1, 2, 3  >                 Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Sương Mai


Chờ Một Chút...




Chờ một chút,
Em về thoa phấn lại
Bôi lên môi một lớp mỏng son hồng
Trời đã chiều anh có thấy buồn không?
Em thay áo cho buổi chiều tươi mát

Chờ một chút,
Em sẽ cao tiếng hát
Gửi đến anh lời lồng lộng nhớ thương
Để lời ca bao phủ cả đêm trường
Ru anh ngủ, bằng lời tình vương vấn

Chờ một chút,
Để cho em hết bận
Sẽ cùng anh dạo mát ở bờ sông
Ta cùng trôi với con nước giữa dòng
Quên thế sự, cho thời gian dừng lại...

Chờ một chút,
Để em đưa tay hái
Một bông hoa vừa chúm chím trên cành
Bằng tấm lòng rất yêu quí tặng anh
Đóa hoa nhỏ cho tình yêu khó nhọc

Chờ một chút,
Để cho em cột tóc
Những sợi dài sẽ theo gió lao xao
Cột gọn đi, để nhỡ có hôm nào
Tóc rối rắm làm anh buồn không ít

Chờ một chút,
Con đường tình mờ mịt
Em quẩn quanh mà vẫn cứ lạc đường
Đốt dùm em một ngọn đuốc yêu thương
Để soi lối, cho em thôi lạc hướng

Chờ một chút,
Em còn về nấu nướng
Bữa cơm canh cho đầy bổn phận mình
Chút tình yêu em dành để cho anh
Là phần nhỏ trong cả phần đời sống

Chờ một chút,
Em vẫn còn trong mộng
Nên có anh và có cả tình yêu
Đừng buồn anh, mặt trời đã xế chiều
Em thức dậy và giấc mơ chấm dứt.



Sương Mai



trả lời


Sương Mai


Vầng Trăng Cũ





Em vẫn đó, từ góc trời lận đận
Nhớ về anh màu sương khói chơi vơi
Cũng nhớ lắm, cũng xót xa nhiều bận
Cũng đi, về nghiền ngẫm nghĩa chia phôi

Em ngồi nhớ một vầng trăng thuở trước
Ngó vẩn vơ cũng thấy chỉ một mình
Anh bay mãi bằng cánh chim phiêu bạt
Gọi trăng về, trăng đó, vẫn lặng thinh

Em thao thức trong những đêm chờ sáng
Ngôi sao nào đang nhấp nháy ngòai song
Em chờ mãi, chòm sao hòai yên ắng
Hẹn hò chi khi người đã qua sông?

Lần thứ nhất nghe tim mình thảng thốt
Tình nào đầu, tình nào cuối đây anh?
Có thương lắm cũng chỉ làm hoảng hốt
Trái tim kia ai cột sợi chỉ mành?

Em đứng đợi giữa khuôn đời định mệnh
Người đi qua có vấp sợi chỉ tình?
Tia nắng mới hôn làn môi vội vã
Để em chờ trong ký ức vô minh

Vầng trăng cũ, có bao giờ anh hỏi
Có chờ nhau trong lồng lộng đêm sầu
Cây thắc mắc, gió nào ru khúc hát?
Để buồn loang vào thăm thẳm đêm sâu


Sương Mai



trả lời


Sương Mai


Giòng Sông Kể Chuyện
Sương Mai


Có một dòng sông thầm thì kể chuyện
Em đứng nghe, thì ra chuyện chúng mình
Em lạ quá, làm sao mà sông biết?
Em bồi hồi, anh cũng đã đinh ninh

Nghe sông kể một lần ngang qua đó
Ngồi với nhau cùng với đám bạn bè
Muốn nói thương mà lòng còn mắc cỡ
Sợ người (cười) nên cất nụ hôn đi

Chia tay nhau mấy mùa xa bằn bặt
Tháng ngày nào làm đứt sợi tơ giăng?
Em buồn lắm nghe dòng sông kể thật
Tưởng mình còn đâu đó, đứng lăng xăng

Sông vẫn kể vẫn thì thầm câu chuyện
Em đứng nghe mà nhớ đến vô cùng
Dù gặp gỡ chỉ là lần thứ nhất
Mà sao lòng vẫn cứ mãi bâng khuâng?

Có ai đem sợi tơ dùm nối lại
Cho đường dài thu ngắn ở tầm tay
Để tiếng thương, hôm nào còn ngần ngại
Có một lần thôi mắc cỡ, trao ai...




trả lời


Sương Mai


Vàng Bay Mấy Lá

Chiều nay con phố vẫn buồn
Vàng bay mấy lá phủ hồn cỏ cây

Người ơi, lãng mạng chút này
Là ru với gió, là say với tình

Ngoài kia thu đến mong mênh
Lá rơi chiếc lá, tội tình lá rơi ...

