Đoản Khúc                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Nhạc Sĩ Hiếu Anh và tôi


Vừa vói tay tắt ngọn đèn ngủ thì chuông điện thoại reo, tôi thầm trách : ai mà gọi vào giữa khuya thế này, lạ thật.
Chuông reo tới lần thứ 4, tôi bắt điện thoại, vừa alô ai đó thì nghe tiếng của Hồng Phúc gọi từ Texas :
- Anh Cao Nguyên phải không?
- Cao Nguyên đây. Có gì lạ không cô em?
- Biết giờ này anh sắp đi ngủ, nhưng có tin quan trọng, Phúc phải báo anh biết ngay .
- Tin gì mà khẩn cấp vậy?
- Anh Hiếu Anh mất rồi.
- Cái gì? Phúc nói lại đi.
- Nhạc Sĩ Hiếu Anh mất rồi.
Tôi bàng hoàng đến choáng người,không tin được đó là sự thật. Vì mới hôm qua tôi còn đọc cái thư của Nhạc Sĩ Lê Mộng Nguyên trả lời thư của anh Hiếu Anh hỏi về sức khỏe của NS Lê Mộng Nguyên nhắn qua Chị Minh Hồ ở Paris.
- Có thật không? Làm sao Phúc biết?
- Chị Hoàng Lan Chi thông báo, và Phúc đã gọi chị Hiếu Anh để xác nhận.
Như vậy là không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã mất anh rồi, Hiếu Anh ơi! Người bạn xa 40 năm vừa tìm thấy lại, và đang hẹn nhau vào mùa Xuân gặp mặt ở Washington DC cùng với mấy anh cùng khóa 22 Thủ Đức.
Cầm cái list điện thoại trong tay, tôi muốn gọi báo cho vài người. Nhưng đang là giữa khuya, thôi để mai.
Suốt đêm tôi chập chờn ngủ giữa những gì tôi có được về một người bạn vừa tìm thấy lại. Vâng, chỉ mới thấy lại bằng hình ảnh, điện thoại và Email...trong gần 2 năm qua.
Khởi đầu, tôi nhận ra anh Hiếu Anh viết nhạc trên trang web trinhnu. Sau những lần PM, Email, vào mỗi cuối tuần, hoặc cách vài tuần 1 lần, tôi và Hiếu Anh "thủ thỉ" bên nhau qua điện thoại về đủ thứ chuyện hồi xưa, từ hồi chúng tôi còn " luận kiếm" ở Thủ Đức của 40 năm trước, đến thời "hành hiệp giang hồ" ở Pleiku. Mặc dù Hiếu Anh chỉ ở Pleiku bằng 1/3 thời gian của tôi ở đó.
Anh Hiếu Anh theo ngành Quân Nhạc sau khi rời Thủ Đức, vì vậy mà chúng tôi ít khi gặp nhau, thậm chí khi anh dạy nhạc ở trường Thiếu Sinh Quân và Trường Trung Học Minh Đức. Tôi thì tay bút, tay gươm đây đó lung tung, cho đến lúc rã đàn, đứa lên non, đứa xuống biển theo sấm truyền của thuở Mẹ Âu Cơ.
Từ ấy, không ai biết về ai nữa, cho đến lúc gặp nhau trên xứ ảo giữa trời. Thật tình mà nói, cám ơn trinhnu.net đã cho tôi cái cơ duyên gặp lại những "cố nhân".
Mỗi lần trò chuyện và phiếm luận về thơ nhạc, chúng tôi tâm đắc về một chữ "Tình" xuyên suốt qua Thơ và Nhạc.
Thỉnh thoảng chúng tôi gởi cho nhau vài sáng tác mới, tôi đọc thơ và anh hát cho tôi nghe.
Trong sáng tác nhạc, anh Hiếu Anh rất cẩn trọng về nguyên tác bài thơ do anh phổ nhạc. Những chỗ cần thây đổi lời thơ cho hòa hợp với tiết tấu nhạc, anh đều hỏi ý tác giả bài thơ. Về cái hứng sáng tác thì anh gọi là "bất chợt". Có khi mơ màng sắp ngủ thì anh bật dậy, vào bàn viết một đoạn hay cả bản nhạc mà quên cả thời gian.
