Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Tản văn tóc nguyệt


Tìm nhau

Giữa cuộc sống xô bồ này tôi đi tìm cái tôi đã đánh mất. Tôi mãi đi tìm một nửa đã mất để chỉ gặp những con đường với nhiều ngã rẽ và sự lựa chọn vô vọng, trong hy vọng mong manh tạo hóa sẽ đem tất cả chúng tôi về lại ngôi nhà của thuở ban đầu.

Và để rồi một mai nào đó khi nghe ca khúc "Còn mãi tìm nhau" để thấy rằng nhất định ta sẽ tìm được nhau dù rằng tìm nhau giữa mênh mông.

Tìm trong lá úa màu
Tìm nhau ta hẹn với đời nhau
Tìm xa vắng muôn trùng
Tìm nhau giữa con đường
Tìm nhau trong hạnh phúc vô thường

Yêu thương là mất mát là đau khổ nhưng người đời vẫn mãi đi tìm yêu thương ấy và yêu thương là gì của đời sống con người này? Là khát, là khao, là giận hờn, yêu nhớ tất cả được kết hợp thành một khối tạo thành hai từ "hạnh phúc".

Dẫu rằng hạnh phúc ấy là những giọt nước mắt, là chia lìa hay xa cách nhưng điểm chung vẫn là ta đã có nhau. Ta đã tìm được nhau cho dù không gian có là vô tận, thời gian có bao la, cách chia có làm đau khổ nhưng ta đã có nhau.

Ta đã tìm một nửa đã mất - nay em cùng anh bên nhau - ta sẽ đi qua nhiều tháng giêng anh nhé! Nhiều đến mức người già không nhớ nổi, người trẻ không biết tới ... ta qua thật nhiều tháng giêng...bên nhau.

Tôi và anh là một - dẫu ngàn trùng xa biệt, vẫn sẽ là một trong thẫm sâu mênh mông- khi cánh cửa chân phúc đã mở ra.
Tìm nhau.

tóc nguyệt



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Chỉ còn em, Serenade và mưa và mưa...

Chập chờn với giấc ngủ mình rất mệt nhưng cũng phải đi làm, cơ thể mình rã rượi, con tim mình héo khô. Ngồi nơi bàn làm việc mà tâm trí để nơi đâu, làm sao đây? Sáng nay có cuộc họp phải chuẩn bị mọi thứ nhưng mình có gì để đối phó với buổi họp? Bây giờ trong đầu hình như trống rỗng, những câu thơ cứ nhảy múa và cười kiêu ngạo "ta đã tiên đoán được mọi việc".
chỉ nửa ngày không thèm thương thèm nhớ
giữa mùa xuân mà lạnh buốt tựa mùa đông
chợt nghe lòng hoang vu trống vắng
em khép lòng nhốt nỗi nhớ đi hoang.

Con nước cứ đầy cứ vơi... Gió ngoài kia vẫn trăn trở, khuya vẫn đợi hoài giấc ngủ , em vẫn đợi hoài tình anh. Mong mỗi sớm mai vui mỗi chiều tắt nắng, từng giây im lặng, từng khoảng khắc ngừng trôi, từng ngày dài thương nhớ trong khoảng trống nhân gian ngân lên khúc tình sầu em tìm nhặt tình anh đầy đôi tay vụng dại ướp nồng nàn cùng tình kiêu sa. Ôi! Con đường hôm nay sao quá dài, căn phòng sao rộng thế! Nhớ anh tôi đã cố gắng làm việc thật nhiều để không có thời gian nào trống để nghĩ vẩn vơ, rồi buồn! Nhưng giờ đây là những giờ phút của riêng em ( tự do suy tư , tự do thương nhớ).
Khi yêu anh, em muốn quên hết những nhọc nhằn trong cuộc sống, em muốn mình lúc nào cũng tươi tắn trong mắt người yêu. Em muốn được yêu thương và chăm sóc những khi anh mệt mỏi bởi những bon chen của cuộc đời này. Không biết giờ này ở nơi xa xôi ấy anh có nhớ đến em không? Còn em?

Tôi về nơi ấy một ngày nắng gió, phố biển vẫn nồng nàn? Con sóng nhỏ, bờ cát xa dịu lắng, bóng em, cát đã lấp hết nỗi niềm riêng. Ngày qua ngày gió lết phết bên hiên lá nhuộm vàng, khung cửa, đường phố đêm thênh thang, trống rỗng. Vết nứt lòng, gió lùa nhói con tim, nắng nơi ấy làm mắt em hờn giận, làm khô khốc trái tim đang rực lửa đôi mắt ấy lập lòe tia sáng... Và phố buồn, phố sợ nắng về quanh, phố vẫn buồn ngay cả lúc anh qua. Phố, sóng, nắng, gió...là anh đó!
Biển ngày xưa vẫn cuộn trào sóng vỗ như câu thơ buồn suốt đời tìm bến đỗ, suốt đời trào dâng con sóng đập không ngừng . Biển đừng nhìn em như con sóng dữ, đừng làm tan vỡ những điều không thể nói. Biển vẫn ru em ngàn con sóng mới, ngàn nụ hôn hoá gió biển mặn mòi. Em không thả tình mình chìm đắm với muôn nơi, không để sóng tình em tan trong lồng ngực , không để tim em thêm một lần vỡ nát, không làm đau lòng nhau nữa, biển xanh ơi! Em viết tên anh lên cát để nắng vàng soi tỏ trái tim nhưng em sợ một ngày kia nắng tắt, sóng phũ phàng cuốn mất tên anh... Em viết tên anh lên bờ đá để gió ngàn nhè nhẹ ru anh nhưng em sợ gió trở thành bão tố, gió lạnh lùng cuốn mất anh tôi.. . Em viết tên anh vào tận trái tim ở nơi đó anh sẽ là mãi mãi. Chẳng phai mờ theo dòng chảy thời gian... chẳng lạnh lắm khi mưa chiều vung vãi, cuối con đường mù mịt những hàng cây lá đỏ lặng ưu tư chiều mờ dần mênh mông không hay biết .
Em đợi chờ gì một mùa thu? Khi ngày chở mưa con phố nhỏ trắng màu nước, gió chở tiếng thở dài, chở âu lo, chở nỗi nhớ. Sông rạn bờ ôm nỗi đau về biển, mùa mưa dầm,mùa bão giông, mùa gió chướng, tất cả còn lại như một bức tranh sau một ngày nước dâng... Em mong gì trong một mùa thu? Lời tự tình gửi cùng lời gió, gió xoay chiều, tìm lối, lời tình ru. Em tìm gì sau một mùa thu? Tìm dòng sông, nơi bắt đầu của biển hay đốm lửa hồng ôm ấp một ngày vui... Em được gì qua một mùa thu?
Khi chiếc bóng và nỗi buồn úp mặt giận nhau em biết treo vào đâu nỗi lặng thầm cô độc? Không phải là ngày xưa để dễ dàng oà khóc, không phải ngày nay bật cười vô tư. Khi chiếc bóng và nỗi buồn úp mặt giận nhau như mưa nắng thản nhiên về hai lối, em biết cầm tay ai để vỗ về đêm tối, vỗ về yêu, nhớ thôi đừng ồn ào nữa! Mỗi ngày em soi gương xem ngày tháng bạc màu xem thời gian đuổi mùa xuân xa hút. Có đôi lần đi tìm hạnh phúc, chạnh lòng hỏi mình hạnh phúc ở đâu? Chỉ chiếc bóng ( tủi hờn) lẽo đẽo đằng sau, lấy nỗi buồn mỉm cười mỗi sớm mai thức dậy!
Tôi còn lại những vết trầy thảm hại ...

