1, 2, 3, 4, 5  >                 Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Xuân Thơ





chuyển mùa



(mến tặng nhà văn Trương Anh Thụy - tác giả tiểu thuyết Chuyển Mùa)

tàn Đông gió gọi chuyển mùa
bình minh hé mắt nắng đùa rộ qua
thắm tươi muôn sắc cỏ hoa
ngát hương đồng nội quê nhà Việt Nam

chuyển mùa tấu khúc hợp đàn
triệu chim Hồng Lạc vượt ngàn vào Xuân
gieo trên đất, hạt hào hùng
tưới dòng nhiệt huyết núi rừng trỗ hoa

Cha Ông chưa ngại đường xa
Cháu Con tiếp bước thiết tha về Nguồn
chân vui hưng phấn dập dồn
tay chuyền ngọn lửa rọi hồng chân quê

chuyển mùa phá cuộc hôn mê
gọi người thức dậy hướng về tương lai
quên đen đêm, nhớ sáng ngày
giục Trời vỡ Đất, Người say Ân Tình

chuyển mùa bỏ giấc phù sinh
bởi trong mạch đất có hình bóng ta
lời Mẹ ru tận ngàn xa
vẫn còn âm hưởng trải qua một đời

chuyển mùa thao thức bồi hồi
chờ nghe Non Nước trao lời hồi âm
giữa Quê bày tiệc rượu Xuân
theo mùa én gọi chúc mừng tuổi nhau!

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ






em
mãi là
mùa xuân




em mãi là mùa xuân
giữa trời đông bão nổi
tình ươm ngọn nắng hồng
trên cánh đồng tuyết rối

em mãi lòng phơi phới
giữa trăm nỗi nhọc nhằn
không nao lòng bước vội
trên những lối đời qua

em mãi lòng thiết tha
với niềm tin rất mới
dẫu giữa cõi người ta
chứa bao điều gian dối

em mãi mãi tuyệt vời
trong lời thơ anh viết
như một đóa hồng tươi
nở cánh ngời thanh khiết

em mãi không quay lưng
nhìn từng vùng khắc nghiệt
không đắm nhìn trong gương
soi u buồn da diết

em mãi đời có được
từng bước, bước nhu mì
nhìn chân tình phía trước
không bao giờ biến di

em mãi trong lòng anh
mùa xuân và nắng mới
ánh mắt nhìn long lanh
khoe nụ cười tươi rói

mùa xuân em, mùa xuân
tình yêu ơi! vời vợi!

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ





hương thơ



gởi tặng em, thơ anh hương quả ngọt
hái từ vườn xuân sớm, nắng tinh nguyên
nhâm nhi hết những gọi mời mai mốt
tuyệt nhiên em thoát khỏi mọi ưu phiền

nhìn tám cánh chữ thơ hừng hực nở
thèm nụ hôn về ngủ giữa trang thơ
mới mơ ước đã nghe nồng nhịp thở
siết môi ngoan tình đợi đến bao giờ

em đừng sợ, thơ không là trái cấm
dẫu cắn nhầm, đời chẳng sợ hóa thân
chỉ sợ nỗi bâng khuâng tình quá nặng
thao thức đêm, em gọi nhớ bao lần

nếu ngại quá, em giữ nguyên quà tặng
cất vào nơi xinh xắn giữa tim em
khi bất chợt có nỗi niềm xa vắng
ngửi hương thơ, đời chắc chắn bình yên!


caonguyen



trả lời


Xuân Thơ





KHAI BÚT



MỒNG MỘT


Mồng Một mang chữ xuất hành
tung lên vất xuống đã thành nhịp thơ
rủ tim em đánh ván cờ
tình đen hay đỏ không mờ bóng đôi

gắp con lục bát làm mồi
kéo căng con mắt câu lời tình si
hồn thơ phát ngọn từ bi
định tâm mớm nụ xuân thì lộc non!


MỒNG HAI

Mồng Hai dạo phố tình tôi
gặp em tươi rói tiếng cười giữa tim
đốt nồng khoé mắt chân chim
hàm răng cắn nụ bình yên chào người

nghiêng hoa rót mộng vào đời
dành riêng vạc nắng tuyệt vời tặng em
ngã lưng trên tiếng hát đêm
bềnh bồng mười ngón tay tiên nở hồng!

MỒNG BA

Mồng Ba đãi tiệc tiễn Hoa
nụ đi, cánh vỡ, nhụy nhoà hương bay
Đào Mai gió ghẹo lã say
Cúc Hồng úa mặt đợi giây phút tàn

góp hương bụi phấn hoa vàng
viết tràng chữ Ái, thương quàng cổ Hoa
nhắc tình giao phối thiết tha
đợi Xuân mùa tới ngàn Hoa lại về!

