PHONG SƯƠNG KHÁCH
Lữ khách về đâu nhuốm bụi đường
Bạc màu áo trắng lấm phong sương
Đôi chân dồn mỏi quê người lạ
Chạnh tưởng nhà xưa cách dặm trường
Nơi ấy mưa nhiều ngập lúa nhớ
Chốn nao nhớ quá tràn sông thương
Tình người Nam Bắc trao thư nhạn
Sóng cánh lưng chim hằn vệt nương
PờĐê