Cuộc đời anh và em là bức tranh mosaic tự hồng hoang sinh ra từ muôn ngàn điều pha tạp, trắng, đen, nóng, lạnh xấu, đẹp, sang, hèn, buồn, vui, thương, giận...cả lời dối gian. Hợp thành phách điệu trần gian liêu trai cung bậc... Bức tranh siêu thực hữu hình mà em chỉ là vết mực giữa rực rỡ trăm màu làm bí ẩn dáng hình anh.
Đêm...
Một mình, em trở về ôm nỗi nhớ mồ côi.
Độc thoại...
Em chạm tay vào phím đàn và khe khẻ khóc Serenade ơi! Từng tiếng thổn thức như những giọt mưa thu rơi. Thấm sâu, thấm sâu... Ngập ngừng, đớn đau... Chiều đã trôi không kịp trọn tiếng cười chiếc thuyền cỏ ngày yêu chòng chành Serenade. Em và em và mưa chơi vơi này Serenade đừng hoài vọng đừng tiếc nhớ. Em chạm tay phím đàn và những giấc mơ, ngủ yên ngủ yên con tim ngoan bé bỏng Serenade cho người buồn lắm.
Chỉ còn em, Serenade và mưa và mưa...

tóc nguyệt



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Lời tự tình

Lần đầu mình gặp nhau là khi đất trời sang thu phải không anh? Và tiếng hát Bon Jovi đã vang: When I couldn't breathe / Thank you for loving me (Khi em không thể thở / Cám ơn anh đã yêu em). Những cảm xúc xưa cũ trong tôi lại ùa về, bâng khuâng trong tiếng nhạc và lời ca sâu lắng. Chợt, mọi thứ lại trở về, ngọt ngào và yên ả biết bao nhiêu... Tôi biết thời gian là kẻ phá hoại đáng sợ nhất những kỷ niệm, những tình cảm, nhất là khi chúng ta vô tình không để ý đến nó... Có lẽ là thế! Tôi, như con lạc đà mang khối u trên lưng băng qua sa mạc nhưng đối với tình yêu như một bản nhạc có lúc du dương, lúc nồng nhiệt, lúc lại thật u buồn và mỗi chúng ta là những nốt nhạc. Những nốt nhạc đều có âm hưởng riêng nhưng chúng vẫn có thể xếp lại tạo thành một bản nhạc với giai điệu đi sâu vào lòng người... Tôi đã yêu và cũng có thể sẽ đau khổ nhưng ai quan tâm hãy cứ yêu với hết tấm lòng của mình.
"Tình yêu là gì?"... Có lẽ thật khó để trả lời cho câu hỏi ấy, ngay cả những người đang yêu nhau, như bố mẹ của chúng mình, hay thậm chí ngay cả anh và em... Em cũng không hiểu mình đã yêu từ khi nào, và đây có phải chính là thứ mà cả nhân loại luôn khát khao, kiếm tìm... Nhưng chỉ biết rằng, nếu đó chính là niềm mơ ước của tất cả mọi người, thì em có thể nói rằng: Tình yêu thật dịu dàng và thật tuyệt vời...
Tôi đã từng đọc một câu chuyện lạ có thật kể về một người khi sửa nhà đã đóng một chiếc đinh vào tường và vô tình đóng vào đuôi của một con thạch sùng. Mười năm sau anh ta lại có chuyện phải đập bức tường ra để sửa lại nhà thì không ngờ thấy con thạch sùng của ngày xưa vẫn còn sống... người này đã rất ngạc nhiên và báo cho các nhà khoa học về chuyện kì lạ này. Sau đó họ đã âm thầm đặt camera theo dõi, điều bất ngờ mà họ phát hiện ra là suốt mười năm qua sở dĩ con thạch sùng không chết là do có một con thạch sùng khác ngày ngày đến bón thức ăn cho nó... Đó là một biểu hiện của tình yêu. Đối với con vật thì chỉ dùng hành động là đủ, nhưng còn với con người thì tình yêu không chỉ biểu hiện là hành động: những cử chỉ ân cần quan tâm, ánh mắt… mà còn cần cả những lời yêu thương. Yêu cần phải nói để cho tình yêu trở thành hiện thực.
Không phải không có lý khi nói rằng ai đang yêu cũng đều thấy cuộc đời màu hồng "La vie en rose"... Anh viết cho em rằng em đã đi vào suy nghĩ của anh ngọt ngào và nhẹ nhàng như chính con người em... Anh có biết em đã hạnh phúc như thế nào khi nghe những lời đó không? Cũng có thể em cũng chỉ là một cô gái như bao người con gái khác, luôn thích được nghe lời nói âu yếm, nhưng điều quan trọng hơn là em cảm nhận được sự đồng cảm của cả hai, cảm nhận được sự chân thành từ những lời nói của anh. Những tình cảm ngọt ngào sẽ còn lại trong trái tim em mãi mãi... Hình như người ta bảo rằng tình yêu thì không theo nhưng qui luật, qui tắc của khoa học, nó theo qui tắc của trái tim?