Người ơi, buồn biết bao, rồi
Ai xa cuối núi, tôi ngồi đầu sông

Chiều nay con phố vẫn đông
Sao tôi tìm mãi vẫn không thấy mình

Chạnh lòng giây phút lặng thinh
Tôi vào cung thánh, câu kinh bất ngờ

Vàng bay mấy lá ... vào thơ .

Sương Mai




trả lời


Sương Mai


Bệnh...



Hình như tôi... bệnh mất rồi
Bỗng dưng, bệnh... nhớ trong tôi hoành hành
Da tôi tái mét, tái xanh
Ruột gan, phèo phổ như đinh đóng vào
Bệnh...nhớ đau đớn làm sao
Trái tim như có ai cào ai bươi


Ai làm ơn chữa dùm tôi
Cái bệnh chi quái, lạ đời này đây
Ruột gan, bao tử đau hoài
Không ăn sao cứ đầy đầy, là sao?
Bệnh... nhớ triệu chứng cồn cào
Như ai thắt ruột, ai bào thịt da
Mắt như những kẻ quáng gà
Môi khô, má hóp, mắt hoa, tai ù
Nhớ làm lòng dạ rối bù
Đầu óc lơ lửng như ngu, như khờ
Bệnh này là bệnh của... thơ
Hay là bệnh của người mơ ban ngày?

Ai người cứu được tôi đây?
Mang tôi trả lại tháng ngày năm xưa
Thuở chưa buồn lúc nhìn mưa
Con vi trùng... nhớ chưa vẫn tung hoành
Nhớ làm thôi mệt thâu canh
Phải bệnh bất trị, cũng đành... chết thôi!
Tim tôi mòn một góc rồi
Con vi trùng nhớ sinh sôi lan tràn
Bệnh nhớ đục khoét tâm cang
Chắc tôi sắp... chết đôi hàng nhắn ai!

Sương Mai



trả lời


Sương Mai


Nhặt Hộ Em

Sương Mai


Anh nhặt hộ dùm em đôi chiếc lá
Mùa thu về lá đổ đẹp làm sao
Chiếc lá rơi cũng giống tợ năm nào
Làm em ngỡ chiếc lá vàng năm trước

Ngày hai đứa cầm tay nhau sánh bước
Anh nhặt lên chiếc lá đỏ tặng em
Em mỉm cười đem ép nhẹ vào tim
Như cho lá được truyền thêm hơi ấm

Đã mấy thu mình xa nhau, xa lắm
Nhặt hộ em chiếc lá của ngày xưa
Để cho em nhìn chiếc lá sang mùa
Mà nhớ lại những ngày xưa hạnh phúc

Nhặt hộ em chút tình trong ký ức
Thuở lòng còn rất trong trắng, ngây thơ
Thuở nắm tay lòng rộn rã không ngờ
Tim trật nhịp với vô vàn xao xuyến

Nhặt hộ em chút nắng vàng lưu luyến
Đọng trên cành trong những buổi chiều rơi
Nhặt hộ em trái tim đã rã rời
Ghép nối lại một lần cho nguyên vẹn.






trả lời


Sương Mai


Hư Sương
Sương Mai






Con cò đứng bên sông Tương

Nhìn dòng nước chảy có buồn chi không?

Có người vẫn đứng ngóng trông

Tình yêu có phải một dòng hư sương?



trả lời


Sương Mai


Ai Biểu

Sương Mai





Có ai đâu bỏ bùa mê
Mà anh ngơ ngẩn đi về lạ chưa?
Kệ tui, ai biểu dạ thưa
Ai cần anh đón anh đưa làm gì?

Cái anh này thiệt lạ kỳ
Tự dưng đứng ngó như si như cuồng
Làm người ta phát sợ luôn
Cái đôi mắt đó như buồn như than

Bữa kia ai biểu làm tàng
Bây giờ sớ rớ, chàng ràng bước theo
Nói làm chi ghét với yêu
Làm người ta sợ thiệt nhiều biết không?

Nói chi cái chuyện phải lòng
Cái anh này cứ vòng vòng, chán ghê

Thôi đi nghe, để tui dìa...




trả lời


Sương Mai


Lơ Đãng

Sương Mai


Tôi biết lòng tôi lơ đãng lắm

Bao lần đã định, định rồi quên

Bao lần đã hứa không yêu nữa

Rồi vẫn, rồi tôi vẫn cứ...quên!



trả lời


Sương Mai


chuỗi hạt sương

tặng em những hạt sương mai
hái trên lá biếc đầu ngày vào Xuân
xuyên sương sợi nắng rất hồng
kết thành chuỗi ngọc ướm vòng cổ duyên

mượn em nửa lúm đồng tiền
ươm bên ngực trái cho quên tuổi buồn
nhắc tình trau chuốt nụ hôn
lỡ quên ngày tháng cũng còn đam mê !


