Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Chu Vương Miện


vốn liếng về
âm nhạc và hội họa




tạp văn chuvươngmiện



[Nếu trong cuộc sống này? mà chúng ta không thành thật với nhau? chả lẽ chờ đến lúc chết , đến trước mặt Chúa để chờ phán xét ? mới thành thật sao?]

Nói về thời gian học chữ , thì tôi cùng lớp với họa sĩ Nghiêu Đề [tên thật là Nguyễn văn Trai] là cháu nội của cụ Cần Chánh Đông Các Đại Học Sĩ Nguyễn Thân] anh em thúc bá với Nguyễn Phùng và Nguyễn Năng Thừa , o trương trung Học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi từ năm 1955-1958].
Thấm thoát cũng trên 50 năm , bây giờ người nào cũng gần bẩy bó [ thiếu vài năm?]. Họa sĩ NghiêuDề thì chết rồi , chết ở San Diego [Cali mỹ] , từ lâu tôi rất không quan tâm đến nhiều thứ, trong đó có môn Họa và Môn Âm nhạc . Lý do thì qua nhiều lý do , cuộc sống lính tráng trong thời chiến tranh , nơi chốn cưngụ không xong , nay nơi này mai nơi khác? nhà cửa không co , thì thời gain đâu mà nghĩ đến những cái khác [không cần thiết chi lắm?] . Nhưng bây giờ thì quá huỡn , sinh lão bệnh tử [ Mà tôi đang ở trong tình trạng ba và bốn] nên bây giờ ở không để nghĩ về Hội Họa và Âm Nhạc . hai bộ môn thiếu may mắn này . tuy có mặt , nhưng thiên hạ rất thờ ơ. Cái sự thờ ơ này không phải cuốc sống ruồng bỏ phụ rẫy nó , nhưng đa số không biết , không được học tới nơi tới chốn như những môn hoc khác như Toán lý Hóa Anh Pháp Việt...còn hai môn này tuy có trong chương trình học mỗi tuần 1 giờ [ nhưng có bao giờ được học nghiêm chỉnh đâu] Lấy ngay bản thân tôi làm chứng minh [ tôi học Trung hoc đệ nhất cấp ở Trường Trung học Trần Quốc Tuấn Quảng Ngãi và Trung học Nguyễn Hoàng Quảng tri [ cả thẩy 5 năm [ vì ở lại một năm đệ tứ] lý do là ông già tôi là quândội [cứ đi đi về về và giađình đi theo] .

Các Môn chính thì các thầy dậy nghiêm túc lắm , nhưng trong tuần chỉ có 1 giờ Vẽ [Hội Họa] và một giờ Hát [âm nhạc] thì lại không nghiêm túc chút nào? Giờ vẽ và giờ Nhạc là giờ giải lao cho các giáo sư dậy lớp có đi thi [ như đệ tứ đệ nhị] cuối năm , thì được dậy một trong hai môn này , theo tôi nghĩ ngay bản thân của mấy thầy cũng không biết chi nhiều về hai môn này? Lâu lâu thì cũng có dậy [cho có dậy] là thầy để một cái chai không , hay một bình bông trên bàn giáo sư, rồi học trò nhìn theo đó mà vẽ. Còn thầy thì ngồi nghỉ hay đóc sách. Còn giờ nhạc thì cũng là anh em song sinh với giờ vẽ , năm thì mười họa thì các học sinh tự học với nhau [ tự hát với nhau] như bài hát Quốc ca hay [khỏe vi nước] hoặc là tự hát cho hết giờ.
Nếu Lớp năm đó có thi [đệ tứ] mà giáo sư Toán dậy lại kèm thêm môn Vẽ hay Nhạc thì cái giờ này dùng để dậy toán luôn. nếu là Lý Hóa thì cũng thế. Nên ngay trong thời gian học Trung Hoc Dệ Nhất cấp , kiến thức phổ thông về hai môn này , Họa và Nhạc , trong đầu học sinh không biết gì cả? vì hai môn này không thi. Chỉ có những học sinh sau này thi vào Quốc Gia Âm Nhạc hay Cao Đẳng Mỹ Thuật mới rành về hai môn này mà thôi, [còn học sinh phổ thông chung chung thì mù tịt]. Nên sau này gặp lại Họa Sĩ Nghiêu Đề ở đường Lý Trần Quán [đối diện nghĩa trang đô thành] thú thực có nhìn tranh Nghiêu Đề hay tranh của Hoa sĩ Trịnh Cung , hay ai ai đi nữa? thì tôi [ chuvươngmiện] thì chỉ là một anh dốt đặc cán mai[ mù chữ] nhìn bức tranh hoàn toàn không hiểu gì cả? mà đa số anh em thì cũng ở vào trình độ của tôi mà thôi? có vào phòng triền lãm theo lời mời của bạn bè thi tay cầm điếu thuốc , còn đầu thì gật gà gật gù chớ có biết thêm chi đâu?
Vào thập niên sáu mươi , tạp chí Bách Khóa thời đại có mở ra một loạt bài Phỏng vấn về các bộ môn như thơ – Văn – Nhạc- Họa ... và thường theo dõi và đọc trên đó thì tôi dần dần hiểu được chút đỉnh , rất là sơ đẳng , đai khái như sau:
-Đường thiên bình là đường chân trời , thường chia bức tranh ra làm hai phần , phần trên và phần dưới , phần trên thường là núi và mây , trên núi có rừng và trong mây có chim. Phía dưới là sông , trên sông có thuyền , cạnh sông là đất có cây.
Nếu nội dung là một bức tranh buồn , thì đường đồng qui tụ ở trên đường chân trời . mà bức tranh buồn thì đường đồng qui ở dưới đường chân trời. Mầu sắc thì được chia ra chủ sắc nóng và chủ sắc nguội, Nóng là mầu Nâu mầu Đỏ , nguội là mầu Đen mầu Xám, Bức tranh mà vui thì chủ sắc nóng nhiều hơn, mà bức tranh buồn thì chủ sắc nguội nhiều hơn? Tuy nhiênmột bức tranh dù buồn cỡ nào [ cũng không được chiếm qua ba phần tư mầu đen.
Dù sao một bức Tranh là một tácphẩm Văn Hóa Nghệ Thuật , người Họa sĩ là người cung [ còn phần cầu thì hoàn toàn không bao nhiêu ?] vì đa số không biết thưởng thức ra sao? cũng chả biết đẹp ở chỗ nào? thứ nữa là bức nào cũng vài trăm đến bạc ngàn? với giá tiền như thế thì dù ở Việt Nam hay Mỹ hi [Cầu] cũng bó tay . vì tiền không thể in khơi khơi được? thế rồi nhưng ngườì với kiến thức như tôi [ cvm] cũng bắt chước mấy thầy ba tàu nói mấy câu ngớ ngẩn đai loại như:
-họa trung hữu thi hoặc thi trung hữu họa. có nghĩa là trong vẽ có thơ và trong thơ cò vẽ.
Về Âm Nhạc thì đúng boong là một bản phôto copies của Hội Họa , trước và sau năm 1975 thì nguoì đi vào hai nghanh này? ở trong và ngoài nước cũng đều không khá nổi, cho nên cái nghề chính là cai nghề khác [làm lấy tiền ] để nuôi cái nghiệp Văn Học Nghệ Thuật không kiếm ra 1 đồng xu cắc bạc nào?
Đời sống tạm bợ nay nơi này mai nơi khác ? tùy theo chỗ có việc mà kiếm tới . thành ra ngay sách báo không cần thiết, đọc xong là quăng [ huống chi tranh [ treo chỗ nào?


chuvươngmiện



trả lời


Chu Vương Miện


diên khánh





50 năm trước ta [ngươi] kẻ nam người bắc

còn bây chừ kẻ nam á người mỹchâu

vì quá nghèo hồi nớ tránh mặt nhau

nên 2 đứa còn mảnh tình vắt vai gợi nhớ

5 cụm tháp ponagar dựa nhau xiêu đổ

thì nói chi? ai ở đó đợi chờ

bồng bềnh chân bèo lẫnlộn thực mơ

vốn liếng tình đầu trôi sông cái cả

nhìn xómbóng nước dưới cầu vộivã

chẩy ra duềnh sóng đánh dạt trở vô

2 đứa xa nhau từ đó tới chừ

lẩmnhẩm trong đầu ½ thếkỷ

cuối vũng đời xô đẩy ta qua mỹ

người chán tình [chán người] lội ngược áchâu

đôi chúngta chả giống vợchồng ngâu

dù mỗi năm được 1 lần gặp nhau để khóc

50 năm chúngta đâu có gặp

chỉ nhận tên nhau trên bao bán thịtrường

ngươi chả hạnhphúc gì? ở đó lythân

con dăm đứa mỗi phương mỗi chốn

ta chả hơn ngươi vượt qua hoạn nạn

bấy nhiêu nămcòn đặng 1 mái nhà

có vợ có con gần 1 cầu ga

ngày ngày nhìn đoàn wagoong qua lại

miếng đàn vỡ khánhdương đá ơi là đá

nói vòngvo vàng giả chả ra vàng

ta bây chừ thoáng nhạt khói chân nhang

bay tảnmắc kiếp này sang kiếp khác

sóng vỗ mãi chân cầu cũng bạt

mà hòn chồng hòn vợ vẫn thủychung

thơ văn nghêungao chữnghiã vôchừng

điều muốn nói vẫn là chưa nói được

em vẫn là lan là hoa kiếp trước

mà ta chỉ là 1 gã ngủ mơ

lẩnthẩn làm sao mơ mỗi giấc hồ

sâu vẫn là sâu? baogiờ hóa bướm

đôi ta cùng làm thơ thơ nào cũng [muộn]

thể thơ nào ,bài thơ nào chữ nghĩa cũng dởdang

giốngnơi cầmdài bánha đập vỡ cổcầm

nhổ sào đẩy thuyền chèo đi mất đất

giòng sông nào nước trôivừa trong đục

tấmlòng nào ? vừa giận vừa thương?

tim ta đây sao giống 1 khoảnh vườn

trời giữa thu lá vàng rơi lácđác

mời người về nhatrang ghé lộn phanthiết?

thầy cũng chả còn bạn cũng ra ma?

tàu suốt bắcnam chờ chuyến đợi giờ

nhìn khói tỏa chợt nhớ về vạngỉa

mình vốn làm người mà sao? giống cá

hết tháibìnhdương lại đạitâydương

lại kiếp này đây? mỗi đứa mỗi đường

chắc kiếp sau lại y như vậy?

ta vẫn đọc thơ người tìm 1 đời chưa thấy?



chuvươngmiện



trả lời


lên trên