1, 2, 3  >                 Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



trái tim Việt Nam


Tuyển Tập Thơ


Trái tim Việt Nam

Cao Nguyên


là một người Việt Nam
trái tim tôi bị đau
kể từ khi bỏ nước
sống nhập cuộc lưu vong

lời viết cho Quê Hương
bằng tha thiết yêu thương
trộn niềm đau se thắt
trong dòng chảy miên trường

Tổ Quốc - Quê Hương tôi
một đất nước tuyệt vời
Đau và Thương mãnh liệt
trong TRÁI TIM VIỆT NAM !



trả lời


trái tim Việt Nam


ngôn ngữ quê hương

Cao Nguyên


( viết cho con chúng ta )

em xa Việt Nam lúc còn nhỏ xíu
chữ Mẹ, Cha - mới biết đánh vần
nên cố học để nghe và hiểu
cả âm thanh và ngôn ngữ quê hương

nhưng nhiều lúc em không thể hiếu
khi niềm đau viết bởi trái tim
khi con người phải sống suốt đêm đen
và chỉ với chính mình - độc thoại

lịch sứ - còn quá nhiều câu hỏi
thế hệ Chú Cha chưa thể trả lời
và bây giờ thế hệ của Anh, Em
cũng chỉ biết ngồi chờ trong bóng tối!

ai đã sống mà chưa hề lầm lỗi
vậy tại sao còn cứ dối lừa nhau
trước bảy-mươi-lăm và mãi về sau
ai dám bảo là mình trung thực?

em muốn hiểu Việt Nam bằng nhận thức
của một người không tham dự chiến tranh
có thể nào bằng ngôn ngữ chân thành
diễn tả hết những điều cần thấu triệt?

đời Cha khó, đời Cháu Con cũng khó
hiểu về mình không dễ phải không anh?
khi thế gian còn ngược đãi, bạo hành
thì lịch sử vẫn mãi là ... thế đấy ...! ?

đứng giữa cuộc hay bên lề cũng vậy
càng vô tư - càng huyễn hoặc mơ hồ
Nói hay Không - hình như cũng hồ đồ
chẳng lẽ tại em quá nghèo chữ nghĩa?

em và anh - sẽ hỏi nhiều hơn nữa
nhưng khi nào và ai - trả lời ta?
càng hăm hở, em càng thấy xót xa
nhưng có lẽ nào chúng ta bỏ cuộc?


70704



trả lời


trái tim Việt Nam


người tình Quê Hương

Cao Nguyên


Quê Hương ơi! cuộc tình sâu thẳm
Rộng lớn hơn muôn vạn cuộc tình
Ta đã yêu với lời ủy thác
Của trái tim – trọn cả đời mình

Yêu từ thuở mớm dòng sữa Mẹ
Yêu từ thời đọc chữ .. Ê …A …
Yêu từ lúc học trang Việt Sử
Yêu từ khi hiểu chữ Tự Do

Tình thôi thúc giục chân ta bước
Trí ghì ôm hoài bão mà đi
Nghe trống trận hồi sau, nhịp trước
Vì non song trách nhiệm khắc ghi

Ra đi từ tuổi vừa khôn lớn
Rồi quay về lúc sắp tàn hơi
Theo Tổ Quốc chân tình hớn hở
Yêu Quê Hương lòng chẳng hề vơi

Cứ mãi yêu nên lòng thêm hận
Quê Hương xa – tình vẫn chưa xa
Sông Núi ấy luôn còn vướng bận
Triệu vết thương nhức nhối lòng ta

Hận thù nào ngọn dao sắc ngọt
Chặt ngang đời thân xác anh em
Máu xương ấy trăm năm hiển hiện
Hố chôn người đào suốt đêm đen

Còn mãi đấy linh hồn gào rú
Trên núi cao xuống vực biển sâu
Vẫn cuồng nộ chân loài thú dữ
Dẫm đạp trên da thịt Lạc Hồng

Hằng triệu người lưu vong tìm sống
Thân xa Quê lòng vọng Cố Hương
Hồn Đất Nước nhập vào trong mộng
Giục liên hồi chiêng trống thê lương

Còn hơi thở lời tình còn gọi
Qua tháng năm giọng đã khàn khô
Nhưng thương mến chưa hề mệt mỏi
Bởi người tình tên gọi : Quê Hương!



190504





trả lời


trái tim Việt Nam


Quê Hương vẽ từ ký ức

Cao Nguyên


trong cuộc hành trình tìm sống
mình đã không mang được gì
ngoài cái mạng của Anh,của Em
và mấy đứa con
nên cứ vào mỗi dịp cuối năm
lại phải săm soi vào kỷ niệm

bắt đầu nhớ - từ Em - về quê Ngọai
những con đường đá sỏi chạy quanh thôn
cái giếng nước bên góc cau cao vọi
chỗ ghế đá này, mình hẹn hò nhau...

bắt đầu nhớ - từ Anh - về quê Nội
những cây dừa cao quá mái tranh
phía trái căn nhà, hai cây vú sữa
Ba vẫn thường mắc võng mỗi trưa Hè...