Trong cuộc sống thường nhật đầy thăng trầm này khi chỉ có một mình đối diện bóng đêm với khoảng lặng trong tâm tưởng, em hay thả hồn mình phiêu bồng về nơi có anh.... Một nơi thật xa - Xa cả về khoảng cách địa lý. Xa cả về khoảng cách tâm hồn.
Chúng mình yêu nhau bắt đầu khi nào, anh à? Em nhiều lần hỏi anh cũng như anh cũng đã từng hỏi em. Tại sao chúng ta có thể làm được những điều mà nhiều người không làm được và không thể tưởng được. Lúc ấy chúng ta nhận ra rằng đó là nhờ tình yêu, em vẫn thì thầm hát những lời ca tuyệt vời và câu truyện Love Story mà anh đã đọc cho em nghe... Rồi mọi chuyện đến quá bất ngờ, rất nhanh… Mọi thứ cứ tuần tự đi qua!
Tôi đã nhận ra rằng tình yêu không phải là bất tử mà cái mình sống cho nó mới là bất tử. Tôi, anh không hề tiếc vì những gì mình đã làm. Chúng ta đều không có lỗi gì cả! Tôi chỉ muốn nhắn với anh rằng: Hạnh phúc đích thực chỉ có thể do mình tạo ra không thể hy vọng bất cứ ai mang lại cả.
Dù không được nhìn vào đôi mắt anh trong lúc này nhưng tôi tin vào sự chỉ bảo của con tim, anh cũng như tôi.
Khát khao tình yêu! |
Khát khao hạnh phúc!
Trước đây tôi luôn tự phụ nói rằng, lý trí sẽ chiến thắng trái tim. Đến bây giờ tôi cũng không muốn phủ định điều đó, bởi vì tình yêu đối với anh là cả sự kết hợp của tình cảm và lý trí của tôi. Ai đó nói rằng, khi yêu thì không nên để xen lý trí vào, nhưng chính lý trí lại mách bảo cho con tim tôi, về tình yêu dành cho anh...
Em tin vào số phận và cám ơn cuộc đời đã tạo cho em hoàn cảnh (và phải chăng là cơ hội?) để nhận ra được "một nửa" mà em luôn chờ đợi. Em luôn tự nhủ cuộc đời của mỗi người chỉ có một... và điều quan trọng là được sống là chính mình... Bên anh, em đã, luôn và sẽ mãi là chính em... Em hoàn toàn đồng ý khi anh nói "tình yêu làm con người hoàn thiện". Và chính tình yêu của anh trong lúc này giúp em rất nhiều trong công việc... và trong việc tự hoàn chỉnh bản thân mình... Chắc người con gái nào cũng thích có được sự thông cảm của người mình yêu... Và đối với anh, em yêu điều đó... Anh vẫn dành tình cảm cho em ngay khi biết em có những điểm yếu - mà không phải ai cũng nhận ra. Phải chăng em yêu anh một phần cũng vì thế?! Em yêu cách anh yêu em! Em không đòi hỏi những lời lẽ yêu thương nồng nàn từ anh, bởi em tin vào tình yêu của anh... Thời gian, khoảng cách và nỗi nhớ... những điều đó sẽ càng giúp em khẳng định tình yêu của em đối với anh. Chúng mình có cả một tương lai phải không anh?

Chẳng phải không còn lời yêu thương để viết, chẳng phải không còn muốn "thank you" nữa nhưng hình như giống như mọi mối quan hệ đều có những "stages" nhất định mà mình đang ở cái "stage" hai người ai cũng presume rằng người kia hiểu những gì mình muốn gởi gắm bằng cái ngôn ngữ không lời. Tôi vẫn nghe "Thank you for loving me" khi đêm đã về khuya vẫn vào đọc những gì đã viết như những lời động viên mỗi lúc mệt mỏi để rồi có niềm tin hơn vào cuộc sống, vững vàng hơn trong tình yêu để có thể đi qua những sóng gió trong cuộc đời, trong tình yêu dễ dàng hơn…

Cám ơn cuộc đời đã sắp xếp cho những tình cờ để anh đến bên em. Cảm ơn anh đã hiện hữu trong cuộc sống này, cám ơn anh đã bước vào cuộc đời em. Cám ơn anh dạy em biết hai tiếng "hạnh phúc" mà chẳng dễ gì cho bất cứ ai học được... Và cảm ơn anh nhiều hơn nữa cho những ngày anh đã, đang và sẽ đi bên em...
Dẫu cuộc sống không như mơ ước nhưng tôi vẫn cảm thấy trái tim nhẹ hẫng đi với ý nghĩ rằng: anh đang nắm lấy bàn tay tôi cùng bước bất chấp con đường đen tối và quanh co của cuộc đời trải dài phía trước, tin vào ngày mai cùng một nụ cười.
Thank you for loving me...

tóc nguyệt

http://www.bennhac.com/#/song/26936/Thank-You-For-Loving-Me



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Trăng - một thứ cooktail nhiều màu và tôi...
Tôi nghe Moonlight Shadow những giọt nhạc rớt nhanh nhanh như những giọt mưa. Cố nghe! Cố nghe mà không thể nào làm cho tim thôi đập mạnh, không thể nào làm cho tâm hồn bình yên. Lần đầu tiên nghe nhạc ngấu nghiến tìm cảm giác yên lành, một cái gì đó đáng sợ len lỏi vào những suy nghĩ. Một tiết tấu nhanh để che dấu nỗi đau khổ, tiếc nuối , tuyệt vọng nhưng trong tích tắc giọng ca nhoà đi, tiếng guitar như những cơn gió, mưa quất mạnh vào cô gái trên con đường đi tới, ở đó có một người đang chờ đợi. Ngã, đứng dậy, rồi ngã, rồi tiếp tục đứng dậy ... nhưng vẫn sải nhanh về phía trước. Trong tâm tưởng nếu tích tắc nào dòng... ào vỡ ... nhưng không thể, cô còn phải đi. Và không một giọt nước mắt nào được rơi trên con đường này. Cô chạy nhanh , cô chạy đua với tiếng guitar réo rắt chân cô đẫm máu bởi hoa hồng đầy gai được trải đầy trên hành trình. Cô chạy , chạy mãi ... nhưng mặt trăng cứ như theo cô mãi ( Có bao giờ khi còn bé bạn thử chạy và nhìn mặt trăng và hỏi sao cứ theo ta hoài không?), ánh trăng vẫn chiếu và cô vẫn chạy. Và bây giờ trăng lại nói gì với tôi!

