Đoản Khúc                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



phong lan tím


phong lan tim

( thương gởi Phong Lan Tím )

Như thường lệ , mỗi khi lên NET , tôi ghé vào trang Phụ Nữ Việt để đọc những bài “ Người viết cho Người “ .
Người viết cho tôi hôm nay là Phong Lan Tím , chỉ là một lời nhắn thôi mà lòng tôi xa xót ,bây giờ và mãi mãi .
Phong Lan Tím – Cái tên đẹp và rất đáng yêu . Tên của một người con gái , ngay cả nơi cô ta sống tôi cũng không rõ . Chỉ biết nhau qua một trang thơ trên PNV .
Những dòng Thơ rất buồn của nàng đã “ bắt mắt “ tôi , bởi chính tôi cũng gắn liền trong số phận “ lời tình buồn “ - cả cái Tình gởi cho Quê Hương và gởi cho những Ân Tình giao tiếp trong Đời – Lời Thơ khắc khoải chạy dài theo cuộc sống có quá nhiều những trầm tư về Dĩ Vãng và Hôm Nay .
Cảm xúc thì nhiều và cũng nồng nhiệt lắm – Thơ mà ! Những dòng chữ chảy từ trài tim đã gắn liền với Vận Nước không may và với Vận Đời trôi trong khắc nghiệt !
Trên Trang Thơ “ Hoa Tím Bằng Lăng “ của Solo , tôi gặp Phong Lan Tím với vài đoạn Thơ của Nàng – Phải rồi , Nàng chỉ post lên những đoạn thơ ngắn , và như tôi đọc được tâm trạng Nàng – khắc khoải bi thương về cái thân phận làm người .

Có những lúc buồn ôi vô số kể
Tháng ngày dài trong kiếp sống lê thê
Lắm xót xa nhiều chua xót não nề
Lòng héo hắt mắt đong đầy ngấn lệ

PLT

……….


Có những lúc đớn đau tình nhân thế
Môi héo sầu vẫn nở nụ cười tươi
Xé bờ mi cay đắng bỡi lòng người
Dòng dư lệ ngậm ngùi thương số kiếp

PLT

……..

Buồn thế sao em ? Mà buồn thật ! Một người con gái nhìn Đời với tất cả sự chua xót . Tôi muốn chia xẻ với Nàng những buồn phiền đó .Nhưng phải nói thế nào khi không biết Nàng là ai .Nếu nói không khéo thì tâm trạng buồn của Nàng chẳng những được giải tỏa mà lại vướng thêm một nỗi buồn không tên . Nên tôi chỉ gởi lên bài Thơ “ HOA XƯA “ như nói vu vơ về một chuyện tình còn lưu dấu tiếc thương , như là để “ góp buồn “ cùng Nàng . Thực ra là tôi muốn gợi chút cảm thông về những nỗi đau nội tâm với những người thích “ yêu Hoa màu Tím “ . Có thể là như vậy ,hay gần như vậy – Hễ thấy TÍM là Buồn :
Chiều Tím
Hoa Tím
Mây Tím
Thậm chí cả Dòng Sông Tím , Mưa Tím ….
Màu TÍM dẫn dắt Văn Thơ đi vào những câu chuyện Tình Buồn .
Và đây là Bài thơ tôi đã viết trên Trang Thơ Hoa Tím Bằng Lăng :


HOA XƯA

ghé chợ hoa dọc bên đường
mua cành lan tím gọi mừng tuổi em
nhìn hoa nhớ màu áo quen
len theo tiếng guốc rộn trên phố chiều

thương bao nhiêu - nhớ bấy nhiêu
góp từng đêm lại chắt chiu lời tình
từ em xa giấc Hạ xinh
tìm anh mãi - vẫn một mình bóng em

và anh - đời đã quên tên
lần theo từng bước chân em tìm về ...

rồi đi - lạc cõi xa quê
nhớ nhau cũng chỉ trăng thề , hoa xưa !

Cao Nguyên


Sau chỉ hơn một tuần khi bài thơ này gởi lên trang thơ “ Hoa Tím Bằng Lăng “ , chiều hôm qua ,vào lại trang thơ trên Net , tôi thật sự bàng hoàng và xúc động khi đọc lời nhắn tin của Phong Lan Tím :


Chào So Lo !
Mấy hôm nay bệnh tim tái phát PLT mệt và tim đau buốt không ngồi dậy nổi để xử dụng máy computer . PLT cố gắng vào PNV một chút để viết vài lời gởi dến So Lo , nhờ So Lo nhắn lại với anh Cao Nguyên là đợi PLT bớt bệnh sẽ đáp lại thơ của So Lo cùng anh Cao Nguyên tặng cho PLT. Còn nếu như So Lo thấy PLT bặt tin không còn xuất hiện trên PNV nữa thì xem như PLT đã nghìn thu an giấc vào lòng đất lạnh. Lúc ấy So Lo hãy viết tặng PLT bài thơ " Khóc thương một kiếp hồng nhan bạc mệnh " Và chúc So Lo ở lại hòa thơ vui vẽ với mọi người. Cho PLT gởi lời từ biệt anh Cao Nguyên cùng mọi người nêu như PLT đã đi vào giấc ngủ thiên thu.