Quê Hương đó vẽ từ ký ức
ngày một dày thêm những nét thân yêu
nên Quê Ngọai chập chùng đường nét vẽ
Quê Nội bộn bề nhà cửa núi sông

rồi mai mốt, Cháu Con ta tìm lại
liệu có nhìn ra cảnh thật của quê xưa
trí nhớ Mẹ Cha cũng nhạt nhòa như tranh vẽ
Nội, Ngọai quê nhà năm tháng sợ phôi pha.





trả lời


trái tim Việt Nam


quê nhà Việt Nam

Cao Nguyên


nơi nào chôn rốn nhau tôi
vun thân chắp ngọn vào đời thế gian
lớn trong sữa Mẹ ngọt hìền
xanh tươi giữa cõi Rồng Tiên cội nguồn

nơi nào đẫy giấc tuổi buồn
đất cằn sỏi đá, máu tuôn ròng ròng
dấn thân vào cuộc Thu Đông
ngủ trong tiếng khóc vỡ dòng ước mơ

nơi nào đốt cháy tuổi thơ
rong rêu phủ ngọn quanh bờ sử thi
thét gào đứng dậy mà đi
tâm rung tim vỡ hồ nghi cuộc đời

nơi nào ruồng bỏ xác tôi
hồn đi lưu lạc cõi người mộng du
lách thân qua khỏi cửa tù
chen chân ngột ngạt giữa thời áo cơm

nơi nào lưu đọng tủi buồn
trầm thân nhục ảnh hoàng thành phế hoang
kỷ cương luân lý úa vàng
nhơ trang chiến sử, điêu tàn mộ bia

nơi nào cốt nhục chia lìa
Tổ Tiên ảnh ảo cắt chia ngọn ngành
cội căn lục loại vòng quanh
chứng di địa cuộc phân tranh sơn hà

*****
Việt Nam nơi ấy quê nhà
ngày mê, đêm mộng thiết tha vọng về
thoát đời khỏi cuộc hôn mê
cũng xin giữ được hồn quê bên mình

Quê Hương mong cuộc hồi sinh
rộn vang tiếng hát tự tình Cháu Con
Núi Sông còn - Tổ Quốc còn
mãi thơm dòng máu Lạc Hồng trong thân



080404



trả lời


trái tim Việt Nam


Việt Nam trong giấc mơ tôi


Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Mẹ còn mớm sữa ru đời con không
đêm con mơ: sông núi hồng
cha nghiêng vai gánh cánh đồng lúa xanh

nắng chiều vàng rực mái tranh
gạo khoe hạt trắng, mừng anh chị về
tiếng hò chạy dọc chân đê
gàu giai đón mạch sơn khê nước chờ

tay con, lau sậy làm cờ
tựa lưng bia đá đợi giờ ngựa bay
hốt nhiên lửa ngập chân mây
Trường Sơn rụi cháy, khói đầy áng thư

rùng mình, mơ chết sững người
Việt Nam đâu hỡi! Mẹ ơi! con buồn
thơ yên lặng, khóc giữa hồn
chờ mai mơ được giữa rừng núi ca!

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


giấc mơ tuyệt vời

em chừ ở đó, nơi đất khách
dõi mắt tìm nhau, xa quá xa
anh ở nơi này, quê chẳng thật
đêm ngày lui tới, đất người ta

người với ta - khác da, lạ máu
gặp gỡ - cười, ra dấu chào nhau
mười mấy năm làm thuê, ở đậu
quanh quẩn hoài, ngõ lối không quen

ai biểu em rời xa quê Ngoại
ai khiến anh bỏ Nội mà đi
khi Cha Mẹ lâm chung hấp hối
biết được tin, Người đã mất rồi

nỗi niềm ấy tìm ai để nói
anh và em, mỗi đứa một nơi
quê nhà ngóng, tình xa vời vợi
xóm làng chờ, hương khói buồn hiu

đêm mơ thấy ở nhà mình thật
sáng nhìn quanh, toàn đất quê người
ôi giấc mơ tuyệt vời như thế
làm sao mình giữ để đời vui!?

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


lời thơ khắc đá


xa rừng tiếc ánh hoả châu
soi từng gương mặt gọi tao với mày
bát cơm vun ngọn lửa đầy
lời thơ khắc đá mượn ngày ru đêm

bi hùng tráng khúc trường thiên
ngêu ngao hát dọc theo triền vết đau
rượu tình ướp ngọt đồng dao
rót nồng qua cửa chiến hào mời em

say nghiêng từng giọt bình yên
cạn lời cho ráo hồn nhiên góc đời
uống đầy khoảnh khắc sương rơi
biết mình còn giữa cuộc chơi đá vàng!

