Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Vu Lan




ĐÊM GIAO THỪA NHỚ MẸ

Tuỳ bút Trần Mạnh Hảo





Thật hạnh phúc cho những ai ngoài tuổi tri thiên mệnh vẫn còn có mẹ, để ngày tết còn niềm nương tựa và an ủi lớn nhất trong đời. Mẹ ngồi đó, tóc bạc như hoa mơ hoa mận, bên nồi bánh chưng quây quần con cháu. Trong mắt mẹ, tôi dù bao nhiêu tuổi vẫn cứ là trẻ thơ, vẫn còn nằm trong tã lót của tình mẹ thuở lọt lòng. Và đêm giao thừa, trước ngọn lửa, mẹ đồng nghĩa với tuổi thơ tôi. Ôi những ngày thơ bé, những tết nghèo thơm nức ổ rơm, chiều ba mươi tết tôi như con chó con ngồi bên mẹ, cùng mấy đứa em xem mẹ làm bếp, ngồi chờ ăn tóp mỡ. Ngoài trời, mưa bụi bay như sương, thi thoảng gió xuân mang hơi lạnh mùa đông còn sót lại sột soạt ngoài đầu hè, tiếng lá chuối khô cọ vào nhau nghe như tiếng đồng tiếng sắt. Tôi mê những ngày tết có rét, có mưa bụi bay, có hoa cải vàng ngoài vườn và bướm trắng dẫn đường con trẻ chạy.

Có khi sáng ba mươi tết mẹ còn ra đồng cấy nốt đám ruộng xa để cho cây lúa cũng được ăn tết như người. Tôi dẫn ba đứa em, cuốn áo bông vào rụt rịt như những khúc giò vừa bó, thập thò như cua cáy ngoài ngõ chờ mẹ về chuẩn bị tết nhất. Tôi chạy ra sông, sông trốn vào sương mà lưng lửng nước. Tôi chạy ra đồng, gió bấc tưởng tôi là lá khô, cứ thổi như thằng bé chín tuổi không còn trọng lượng. Tôi sợ, chạy về nhà, úp mặt vào ổ rơm mà gọi mẹ. Tiếng lợn bị chọc tiết hú như còi đâu đó trong làng làm mấy anh em càng sốt ruột. Mẹ vẫn còn khuất sau màn mưa phùn gió rét ngoài đồng, cấy vội đám lúa kịp mùa xuân. Thế rồi trưa ba mươi tết mẹ từ ngoài đồng về, vừa đi vừa chạy như gió bấc, môi tím ngắt, rét run cầm cập, chưa kịp rửa đôi chân lấm bùn đã chạy vội sang hàng xóm chia phần thịt lợn. Tôi chạy ra vườn lôi thanh củi ướt vào cho mẹ nhóm bếp. Bếp lửa là tâm điểm của ngày tết. Khói cuốn lấy mấy mẹ con như dây buộc. Lửa ấm làm mặt mẹ hồng hào rạng rỡ. Bếp lửa và niềm vui con cái trả lại tuổi trẻ cho mẹ. Ngoài vườn, trước bờ ao, hoa đào đang tự sưởi ấm mình bằng những chấm hoa vừa hé đỏ như than hồng. Bướm ong rét quá tìm đến đốm lửa hoa mà sưởi. Tôi ngồi bên mẹ canh nồi bánh chưng mà vơ vẩn thương gió bấc không có mẹ nên phải tha phương cầu thực đầu đường xó chợ. Tự nhiên ngủ gật, tôi mơ thấy mẹ bị gió bấc cuốn mất, hoảng hốt tỉnh dậy, dùng hai tay trẻ con ôm chặt lấy mẹ như hai sợi lạt buộc ghì bó lúa. Mẹ vẫn ngồi đó, lửa ấm làm má người đỏ hồng thì con gái, tóc buông phủ bờ vai như một miếng bóng đêm vừa đặc lại đen nhánh. Tôi rúc đầu vào nách mẹ như chú gà con, làm mẹ bị nhột bật cười. Các em tôi lăn ra ổ rơm bên cạnh ngủ như lợn con. Thỉnh thoảng, gió rét đập cửa như có ý xin vào sưởi ấm.

Mẹ tôi mười bảy tuổi đã phải về làm dâu với muôn vàn cơ cực. Mẹ bị bà nội bắt nạt, sai khiến còn hơn con ở. Mỗi lần cực quá, mẹ chạy ra vườn, núp vào khóm chuối khóc thút thít, tự lấy nước mắt mình an ủi mình. Mẹ bảo vì khi có mang tôi, mẹ hay khóc, sợ con sau buồn nên lúc tủi thân, lúc đau khổ cứ phải tự mình đóng kịch, đóng vai người suốt ngày chỉ biết tươi như hoa, giả lả cười, giả lả nói, giả lả vui. Riết rồi lộng giả thành chân, mẹ cứ tưởng đời mình chưa hề buồn khổ, chưa hề bị hành hạ. Đến nỗi khi bụng mẹ chửa kềnh càng, còn bị mẹ chồng nọc ra sân dùng roi đánh, đau quắn mông nhưng vẫn phải lễ phép xin lỗi và cám ơn mẹ chồng vì mình được ăn roi. Rằng con xin ăn thêm năm đến mười roi nữa mới xứng tội ạ...Đời con gái mẹ qua đi với những trận đòn, với những lần chửa đẻ chẳng hề biết thế nào là hạnh phúc. May mà có đám cào cào châu chấu là chúng mày an ủi mẹ, thương mẹ. Có những khuya cả nhà ngủ cả, mẹ bảo nhỏ vào tai tôi như thế. Có lúc, mẹ tủi thân, lặng đi, đoạn ôm lấy bốn đứa con còn bé dại hỏi : chúng mày có thương mẹ không ? Lũ lợn con chúng tôi cùng hét to : thương ! Mẹ sung sướng hôn chúng tôi rồi cười ứa nước mắt. Cả lũ tí teo thấy mẹ khóc, sợ quá cùng khóc theo.

Tôi thấy mẹ khác nào mưa gió, suốt ngày cong như con tôm trên đồng cầy cấy, mò cá, vạt tép, bắt cua, mót lúa...Tối về lại xay thóc, giã gạo, có khi không dầu đèn, mẹ vừa đốt thanh củi nhặt thóc trong rá gạo vừa ru đứa em năm tháng tuổi ngủ. Tiếng mẹ ru buồn cả đêm mưa, buồn lây cả tiếng tàu chuối khuya ngoài vườn. Những đêm quê hương xưa nỗi buồn không ngủ. Nỗi buồn đi ngoài đường như ma. Nỗi buồn len lén như sương ngoài ngõ. Nỗi buồn trong trời đất sâu xa như lặn vào hết tâm hồn tôi qua lời ru của mẹ, qua tiếng thở dài của đêm tối ngoài vườn chuối mẹ thường ra núp thở than. Tôi lớn lên, đi học. Một gánh mồng tôi bầm tím vai mẹ ra chợ chưa đổi được thếp giấy. Tôi đòi cây bút máy. Mẹ phải đi mò cá hàng chục đêm tôi mới có cây bút máy Hồng Hà. Rồi tôi đi lính. Nửa đêm về sáng tiễn tôi ra bến xe lên đường đi vào cõi…tử, mẹ cố không khóc. Nhưng ra đầu ngõ, mẹ không bước được nữa. Mẹ ngã gục vào gốc cây bàng. Tôi ngoái nhìn thấy mẹ ôm chặt gốc bàng như thể muốn tôi thành một gốc cây đầu ngõ vậy. Tôi ù té chạy, sợ quay lại sẽ không thể đi khỏi cái xã quê hương mình, nơi cán bộ xã đầy đọa tôi vì lý lịch, không cho đi đại học, bắt ở nhà làm tổ trưởng gánh phân bắc ( phân người), phải đút lót mười con gà mới được gọi nhập ngũ... Tôi đi mà lòng luôn ở bên Mẹ. Tôi không dám đôn mẹ mình lên thành quê hương, thành đất nước. Mẹ chỉ là mẹ tôi thôi, như khoai lúa người cho tôi ăn, như nguồn sữa vật chất và tinh thần người nuôi tôi mãi mãi...

Đấy là chuyện của mấy mươi mươi năm xưa. Giờ đây, tôi ngồi thắp nén hương trước ảnh mẹ. Khói nhang như tóc mẹ từ thế giới hư vô còn rụng về đôi ba sợi cho tôi tưởng vọng. Mẹ trên tấm ảnh chừng vẫn rét, vẫn cứ đội khăn len và mặc áo len. Trong Sài Gòn này tết đổ mồ hôi. Mẹ ngồi trên bàn thờ vẫn rét, vẫn cứ là không gian của bờ bãi sông Hồng ngày tết. Con đâu kiếm được mưa phùn quấn quít, bọc lấy ngọn gió xuân như quê ta mà dâng mẹ lúc này. Mẹ tuy già nhưng tươi tắn nhìn tôi như sắp mỉm cười, như muốn nói với tôi rằng mẹ vẫn hiện hữu trên đời bằng chính thân xác và tâm hồn tôi, vẫn sống trong hoài niệm, trong ký ức con cái, xóm giềng. Rằng mấy đứa con chính là di tượng của mẹ còn sống động, còn bay nhảy trên mặt đất. Tôi không hề ngủ gật và nằm mơ như thuở xưa. Nhưng gió bấc đã đến và thổi bay mẹ tôi đi về cõi khác mất rồi. Người Việt mình có câu :" Sinh dữ, tử lành". Ngày tết, trước giao thừa, là dịp chúng ta tưởng nhớ đến cha mẹ, ông bà đã khuất. Mẹ đã hóa thành nấm cỏ xanh ngoài đồng vắng sau làng. Cỏ ấy ngày xưa mẹ từng dạy tôi cầm liềm cắt về nuôi trâu ăn lấy sức kéo cày. Nay mẹ lại biến thành nấm đất nuôi cỏ xanh. Chỉ có đội kèn dế là ở mãi bên mẹ để cử hết bản nhạc này đến bản nhạc khác, những bài ca Requiem, kinh cầu hồn của tạo vật.