Điêu đáng nói là tấm lòng của anh Hiếu Anh với bạn bè và những-đứa-em-thơ-nhạc thật nhiệt tình và hết mực thương mến. Ai đã từng có duyên với nhạc sĩ Hiếu Anh trong Thơ và Nhạc chắc đều cảm thấy như vậy.
Giữa tháng 10/05, anh Hiếu Anh gởi cho tôi CD nhạc " ngày tháng cô đơn" , anh nói là vừa thu âm xong, chưa phát hành. Vì anh cũng muốn anh Vù Hối vẽ lại cái hình bìa cảu CD. Rồi mới đây, tôi gợi ý anh phổ nhạc cho một số anh em bạn thơ cùng khóa 22/TĐ để làm kỷ niệm "một thời có nhau"
Anh nói với tôi là trên bàn của anh có mấy chục tập thơ của bạn chưa đọc hết để chọn bài phổ nhạc, nhưng sẽ ưu tiên cho "bọn mình". Bao nhiêu việc còn đợi anh, nhưng tiếc, rất tiếc, anh không còn làm được.
Anh ra đi, bỏ lại phía sau tất cả những gì anh đang có trong nỗi đam mê thực hiện vì dòng nhạc đang chảy trong anh cho tình người và tình của quê hương.
Ngay vào lúc 9 giờ ngày 27 thang 11 năm 2005, tôi thật sự mất anh. Không, không thể nào. Tôi chỉ mất Hiếu Anh với cái thân xác đã bắt đầu rung chuyển theo thời khí của bốn mùa. Mà Hiếu Anh, ngay cả tiếng cười và giọng nói trong cái nguồn sống tình cảm của anh vẫn còn đó, trong tôi. Như tiếng anh hát trong điện thoại cho tôi nghe một tình khúc về " em Pleiku" hồi cuối tuần vừa qua.
Bài hát gợi tôi nhớ đến những nơi hoang-dại-rất-thơ và nồng-nàn-rất-nhạc của Phố Núi một thời đến, ở và đi. Đi rồi ngoái lại qua tầm nhìn xuyên suốt thời gian trên 3 thập niên, trong không gian 3 chiều thương-nhớ-đợi.
Thương ư! Cả áo rách vai và quần thủng đáy, nhưng biết gói gọn trong lòng mình cái duyên dáng hồn nhiên và chất phát của Buôn, Làng.
Nhớ ư! Nhớ tất cả những người cùng thời "luận kiếm", trên điêu tàn vẫn khí khái rong ca theo hồn thiêng Sông núi
Đợi ư! Đợi một cuộc trùng phùng cho hết thảy nhừng gì thất lạc trong cơn hồng thủy.
Hiếu Anh ơi! Nhớ lắm rồi, anh hát nữa đi, đừng ngưng nghỉ,
từng lời hát hương quê nhà vực dậy
từng dòng thơ tự biết nẩy mầm xanh
ươm giữa tháng năm khúc quân hành anh viết,
Cám ơn anh, tôi còn đang đi trong khúc quân hành ấy bằng cả tâm và trí nhớ về.
Tiềm thức mở ra một cổng thành Pleime cho những tấm lòng hào phóng đi về.
Đi cũng lắm, về cũng nhiều. Như anh Kim Tuấn, anh Phạm Huấn... và hôm nay là anh - đang trên đường về với Mẹ.
Một nốt nhạc ngân lên từ cây đàn thùng thoát trên thinh không âm thanh "Mẹ", có mãnh lực làm ta rối cả nhịp tim và những dòng nước mắt ngỡ đã khô mà vẫn chảy.
Thế đấy, Hiếu Anh ơi! Bạn làm tôi choáng ngợp cả hồn, khi Bạn khoát tay, chợp mắt đi, về !


112905
Cao Nguyên



trả lời


lên trên