Xuân Đinh Hợi 2007

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ


Ngấp Ngưỡng Chờ Xuân

Kìa mây đang mở chân trời
Gọi tình nắng ấm ngỏ lời reo ca
Giọt hồng rót chảy thái hòa
Nung ấm tách trà bừng tỏa thơm đêm

Này hoa vạn sắc bên thềm
Đợi giao thừa gõ ngẩng xem nụ cười
Nghe thương câu chúc nơi nơi
Mừng khi gặp mặt mong đời an khang

Chùm dây pháo đỏ một hàng
Nôn nao ánh lửa tóe tràng vui tai
Xoẹt nhanh giờ khắc lung lay
Cùng trầm hương nén ngút bay mọi vùng

Bánh dày hiệp với bánh chưng
Nhắc nhau xưa thuở nếp hừng trên bếp than
Lưu truyền sự tích gian nan
Càn khôn trước cửa lỏng màn chào Xuân

PhươngĐoàn



trả lời


Xuân Thơ


Đuổi Nhau

( Thân tặng bằng hữu chuyến du Đà Lạt chiều cuối Đông 2006)
I.
Đuổi nhau một ánh tầm nhìn
Trời mênh mông biếc lung linh ráng màu
Đuổi nhau những bước theo sau
Sẻ con tung cánh ngả đầu nhảy bay

Đuổi nhau về nẻo mê say
Rừng thông reo nhớ ngất ngây cõi lòng
Đuổi nhau trên đỉnh xa trông
Vượt hun hút mắt bềnh bồng núi mây

Đuổi nhau khúc khuỷu vòng quay
Đường eo núp đá lá lay nhân hình
Đuổi nhau tiếng gọi lặng thinh
Nhành cây đưa gió đánh tình yêu thương

Đuổi nhau nắng dọi má hường
Nghìn hoa khoe sắc lạ lùng bước chân
Đuổi nhau xứ lạnh gần Xuân
Đuổi trong man mác điệu bâng khuâng tình

II.
Đuổi nhau hơi ấm bàn tay
Khi đêm lạnh buốt gió hây tràng cười
Đuổi nhau giòn giã vui tươi
Khóe sầu nay mất còn thôi niềm mừng

Đuổi nhau không khí hòa chung
Ấm trà nghi ngút thơm lừng tình thân
Đuổi nhau bước dạo lâng lâng
Chập chùng lũng dốc nối màn ảo sương

Đuổi nhau dí dỏm lời thương
Bật khanh khách suốt đoạn đường rong chơi
Đuổi nhau câu hát ví hời
Nhịp quay quên rét ngoài trời cuối đông

Đuổi nhau mấy bận vòng vòng
Quanh co sườn núi ngả giòng người đi
Đuổi nhau nỗi nhớ ôm ghì
Vầng mây trắng xóa ngang mi theo về

PhươngĐoàn



trả lời


Xuân Thơ


Đêm Giao Thừa

Mời nhau câu chúc giao thừa
Bánh chưng dưa món* đủ vừa tình thân
Uống trà Bảo Lộc* bâng khuâng
Trời Xuân cảm khái* xa gần Đông Tây

Hai bờ vạn lý đường mây
Rủ rê trẩy hội những ngày an vui
Bài thơ Nhân Ái* ngậm ngùi
Trải lên Lục Bát êm tươi cuộc đời

Mai vàng rực nở nơi nơi
Dung hòa hương khói gởi lời quê hương
Âm vang dội kín bên tường
Pháo hoa bay thẳng miên trường giấc đêm

* : lời chúc từ huynh CN

PhươngĐoàn



trả lời


Xuân Thơ




TÌNH KHÚC VÀO XUÂN




gọi em môi hồng của nắng
hát lời tình khúc giữa Xuân
tim rung theo từng nốt lặng
thương yêu rộn giữa vô cùng

anh nghe cả lời tim nói
trên từng nhịp thở bâng khuâng
có gì dường như rất vội
giữa em nỗi nhớ vô cùng

trên dòng thời gian im lắng
không gian vỗ sóng muôn trùng
nhớ thương gởi vào xa vắng
mây bay theo gió ngập ngừng

xuyến xao lan xa vời vợi
lướt trên mặt sóng chập chùng
anh gom từng con chữ rối
gợi lời tình khúc vào Xuân !

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ




Xuân Chờ


Đặng Lệ Khánh


Sáng
Ngang qua nhà
Nhìn cửa im lìm
Tôi không gõ
Sợ đánh thức mùa đông
Còn đang ngái ngủ
đợi vào xuân

Mở cửa đi Bạn ơi
Nắng đã rất trong
Suối đã chảy
Chữ bềnh bồng ca hát

Tôi đem cho bạn
Ước mơ tôi vừa ngắt
Từ giòng chúc lành của những thân quen
Con đường Bạn đi sẽ có nhiều thêm
Hy vọng nở hoa
Đất Trời phơi phới

Tôi để ngay đây nhé
Ước mơ còn mới
Trước sân nhà đang đọng những lời thơ
Mở cửa ra , Bạn sẽ ngẩn ngơ
Xuân để lại dấu hài trên trang giấy

Mở cửa đi , Bạn nhé



trả lời


Xuân Thơ


chào Xuân


mặt trời vén mây chào Xuân
trải nguồn nắng ấm trên lưng cuộc đời
xanh non nụ hé môi cười
ngàn hoa e thẹn gọi mời bướm ong

dìu em theo gió hừng đông
bay trên cỏ mượt cánh đồng ấu thơ
cánh diều mơ. vẫn đứng chờ
lời tình hát giữa sông thơ rực hồng

trên hương lúa tuổi đòng đòng
anh ươm tình khúc Xuân hồng tặng em
Đào, Mai rộ nở bên hiên
giọt sương lóng lánh cũng nghiêng lời chào

uống no một bữa khát khao
nước nguồn sông Mẹ ngọt trào đáy tim
nghe không em! triệu lời chim
reo vui tấu khúc Bình Yên Lạc Hồng!

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ




vào Xuân



từ Đông đi vào Xuân
đường tuyết vờn xám trắng
may có em đi cùng
mùa bỗng dưng bớt lạnh

từ búp trỗ qua mầm
lá thì thầm gọi nắng
may mắn mặt trời lên
rọi hồng nền sương thắm

từ mắt vào nụ hôn
môi đợi chờ quay quắt
may thơ gọi bồn chồn
má ửng hồng ngước mặt

và thế là vào Xuân
tình nở bừng mặt đất
cả hoa bướm cũng mừng
gởi lời chào trăng mật!

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ




lộc biếc



quà xuân em đến tặng anh
đã ngoài tiên liệu nên thêm nỗi mừng
mở quà háo hức, ngập ngừng
chỉ mong phong kín như từng đợi nhau

mãi còn trong mắt đắm sâu
dường như thấy cả nhiệm mầu cuộc chơi
ngỡ em là giãi mây trời
gió anh đuổi bắt vu hồi có, không

mở tung cánh buộc nơ hồng
hương trầm ngọn tóc ngọt ròng hoa khơi
quà xuân nồng thắm ngõ mời
thời gian da diết nở lời ru đêm

giữa không gian tịnh rũ mềm
tình giao gõ phiếm trên thềm môi ngoan
tuổi quên trừ tịch bào mòn
đời vui lộc biếc mộng tròn giấc xuân!


Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ




bất chợt giữa Xuân

em về bất chợt giữa Xuân
nụ hôn rớt vội trên lưng cuộc tình
con tim sững nhịp làm thinh
tội cho hơi thở rướn mình qua đêm

ngỡ ngàng hạnh phúc nằm yên
nghe thuyền rạo rực trôi trên đời mình
hồn thơ no một bữa nhìn
từ đôi môi cháy trong tình khúc mơ!

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ




ngõ vào Xuân


vui gặp em
đường ngược chiều năm tháng
hành trình hồng
qua mấy quãng Xuân mơ

hương cốm ngọt
chạy vòng quanh tuổi nhớ
chạm cội đào
rung mấy ngó thủy tiên

gót hài Xuân
rộn qua thềm tóc mượt
Thơ dìu Thơ
say khuớt ngã trong nhau

bình minh nở
trên dốc cầu quan họ
mừng tuổi mình
còn nhớ ngõ vào Xuân.

Cao Nguyên



trả lời


Xuân Thơ


Mắt Chạm Sài Gòn



mùa sắp Xuân, tháng ngày đang giáp Tết
anh lại nôn nao về với Sài Gòn
giữa nhộn nhịp những con đường hoa quả
và ngọt ngào thơm bánh mứt quê nhà

lại thèm đi dạo Chợ Hoa Nguyễn Huệ
ngắm hoa tươi trên từng nét mặt người
dường như thể mỗi cuộc đời quen quá
Chú-Bác-Anh-Em gọi giữa tiếng cười

lòng hăm hở giữa Sài Gòn quá rộng
sợ chân đi không khắp những đường quen
từ Da Kao xuống Bến Thành, Chợ Lớn
phố cũ, đường xưa lẩm nhẩm gọi tên!

tại nhớ quá, anh quên mình xa lắc
lòng nôn nao nên mắt chạm Sài Gòn
vừa tay vói qua nửa vòng trái đất
kịp Giao Thừa hái cánh lộc đầu năm!

Cao Nguyên



trả lời


lên trên