Bây giờ mẹ thở bằng nhịp triều lên xuống của con sông chảy qua làng, toả kênh mương mà nối với nơi mẹ nằm. Cua cáy lại đến nhờ nấm đất mẹ mà trú ngụ. Ngày xưa còn trẻ, suốt ngày mẹ ở ngoài đồng, ngoài bãi, ngoài sông tìm cái sống dưới bùn đất nuôi chúng tôi. Giờ nằm xuống, mẹ lại ở ngoài đồng cả đêm ngày, ở mãi mãi, chung nhà với cua cáy, cá tôm. Tôi từng làm đóm mạ chạy ra đồng, xách giỏ cua đỡ mẹ. Con cua cắp để lại càng trên tay, lên bờ, lặng người, rứt càng cua ra khỏi tay rồi mẹ mới ngồi đau. Đôi bàn tay búp măng của mẹ lúc nào cũng đầy vết cua cắp, vết ngạnh cá trê đâm, vết gai từ các chà cá cào xước. Những móng tay, móng chân mẹ nào có được sơn son đỏ như phụ nữ đô thị bây giờ. Tôi thương nhớ màu phù sa quánh phèn sơn trên móng chân, móng tay mẹ từ thuở còn thiếu nữ cho đến lúc về với đất. Mẹ tôi đã hóa phù sa, hóa mưa phùn, hóa bếp lửa, hóa ngồng cải vàng hoa lấm tấm bướm, hóa gió xuân ưng ửng cành đào, hóa thăm thẳm mù tăm...

Dù tôi có đưa tay ra ngoài nghìn dặm cũng không với tới mẹ nữa. Tóc bạc rồi tôi vẫn là đứa trẻ mồ côi. Mồ côi cả gió bấc, mưa phùn, cả nén hương trên bàn thờ viếng mẹ dù xúm xít đứng chung cả cụm vẫn cứ mồ côi. Và tôi lại trở thành con trẻ, đang đi một mình giữa làng, chợt thình lình gọi mẹ. Và tôi, lại trở thành anh bộ đội trẻ xa nhà lần đầu, mười tám tuổi rồi mà nửa đêm còn nhớ mẹ ứa nước mắt. Và tôi, lại trở về nằm trên võng dưới hầm mùa mưa Bà Rá đêm tránh bom B.52, sốt rét ác tính quật tưởng chết, vừa thở hắt ra vừa gọi mẹ để giã từ...Và tôi, sẽ mãi là cậu bé con lấm lem đất cát ngồi đầu ngõ đợi mẹ đi chợ về để được chia quà. Mẹ đi chuyến chợ vô biên này, tôi ngồi chờ hết năm này qua năm khác, mà mẹ ơi sao mẹ chẳng về ăn tết ?

Giao thừa đến rồi đó mẹ. Ở phía bên kia của cuộc sống, mẹ không cần ai mừng tuổi đâu. Mẹ từng bảo chúng con rằng, trước khi các con chào đời, các con ở đâu vậy, chả đứa nào có tuổi, chả đứa nào biết mình sẽ là thằng Hảo, con Hinh...Vâng, sau này, chắc chắn tôi lại về nơi ấy, nơi trước khi sinh ra, tôi đã chết hàng tỉ tỉ năm rồi vậy. Mẹ đã đưa tôi từ cái chấm mờ trong hỗn độn sự chết mà xuất hiện thành hình hài của nỗi sống. Giờ mẹ lại về nơi từng vớt tôi lên từ bể hư vô. Nơi con người bước vào cuộc đời, vất vả cực nhọc kiếm sống, hạnh phúc, khổ đau rồi lại trở về, như những đứa con về với mẹ vĩnh hằng. Cõi ấy không có nồi bánh chưng chụm bằng gộc tre già đượm lửa. Cõi ấy không có những đứa trẻ xúng xính trong bộ quần áo mới, bám vạt áo mẹ đi chúc tết bà con hòng kiếm tiền mừng tuổi. Sợ cõi ấy chỉ có Niết Bàn, chỉ có Thiên Đường vui hơn tết, không kiếm đâu cho mẹ một chút khổ đau, một chút buồn tủi mà nhớ đến chúng con, nhớ đến kiếp người, nhớ đến thời con gái mẹ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, ăn toàn nỗi đau mà sinh nở hạnh phúc cho kẻ khác. Nhưng mẹ ơi, cái thế giới vui buồn sướng khổ này, dù mẹ con mình mỗi người chỉ đến một lần thôi, song mưa phùn gió bấc, hoa xuân và bướm vàng, bánh chưng và mắt lá răm, dưa hành và câu đối đỏ tình nghĩa lắm, quý hóa chúng ta lắm, cứ muốn níu chúng ta ở chơi hết tết này đến tết khác, đừng bỏ giao thừa lại cho ai đó ngồi thắp hương tưởng niệm mà tội thay cho người còn sống. Mẹ từng dạy con phải nén và giấu nỗi buồn riêng vào tâm hồn, để khoe niềm vui ra cho mọi người cùng hưởng như hoa đào ngày tết. Thế mà con lại giãi bày nỗi buồn thiếu mẹ trên mặt báo xuân phút đón giao thừa. Âu cũng là một cách giúp cho những ai còn có Mẹ trên đời biết rằng, Mẹ chính là mùa xuân, là ngày tết của tâm hồn chúng ta vậy.



Sài Gòn những ngày tết xa quê hương năm con gà 2005

T.M.H.



trả lời


Vu Lan


ÂN TÌNH LỚN NHẤT TRONG ĐỜI



" công CHA như núi thái sơn
nghĩa MẸ như nước trong nguồn chảy ra "

Viết những giòng Ân Tình này giữa khi đời mình đã trôi qua quá nửa, có muộn không? Có. Vì bây giờ mới viết ra thành văn. Nhưng không muộn, không bao giờ muộn, vì những lời con muốn nói với CHA, MẸ, luôn tuông chảy trong đầu, trong tim con, như mạch nước ngầm âm ỉ mà hối hả. Không có nỗi bất hạnh nào hơn trong đời người khi phải sống mà thiếu đi tình thương yêu của Cha Mẹ. Con mất Mẹ khi chưa tròn 4 tuổi, hình dung về hình thể Mẹ, với con rất mơ hồ. Con đã vẽ chân dung Mẹ bằng trí tưởng. Những nét vẽ về hình thể rất nhạt, chỉ có trái tim Mẹ con tô màu hồng vĩnh viễn không phai.

Với Cha, con khó mà quên chân dung Người. Cha đã làm hai nhiệm vụ: một người Cha nghiêm khắc + một người Mẹ nhu hiền, nuôi dưỡng con khôn lớn và giáo dục con thành người.
Nguồn Ân Tình cao rộng đó chảy mãi trong máu con, là giòng máu của Cha,của Mẹ, nồng ấm trong con suốt đời.

CHA


Khi Mẹ mất- Cha thêm tình của Mẹ
nuôi dưỡng con thuở còn bế vào nôi
Cha nâng con đi tập tễnh vào đời
Cha chỉ cho con thấy chân trời rộng
Cha dạy con vì người mà sống

tất cả vì con - hy vọng một đời
tất cả vì con - Cha khổ một thời

ngày Cha mất -
con đang bị lưu đày biệt xứ
lạy từ biệt Cha,con đã không tròn
hiếu nghĩa cùng Cha,con chưa trả được
nên suốt đời - con mãi buồn đau

con gởi đến Cha khối ân tình sâu nặng
những lời này như một nén hương
tưởng niệm Cha !

tìm lời ru con

(cho em và tôi - để nhớ ngày giỗ Ba)

thực đi, nhà đã thôi đèn
mơ về, bếp có người nhen lửa chờ?

võng hè ngon giấc ầu ơ
vào phòng thấy Mẹ đang chờ rầy con
(gái hư, con biết hay không,
mê thơ mà thức đã ròng mấy đêm)

giờ con muốn Mẹ rầy thêm
lời không còn nữa, bên hiên vắng Người
liệm quan, phong kín nụ cười
Ba hong áo lụa tìm lời ru con

lời ru nẫu chín tuổi buồn
hoa thương con tưới giữa vườn chiêm bao
đời mòn ròng nước mắt hao
bước thơ mê xoãi nhịp đau giữa hồn!

Cao Nguyên
090905




MẸ ƠI


Trời nghiêng - Đất cũng trở mình
Mẹ đi vào cõi vô hình lặng câm
yêu thương rời khỏi chỗ nằm
chỉ còn tiếng khóc lăn trầm vào tim
thế gian bỗng chốc im lìm
đời con trăn trở suốt miền ấu thơ
vọng buồn điệp khúc ... ầu...ơ...
nghe xao xuyến chảy ngập bờ nhớ thương
Mẹ đi bỏ cuộc vuông tròn
suốt đời con mãi lịm hồn quặn đau

tóc con nay đã bạc màu
năm-mươi-lăm-năm đã qua rồi ,
Mẹ ơi !


Cao Nguyên
Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi?



