Rút viết thả từ chơi
Ngữ ngôn nhảy lơi nhơi
Tựa quyền tay múa kiếm
Vài nét mực hoa rơi
Rút viết thả từ chơi
Ngữ ngôn nhảy lơi nhơi
Tựa quyền tay múa kiếm
Vài nét mực hoa rơi
thủ thì tiếng gió thẹn
bẽn lẽn lời mây e
dành tặng khúc ca hẹn
giữ trao vần thi thề
Hư ngôn tự vô vi
Bản ngã vốn khinh khi
Ngạo tiếu ha ha hả
Phá tung lòng tự ti
ta hoà nhưng không đồng
kết bạn nhưng không bè
khinh thế và ngạo vật
khí khái và hiên ngang
Cho đi sẽ được nhận
Kiến thức và tình yêu
Như sông ra biển cả
Đại dương lại đổ vào
Hoàn lưu triều mãi mãi
Nhân tuệ bồi đầy ngân
Mỗi bước đi song hành nụ cười mĩm
Thất thành bại mật đắng đọng trên môi
Đời bể dâu lai khứ ta nếm trải
Vẫn mĩm cười sánh bước mỗi chân đi
Ta buồn ta đi kiếm chai
Ta buồn ta nhậu lai rai suốt ngày
Xỉn rồi thấy một ra hai
Một thèng một đứa hệt hai thèng lèng
***
Quay cuồng nghiêng ngửa trời treng
Hoàn cầu tinh tú leng queng một vòng
Xoay xoay mộng tỉnh mòng mòng
Âm dương hai cõi nhòng nhòng nhào chung
Phóng cây bút chống trời
Ngước mắt nhìn theo chơi
Tung hứng câu thơ chữ
Ném đi so tú ngời
Cầm khúc hội hoa đua sắc hương
Kỳ phùng đắc thủ chẳng nhường nương
Thi nhân khai bút tinh anh trổ
Hoạ Tết tranh Xuân thơ quốc Đường
Ta mượn trời mây dệt áng văn
Thảo lên sóng chữ gợn lăn tăn
Tình yêu thiếu nữ ươm màu ngọc
Theo gió tiêu dao một khúc làn
Anh ơi một nhánh hồng
Có đỏ như tim không
Sắc thắm em trao tặng
Tình yêu mãi đượm nồng
Nhìn ! im môi nhền nhện mắc giăng bức
Nghe ! tắc lưỡi thằn lằn đeo bám tường
Sầu ! đêm não tiếng ve rền thổn thức
Nhớ ! lệ trăng ai gửi chốn quê hương
Một lần vinh hóa nhục
Vạn rõ lượng hay nhen
Miệng trước giữ không nói
Bụng sau trêu một phen
Xanh biếc ủ hy vọng
Tình yêu mây thẳm không
Bay về nơi xứ lạnh
Tụ tuyết trĩu hoài mong
Vòng xoay duyên vướng nghiệp
Nặng nợ đành đeo mang
Chữ nghĩa dăm ba líp
Quảy rong chơi khắp làng