộng
miễn bọn mình còn sống, sẽ gặp nhau)
mỗi lời nói của một niềm hy vọng
giúp bọn mình thu hẹp những đêm sâu!

bốn mươi năm trước, không gian ta là lửa
và thời gian là ngưỡng cửa mất, còn
nên bọn mình, chẳng đứa nào chắc hứa
vì biết đâu, chút nữa có còn không !

Bốn mươi năm, bọn mình gặp lại
vỗ vai mừng: tâm trẻ, thân già
nếu chẳng phải tù, đời bạc đãi
tuổi sáu mươi còn mãi đẹp ra !

thôi thì thử tạm xa quá khứ
cụng ly vui đoàn tụ, bình an
qua gian nan, chân vàng bền trụ
trọn nghĩa tình, bạn cũ còn thương

thương quá thuở Vũ Đình Trường từ biệt
hẹn gặp nhau, nhưng chẳng hiểu khi nào
chuyện sống chết làm sao mà biết
chỉ mong mình còn nhớ đến nhau


*
nhớ cái được, không quên nhiều cái mất
trong bọn mình, nhiêu đứa đã về đâu ?
đứa yên nghỉ giữa rừng sâu Tân Cảnh
đứa gởi mình trong thung lũng A Shao

đứa bỏ cuộc trong trại tù Yên Bái
đứa trầm mình dưới đáy biển sâu
còn bao đứa xa gần trên mặt đất
cùng giờ này, tay chạm vết thương, đau !

*
rượu đang ngọt, sao pha thêm lệ đắng
cho nghẹn ngào lắng giữa lòng nhau
chỉ tại ta - giữa vui, buồn xa vắng
tạ lỗi bọn mình, men đắng cạn - buồn đi !



Cao Nguyên



trả lời


lên trên