Hôm nay ngày Vu Lan
triệu triệu đóa Hồng Vàng
dâng lên Trời kính Mẹ
trong thương nhớ vô vàn!

Con mãi muốn được kêu
Mẹ ơi! Ơi... Mẹ ơi!
dù bây giờ Mẹ đã
năm - mươi - năm xa rồi!

Vẫn là tiếng Mẹ ơi
gọi suốt qua dòng đời
từ thân còn đỏ hỏn
đến lúc về theo Người!

Nhớ Người lắm! Mẹ ơi!
Mẹ ơi! Ơi... Mẹ ơi!
Con còn kêu mãi mãi
trong từng bước không rời!

Mẹ ơi! Ơi... Mẹ ơi!
sữa Mẹ để đâu rồi
con vẫn thèm bầu vú
chứa yêu thương tuyệt vời!

Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi?



Cao Nguyên



mắt nhớ

(thương nhớ người Chị kính yêu)

biết gặp Chị, em sẽ buồn ghê lắm
nhưng đành thôi, nước mắt cũng đang chờ
nắm tay em, thần trí Chị trong mơ
mỗi chớp mắt, lòng xoáy thành tiếng nấc

đau dữ lắm phải không? Chị gật
gặp lại em, cơ thể bỗng dưng vui
giọt nước mắt lăn, rất chậm qua môi
những nếp nhăn, đã biết cười - rất vội

giữa sống, chết - Chị nhẹ nhàng đón đợi
gần gọi xa, vời vợi những dung nhan
ký ức bộn bề, mở ngoặc từng trang
thương yêu lắm, muốn đi mà chưa thể

nhìn thấu suốt đời con, cháu - kể
Mẹ này Con! Bà này Cháu! nhiêu khê
da bọc xương, khô sớ đất cõi về
chút hơi mọn, chạy dọc lề cõi sống

ảo giác Chị cứ cồn lên tiếng động
đập vào tim, nhói từng đoạn đời qua
mỗi rùng mình, máu quánh lại trong da
mỗi co thắt, triệu tế bào dẫy chết

hiu hắt thở, đường ngắn dần - dốc hết
đuối tầm nhìn, đợi chợp giấc hôn mê
tay chưa buông, bởi trăn trở bộn bề
lời kinh nguyện chảy tràn khe hấp hối!

mai hoặc mốt, Chị về quê rất mới
đất rùng mình hé cửa tiễn hồn bay
ngôi sao Thương chợt tắt vuột đời này
chỉ còn giữa thế gian ngàn mắt nhớ!

Cao Nguyên
031205







lệ đắng

(Tưởng nhớ Chị VTH / Người Mẹ thứ 2 đã mất)

bữa Chị đi, trời đột nhiên trở lạnh
dẫu đang Xuân và giữa nắng Tháng Ba
hàng nến cháy đốt không gian hiu quạnh
mà trầm hương đặc quánh bóng tang qua!

đất mở cửa, đưa thân vào yên lặng
lời Thánh Ca nâng Hồn Chị thăng hoa
đoá hồng đỏ bỗng tím màu lệ đắng
chiều ôm em trên bãi vắng tha ma!



Cao Nguyên
032205



trả lời


Vu Lan


phép lạ vô cùng


đặng lệ khánh





Vào đúng lúc mà thiên thần cất tiếng ca thì Bé rời lòng Cha mà sà vào lòng Mẹ. Bé nhắm mắt mà trôi. Hình như có một bàn tay vô hình dẫn Bé đi, dắt Bé đến, đặt Bé vào một chiếc nôi êm ái đong đưa theo từng nhịp đập của tim Mẹ. Bé bám vào đấy, nằm gọn trong đó, thấy mình tan ra, hoà lẫn vào chiếc nôi tròn trĩnh. Bé và Nôi trở thành một. Bé không còn là Bé, Nôi không còn là Nôi. Bé đã hoá thân, đã vươn vai trở giấc, đã nghịch ngợm nắm bắt những hạt sương màu lưu ly, màu hoàng yến mơ màng. Những lúc mệt, Bé nằm yên nghe tiếng tim mẹ nhẹ nhàng, đùng đục gõ lên thành võng đều đều êm ái, và Bé ngủ rất ngon.

Một buổi sáng, Bé nghe Mẹ nói nhỏ với Cha :

- Mình ơi, tháng này em không thấy, chắc dính rồi.

Có tiếng Cha cựa mình, giọng âu yếm lẫn chút ân cần :

- Em chắc không? Anh gọi bác sĩ cho em nhé?

- Mấy hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, không muốn ăn uống gì. Miệng đắng ngắt hà.

- Vậy hả em? Tội nghiệp em chưa.

Bé có thể nghe được bàn tay của Cha đặt lên bụng Mẹ, xoa nhè nhẹ. Mẹ co người, cười khúc khích :

- Chưa thấy gì đâu cưng ơi, chắc chưa bằng hạt gạo.

Tay Mẹ đặt lên tay Cha, kéo tay Cha ôm lấy vòng bụng của mình, ép lưng mình sát vào người Cha, tin cẩn, ấm áp. Bé cũng có cảm giác ấm áp, hạnh phúc như Mẹ vậy. Vòng tay của Cha ôm Mẹ mà Bé có cảm tưởng Cha ôm luôn cả Bé vào lòng.

Hình như bây giờ là vào cuối xuân. Ngoài trời hình như hơi lành lạnh. Bé có thể nghe tiếng chim ríu rít đuổi nhau trên mái nhà. Trong lòng Mẹ , Bé chỉ có thể nghe và đoán những gì đang xảy ra quanh Bé thôi. Nếu trời lạnh, Bé có thể nghe Mẹ xuýt xoa nho nhỏ , nghe tiếng gió lùa qua những ngọn lá lao xao trước khi tiếng cửa sổ kéo mạnh, va vào thành tường khô khốc. Ban đêm, Bé có thể nghe Mẹ kéo mền lên tận ngực, nghe cả tiếng tim của Cha rất gần, đập đều bên trái tim của Mẹ. Những lúc như thế, Bé thấy trong lòng êm ả lạ kỳ. Bé tự bảo, mai sau dù có đi khỏi lòng Mẹ, Bé cũng sẽ nằm giữa Cha và Mẹ như thế, để nghe hai quả tim đi song song với nhau, gõ lên đời sống những nhịp tuyệt vời.

Mẹ bắt đầu có những buổi sáng không được khoẻ. Bé có thể đoán được lúc nào thì Mẹ bắt đầu mệt. Những bắp thịt quanh Bé co thắt, máu chạy nhanh rân rân làm Bé cũng hoảng hốt theo. Tiếng tim đập nhanh hơn như chạy đua với những bắp thịt đang cuộn mình uốn éo. Mẹ ôm Bé chạy vào phòng tắm, tất tả. Hình như có bao nhiêu sinh lực Mẹ dồn cả ra ngoài cho đến lúc những bắp thịt quanh Bé tan cơn đồng thiếp, nằm lã ra như những tàn lá ướt mèm sau một cơn bão. Bé nghe tiếng chân Mẹ lết về phòng, mỏi mệt. Bé thương Mẹ quá. Tại Bé mà Mẹ khổ thế đấy. Mai sau lớn, con sẽ đền bù cho Mẹ, nha Mẹ.

Mẹ không ăn uống gì được suốt cả tháng trời. Còn Bé thì vô tư, đã có nguồn thực phẩm dồi dào từ mẹ nuôi Bé lớn. Cha lo lắng lắm, thấy mẹ sút cân, mặt mày xanh xao. Cha hay hỏi :

- Em ăn gì được , anh đi mua cho. Phở nhé, bún nhé, hay là bánh ngọt, bánh mặn?

- Em uống gì? Soda nhé , hay là sữa, nước cam?

Mẹ lắc đầu quầy quậy ,

- Em chẳng muốn ăn uống gì hết. Cho em chai 7Up với mấy cái bánh mặn thôi.

Mẹ không ăn, mà cũng không nấu nướng gì vì cứ nghe mùi thức ăn, nhất là mùi thịt tươi, cá tươi là mẹ ôm Bé chạy vào phòng tắm. Lắm khi chạy nhanh quá làm Bé chóng mặt theo. Tội Cha ghê. Mỗi chiều đi làm về, Cha ghé đâu đó mua thức ăn cho Cha và Mẹ, mà rồi rốt cuộc Cha ngồi ăn một mình, rồi thu dọn một mình, lè lẹ để vào phòng ngồi bên giường, đặt đầu Mẹ lên chân mình, âu yếm hỏi :

- Sao em , hôm nay có bớt ói không? Có khoẻ hơn không?

Mẹ chưa kịp trả lời, Cha đã đưa tay xoa bụng Mẹ, nói với Bé :

- Nhỏ này hư quá , làm Mẹ mệt.

Bé nghe Mẹ cười nhỏ :

- Nói cứ như thật. Nó có nghe được đâu. Hôm nay đỡ rồi , chắc vài bữa nữa là hết thôi.