Tôi có được can đảm như cô gái trong ca khúc Moonlight Sahadow không? Đêm nay, trong tâm trạng buồn, nghĩ thật nhiều và nhớ thật nhiều! Lòng trời đêm rạng rỡ như ban ngày, nhưng ngõ tối vẫn âm thầm hun hút vuốt ve cuộc hành trình, chân trần lần theo ánh trăng rực rỡ, bàn chân tấy đỏ, nhục thể của trần gian. Nước mắt xanh rêu, lời tự tình bò dậy tìm những con chữ khai quật số phận, triển lãm nỗi đau... Tôi trả lại trăng những dự cảm không ngờ còn lại đây nụ cười bí hiểm trong đêm với những bó buồn cùng lời yêu... trái tim xấc xược, tâm hồn tội lỗi nhưng hồn nhiên đến lạ kì. Anh không là cơn gió, tôi chẳng phải mùa thu giữ mùa đừng rụng lá để khỏi gom sắc vàng, biết rằng không thể đợi điều chưa đến nhưng riêng tôi vẫn biết bão hết là trời quang, dẫu mùa thu có hỏi ... ? Thôi thì cứ là cổ tích, thôi thì cứ là mộng mơ nhắm mắt làm trẻ nhỏ ta mơ giữa ban ngày giữ tình đừng tắt lửa một mai còn đóm tàn. Trăng và mùa thu một màu vàng... những dự cảm không ngờ che đậy trong nhau một lời sám hối, ước nguyện bên nhau đâu hẳn là tội lỗi, đông rồi sẽ sang, em chẳng hối tiếc đâu! Kìa những vần thơ đã xám màu...

Con đường băng qua một vệt cong men bờ kênh, đen sì lầm lụi len lỏi trong đêm, trăng soi dòng kênh, trăng đặc quánh vàng... băng qua một đại lộ sáng đèn và một quãng đồng ngổn ngang công trình ngôn ngữ. Em tự nhủ rằng mình không nhớ anh! Nhưng sao từng giây từng phút, kỉ niệm về anh lập lòe lùng sục trong em một cảm giác buồn đến lặng im... Thời gian, nỗi đau và nước mắt cho tình yêu của em không đủ để anh nói với em một điều vì sao anh không ở bên em? Vậy mà giờ em vẫn luôn hỏi khi nào anh sẽ trở lại với em, anh sẽ không là người làm em hụt hẫng và mất niềm tin phải không anh? Tại sao em vẫn chờ và tin ở anh những gì khác với hiện tại như thế? Trăng vẫn chạy theo! Tôi vội vã đem hồn thu trả lại thổi vào thơ, thơ rơi nhẹ đến vô cùng, tôi vẫn biết không phải mùa thanh xuân làm sao đứng đợi nên đành để mặc định sầu vẽ chân dung. Anh, áng thơ trong tiền kiếp chữ thật đầy như lá xếp trên cây, ngày mất nắng nhưng tình tôi tự nguyện nảy mầm trên viên sỏi rong rêu và cầu vồng bảy sắc bắc ngang mây, anh lỡ hẹn thơ em buồn thức trắng, trăng đếm được bao nhiêu lần lá rụng , anh về rồi? Hay chỉ ghé ngang qua?

Gặp nhau lần cuối để rồi ánh trăng mang đi thật xa, Moonlight Sahadow tôi lắng nghe, lỗ chỗ những ý nghĩ như viên đá tổ ong, lửa nguyên thủy đang đốt cháy lô cốt niềm tin bởi nó giàu đau đáu trở trăn cùng yêu nhớ nhưng nó thiếu dinh dưỡng yêu thương chăm sóc cùng niềm vui. Nhìn ánh trăng vàng mờ ảo bao trùm không gian, mọi việc ánh trăng đều dõi theo, tình yêu có ánh trăng làm chứng, trăng theo cả cuộc đời nhưng sao trăng lại quá thờ ơ đã mang đi tất cả, đi xa...đã biến tình yêu thành mờ ảo. Bức tranh trăng lung linh huyền ảo, trăng muôn đời vẫn thế!
Tôi sẽ hứng ánh trăng trộn với những gam màu dẫu loang lỗ để trăng có thể trở thành một thứ cooktail nhiều màu và tôi sẽ cho vào... cất giữ để nó khỏi mang tất cả đi xa...
Tôi thành kẻ lạ trong tôi!

tóc nguyệt



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Đà Lạt phiên khúc đêm

Bóng đi trong chiều mù sương giữa rừng thông trầm mặc. Con đường lạnh tê, tôi đưa tay vẫy chào giậu dã quỳ cánh vàng đẫm lệ ... thật buồn! Tôi phải tiếp tục hành trình này... Vì trong tôi, hoa quỳ dù có vàng rỡ vẫn mang vị nhẩn đắng,... Tôi mắc nợ hoa quỳ. Tôi tiếp tục hành trình... Một lần nữa, tôi tin: Tin như ngày nhỏ đã từng tin vào cổ tích... Hay trong thâm tâm, chưa bao giờ tôi hết tin vào cổ tích? Hay tôi phải một mình dệt tầm gai, (dù không phải trong hang đá lạnh, của khu rừng bí ẩn, mà ở ngay trong căn gác cho thuê của một thành phố, mà điều phi lý nào cũng có thể giải thích) để giải bùa ngải cho chính tôi từ hàng nghìn kiếp trước? Đà Lạt phố vắng, khuya đêm vắng ngắt bước chân âm thầm, gió vẳng vọng xa, mồ côi từng nhánh lá, mồ côi nụ cười... Người ở phương nào giữa thế giới mênh mông?

Trời đã khuya rồi, sao em vẫn ngồi đếm sao làm gì ? Em có đếm được bao nhiêu vì sao đâu ! Có bao nhiêu vì sao trên bầu trời nơi anh ở ? Những vì sao đó chính là tình cảm mà em đã dành cho anh, nó trong sáng, dịu nhẹ , mát mẻ thanh thoát không chói loà như ánh sáng mặt trời, nó hiu hắt vào đêm - vào những đêm anh không ngủ. Ánh sáng của vì sao em chiếu vào cầu vồng tình yêu của anh mơn ru như bóng mắt của những ngày bình yên.
Trong em đang ao ước đến bao giờ mới có được anh ? Đến bao giờ thấy được vì sao làm cầu vồng anh lao đao? Đừng ngồi dưới đêm lạnh vắng và đừng u buồn quá! Em giờ này mới biết thế là yêu!
Ngủ đi anh , ngủ đi - em còn đi hái những mảnh trời có lấp lánh những vì sao vỗ về cầu vồng anh cho thêm sắc màu rực rỡ , cho tình yêu muôn thuở là ánh sáng nhuộm màu của vì sao em và cầu vồng anh - em đang hát ru và mãi nguyện cầu cho dù bây giờ em lao đao - lao đao giữa ánh sáng cầu vồng anh - lao đao giữa tình yêu của anh.