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


trăng bụi đỏ

xuyên sương, vạch lối qua đồng cỏ
gặp ngõ nhà xưa, khóm trúc lay
vách gỗ nhòe mưa, giăng bụi đỏ
gạch vỡ thềm hoang, rêu phủ dày

nơi này, thơ ngủ trong trăng gió
thuở đã mờ xa, nhớ chật đầy
ba-dang đất đỏ miền thương khó
chập chững theo cha, vỗ luống cày

củi vui tí tách, nhen hồng lửa
buồn chạm lòng thơ, mắt bỗng cay
vết đạn hằn thâm trên bục cửa
nhắc bạn xưa chờ, sau khói mây

lặng lẽ thơ rời trăng bụi đỏ
theo gió ngàn thông reo bước say
xuyên sương, vạch lối qua đồng cỏ
gặp lúc mơ về quê, phút giây!

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


viết trong mưa

(thương gởi Hương Phi)

về thăm Sài Gòn giữa mưa tháng sáu
gió quất ngang, im bặt tiếng ve sầu
ghé hiên cũ tìm tuổi đời yêu dấu
bờ vai xưa, tóc sũng nước về đâu?

*

xe ngược dốc, qua cầu Trương Minh Giảng
tay chạm hờ vạt áo bám yên sau
tiếng mưa rõ mà lời trao rất lặng
môi lạnh run, sao chẳng giục đi mau...

nhưng chậm thế nào, vẫn về đến ngõ
đến khúc đời quanh, mình bỏ lạc nhau
giờ tìm lại căn nhà xưa, mái đỏ
lặng lẽ nhìn khung cửa, hỏi người đâu?

*

thời gian nín và không gian im lắng
phố cũ đây, chân lạ lẫm đường xưa
từ giã Sài Gòn, mang theo tiếng hát
từ lời thơ buồn, tháng sáu viết trong mưa!


Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


thảo nguyên

anh đang trên thảo nguyên Plateau Gi
trong tay anh những cánh Dã Quỳ
trong mắt anh màu xanh của lá và trời gộp lại
trong trí anh những bước chân em trắng mịn
nhè nhẹ trên thảm cỏ đọng sương long lanh
trong đời anh một hồi tưởng rất hồng
và một thiết tha của niềm hoài vọng ...

tất cả khởi đầu cho bản vẽ hôm nay

anh muốn dành tặng riêng em
một tâm hồn luôn sáng
trên những niềm yêu thương gợi nhớ
những góc cạnh quê hương xoáy tít
trong những giấc mơ em
những giấc mơ luôn trĩu nặng trong em
dù chỉ là một chút của Biển,của Sông,của Rừng
của Núi,của những cánh đồng, của những luống hoa..
bởi vì em quá tham lam
luôn nghĩ nhớ về đây
nơi chốn chào đời em buông tiếng khóc
nơi chốn mong cầu khi nhắm mắt vẫn còn ôm
những mảnh đời thất tán
từ một-trăm-cái- trứng sơ khai
những vết cắt của thời gian
của biến cố
thân tâm em lúc lành lúc vỡ
nước mắt em lúc ở lúc đi
vẫn đỏ au tâm huyết cội nguồn...

chiều đang xuống đó em
những hoàng hôn vàng ệch như giấc tuổi anh , em
những hoàng hôn như một dấu lặng
ngưng đọng
chờ đợi một chuyển giao
giữa đêm và ngày
giữa thế hệ chúng ta và con cháu
ngưng đọng để nhớ về xương máu
của Cha Ông
của chính anh và bạn bè anh
đã bón, đã tưới cho cây thêm xanh
cho cành thêm hoa quả...

đã đến lúc phải chuyển giao vào điệp khúc
cố quên lòng thù hận
cho tim mình khỏi bị ép chặc
nghẹt thở
con cháu chúng ta muốn được nghe
từ khởi đấu của điệp khúc
với nỗi cảm xúc tận cùng
về huyết thống
về danh dự của một Dân Tộc
và luôn muốn ngẩng cao đầu
trước mọi dị chủng
để nói
tôi là người Việt Nam

Thời gian trôi nhanh quá
từ lúc anh đặt nhát cọ đầu tiên
trong bình minh lên bản vẽ
với tất cả những gì em khao khát
anh đã vẽ xong trước hoàng hôn

đêm đang xuống trên thảo nguyên
tịnh yên trên tất cả
nhưng chưa tịnh yên với anh
khi anh dùng một game màu rất sáng
vẽ qua những vì sao đêm
những vệt cầu mong như tâm nguyện
tất cả được bình yên
trong một điệp khúc hồng
ngân lên cùng lúc với tiếng chuông nhà thờ
báo hiệu một bình minh mới...

anh đang lắng nghe
lắng nghe
tiếng vỡ
của thời gian chuyển mình
khi lưng anh
đang thấm lạnh sương thảo nguyên
nhìn qua màn đêm
nhìn suốt những vì sao
anh nhớ em
một tâm hồn rất Việt Nam.



Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


hạt cát sông Tiền



này đây hạt cát sông Tiền
đã từng bám gót chân em vào đời
thời gian xóa lấp , đắp bồi
vẫn còn bãi cát bồi hồi trong em
rạch ròi vệt sáng trong đêm
khi từng đợt sóng rung mềm ánh trăng
giữa đêm thương nhớ bâng khuâng
người đi kẻ ở dấu chân lạnh buồn
nhà ai đèn sáng cuối thôn
hay em còn thức theo hồn cát mơ
vọc trăng đắp chữ làm thơ
trên thân cát mịn đợi chờ dáng em

**
này đây hạt cát sông Tiền
anh đem về đặt bên em gót hồng
nhớ về hạt cát bến sông
như em mãi nhớ tấm lòng quê hương .

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


trầm tư

thư anh viết vẫn giữa dòng sông nhớ
nên nặng hoài những đợt sóng cưu mang
giữa trầm tích vỡ ra lời thương cảm
tuôn theo dòng huyết lệ chảy qua thơ

những cuộc đời đi quên lời tiễn biệt
nghẹn lòng đau tha thiết biết chừng nào
mai gặp lại trăng tàn trong đáy huyệt
đèn phù du siêu độ những vì sao

vốc nắm đất phù sa bờ sông Cửu
thơm ngạt ngào mùa ngô lúa đơm bông
nhặt viên sỏi trên lưng đèo Ngoạn Mục
nghe cồng chiêng vui dạ khúc Trường Sơn

đạp sóng nước cửa sông Tiền, sông Hậu
rộn tiếng hò theo mái đẩy duyên đưa
nghe tiếng võng vui đùa trưa tháng Hạ
thèm chùm bông so đũa bữa canh chua

chiều trầm lắng tiếng chuông chùa ngược gió
reo bồi hồi ngói vỡ nóc hoàng cung
tranh cổ sử ngựa chùn cương mạt lộ
dãy chiến bào ướt đẫm lệ chinh phu

tiếng rít rợn cửa sắt tù thế kỷ
ngợp rừng thiêng hồn theo gió vi vu
góp tất cả những hành trang hệ lụy
theo trăng về Cội Rễ để trầm tư .

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


khúc chiêu hồn

ta sẽ đập thơ ta cho nát vụn
trộn chung cùng bi hận với yêu thương
giữa trăm năm làm hợp chất trải đường
cho sinh vật thế gian buồn chóng mặt

ta sẽ xé thơ ta nghìn triệu mảnh
rải giữa trời thay những cánh hoa tang
cuộn hết đêm đen làm chiếc áo quàn
mượn gió hú làm điệu kèn ai điếu

ghi cho hết đừng bao giờ để thiếu
những hồn oan chết bởi nỗi kinh hoàng
tay quào sâu xuống mặt đất quê hương
miệng thảng thốt buông vội vàng tiếng MẸ

thời khánh kiệt của Cha Ông là thế
thơ thay hương lập thánh lễ chiêu hồn
lời nguyện cầu vương vãi khắp non sông
sau trăm năm ta hẹn người gặp lại!

Cao Nguyên



trả lời


trái tim Việt Nam


về nguồn

rủ em trẩy bước về nguồn
hong lên cho rực thắm hồng tình quê
cầu tre rung nhịp đi về
võng khuya kẽo kẹt vỗ về đời con

thời gian ủ chín tuổi buồn
ụ rơm gốc rạ thả hồn vịn tay
sông tình ngửi vị trầu cay
giục em đỏ má nhớ ngày hợp hôn

vai ngoan quang gánh bào mòn
trên da còn ửng vết bồng cháu con
bến xưa giặt áo đá mòn
đèn dầu đỏ ngọn nhà còn đợi ai

duyên em thắm vạt áo dài
thương con mắt ngắm nhớ hoài tháng năm
ghẹo em giữa hội trăng rằm
tơ hồng đỏ nụ trăm năm chúng mình

vẫn là Nước đẹp Non xinh
cho quay quắt nhớ bóng hình Việt Nam
tặng em tình khúc tơ tằm
ươm thân óng ả con Rồng cháu Tiên .

Cao Nguyên



trả lời


lên trên