Bé thấy hơi giận Mẹ. Sao Mẹ biết Bé không nghe? Có gì mà Bé không nghe, không biết. Bé cảm được hết những lúc Mẹ buồn, Mẹ vui. Bé cùng đau nỗi đau với Mẹ, cùng xẻ với Mẹ từng cơn nôn thốc nôn tháo, cùng thở hổn hển với Mẹ, cùng nghe tiếng mạch máu đập dồn trên thái dương. Mẹ với Bé là một , giống như hôm trước, Bé với cái Nôi, trứng của Mẹ, là một. Lúc nào Bé cũng cảm thấy Bé với một vật thể khác ngoài Bé là một. Bé với vũ trụ chung quanh là một. Chưa bao giờ Bé thấy Bé chỉ là Bé, cô đơn, tách biệt, lẻ loi. Không có vũ trụ thì sẽ không có Bé. Mà nếu vũ trụ không có Bé thì vũ trụ sẽ không là vũ trụ toàn bích đâu. Bé tin như vậy đấy, Mẹ ạ. Mà cái vũ trụ của Bé bây giờ thì nhỏ lắm, nhỏ bằng một vòng tay ôm, nhưng mà cũng lớn lắm, vì không ai có thể đo được tình yêu bao dài, bao rộng. Một giọt mồ hôi trên thái dương của Mẹ mặn bằng cả một đại dương. Một ánh mắt Cha nhìn âu yếm, ấm như tia sáng mặt trời vào một sáng đầu xuân. Và tiếng đập của tim mẹ, chao ôi, với Bé nghe như tiếng vỗ về :” ngủ đi, ngủ đi”. Cả tiếng máu cuồn cuộn đi giữa những tuyến ngang dọc quanh Bé, Bé cũng nghe như tiếng sóng rì rào của một kiếp nào xa lắm, xa lắm, Bé không còn nhớ rõ, nhưng vẫn cảm nhận được. Những đợt sóng xô vào nhau, nghịch ngợm chồm lên nhau rồi soãi mình nằm mê man trên bờ cát trắng tinh chưa ghi dấu chân người. Sóng choàng rong rêu quanh người rồi tinh nghịch ném lên cát. Có khi sóng lỡ tay, ném xa quá, không với theo kịp để đem rong về với biển. Bé nghe tiếng rong kêu thất thanh. Tiếng kêu hoà với gió, với sóng, với tiếng chim hải âu lẻ bạn , buồn ơi là buồn. Bé đưa tay dụi mắt. Mẹ trở mình lắng nghe. Có tiếng Cha hỏi Mẹ :

- Em làm sao vậy? Khó ở hả?

- Suỵt ! Em cảm thấy nó “máy” cưng ơi.

- Mới một tháng mà “máy” gì.

Nhưng rồi Cha im bặt như thể Cha cũng đang lắng tai nghe. Bé đoán có lẽ tại mắt Mẹ long lanh sáng, nụ cười rạng rỡ niềm tin khiến Cha dù cho là phản khoa học cũng trở nên bán tín, bán nghi, thầm nghĩ rằng mầm sống bắt đầu từ lúc Bé rời cha mà đi vào lòng Mẹ. Bé lại nghe Mẹ cười khúc khích. Bé yêu giọng cười của Mẹ quá, nghịch ngợm trẻ thơ mà lại láu lĩnh vô cùng. Có thế mới làm Cha nhìn, nghe hoài không chán. Ít lâu nữa, Bé sẽ bắt chước, cười như thế cho Mẹ nhột chơi. Ừ, Mẹ cứ cười đi Mẹ, cho hạnh phúc thêm sáng, cho Tình Yêu thêm đậm đà, vì Mẹ ơi, Mẹ sẽ có một con đường dài dằng dặc để đi. Con đường ấy có bằng phẳng hay chông gai , sẽ đầy cỏ hoa tươi đẹp hay quanh co rừng núi thì chỉ một mình Mẹ bước, một mình Mẹ hay, một mình Mẹ chịu. Bé bây giờ trong lòng Mẹ, Bé còn cảm thông, còn hiểu, còn buồn vui cùng Mẹ, chứ mai sau, khi rời Mẹ rồi, có muốn Bé cũng làm sao đau như Mẹ đau, vui như Mẹ vui, không cần phải tỏ bằng lời mà hiểu Mẹ đến tận cùng trái tim huyền nhiệm.

Bé còn hơn tám tháng để cùng Mẹ chia xẻ ngọt bùi, gần gũi hơn cả Cha với Mẹ. Bé cảm ơn Cha Mẹ cho Bé nguồn sống, cho Bé yêu thương, cho Bé hiểu thế nào là sự mầu nhiệm của Đất Trời. Mẹ ơi, chín tháng cưu mang Bé, Mẹ hãy sống hết mình cho Bé, cũng như Bé sẽ tìm hết cách để làm Mẹ an vui. Không phải ai cũng có được những giây phút tuyệt vời của sự hoà nhập hai tâm hồn, hai trái tim, hai cuộc đời làm một đâu, phải không Mẹ?

Bé yêu Mẹ quá. Bây giờ Mẹ hát cho Bé ngủ đi, hát trong tâm tưởng, hát bằng ý nghĩ, hát bằng nhịp đập điều hoà của trái tim an bình. Bé lại nghe được tiếng tay của Ba xoa nhè nhẹ bên ngoài , trên bụng Mẹ. Tịnh an.



Đặng Lệ Khánh

Vu Lan 2006



trả lời


Vu Lan


Còn Cha Gót Đỏ Như Son



Thơ Trần Kiêm Đoàn





Còn cha gót đỏ như son

Một mai cha chết gót con thâm sì

Ca dao



Những đứa bé quê thời ly loạn

Lớn lên không được thấy cha mình

Đêm đêm heo hút căn nhà vắng

Tội mẹ buồn cúi mặt làm thinh


Ngày mới lên ba tôi mất cha

Mấy hàng tre kẽo kẹt quanh nhà

Tôi cười níu áo người đang khóc

Chưa biết buồn đau nỗi mất cha


Ngày tuổi lớn bắt đầu đi học

Tôi sững sờ nghe mắng bên tai:

"Con không cha như nhà không nóc!"

Nắng không lên sau một đêm dài



Rồi những tháng ngày quê khói lửa

Mẹ gánh con bên thúng khoai đầy

Chắt chiu một phiến đời chia nửa

Tiếng vỗ nào của một bàn tay


Hồn ca dao tình tự nước non

Mẹ suối nguồn, cha núi Thái Sơn

Gót chân thâm tím đau lòng mẹ

Cha đâu còn mà gót đỏ như son.



Trần Kiêm Đoàn



trả lời


Vu Lan


Mẹ tôi


(Một câu chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở Malaysia, mong
được chia sẻ với mọi người)

TTO - Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một
con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có
thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một
trong những đứa bạn học trong lớp la lên: "Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!".
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về
tôi nói thẳng với bà: "Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!".
Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi
chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố
gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình,
chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở
Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ
bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy
các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa
hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: "Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Ði khỏi đây
ngay!". Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời "Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!" và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với
bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định
phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác.
Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng
mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
"Con yêu quý,
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ
hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi
giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con
lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể
thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu
hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay
cho mẹ..
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ....".

Nghỗ nghịch hoàn sinh nghỗ nghịch tử
Hiếu thuận hoàn sinh hiếu thuận nhi
Bất đản tín khán thềm đầu thủy
Điểm điểm, trích trích, bất sai di.


(Nghỗ nghịch sẽ sinh con nghỗ nghịch
Hiếu thảo sẽ sinh con hiếu thảo
Không tin hãy nhìn nước trên mái
Từng điểm, từng giọt, rớt không sai)
Hòa Thượng Thích Thanh Từ



trả lời


Vu Lan


Người Mẹ Còn Trinh

Hôm nay là ngày lễ Mẹ. Tất cả các chợ hoa người ta tấp nập chen nhau mua những cành hồng đỏ thắm, để tượng trưng cho Người Mẹ còn hiện diện trên cõi đời. Cũng có nhiều người đến mua những cành hồng màu trắng đễ tưởng nhớ đến người Mẹ đã khuất xa. Trong số người mua hoa ấy, có một người thanh niên vội vã với chiếc ba lô trên vai, ghé vào mua một đóa hoa màu đỏ thắm...

"Cô vui lòng bán cho tôi một đóa hoa hồng nhung"

Anh không buồn nhận lại tiền thối của người bán hoa. Dường như anh như đang gấp rút muốn thâu ngắn lại đoạn đường về cho kịp ngày lễ Mẹ đêm nay. Dưới cơn mưa chiều nhẹ bay trong thành phố. lòng bâng khuâng anh nghĩ đến giờ khắc sẽ gặp lại người thân yêu, mà bao năm anh đi xa vắng. Anh cho xe dừng lại dưới chân thôn vì anh muốn một mình đi trong mưa để cảm giác cái không khí của ngày thơ ấu anh từng quẩn quanh trong thôn xóm. Cái lạnh của từng giọt mưa đưa anh về ký ức xa xưa...

Anh là một đứa bé mồ côi từ thuở lọt lòng. Trong những ngày binh lửa, Cha anh ở chiến trường xa. Mẹ anh đã lìa đời khi sanh ra anh. Người dì ruột (em của Mẹ) tuổi vừa mới hai mươi vì tình thương đứa trẻ vừa chào đời đã mất Mẹ. một nỗi niềm trắc ẩn nên đã thay thế chị mình nuôi đứa bé lớn khôn...

Tuổi xuân xanh của người Mẹ còn trinh cũng theo chân anh mà im ngủ một đời. Cha anh thì biền biệt phương trời không về nữa...

Xuân qua, đông đến anh theo bước chân đời, anh đi tìm tự do nơi xa xôi. Cứ mỗi năm đến ngày lễ Mẹ, anh lại nghe một nỗi băn khoăn ray rứt. Anh mong có một ngày về quê hương để chính tay anh được dâng cho người Mẹ một đóa hồng đỏ thắm, hầu cảm tạ công ơn của người Mẹ mà bao năm tháng đã hy sinh một đời nuôi dưỡng cho anh nên người.

Trên bạt ngàn, tiếng thông đang reo như thầm gọi tên anh thật dịu dàng trìu mến. Anh ngước mặt nhìn trời. Khói lam chiều trên xa làm anh nghe lòng thương cảm vô bờ. Anh gọi thầm: "Mẹ ơi ! con đang về với Mẹ. Con cầu xin Mẹ mãi được bình an."

Ánh nắng chiều hấp hối đang rơi trên đầu cây ngọn cỏ, mái nhà xưa đã thấp thoáng ẩn hiện xa xa. Anh nâng niu đóa hồng trên tay như sợ gió mưa làm oen úa nó. Vùng trời kỷ niệm như đang trào dâng trong anh. Con đường Mai Hoa Thôn như ngập tràn mùi hương của các loài hoa...Bước chân rộn ràng, anh nôn nao hồi hộp không biết Mẹ anh bây giờ ra sao? Tóc mẹ có bạc màu theo năm tháng? Mắt mẹ có mõi mòn trông ngóng đứa con xa? Anh thầm hỏi trong lòng nhiều câu hỏi, dù bước chân đã sát bên cánh rào xưa...

Nhưng cánh cổng sao im lìm quạnh vắng? Anh chạy ùa vào như cơn lốc. " Mẹ ơi... Mẹ ơi... Mẹ...". Tiếng gọi anh vang trong im vắng. Trên bàn thờ một bức hình còn phủ mảnh khăn tang trắng và mùi trầm còn phảng phất quanh anh. Xa - xa tiếng chuông chiều vang lên như hối thúc một linh hồn vừa mới ra đi...hãy mau mau về nơi nước Chúa.

Hồn vỡ vụn con nghẹn ngào nuốt lệ
Đóa hoa hồng dâng mẹ đã úa nhàu
Đường xa xôi... chiều lộng gió trên cao
Ơn cúc dục biết ngày nào đền trả?

Mai Hoa Thôn con đường xưa Mẹ đã
Sống hẩm hiu nuôi con dại thành hình
Đóa hoa nào cho người Mẹ còn trinh?
Đóa hoa lòng con trọn đời dâng hiến

Ngày lễ Mẹ con về đây thăm viếng
Mẹ ra đi trong im tiếng một mình
Bao năm qua Mẹ cho hết thâm tình
Trọn một kiếp hy sinh cho con dại

Cõi trăm năm một mình con ở lại
Đóa hoa hồng xin dâng mẹ hiễn linh
Chiều hôm nay mưa bay phủ buồn tênh
Hồi chuông vọng vang như lời Mẹ nói

Con lạy Mẹ giữa nầm mồ nhang khói
Tận tâm linh con nói được lời gì?
Mảnh khăn buồn con xin tiễn mẹ đi
Ngày lễ Mẹ cũng là ngày mất Mẹ

Tiếng oán than trong sương mù khe khẽ
Gửi tình về cho Mẹ dưới huyệt sâu
Lạy Mẹ hiền con trẻ xin nguyện cầu
Màu hoa hồng ngày sau thay hoa trắng...



Minh Châu Than Ai



trả lời


Vu Lan


Mùa Vu Lan giữa cõi đi về

Một lần về thăm người bạn cũ đã mồ côi mẹ ở tuổi chập chững vào đời, chúng tôi gặp lại nhau gượng cười mà lòng cứ thấy se se. Căn nhà ấm cúng hôm nào giờ bỗng trống trải. Khi mùa Vu Lan về, bạn lại tìm mua bảy bông hoa loa kèn, chưng trên bàn thờ mẹ. Màu trắng như bơ vơ hơn…

Tích Vu Lan bắt nguồn từ tấm lòng hiếu thảo cứu mẹ của Tôn giả Mục Kiền Liên. Tấm gương chí hiếu lớn lao ấy muôn đời sau vẫn phải soi vào. Đã từng có "quy ước" bất thành văn: trong Lễ Vu Lan, nếu ai đó còn mẹ sẽ được cài một bông hoa màu hồng lên áo. Ai đó mất mẹ cài hoa màu trắng. Và chuyện ở xứ mình… "Mùa Vu Lan báo hiếu, anh còn mẹ hay không?". Tôi gật đầu. Cô bé cười chúc mừng rồi cài lên áo tôi bông hồng đỏ khi áo em đính nụ hồng trắng tê lòng.

Vu Lan - Mùa báo hiếu cha mẹ. Sự Hiếu trung, Đức hỉ xả, Tâm từ bi như giúp con người sống tốt hơn. Nghiệp văn, nghề báo đã cho tôi đi, gặp gỡ và viết về nhiều thân phận con người. Viết để người ta đồng cảm đã không dễ, viết cho người ta yêu thì khó đến tận cùng… Dẫu biết rằng, không có người mẹ nghèo trong mỗi đứa con, chỉ có mẹ sớm hôm tần tảo, thế mà đến bây giờ tôi vẫn chưa viết nổi một dòng cho má trọn vẹn như tình thương má giành cho tôi. Bởi lẽ tôi biết; dẫu ở đâu trên mặt đất này, má vẫn luôn hiện hữu trong tôi, ánh mắt má vẫn dõi theo những bước chân tôi đi trên vạn nẻo đường đời.

Và sáng nay gặp chị. Câu chuyện giữa hai người lại một lần nữa đứt quãng, lưng chừng. Chị bỏ dở câu nói: “Ừ! Chị cũng mất mẹ…”. Chỉ bấy nhiêu thôi mà tôi như đang đứng giữa đôi bờ cảm xúc của miền vui, miền buồn. Để bây giờ khi nhìn bông hồng trắng trên áo người em bất hạnh, tôi chỉ biết nói với lòng rằng: “con thương Má lắm Má ơi!...”.

Vu Lan. Mùa con người đưa suy tư của mình trở về quá khứ, thể hiện đạo làm con với các đấng sanh thành. Dẫu ai đó có vị trí nào trong xã hội, mùa Vu Lan về cũng trở nên bé bỏng trước Người. Có lẽ, Vu Lan như cõi đời thật sự để những người con lang thang trong kiếp sống mênh mông được trở về đối diện với lòng mình đúng nghĩa hơn.



Tháng Bảy, mùa Vu Lan về cùng với ngày Rằm xá tội vong nhân mà người ta còn gọi là Tết Trung nguyên. Theo sách nhà Phật, ngày này các vong nhân không nơi nương tựa, không còn thân thích trên cõi trần gian để thờ phụng hoặc những linh hồn vì một oan khiên nào đó vật vờ sẽ được xá tội. Đại Thi hào Nguyễn Du của chúng ta từng khóc cho những kiếp người với “Văn tế Thập loại chúng sinh”. Trang thơ gửi lời yêu thương cho mười loại người thống khổ: “Mười loài là những loài nào/ Gái trai già trẻ đều vào nghe kinh…”. Rằm tháng bảy, một ít cháo lá đa đặt bên lề đường cũng khiến bao vong hồn vất vưởng nơi cõi âm chợt ấm. “Sống đã chịu một đời phiền não, thác lại nhờ hớp cháo lá đa”. Đó là một tấm lòng trong vạn tấm lòng bao dung, như một nét đẹp văn hóa của dân tộc Việt gìn giữ qua bao đời nay theo quan niệm “sống gửi thác về”.

Liệu, nét đẹp ấy có còn được giữ đúng như tinh thần vốn dĩ hay không, khi chim phóng sinh người ta trả về trời hòng cầu phước cho gia đình, mua cá cảnh thả ra hồ để khấn an cho người thân. Vậy mà cá vẫn trở lại chậu và chim phải bay về lồng để rồi một con cá, một chú chim được phóng sinh rất nhiều lần.

Buồn thay, nhiều người mong đến Vu Lan để được tận tay giải thoát cho những sinh linh “cá chậu, chim lồng”. Trong số ấy nhiều người cố làm ngơ trước những sinh thể lăn lóc giữa sân chùa chờ chút của bố thí. Những thân phận hằng đêm co ro ở nhà chờ xe buýt, ghế đá công viên với những chiếc áo không đủ ấm khi mưa về. Trong giấc ngủ ấy, bao cơn mơ đang chập chờn chật vật với miếng cơm, manh áo. Đau lòng hơn là những người nhiễm HIV/AIDS đang đứng trước “ngưỡng cửa hẹp”. Họ rất cần bàn tay sẻ chia, những tấm lòng bao dung, độ lượng. Vậy mà những gì họ nhận được thường chỉ là sự rẻ rúng, khinh thường.

Hình như, người sống đang đi theo bước chân người đã thác, bỏ quên cõi sống bằng sự hờ hững, vô tình. Có người mười lăm năm giữa thiên đường lạnh đã tiễn đưa biết bao sinh linh bé bỏng về trời. Có lần anh giữ lại chiếc nôi, cái trống rung, mấy bộ áo quần của một người cha giàu có gởi theo đứa con khi chưa kịp đặt tên đã sớm lìa đời để chia phần cho những sinh thể bắt đầu kiếp người mà cha mẹ chúng không đủ sức mua. Thế là của cải cho cõi âm đã trở thành món quà quí lắm cho cõi dương trần.

Dù cho lễ Vu Lan bây giờ có khác ngày xưa đi nữa, hình ảnh cụ già cầm tay cháu bé trên áo cài hoa trắng vào chùa nguyện cầu giữa khói hương nghi ngút, giữa tiếng kinh kệ và tiếng chuông ngân vẫn vẹn nguyên như thuở nào. Mùa Vu Lan, người được hoa trắng sẽ thấy xót xa lẫn trong thương nhớ. Người được hoa hồng sẽ sung sướng và xin hãy nhớ rằng mình còn có mẹ.

Hình thức lễ Vu Lan là thế, ý nghĩa Vu Lan là thế vẫn không gì mai một theo thời gian. Nếu có thì sự đổi thay ấy bắt đầu từ những ai vẫn còn tiếp tục vui cười, để cố quên đi cành hoa lung linh trên ngực áo. Chiều nay bạn gọi điện cho mình, đầu dây bên kia vẫn gượng cười để nghe giọng nói cứ thấy nao nao…

Mùa Vu Lan giữa cõi đi về...

Chị ơi! Hãy cài lên áo mình bông hoa biết ơn, để một lần nữa thấy lòng như ấm lại…

Công Khanh

Sưu tầm nguồn vietnamnet.vn

http://www.youtube.com/watch?v=ZCN7fQGYN9o



trả lời


Vu Lan




Văn Thơ Nhạc với chủ đề Vu Lan:

http://www.art2all.net/chude/vulan_08/vulan-08.html



trả lời


Vu Lan


Đóa hồng hiếu hạnh

Mỗi độ Vu Lan về, bông hồng cài áo ở khắp mọi nơi dường như đã trở thành tục lệ không thể thiếu được. Vượt lên hết thảy cái ý niệm tỏ bày phải chăng đó chính là biểu tượng tượng trưng cho kuôn mọi tấm lòng hiếu hạnh, luônhướng tưởng mong mỏi được báo đáp ân đức cao dày của cha , của mẹ.
Và hình ảnh dễ thương trìu mến đó đã sớm định hình một nét đẹp rất Đông Phương, một truyền thống văn hoá của người dân Việt Nam ta.
Kể sao cho hết tình thương yêu lai láng, dạt dào vô bến vô bờ mà các đấng sinh thành dưỡng dục đã ưu ái cho con. Không giấy mực nào có thể trang trải được, không cân thước nào có thể đo lường được. Bởi sự hy sinh của song thân phụ mẫu quá đỗi lớn lao sâu rộng: "Thương con thao thức bao đêm trường. Lặn lội gieo neo nuôi con đến ngày lớn khôn."
Thật là: "Sá chi mưa nắng dãi dầu
Lao lung khổ nhọc, bạc đầu vì con"
Phật dạy: "Cha mẹ hiện tiền như tiên tại thế" nên bổn phận làm con phải lấy câu: "Hiếu hạnh vi tiên" để sống sao cho trọn nghĩa trọn tình.
Với tâm cảm như vậy, hy vọng khi được cài cho nhau đóa hồng hiếu hạnh, mỗi người con chúng ta sẽ thấy ý vị, an lòng trước dòng hiện sinh, khi ngắm nhìn bông hồng bằng cái tình dung dị chân chất.
Quả là diễm phúc cho những ai đang còn cha còn mẹ"để thấy lòng vui sướng hơn".
Xin hãy chia tủi, xẻ buồn với những ai mất cha mất mẹ, bởi lẽ:
"Còn cha còn mẹ thì hơn
Mất cha mất mẹ như đờn đứt dây
Đờn đứt dây còn thay nối được
Cha mẹ mất rồi con phải mồ côi"
Nhân đây, cũng xin tặng những ai được cài đóa hồng hiếu hạnh đôi dòng về ý nghĩa màu hoa trong mùa Vu Lan thắng hội.
Nơ xanh hoà với sắc hồng
Còn cha còn mẹ thoả lòng thiết tha
Hoa hồng nơ trắng mất cha
Xanh nơ hoa trắng phải xa mẹ rồi
Hoa nơ điều trắng ôi thôi
Không cha không mẹ mồ côi tội tình.
Tuy nhiên, xin hãy nhớ rằng dù đang còn cha còn mẹ,dẫu đã mất cha mất mẹ, song với một người con biết hiếu kính ông bà cha mẹ thì sắc hoa có thế nào đi nữa vẫn đỏ, trọn đầy ý nghĩa.
Nguyễn Ngọc Tuyết


Mẹ

thả muôn tiếng thở vào đêm
thả mồ hôi mặn tắm em trắng ngần
thả bao gian khổ nhọc nhằn
mà sao mắt Mẹ vẫn hằn niếm vui.
tóc nguyệt



trả lời


Vu Lan


C h i ế c . D ù . c ủ a . M ẹ



Kính dâng Mẹ trong mùa lễ Vu Lan
CHIÊU HOÀNG







Từ khi cụ ông mất đã chín năm nay, cụ bà nhất định vẫn cứ ở một mình mà không chịu đến ở chung với bất kỳ đứa con nào. Phần vì không muốn làm phiền con cái, phần vì muốn được tự do. Nhưng cụ đã ngoài tám mươi, già quá rồi, ở một mình rất nguy hiểm, lỡ đêm khuya, có chuyện gì thì chẳng ai biết được. Nói thế nào cụ cũng không nghe, cụ gàn quá, làm cho các con thêm lo âu.

Hôm nay chị đi chùa. Thày dạy. Để có thể phát sinh được Tâm Bồ Đề trong dòng tâm thức, thì nên quán tưởng “coi - tất - cả - chúng - sinh - như - mẹ - mình.” Việc làm này đối với chị thật khó. Coi người thân như anh, chị, em v..v.. là mẹ mình đã khó (vì thỉnh thoảng tức quá còn có thể cãi nhau và đánh nhau là chuyện thường, nhưng đối với mẹ thì dứt khoát không được làm như thế!), ấy vậy mà còn phải coi người ngoài, nhẫn đến kẻ thù như là mẹ mình lại càng khó hơn…

Trong giờ thiền quán buổi tối. Chị nghĩ đến mẹ, đến những sự chăm sóc và thương yêu vô bờ của mẹ dành cho anh chị em mình mà rơi nước mắt. Sự chăm lo của mẹ thật bao la, không bao giờ ngừng nghỉ, như bóng mát của một tàng cây toả rộng, làm thành một chiếc dù che chở cho mười đứa con không thiếu một đứa nào. Từ những lúc chúng còn bé dại cho đến khi khôn lớn, dưới mắt cụ, các con vẫn chỉ là những đứa con rất khờ khạo, vẫn cần đến bóng mát bảo bọc của cụ dành cho chúng.

*

Hình như con nhỏ có một trí nhớ rất sớm. Ngày đi học đầu tiên, nó cùng đi học với người chị kế. Mẹ nó chuẩn bị cho hai chị em rất chu đáo. Lòng nó sợ hãi lắm nhưng không dám nói ra, còn người chị lớn thì cứ khóc lóc thảm thiết, nhất định không chịu đến trường. Mẹ nó dỗ dành chị lớn mãi, sau lại doạ nạt, nhưng chị lớn nhất định một mực không chịu nghe. Mẹ nó khổ sở vừa đánh vật với chị lớn bằng cách cố mặc bộ quần áo mới sắm, trong lúc chị lớn vừa vùng vẫy, vừa khóc dữ dội. Bà cáu tiết quá, tát cho chị lớn một tát thật đau. Thấy chị bị đánh, con nhỏ sợ hãi, líu ríu tự thay quần áo một mình rồi chạy ra ngoài cửa đã có sẵn hai anh em thằng hàng xóm Tâm, Tánh ngồi chực để cõng hai chị em đến trường (dường như chúng chẳng phải đi học, nên có rất nhiều thì giờ để chơi và cõng chị em nó đi và về mỗi ngày. Việc làm này hình như hoàn toàn tự nguyện, Dì Tám, mẹ chúng, mắc buôn thúng bán bưng cả ngày nên chắc cũng chẳng biết.) Nó ngoan ngoãn leo lên lưng thằng Tánh -thằng em- nhỏ con hơn, còn thằng Tâm - đô con hơn - thì vẫn đưa lưng ngồi đợi trong khi chị lớn cứ khóc gào thét trong nhà.

Thằng Tâm quay qua hỏi con nhỏ một cách sốt ruột và mất hết kiên nhẫn khi biết chị lớn đang bị đòn:
- Ê! Chị mày có chịu đi học không để tao còn cõng?
Con nhỏ nói bằng giọng khe khẽ, như sợ mẹ nó nghe được nó sẽ bị đòn lây:
- Làm sao tao biết được!
Thằng Tánh xốc con nhỏ trên lưng. Nó đe:
- Không chịu đi chung là tao cõng mày đi một mình đó nghe. Hông đợi đâu à. Mệt quá đi!
Con nhỏ nói bằng giọng năn nỉ:
- Thì mày ráng đợi thêm chút nữa có được không?
Thằng Tâm sốt ruột chen vô:
- Tao đợi cũng mệt quá rồi. Chị mày mà không chịu đi học tao cũng nghỉ cõng luôn à nha.

Đang ì xèo ở ngoài, thì trong nhà, tiếng bà mẹ quát:
- Không chịu đi học thì chỉ có nước làm ăn mày thôi con ạ! Muốn đi học hay muốn làm ăn mày hử?

Chị lớn chẳng biết “ăn mày” là gì, nên mếu máo trả lời ngay:
- Con muốn làm ăn mày…

Lời nói trẻ con thật ngây thơ, nó không hiểu được sự chăm lo vô bờ của mẹ mình, dù có nghèo cách mấy cũng cố gắng kiếm tiền lo cho con ăn học hầu có một tương lai khá, ngược lại, nó còn ngờ rằng, mẹ nó đan tâm muốn bỏ nó bơ vơ với đám người lạ.
Chẳng bao giờ trẻ con biết được tình thương bao la của người mẹ…

Rồi con nhỏ lớn dần theo thời gian. Nó ham chơi với bạn bè, bị mẹ đánh đòn, phạt quỳ. Nó lại oán ghét mẹ, cho rằng mẹ nó khó tính, “chỉ - đi - chơi - một - chút - thôi” mà cũng bị đòn. Nó nhớ mẹ nó bắt nằm trên divan, con nhỏ đã tỉ tê nằm khóc trong lúc chờ mẹ nó đi kiếm cái roi mây (mà trước đó nó đã dấu rất kỹ trong kẹt tủ). Cuối cùng vì dấu quá kỹ, mẹ nó không thể kiếm ra nên đành phải lấy cái cán chổi vừa to, vừa dài để đánh đòn. Con nhỏ đau quá, khóc rõ to, nhưng mẹ nó lại cấm không cho khóc. Con nhỏ ấm ức, cảm thấy mẹ nó thật “độc tài”. Đánh “người ta” đau thế mà không cho khóc! Nó giận mẹ, nhất định làm nư không chịu ăn cơm chiều. Mẹ nó bảo chị Lan lên phòng gọi xuống ăn cơm. Nhưng nó cứ dấu mặt trong chăn, khóc thút thít cho đến khi mệt nhoài. Lúc đó, với đầu óc trẻ thơ, nó hồ đồ nghĩ rằng, chắc hồi nhỏ, ba đã tình cờ nhặt nó về làm con nuôi nên mẹ nó mới ghét nó đến thế. Một lần nữa, con nhỏ lại khởi tâm oán ghét mẹ nó. Người đã âm thầm chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho nó mỗi ngày mà nó chẳng hề biết….

Lên đến trung học, lần đầu tiên được mặc áo dài và bắt đầu bước vào tuổi mới lớn. Nó thấy mình lớn hẳn ra, đôi tà áo dài tha thướt làm nó thích thú. Mẹ may cho nó hai cái áo dài bằng một loại vải thô để mặc cho bền. Lúc đó gia đình rất nghèo, nó chẳng biết được rằng cha mẹ đã làm việc rất cực khổ, đầu tắt mặt tối để nuôi mười người con. Ngược lại, chỉ biết đến những thiếu thốn của một đứa trẻ đã bắt đầu biết mộng mơ, có những nỗi buồn vô cớ và những ước mộng không thực, nhưng lại đầy mầu sắc như chiếc cầu vồng lửng lơ hiện trên nền trời sau cơn mưa. Lúc đó nó ao ước có được một chiếc xe đạp, những cái kẹp tóc, những chiếc áo dài bằng vải phin trắng nõn như một số bạn nhà giầu trong trường. Xin mẹ mãi, mẹ hứa rồi chẳng thấy mẹ cho. Nó lại oán mẹ, ghét mẹ, cho rằng mẹ chỉ hứa cuội, chẳng bao giờ để ý đến mình, chẳng bao giờ thương nó. Càng nghĩ (bằng những lối nhìn rất thiển cận và lệch lạc) nó càng buồn và tủi thân. Một lần nữa - với trí óc tưởng tượng rất phong phú không cần nguyên nhân và thực tế - con nhỏ lại quả quyết mình chính là đứa con rơi mà ba đã khởi tâm từ đem về nuôi. Quả quyết rằng, mẹ nó chính là “người mẹ ghẻ” như cái người mẹ ghẻ ác độc trong truyện “Tấm Cám”.

Vài năm sau, cô bé lớn như thổi. Đi vào lứa tuổi ô mai, một số con trai trong trường đã bắt đầu để ý và đưa đón. Cô đã biết e thẹn, biết làm điệu và ao ước giá mình có được một vài cây son, hộp phấn, một chiếc áo dài hoa bằng lụa mềm mại. Nhưng vì kinh tế gia đình, ráng nuôi mười đứa con được ăn học quả là một điều không phải dễ. Lương công chức của cha không thể đủ cho sự chi tiêu trong gia đình, cộng thêm tiền học cho con cái. Mẹ cô phải bươn trải, kiếm được một ít vốn mở một nhà hàng nhỏ rất thơ mộng bên bờ sông. Trời thương, quán ăn đông khách. Nhưng bù lại, mẹ cô rất cực. Nhất là vào những ngày lễ, nhiều khi cô học bài khuya, đi xuống bếp kiếm nước uống vẫn thấy mẹ ngồi cặm cụi sửa soạn các món ăn cho bữa tiệc hôm sau. Bà không muốn các con phải đụng tay đụng chân bất cứ việc gì, bà chỉ thích các con dành hết thì giờ cho việc học hành. Biết thế, cô chẳng cảm thấy chạnh lòng thì chớ, lại còn lợi dụng lòng tốt ấy mà nhẩn nha, vừa chơi, vừa học mà không hề cảm thấy áy náy. Thời gian đó, bà mua cho cô một chiếc xe PC, một loại xe gắn máy nhỏ, cô đã không biết ơn và cảm thấy hài lòng, mà ngược lại, còn ganh tỵ với hai chị lớn đã được mẹ mua cho chiếc xe Honda vừa tốt, vừa đẹp hơn cái xe PC của cô nhiều. Một lần nữa, cô lại âm thầm trách mẹ sao đối xử với các con không công bằng, sao lại “con yêu, con ghét” như thế?

Vài năm sau, gia đình được di dân sang Mỹ. Cô theo đám bạn, học ăn, học chơi nhiều hơn học chữ. Cô hội nhập vào cuộc sống mỹ hoá rất nhanh. Những cái tốt của nước người thì không chịu học, mà chỉ suốt ngày bạn bè đấu láo là giỏi. Rồi cô bắt đầu có bạn trai. Mẹ không bằng lòng. Cho rằng còn quá bé để nghĩ đến chuyện yêu đương. Mẹ đánh đòn và nhốt cô bé trong phòng, ngoài giờ đi học, mẹ không cho cô đi bất cứ đâu ra ngoài nửa bước. Cô ghét mẹ quá! Mẹ quả là rất cổ hủ và độc tài! Cô quan niệm (một thứ quan niệm rất hồ đồ và nông cạn), cô đã lớn, mẹ không có quyền gì xen vào chuyện đời tư của cô hết. Đã có lần cô đã hét lên, cãi mẹ, vất vào mặt mẹ những câu hỗn xược, đầy khổ đau và tức giận. Chưa đã, cô đóng cửa phòng thật mạnh và lao lên giường khóc nức lên. Cô ghét mẹ! Cô hét ghét mẹ hết sức! Cô đâu biết rằng, sau cánh cửa đóng mạnh, mẹ đã trào nước mắt, mẹ lặng lẽ ngồi ở phòng khách khóc rất lâu…





Nhờ sự thương yêu và dạy dỗ của mẹ. Chị đã trở thành một người hữu ích trong xã hội. Lập gia đình với một người có học thức và có một gia đình hạnh phúc. Từ khi bắt đầu làm mẹ, lúc đó chị mới thật sự biết được tình thương yêu bao la như trời biển của các bậc cha mẹ đã dành cho con cái mình. Cho dù chúng có hư đốn, có làm cho mình khổ đau trăm triệu lần, lòng thương của mẹ vẫn không suy giảm, vẫn mãi mãi âm thầm là chiếc dù rộng lớn, làm cái bóng tươi mát, bảo bọc cho chúng. Chị bỗng cảm thấy thương mẹ thật nhiều. Nhìn tóc mẹ bạc dần theo thời gian, lưng mỗi ngày mỗi còng, tay chân bắt đầu run rẩy đi không vững, vậy mà bà vẫn không muốn làm phiền đến bất kỳ đứa con nào cả, ngược lại, vẫn còn muốn chăm lo cho các con, vẫn còn muốn chúng luôn được an vui, hanh phúc…

Mẹ ơi…
Con quả là một đứa con hư. Không nhìn thấy được sự hy sinh cả đời tận tụy của mẹ, cả đời mẹ đem tình thương bao la của mình để làm một chiếc dù rộng mở che chở cho đàn con yêu dấu.

*


- Ngồi nghỉ đây thôi. Mỏi chân lắm rồi…

Bà cụ với mái đầu bạc trắng, kéo chị ngồi xuống chiếc ghế đá bên đường. Chỉ mới đi bộ từ nhà ra đến đầu ngõ, cụ đã đòi nghỉ. Quả nhiên, cụ không còn có được sức khoẻ như những năm trước. Cụ đã già đi nhiều, khuôn mặt nghiêng nghiêng đầy nếp nhăn của cụ nhìn xuống vạt áo, kêu khẽ:

- Ô hay. Mới thay cái áo hôm qua sao đã bẩn thế này?

Chị nhìn mẹ. Vạt nắng đầu ngày hiền hoà rơi trên mái tóc cụ. Chị chợt hiểu tại sao thày chị dạy muốn có được bồ đề tâm thì cần phải nghĩ đến tình yêu thương của ngưòi mẹ dành cho con cái. Một tình thương vô bờ, cho đi mà không cần nhận lại một điều gì, chỉ biết xả thân hết mình để có thể đem lại an vui cho các con. Chị ngạc nhiên tại sao đến giờ này chị mới cảm nhận tình thương yêu mẹ dành cho mình một cách sâu xa như thế? Nghĩ xa hơn nữa, chị đã từng có nhiều thân, đã từng qua nhiều kiếp, đã từng có rất nhiều người mẹ đã xả thân nuôi dưỡng và dành cả đời tận tụy cho mình. Hiểu được như vậy, chị mới thấy mình có được một cái tâm biết ơn sâu xa đối với mẹ, với tất cả mọi chúng sanh đã từng là mẹ mình, đã từng tận tụy, xả thân hy sinh cho cuộc sống mình một cách đầy đủ. Chị nghe mắt mình cay cay, giọt nước mắt của sự biết ơn vô bờ chảy ra khoé mi. Chị nâng bàn tay nhăn nheo, gầy guộc của Cụ khẽ khàng áp vào má mình, bàn tay mà mấy chục năm nay đã từng nuôi nấng, dạy dỗ, đôi khi còn đánh chị đau để mong chị nên một con người hữu dụng. Nay đã không còn khoẻ để làm cho chị phải khóc sau những trận đòn nữa, ấy thế mà chị vẫn khóc, giọt nước mắt tuôn như mưa mà chị không thể che dấu..

- Ô hay. Tại sao chị lại khóc thế?

Chị mỉm cười. Mẹ hay dùng cái chữ “Ô hay” một cách rất hồn nhiên như trẻ thơ…
Chị lau nước mắt và reo lên khe khẽ:
- Mẹ coi kìa. Hình như nắng đang lên. Mình phải về cho kịp giờ cơm trưa để mẹ còn uống thuốc.

Hai cái bóng xiêu xiêu đi trong nắng, cụ bà lật cái nón lá của mình để lên đầu chị. Dù không muốn cụ nhường, nhưng chị vẫn để yên nhận sự chăm sóc của mẹ, nước mắt chị lại ứa ra….

Trên cao, tiếng một loài chim chích choè gióng cổ hát bàng bạc trong không gian…



trả lời


Vu Lan


C ũ
--------------------------------------------------------------------------------

--------------------------------------------------------------------------------
M ớ i






(nhân ngày Vu Lan, tâm sự với thời đại...)
lâm bích nhy



Thời đại này ơi! Mấy hôm nay ta về nhà thăm Mẹ nhưng Mẹ không có ở nhà nên ta có biết bao nhiêu là thời gian rỗi rảnh. Rảnh đến nỗi hầu như cả ngày ngoài những giờ giấc nhất định cho những công việc thường nhật và tụng Kinh Vu Lan cầu bình an cho Ba Mẹ là ta chỉ... ngồi trước chiếc laptop mà thôi. Mà điều này trên nguyên tắc đối với ta là tối kỵ! Chỉ đơn giản là bởi ta rất ghét mi, CÁI "computer" à! Tuy chỉ nói đơn giản và tóm tắt như thế nhưng lý do để cho ta ghét mi thật ra có vô số mà mi là đại biểu thứ nhất cho thời đại này đó!?. Ở trong thời đại này PC hay laptop, tức là cái ngoại hình, dáng dấp khác của mi đó đã trở thành "vật bất ly thân" của mỗi một con người dù trẻ hay già trên thế giới này với một lẽ đương nhiên là không cần nêu lên và trừ đi những người quá nghèo hoặc có đời sống cách ly.

Mi đã biết đấy, thường ngày ta làm việc chi cũng tránh sử dụng máy vi tính càng nhiều càng tốt, ngay cả đến việc soạn bài để đi dạy ta cũng soạn bằng cách viết tay rồi đem copy thôi. Sau đó ai muốn viết lại trong máy thì tùy ý. Ta biết ta "cổ hủ" như thế. Ta mặc kệ ai ai cũng nói là trên mọi phương diện mi rất là hữu dụng, nhưng ta chẳng muốn MI trở thành HỮU DỤNG để rồi TA thì trở thành hết sức VÔ DỤNG và... có thể bị "hư" đi! Bởi lẽ trên đời này có rất nhiều việc (chứ không phải chỉ riêng chiếc máy vi tính) mà ranh giới giữa tốt và xấu, giữa biết và không biết, giữa hay và dở v.v...đều rất khó mà phân biệt. Cái đường kẽ ranh giới ấy rất nhạt, rất mong manh... nhiều khi người ta bước qua lúc nào cũng không hề hay biết... Cho nên riêng ta đối với mi thì ta đã chọn cho mình cách hạn chế việc sử dụng để tránh mọi chuyện đưa đến kết quả trên căn bản là ngoài ý muốn.

Thế mà mi này, vài hôm gần đây ta biết mình dùng thời gian ngồi trước máy vi tính của mi quá nhiều, nhưng ta không biện hộ cho mình vì bất cứ lý do gì cả! Ta rảnh rỗi và ta sinh lười rồi chẳng biết làm gì thích đáng hơn nên đã dùng mi vô "net" đó. Ta vào "net" đọc báo và mục nào cũng đọc cả. Thế rồi ta "lần mò" vào trang tetet.net này, xem những người bạn cũ có viết bài mới nào nữa không. Sau khi tìm đọc xong, ta lại tìm vào trang mục "bài mới" xem. Ta chợt thấy "quán" tetet này bây giờ hình như có "nhiều" người mới lắm. Nhiều đến mức nếu không có dư thời gian như ta lúc này thì chắc là đọc không kịp những bài được đăng. Hoặc giả mà có đọc kịp cũng chẳng được tiêu hóa rồi bị bội thực. Do ta quá rỗi mà cũng do tò mò nên đọc luôn hết những gì được đăng. (Luôn tiện đây để ta nói cho mi nghe nhé, mỗi lần ta đọc bài của một người nào đó là ta cốt ý đọc cái tâm hồn của họ đó thôi, mà tất nhiên là ta chỉ biết được cái tâm hồn họ qua ngôn từ họ sử dụng thôi. Còn mi thì tâm hồn mi ra sao có lẽ ta chịu thua! Vì ta phân vân chẳng biết mi có tâm hồn hay không, hay tâm hồn của mi là toàn những mật mã cất giữ tâm hồn của muôn kẻ khác!)

Rồi ta lướt qua trang riêng của chú Lý Quang Chính, huynh Cao Nguyên, anh Tử Tâm, chị Yên Chi, Diêu Linh, tỷ Phỉ Thúy, bocon, giothaonguyen, muavalam, caphesuotngay, v.v... rồi ta vào nghe vài bài nhạc và ghi âm của Đờ và CV hay anh Gù... ta lang thang hằng giờ trong đó, đọc đủ thể loại bài viết, nhưng cuối cùng trước khi ta dừng lại viết bài này để tâm sự với mi thì hai bài viết còn đọng lại trong ta là "Lòng Mẹ" của một bút hiệu tên là Khangnhii và "Mật Ngữ" của chị Yên Chi... Ta xin mượn những từ đó mà nói với mi rằng: Trước tiên mi nghĩ thử xem cái "bộ não" của ta và mi nơi cất giữ nào giá trị hơn... và mi có biết sáng tạo không? Mi có biết tấm lòng của Mẹ không có từ ngữ nào diễn tả được không, nếu còn thì nhất định chỉ là một thứ "mật ngữ" thôi, mi có biết không?! Mà mật ngữ đó nếu không có ai đưa vào bộ nhớ của mi thì mi hoàn toàn không biết.

Ta nhớ có lần ta xem một bộ phim nói về người máy và cuối cùng người máy đó bỗng nhiên có cảm giác, có tâm linh... ta chợt buồn cười. Bây giờ nói chuyện với mi và nhớ lại việc ấy, có thể nói ta với mi cũng đều là những bộ máy, nhưng ta là bộ máy có tâm linh còn mi thì không, mà nếu có đi chăng nữa thì cũng là một thứ tâm linh tạm bợ thôi phải không? Thời đại này người ta đi đâu cũng mang theo mi, lau chùi mi, nhưng những chăm sóc đó, mang theo đó chỉ để làm việc cho họ hoặc để họ giải trí đến độ trở nên quá mức. Nếu mi có tâm linh mi sẽ nghĩ sao? Mi có thấy loài người "tàn nhẫn" không? Loài người tạo ra đủ thứ hết rồi cũng do những thứ ấy mà bị lệ thuộc và chiêu cảm ra những tác dụng phản ngược rồi đổ lỗi cho mi hay những món vật khác (thí dụ như tiền hay những chất hóa học đưa đến dị ứng v.v...). Vậy là mi biết nguyên do nào ta nêu ra hai từ "lòng mẹ" và "mật ngữ" với mi rồi chứ? Con người chính là Mẹ của ngươi đó. Thôi ta nói tới đây cũng nhiều rồi. Mi hãy tự suy nghĩ lấy phần còn lại. Loài người tạo ra mi, mà mi cũng tạo ra cho họ biết bao nhiêu là kết quả do công năng của mi. Vậy đối với loài người mi cũng có Mẹ và cũng là Mẹ...

Đến ngày Vu Lan rồi, mi có nâng cao tình Mẹ không, hay có cần được nâng cao tình Mẹ không?

Mẹ và ngày Vu Lan đã có từ nghìn xưa nên rất cũ và rất thiêng liêng, nhưng ta nhìn mi ta thấy so với đa số người Mẹ bằng xương bằng thịt mi có "hữu dụng" bao nhiêu thì cũng chẳng bằng... và rồi ta chẳng hiểu khi nào và làm sao mi mới trở nên thiêng liêng...

Đây là một lối mật ngữ của ta dành cho mi nhân ngày Vu Lan vậy.

PS. Ta là một thứ rất cũ mà mi thì là một thứ rất mới (so với loài người), nhưng đôi lúc ta nghĩ mi cũng là một loại đại biểu cho ta... đại biểu cho một con người thời đại mới... với bao nhiêu ý nghĩ ngổn ngang và tâm linh đảo lộn... tìm cách sắp xếp theo thứ tự trong bộ não của mi mà dường như không thành, bởi vì...


ÂL. 15/07- Mậu Tý.



trả lời


lên trên