Anh xa, xa thật xa ngày cứ trôi để lại những mong chờ , tình cứ lớn theo tháng năm mòn mỏi . Đêm vừa ngủ ... bỗng giật mình đánh thức thấy anh về ... heo hút gió...! Ngày mai, nụ hoa hồn nhiên bé tí teo về đánh thức một chuỗi dài sáng sớm rực rở nở đúng ngày thứ 7, em biết nổi nhớ sắc vàng ươm ... chờ đợi anh... thèm khát nụ hôn! Nhắm mắt không đánh lừa cảm xúc , chầm chậm điệu slow ngọt mềm. Ngày bình yên nghe giọng hát rất quen nựng nịu nhau lấp bù khoảng trống "Xin một ngày mai có nhau"
Còn lại đây một buổi ...
...nên trói tim này ngồi đợi phía mù xa .

Em chợt thèm một cơn mưa...và bây giờ trong ngực em có chiếc lá đang run rẩy cùng đóa dã quỳ vàng rực. Chiếc lá mang hình dấu hỏi?
Đêm. Bóng mồ côi... con đường mồ côi...

tóc nguyệt



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Đi tìm ngày tết của tôi

Chợ hoa của đêm tàn năm, tím vàng trắng đỏ vươn mình đợi những người khách muộn. Dạo quanh chợ, nhìn ngắm để rồi nghe chạnh lòng nhớ đêm ba mươi ngày xưa.
Ngày xửa ngày xưa cái ngày mà trăng biết cười, hoa biết nói, cái ngày tết mãi ở quanh tôi. Chiều ba mươi anh một tay em một tay cùng nhau trang hoàng nhà cửa:
- “ Em ơi! Vịn giùm anh cái ghế “
- “Em ơi! Đưa cho anh cây đinh”
- “Anh ơi ! Chưa mua bao lì xì”
- “ Anh ơi! Mua thêm giùm em một ít trái cây”…
Tiếng nói tiếng cười hoà quyên vào nhau trong mâm cơm cuối năm sum vầy. Tối lại cùng nhau dạo chợ hoa “em thích châu hoa nầy, anh thích chậu hoa kia” râm ran cả phố, cuối cùng chậu hoa “vợ chọn” được mang về nhà. Và rồi dòng đời xuôi ngược tình người ngược xuôi đã mang cả “ngày tết của tôi” ra đi. Để lại tháng năm phai, ngợp trong từng nỗi nhớ, thừa thải những nỗi đau. Ngày ba mươi lạnh, làm khuyết nửa chiều, hương vị tết buông chùng trên lối cũ. “Ta rảo những vòng quanh trên phố chợ, để biết mình lạc mất dấu…”. Tôi đi tìm lại “ngày tết của tôi” đã bao năm, nhưng sóng vẫn dậy, cuồng lưu vẫn âm thầm chảy đổ “Gió về thả nhớ lên cao – Đêm về sấp ngửa làm đau bóng mình.”.
Hơn hai mươi năm, lời nguyện cầu xưa cũ. Địa đàng đâu? Bên dòng đời trôi nổi – ta lạc nhau - bạc trắng những say mê – úa vàng lời chung thủy. Người đã đi nơi tôi vẫn còn nguyên dấu hỏi? Bởi vì đâu duyên nợ lại trốn tìm?
Yêu thương nào phút chốc bỗng bốc hơi, hanh phúc hiện diện với nụ cười xa lạ. Những dư vị đắng cay ngọt bùi thấm vào tim tôi, buốt nhói. Rót cạn đêm ba mươi - sầu lên chín nhịp. Tôi đi tìm “ngày tết của tôi”…

tóc nguyệt



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Viết cho tình yêu của tôi




Ngày hôm qua, ngày hôm nay...những nỗi nhớ mênh mang, rồi ngày vẫn như mọi ngày anh không về qua đây, thành phố mòn mắt đợi...
Ngày Valentine, em một mình đứng đợi với ca khúc buồn thương nhớ lại dâng cao. Em tự hỏi, sao cô đơn ngọt ngào đến vậy! Bởi em về trong mộng mị đến thơ ngây, mang ảo ảnh một khung trời hạnh phúc, anh vô tình, anh bước vào đời em vội vã, mọi ngả đường dẫn em về một lối, một quay cuồng, một nhung nhớ, một si mê, một vụng về, lạc lối....một đời yêu. Nỗi buồn đêm nay nồng thơm như hương hoa hồng, ngọt ngào như thỏi socolate trong ngày lễ Tình nhân. Bên em bây giờ là nỗi cô đơn cùng những khao khát vấp vào nhau mệt nhoài, em ẩn mình vào những vần thơ lửa cháy vào cõi thẫm sâu để được bình yên quỳ dưới vết thương mình. Những ngón tay run rẩy chạm không gian xa “ Hạnh phúc thật gần nhưng cũng lại rất xa.” “ Mình hai nửa ghép vào nhau - cũng không tròn nguyên vẹn - dẫu anh và em là hai vòng bán nguyệt - ghép vào nhau cũng không kín một vầng trăng.”. Anh và em hai nửa cuối con đường, anh trùng dương vươn mình con sóng gọi, em bờ cát mềm chờ đợi bước chân ai. Đời dâu bể xoay bàn chân ta bước… đến bao giờ? Ca khúc Tìm nhau đã đưa em về với anh thật sự rồi đấy! “ Tìm nhau trong hoa nở -Tìm nhau trong cơn gió-Tìm nhau trong đêm khô hay mưa lũ -Tìm nhau khi nắng đổ -Tìm nhau khi trăng tỏ - Tìm nhau như chim mộng tìm người mơ.” Những yêu thương như mưa rừng gió biển - tràn - ùa - cuốn lấy trái tim em mang về tận góc đời xa cách. Bài thơ xưa em viết còn dang dỡ để bây giờ viết tiếp những dỡ dang, biết bao đêm em cố thức làm thơ cho hạnh phúc được thêm nhiều ân huệ. Và số phận diệu kỳ đã cho em nhìn thấy, đã cuốn em vào vòng lốc xoáy yêu đương đã mang anh tới cho đời rộ sắc thơm hương và phía trước là thiên đàng mộng ước. Có lẽ bây giờ em nên cảm ơn anh, người đàn ông thứ hai nhẹ đến trong cuộc đời. Anh đã lấy lại giúp em những nụ cười đã tiếp thêm nghị lực, tạo dựng một niềm tin.
Ngày mai, mỗi người mỗi ngả hai phương cách biệt nhưng sẽ mãi nhớ thương nhau, dẫu đường dài có lắm niềm đau nhưng ta “sẽ nhớ nhau trong từng hơi thở”. Hãy yên lòng tất cả sẽ trôi qua. Hãy yên lòng trước những điều không thể… Ta đi qua nhau nhẹ nhàng lặng lẽ và trở về kiêu bạc với niềm đau.

14/02/2008

Tóc Nguyệt



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Lăn nhẹ vào đời nhau


Một chiều trời không nắng, không mưa. từng khoảng trống của con tim, cứ dạo và cứ dạo quanh đến se lòng, tôi bước đi trên còn đường kỷ niệm, kiếm tìm chút gì của quá khứ còn đọng lại nhưng... không còn những hàng cây xanh mướt, màu hoa vàng khoe sắc, phố rộn ràng lể hội như xưa. Hanh hao những nỗi nhớ, chông chênh những yêu thương... Dường như tình mỗi lúc một đầy thêm dẫu yêu thương bây giờ xa lắm... vời vợi với bóng chim tăm cá! Nhiều tháng năm đi qua, cái ốc đảo hoa vàng vẫn vàng rực rỡ, lối cũ về qua bước chân vô tình bật khóc nhắc nhở tôi rằng mình đã cách xa... nghìn trung xa cách!
Ðêm bắt đầu bằng một cơn mưa nhẹ, có cô bé tựa bên cửa sổ lắng nghe tiếng hát trầm ấm từ nhà bên vọng sang:
“Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu mát
Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé! đừng ngờ
Tôi phải van lơn ngoan nhé! đừng ngờ...”
(Tuổi Mười Ba - nhạc Ngô Thuỵ Miên)

Tôi lẩm nhẩm: “Ô hay! Bài hát nào có cả tuổi của mình kìa”
Tò mò kiểng chân nhìn sang. Và, thoáng hiện hình ảnh như thu hút váo ánh mắt thơ ngây.
“Sao hôm nay nhà nhỏ Phụng đông người vậy”
Góc sân chơi của chúng tôi đã bị mọi người chiếm mất, người đàn kẻ hát rộn tiếng nói cười, râm ran một góc trời. Ngày hôm sau tra gạn nhỏ Phụng, thì ra những người đó là những người đồng sự với ba nhỏ.
“Ê! Còn chú trẻ trẻ hát bài chi mà có tuổi của nhỏ và ta” - Cô bé hỏi.
“Ê! Mi biết bài hát đó là bài chi không?”
“Tuổi của tụi mình đó!” - Phụng trả lời - “Tuổi mười ba và chú hát bài đó là chú..., còn hỏi gì không?”
”Ta cho nhỏ biết chú biết làm thơ, viết báo, biết đàn, biết hát và biết nói ngọt nữa đó!”-Phụng nói.

Và từ đó, cô bé bắt đầu biết làm dáng, biết mộng mơ. Cô bé bắt đầu thích nghe “chú hát”, thích được “chú” khen. Chú gọi cô bé là “meomeo”. Rồi một ngày thành phố không nắng, rồi một ngày biển không sóng - Một người đi... biền biệt.
Chiều lại chiều, ngày lại ngày, hai cô bé ở cạnh nhà nhau giờ đã trở thành nữ sinh trường Trung học Phan Chu Trinh Ðà Nẵng vẫn thân nhau như ngày nào, “xóm Tre” bây giờ tấp nập hơn và “cây si” cũng mọc nhiều hơn. Những chuyến tàu hối hả chạy trong đêm, những phiên khúc buồn khiến lòng phố, lòng người chơ vơ. Tháng năm đi qua âm thầm như hơi thở, cơn mưa rào đến bao giờ sẽ ngớt? Ngõ mưa năm xưa ướt nhoà câu hát.
“Chiều hỡi! Ðàn nhớ mong nhau, tình thương bắc cầu
Người đi hướng nào ? Tìm trong chiêm bao
Tóc bay dài, gió viễn khơi...”
(Chiều Tím - nhạc Ðan Thọ)
Tiếng hát đã ùa vào căn phòng cô bé.
“Chú đã về!” - Cô bé hét lên làm sách vở trên bàn giật mình ngơ ngác.
“Meo meo lớn qúa!”
Cô bé ngắm nhìn “chú” qua bao năm xa cách “chú” phong trần hơn một tí nhưng chẳng thay đổi gì vẫn giọng nói ấm trầm vẫn đôi mắt nhìn như diễu cợt, mái tóc bồng bềnh, thật lãng tử, vẫn hát những tình ca nồng nàn yêu thương đến bỏng rát con tim. Chú cười và tinh nghịch: “Aimer c’est mourir un peu... Chaque jour il faut mourir un peu”, yêu là chết một ít và mỗi ngày phải chết một ít. Và cô bé thuở đó vẫn ngây thơ với hình ảnh cho dù có “chết” với mộng mơ, sao giống cô bé của nhạc sĩ Trần Tiến ngày nay.
“Ngoài kia có cô bé nhìn qua khe nghe tiếng đàn của tôi
Ngoài kia có chú bé trèo cành me mắt xoe tròn lắng nghe
Ðàn tôi hát câu gì mà sao cô bé cười ngộ ghê...

... Nhà bên có anh lính rời xa quê hay chơi đàn rất khuya
Ðàn anh đã cho tôi trời xanh như ước mơ tuổi thơ
Ðàn anh đã cho tôi dòng sông mang cánh buồm khát vọng...”
(Mặt Trời Bé Con - nhạc Trần Tiến)
Một đoản văn, một bài thơ, một giọng hát da diết cùng tiếng đàn khoan nhặt đã phá vỡ những quy tắc gò bó tầm thường của đời người. Có những buổi chiều “chú” đi ngang qua trường ghé đón Phụng và tôi. Rồi có đôi lần “chú” hát cho tôi nghe và có đôi lần tôi bất ngờ bắt gặp ánh mắt của “chú”. Và ngôn ngữ âm nhạc đã nói hộ giùm chúng tôi.
“Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé!”
(Mùa Thu Cho Em - nhạc Ngô Thuỵ Miên)

Tình tôi rong chơi, rong chơi bằng những nốt nhạc. Khi buồn tình cũng leo lên trên nốt nhạc để giận hờn, để đánh đu với những cảm xúc, thả trôi những yêu thương vào vòng xoáy cuộc tình. Khi vui tình lại tung tăng nhảy múa cùng nó để tận hưởng cái cảm giác êm đềm mà nó mang lại. Có thể nói, âm nhạc là một phần của cuộc tình chúng tôi. Hoa vẫn vàng như nắng, nắng vẫn vàng như hoa “Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”, “Ốc đảo hoa vàng” bí mật của tình tôi. Tôi và “chú” đã bắt đầu một cuộc tình như thế đó!

Nhưng rồi anh mải miết cuốn theo những chuyến đi vì trách nhiệm, nhiệm vụ, anh vô tình, vô tâm để lại bức tranh còn dang dở, bức tranh vẽ người con gái, đằng sau cô gái là biển, là sóng là gió cùng một trời thương nhớ - bản tình ca - con phố - cơn mưa. Tháng năm mãi hao gầy, ở đây... để rồi. Ô hay! có những buổi chiều tôi trông nắng. Những sợi nắng vướng trên nhánh cây khô, đùa chơi với những chiếc lá vàng còn sót lại. Nắng đổ xuống bức tranh đầy ngẫu hứng trên bức tường nhìn tôi, những vết ố bao mùa mưa nắng cũ. Buồn như một hiện thực mong manh. Nhiều lúc tôi thấy nắng gập ghềnh trên những con đuờng nơi người ta đông đúc hay người ta đi vắng hết...

Có biết bao điều đôi khi chỉ cần lắng nghe không cần thấu hiểu. Ðêm... có những chuyến tàu ra đi có những chuyến tàu trở về - sum họp - chia ly. Xa xăm và gần gũi tựa như một lăng kính vạn hoa đẹp đẽ, đầy tán thưởng nhưng không bao giờ chạm tới. Sao thay ngôi hôm nay và hôm qua có gì khác nhau? Cũng vậy thôi! Ðêm vẫn vắng người vẫn xa... Tiếng hát ai thì thầm len lỏi hoà cùng tiếng gió êm đềm gọi yêu thương.
“Chia xa đấy, rồi sẽ gặp lại thôi!” - Tôi đã tự an ủi mình.
Và, cũng từ đó, có những buổi chiều tan lớp, cô nữ sinh thờ thẩn với bước chân đơn côi.
“Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa”
(Cần Thiết - thơ Nguyên Sa, nhạc Ngô Thụy Miên)

Anna Frank viết: “Giấy kiên tâm hơn con người” và tôi tập làm thơ từ ngày ấy. Thơ diễn đạt nhớ thương mong đợi của tôi, thơ cũng là ngòi bút vẽ lên tình yêu tôi những dòng loằng ngoằng thở than nhưng cũng rêu rao tình tôi với đời. Tôi muốn làm hạt mưa ... tan... tan giữa trời. Tuổi học trò, tôi đã đọc thơ của T.T.Kh nhưng đến lúc cô nữ sinh 16 trăng tròn bắt gặp hình ảnh mình với nhà thơ thời tiền chiến:
“Thuở trước hồn tôi phơi phới quá,
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương...
Nhưng mà nghệ sĩ từ đâu lại,
Êm ái trao tôi một vết thương...”
(Bài Thơ Thứ Nhất - thơ T.T.Kh)

Thế rồi biết bao thăng trầm của lịch sử và cuộc đời. Biền biệt, xa xăm với vết thương êm ái đó! Nếu có “Ðập cổ kính ra tìm hình bóng cũ” được thì tôi không ngại ngần nhưng tất cả đều hoang phế. Ôi thời gian tàn ác, không níu kéo lại được, để nguôi ngoai với bổn phận người đàn bà... Và, đâu đó như câu nói của A. De Gaspearin: “Giữa quá khứ đã trốn thoát ta và tương lai mà ta mù mịt, có hiện tại với bổn phận của ta”.
Anh đã về lại bên tôi như một món quà thiêng liêng mà tạo hóa đã thương tình trao lại. Tôi không ngờ và cũng không tin, nó như giấc mơ trong cổ tích. Biển khơi “trùng dương” lại về nâng niu, vỗ về con thuyền nhỏ ngày xưa bồng bềnh trên sóng nước.
Nơi anh ở cách xa tôi hơn nửa vòng trái đất, anh đã nghe tiếng gọi “meomeo” và đã... cô nữ sinh thuở nào trở về bến mơ. Nghe đâu đây văng vẳng tình khúc:
“Nhớ những phút sống bên nhau đêm nào?
Trăng quyến đôi tâm hồn dìu về đâu?
Nhớ những tiếng hát say sưa êm đềm
Tuy vắng xa nhưng lòng còn xao xuyến!..”
(Trở Về Bến Mơ - nhạc Ngọc Bích)

Vẫn một hơi thở bình dị, ngọt ngào giữa không gian mơ ước trinh nguyên của một thời tuổi trẻ. Nơi đó có cội hoa vàng nghiêng nghiêng theo dáng chiều vội vã, chợt đung đưa, chợt tím ngắt, chợt lãng đãng như mây trôi về phía chân trời. Tình tôi vẫn nồng nàn dù thời gian là áp lực, dù không gian là rào cản. Những vần thơ của tôi bây giờ đã có người đọc, cùng chia sẻ và tôi đã tìm lại được anh - tình yêu của tôi. Dẫu rằng hai màu đen trắng đã pha lên mái tóc chúng tôi.
Cách đây bốn thế kỷ, nhà tư tưởng Pháp trong tập tiểu luận Les Pensées để câu nói bất hủ cho thế gian “Trái tim có lý lẽ riêng của nó mà lý trí không biết được”. Câu nói đó được nhà văn Chi Lê Alberto Blest Gana gởi gắm qua tác phẩm Trái Tim Không Cần Lý Lẽ (Martín Rivas) cũng cách đây trên 2 thế kỷ. Ðoạn kết với hình ảnh được mô tả:
“Năm tháng đằng đẵng chia ly... Khi trở lại, anh thấy nàng bội phần đẹp hơn, đáng yêu hơn thưở xưa... Và lạ biết bao! Vẫn cặp mắt đã có thời bắt anh phải lặng người bối rối ấy nay bỗng toả ánh sáng dịu dàng làm cho tâm hồn anh run rẩy bởi đắm say tột độ. Vẫn vầng trán trang nghiêm ấy bây giờ lại tràn đầy vẻ phục tùng hiền dịu và sự chăm lo trìu mến. Vẫn làn môi hồng thắm trước kia nhếch cười khinh mạn nay chợt thầm thì bên tai bao nguyện ước yêu đương trắng trong, hứa hẹn một mối tình duyên chứa chan hạnh phúc. Nghĩa là, tất cả vẫn là Leonor yêu quý, tuyệt vời và kênh kiệu của anh... nhờ sức mạnh huyền diệu của tình yêu...”. Tôi muốn hóa thân thành Leonor và cùng anh... hiện hữu.

"... Ngày xưa có khúc “Phượng Hoàng” tạo ra biết bao nhiêu tình sử, vượt không gian và thời gian để bây giờ trong văn học vẫn còn ngây ngất bởi “Tình Sử Phượng Cầu Hoàng”..." Còn tình tôi hình như là câu chuyện cổ tích của thời hiện đại.

25/02/08 – Nguyễn Ngọc tuyết



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Dưới giàn hoa cũ

Sớm mai thức dậy, Ðà Nẵng lạnh cho những ngày không lạnh, một ánh sáng hắt hiu từ ô cửa nhỏ, tay bâng khuâng chấm phá dấu yêu buồn. Nắng mảnh khảnh trên vòm cây se lạnh, gió rỗng trời ngày cũ phổng phao. Sau thời gian xa nhà, từ Sài Gòn, ngày đầu Xuân, tôi về lại chốn cũ thân quen để đám giỗ thân phụ, thấy hương xưa vẫn còn nguyên vẹn. Những đêm xưa, những đêm nay vẫn mang dấu hỏi, tôi viết bao câu trả lời... câu cũng chẳng thành câu. Lạ nhỉ, lòng tôi bâng khuâng, mơ hồ như vương vấn đâu đây với hình bòng cũ. Gió chạm tay vào phím đàn, ngân lên chuyện tình tựa như thơ, bay bổng như những cung bậc trên phím đàn, thổn thức như những giọt mưa thu thấm sâu, thấm sâu... tròng trành chiếc thuyền cỏ đêm yêu. Bài hát “Dưới Giàn Hoa Cũ” của nhạc sĩ Tuấn Khanh ngã xuống mặt đường làm chiếc bóng tái tê, buồn xơ xác cuốn theo tình lỗi hẹn.
*
Anh! Nơi em đứng, mùa xuân ngơ ngác và cô đơn phủ bụi quanh phòng, gió quẩn quanh gom nỗi buồn ở lại em mãi chạnh lòng câu hát cũ chiều nao của một thời cắp sách đến trường.

“Một hôm bước lần theo lối cũ tôi về.
Thầm mơ giàn hoa tím xưa chưa phai
Ðời tôi đã nhiều lần vui bước phong trần
Gió lùa xao xuyến tim đơn chiếc khăn.”

Vẫn biết tháng năm đi qua rêu mòn phủ lối, mùa đổi thay lá sẽ úa vàng, chẳng trách tình yêu thường hay dang dở bởi người đời chẳng đợi chờ nhau. Bước chân ai miệt mài bỏ lại phía sau lưng hàng cây lặng lẽ, có một người đứng đợi tình yêu từng trượt ngã và một mình về với mùa năm xưa, lặng ngắm... mùa buồn. Ðể nghe hương ngâu dịu thầm tràn bàn tay nhỏ - mùa thu xưa trở lại - bên giàn hoa - những dấu hỏi lồng vào những bước chân kiếm tìm tình yêu và khát vọng... miệt mài đến một ngày dừng lại.

“Lòng tôi vẫn còn ghi mãi phút êm đềm
Thềm hoa chia tay lúc trăng đang lên
Hẹn tôi đến một mùa se thắm duyên lành
Ngắt bông hoa tím trên cành trao anh.”

Không thể nào dứt ra được những yêu thương từ câu hát xưa cũ, anh đã từng khe khẽ hát với cuộc tình thơ dại để bây giờ thành thơ. Ðể rồi bỗng dưng nhận ra sau lưng em là nỗi nhớ, là những chồng chất không chỉ dấu chân mà còn có cả tâm tư của nhau, cùng rượt đuổi trên những con đường để tìm nơi kết thúc, ngờ đâu kết thúc những con đường... là con đường... chỉ có bàn chân ta mới biết mỏi hay không! Ai đi mãi mà đôi chân không biết mỏi mệt với đôi vai trần oằn gánh yêu thương ngoảnh lại sau lưng được mấy phần đường có mang nổi tất cả quên và nhớ.

“Hoa nào đợi chờ không phai sắc hương
Ngày tàn không gieo nhớ thương
Dặm trường không gây vấn vương...”

Có những điều giản đơn không nói bằng lời nhưng chỉ bằng ánh mắt cũng đủ để một đời nhớ thương. “Chiều nay dưới giàn hoa thơm ngát êm đềm”, em lại nhớ anh, nhớ đường xưa của mỗi chiều, nhớ thời bẽn lẽn, ngọng nghịu nói tiếng yêu. Mọi thứ bổng trở về bất chợt, có những phút tưởng chừng như rất thật, có những giây thoáng ngỡ như mơ.

Anh ơi! Gió đang trút vào lòng em từng thác nhớ, tháng năm vụt về đổ sóng đam mê. Ngõ cũ xóm xưa một mình em ngơ ngác với bản tình ca anh hát tặng em “Có thương hoa thắm mong chờ không anh”. Có phải thời gian làm hằn những vết nứt không anh? Và thời gian có làm hằn nếp lên tình yêu hay không anh? Hay nỗi nhớ sẽ ghim ta vào nhau. Những tháng ngày xa cách nhớ nhung đang gọi về kỷ niệm, gió heo may xao xuyến lối đi về, Em về lại ngõ hoa vàng vẫn đợi, phố Ðà thành chiều nay se lạnh, người vô tình bỏ góc phố bơ vơ, anh vô tình làm nụ cười em vụt tắt, một ngày xưa nghe sâu thẳm tim mình. Thời gian đã đánh mất thuở tim em biết rung động xao xuyến, bao thăng trầm, em tưởng cướp mất... Và, giờ đây, em níu lại được thời gian với hình bóng năm nào. Và, em đã tìm gặp tình mình như câu nói của Cissom “Thời gian không đo lường bằng năm, tháng mà bằng những gì chúng ta đã thực hiện”.

Ai trong chúng ta cũng có một ước muốn, đó là được yêu thương, được sống trong lòng người khác một cách có ý nghĩa... Yêu thương là mất mát, là đau khổ. Nhưng không ai cam tâm nhìn nhận nó cả bởi vì nó đem đến cho ta rất nhiều hy vọng sống, cho ta rất nhiều tự tin nơi bản thân, giúp ta nhìn đời với con mắt đẹp hơn...

Anh! Chỉ biết rằng, hằng đêm anh vẫn đến trong giấc mơ. Nhớ anh... nhớ rất nhiều. