

Hãy bước nhẹ chân kẻo lá đau
Thu đã về rồi yêu dấu ơi
Sao tình còn mãi cuối chân trời
Mây cũ đang về theo lối hẹn
Mưa Ngâu lại khóc giọt đầy vơi
Rừng phong đang khoác màu áo mới
Rộn rã lòng chào đón Thu sang
Chúng mình biết đến bao giờ gặp
Để em về may áo lụa vàng
Bước khẽ chút nghe, ngọn thu phong!
Biệt ly nào cũng cảnh nao lòng
Lá vàng lưu luyến rơi từng chiếc
Để lại cành trơ nỗi nhớ mong
Người có về ngang mùa lá đổ
Hãy bước nhẹ chân kẻo lá đau
Dấu hài trên lối mòn xưa cũ
Chắc đang thầm nói chuyện ngàn sau
Bâng khuâng trong sắc thu vàng uá
Nắng nhạt đang phai với chiều tàn
Cảm nghe được nỗi đau còn mất
Đời chỉ mong manh cảnh hợp tan
vhn
QUỲNH HOA
Đài sen
đợi sẵn bóng ai.
Kiêu sa em
dáng trang đài
bước ra.
Thuyền rồng
nâng
đỡ
gót hoa.
Áo thanh tân
trắng mượt mà
cao sang.
Hạ nồng
ủ
hương trinh nguyên.
Nhụy lòng trao hết
một phiên khúc đời.
Phù vân
một khắc
thoáng trôi.
Xếp tà áo mộng
là
thôi
cuộc tình.
Phù dung một đóa hoa xinh.
Lụy tình nên mãi
tử
sinh
đi
về.
Đường trần còn gửi hương thề.
vhn[/color]

Cõi Thơ
Cõi của ta ngụ trên miền thinh lặng
Em và Thơ vẫn lồng lộng bóng Anh
Phương trời đó có Tình Yêu xanh thắm
Thơ và Em cùng nỗi nhớ vây quanh
Anh đã đến tự nghìn chương cổ tích
Em về từ huyền thoại đá rêu xưa
Ngữ ngôn nào trải mấy cũng chưa vừa
Môi vẫn gọi. Dòng Xưa/ Sau vẫn chảy
Trong khoảng lặng ta không còn xa cách
Anh là Thơ mà Thơ cũng là Em
Hơi thở ta nổi chìm cùng nhịp đập
Bóng đời nhau nơi trú ẩn êm đềm
Cõi của Thơ có môi ngoan mắt ấm
Ta mộng du trên bảy sắc cầu vòng
Có hề chi dẫu đường tơ hư ảo
Bởi thiên thu là khoảnh khắc có nhau
Vuơng Hồng-Ngọc
Nhạc: LMST
Hòa âm: CND
Lời: Vương Hồng-Ngọc
Trình bày: Khánh Vy
http://hathaykhongbanghayhat.org/node/4188