......Ôi đau buốt quá trái tim tôi
Đành phải nghìn thu vĩnh biệt rồi....
Giã từ nhân thế đầy tăm tối
Hồn phách lạc về chốn xa xôi

PLT

.......Đâu còn mong mõi chi cuộc sống
Bệnh đã hành thân đến rã rời
Sức đã kiệt dần hơi đã cạn
Thôi đành vĩnh biệt cõi dương gian...

PLT


Sự xúc độg đến tột cùng đã làm tôi ngạt thở và nghẹn tim . Cả HC , Solo và Hương Xuân khi vào đọc tin nhắn cũng nghẹn lời :


“ …Solo xin chào PLT ! Hôm nay solo thật là súc động khi đọc những dòng thư của PLT......solo chẵng biết gì hơn ngoài sự cầu nguyện hằng đêm cho PLT được bình yên và dược qua hết mọi khó khăng của cơn bịnh.......Nếu PLT có cần solo giúp gì thì xin PLT cứ cho solo biết solo sẽ tận hết khả năng của mình............Cầu xin đấng tối cao phù hộ cho PLT được bình an …”
Suốt mấy đêm rời giấc ngủ tôi không yên . Tôi nghĩ về Phong Lan Tím - như Nàng là em gái tôi , như người tình của tôi trong sự cảm nhận của một – trái – tim –thơ .
Tôi buồn ! Buồn lắm ! Nhưng không khóc ,dễ gì tôi khóc được , bạn hiểu chứ , nước mắt tôi đã khô từ lâu , dễ chừng cũng đã trên ba– mươi – năm ,kể từ khi tôi nhận diện “ những cái chết tập thể “ từ Mùa Xuân 1968 đến Mùa Hè 1972 và Mùa Xuân 1975 với những biến loạn của thời cuộc thổi những ngọn lửa tàn bạo đốt cháy Quê Hương tôi . Khi mà :


“ …bước nhân ái mù xa hút nhớ
trơ mặt đời nhẵn bóng yêu thương
người gặp người giữa dòng thác lũ
ân tình trôi như rác trên sông

nhớ chân bước rộn chiều luân vũ
điệu valse nay trộn tiếng bi thương
em vẫn đó chân dung vàng úa
ngậm trên môi những giọt tình buồn

dòng nước mắt tuôn trào loang vỡ
từ một ngày Phố rợp khăn tang
mím môi lại nén lời đưa tiễn
ghìm nụ hôn chờ gọi trăm năm …”

( mùa thương tích – Cao Nguyên )

Dòng sông nước mắt chảy xuyên suốt cõi làm người , nó xuất phát từ Nguồn đã rõ biết không cần truy cứu - chảy từ không có khởi đầu đến nơi không kết thúc … Triền miên chảy , triền miên sâu lắng sóng nhẹ thôi mà cay đắng biết chừng nào !

Tôi không khóc , chỉ nghe lòng thổn thức . Về Em thôi ư ? Không hẳn là riêng thế , là cả chúng ta đó . Cái thân phận làm người – Sinh ra , lớn lên rồi mất đi theo một chu kỳ Sinh Lão Bệnh Tử trong qui luật tất yếu một Đời Người . Cái tỉ lệ nhận được sự sủng ái của chu kỳ đó có được là bao , bởi thường hằng chúng ta nhận chịu biết bao sự bất trắc , từ các mối hiểm họa ,nên nỗi buồn ta mang theo dằng dặc , nặng vô cùng .
Hạnh Phúc ? Cái rạo rực về một nụ hôn nồng ấm gởi người tình , dù chỉ một lần thôi cũng đủ choàng lên đời những ngày vui , huống chi niềm Hạnh Phúc Em mơ ước một đời với một lần hạnh ngộ giữa thời hoang phế ! Quả thật. tuyệt vời ,nhưng với Em nó mãi xa vời …
Phong Lan – có thể nào Em thôi cần sắc Tím – để nụ cười Em vĩnh viễn được hồng tươi . Anh muốn uống từ Em cái giọng cười ấy để phá rã mọi giá lạnh trong thơ ! Quên đi hoặc xem như chẳng có cái nghiệt ngã của dòng đời .
Anh muốn đổi tên Em là Phong Lan Hồng , Phong Lan Muôn Sắc . Đốt hết những bài thơ buồn còn trong ký ức hoặc đang loang lan trên các trang web . Góp hết lại những bài thơ Yêu Thương và Hạnh Phúc in thành một tập thơ với hình bìa là một đóa Phong Lan Hồng giống như những cánh môi hồng thắm của Em .
Nhưng , mỗi thân phận chúng ta cứ lầm lũi đi , lầm lũi sống và chết ! Sau phút giây thần trí bị tê liệt vì hoang tưởng , ngắm lại mình qua cái phản quang sinh tồn , ngỡ ra mình đâu khác một Cội Cây :