Cao Nguyên



trả lời


Sương Mai


Bỏ Phố
Sương Mai



Năm năm bỏ phố ta đi biệt
Về giữa rừng già hát với thơ
Nhưng dấu buồn xưa dường lả tả
Tình yêu nào khác một cơn mơ

Năm năm mà ngỡ thời gian đọng
Ở cuối chân mày, khoé mắt kia
Lộng giả rồi qua như giấc mộng
Sầu dâng hiu hắt dưới đèn khuya

Năm năm đã tưởng lòng phai nhạt
Mà khối u tình vẫn đứng nguyên
Đâu đó dòng sông loang loáng bạc
Tìm đâu ngày tháng chút bình yên?

Năm năm bỏ phố ta đi biệt
Ngắt cánh hoa vàng thả cuối sông
Đứng ngó mong theo dòng nước chảy
Người xưa không biết thấy gì không?











trả lời


Sương Mai


Chim Bay Về Núi
Sương Mai


Một mai chim bỏ bay về núi
Bỏ lại mình ta với ngậm ngùi
Một thuở rừng xanh vang tiếng gọi
Lòng còn thương nhớ dễ đâu nguôi

Một mai chim bỏ bay về biển
Ta đứng một mình ngó nhánh sông
Ta khóc nhìn theo dòng nước chảy
Nghe trăm ngọn sóng vỗ trong lòng

Một mai chim bỏ bay đi mất
Mà nói gì đâu tiếng giã từ
Trang sử tình yêu theo gió thoảng
Thuỷ chung ai có hứa gì đâu ?



trả lời


Sương Mai


Thề ...
(viết thay cho các...chàng)

Sương Mai


Nhỏ à! màu đỏ, màu xanh
Màu nâu, màu tím, vàng anh kia kìa
Màu trắng anh đón nhỏ dìa
Màu xanh lá mạ anh chia cho nè

Tại sao nhỏ dại ghê nghe
Bây giờ năn nỉ nhỏ huề anh chưa?
Anh đem màu sắc bốn mùa
Làm quà cho nhỏ, nhỏ thua dài dài

Tại nhỏ cứ... thẩn thơ hoài
Anh chọc ghẹo để: có bài thơ... ghen
Nhỏ biết, anh thiệt là... hiền
Chỉ mỗi cái tội mê ...tiên thôi hà!

Đàn bà, con gái ...xê ra
Anh thương chỉ một ...em mà, nhỏ ơi!
Hỏng tin, nhỏ hỏi... ông trời
Anh nói thiệt đó, nhỏ ơi, anh ... thề!





trả lời


Sương Mai


Tội Nghiệp
Sương Mai



Dòng thơ cũ bỗng dưng mà tội nghiệp
Những hẹn hò đã bỏ lại bơ vơ
Lời yêu cũ chỉ còn là kỷ niệm
Con thuyền yêu không tìm được bến bờ

Dòng thơ cũ đã nhạt nhòa giấy mực
Dở từng trang ta vẫn thấy nao lòng
Những vết tích của ngày xưa yêu dấu
Câu thơ buồn lạnh quá một dòng sông

Màu hoa tím ai vẽ vời ngày cũ
Những bông hoa đã nắn nót gửi về
Ta đã bỏ quên vùi trong góc tủ
Một cuộc tình đau buốt đến tái tê

Ta không biết còn buồn bao lâu nữa
Những nhịp buồn đem ghép lại thành thơ
Thả theo gió cho bay về quá khứ
Để mơ màng một thuở vẫn đầy mơ

Dòng thơ cũ dở ra mà tội nghiệp
Tội nghiệp mình, tội nghiệp cuộc tình qua
Đem năm tháng làm nấm mồ dĩ vãng
Chôn cuộc tình khờ dại đã bay xa

Ta không nhắn gửi gì trong thơ nữa
Những câu thơ tội nghiệp giữ riêng mình
Những héo hắt cũng âm thầm cất giữ
Để cây cành tội nghiệp trổ hoa xinh.






trả lời


Sương Mai


Nhớ Hay Quên
Sương Mai






Ta quay gót cúi đầu đi câm lặng
Một nỗi buồn từ đó đã mang theo
Cũng nuối tiếc một lần ngang qua đó
Đem nỗi sầu về ẩn trú cheo leo

Ta vấp phải sợi chỉ tình ai buộc
Một hôm nào vô ý bước chân qua
Dù đã học, lẩm nhẩm hòai cho thuộc
Thấy ái tình phải vội vã tránh xa

Mưa với nắng rồi cũng qua rất vội
Nửa hồn còn đeo đẳng một ấu thơ
Theo ngày tháng đã cạn dần mơ ước
Bóng thời gian ai níu được bao giờ?

Chiều nghiêng xuống một mình ta ngó lại
Sợi tơ chùng con nhện đã bỏ đi
Còn chút nắng sót trên cành quằn quại
Ta thì thầm: vĩnh biệt cánh chim di

Con ong nhỏ lạc đường không trở lại
Ta lạc đường cũng đi biệt từ lâu
Nghe lạnh buốt là lòng ta, hay gió?
Nhớ hay quên mất hút giữa tinh cầu?



trả lời


lên trên