“ …chỉ như một cội cây
đời vốn là như vậy
cành lá tốt hôm nay
ngày mai không còn thấy …”
( Chỉ như một cội cây - CN )

Có thể nào Em tựa vào vai anh để nói là Em vẫn còn đây và với anh ,hình như Em đang yêu . Một. tình yêu thiết tha với tất cả lòng hăm hở và khao khát , cho một mối tình Em mãi ước mơ nhưng không bao giờ có được .
Ngủ đi , Em sẽ dịu những cơn đau , mai anh sẽ đưa em đi thăm những cánh đồng xanh mượt cỏ , những cánh đồng “ thẳng cánh cò bay “ như ở quê Em , cho Em gặp lại những tấm lòng khoáng đạt không có tì vết của sự tị hiềm , ích kỷ …
Mượn duyên cớ viết cho Em ,anh lại viết cho cả anh . Có phải mình cùng chung một khao khát về một cuộc sống bình thường mà Hạnh Phúc cho chính ta và cho người.
Chính sự vất vả và chật chội trong cái dung nhan bề thế của cuộc đời đưa chúng ta vào vòng mơ ước . Riêng Em , niềm mơ ước dù rất giản đơn cũng đang gãy đổ , vỡ vụn ! Cho nên mãi mãi với Em ,Hạnh Phúc chỉ là một khái niệm !
Cũng từ trong “ khái niệm “ biết Em qua những dòng thơ gởi cho Đời nỗi bất hạnh của Em , anh xin chung chia những đau khổ từ Em – một người con gái sinh ra là một ngôi sao xấu , đang chờ biến đi ,mất biệt giữa cõi người .
Anh gởi cho Em bài thơ với tất cả sự cảm xúc của anh :



PHONG LAN TÍM

(thương mến trao về Phong Lan Tím )

Em - một ngôi sao rất xấu
chớp tắt hoài trong suốt cõi mênh mông
đã nhiều lúc Anh nhìn mà chẳng thấy
lại hỏi chính anh : Em có còn không ?

Em - hạt giống đời trầm uất
vừa nẩy mầm thân lá đã xác xơ
rễ như bám không sâu vào thớ đất
mong một lần hoa nở - biết bao giờ ?

Em - thân phận người bất hạnh
vừa sinh ra đã mang bệnh bẩm sinh
con tim nhỏ buốt đau từng chặp tối
cuộc nhân sinh em ngơ ngác đứng nhìn !

@


Em tự đặt tên em : Phong Lan Tím
tìm yêu thương đơn lẻ một loài hoa
chẳng muốn tựa vào vai ai kể lể
những thiết tha và cả những xót xa

mượn nhật ký viết những dòng hệ lụy
ghi lời thơ để thủ thỉ chính mình
cố nhặt nhạnh những niềm vui có thể
để nuôi đời qua từng phút hồi sinh

Anh biết Em từ bài thơ Số Phận
nỗi đau Em chuyển cảm nhận vào Anh
chạm mặt đời - Em trở trăn nghi vấn
thời gian trôi cuộc sống quá mong manh

Em rong chơi trên một vùng khắc nghiệt
nên bước đi hụt hẩng mãi không thôi
dẫu là thế Em mãi còn tha thiết
với Yêu Thương trong khoảnh khhắc làm người

nhưng tất cả những lời Em nói , viết
khó tìm ra sự thanh thoát yên vui
Phương Lan Em vẫn một màu Tím biếc
chữ nghĩa Em là thương tiếc ngậm ngùi

@

hôm nay nhận được lời Em nhắn
anh bàng hoàng xúc động , tim ngất đau
khi biết em sắp về nơi xa khuất
thơ giao duyên không còn dịp trao nhau

đừng nhé Em - Em đừng đi quá vội
Bạn và Anh đang đợi đọc thơ Em
dẫu cuộc sớng mãi còn nghìn dấu hỏi
tạm quên đi - Phong Lan ơi ! Vui lên !

Phong Lan ơi !
Phong Lan đừng trở Tím !

Cao Nguyên
100904


Thế nhé Em , hãy cố gắng bình tâm mà sống trong sự An Vui có thể . Anh và các Bạn vẫn chờ đọc những bài thơ của Em .
Anh chờ Em trên trang thơ “ Hoa Bằng Lăng Tím “ của SOLO .
Tạm biệt Em ,
Tình thân .

cao nguyên
11/09/2004 .



trả lời


lên trên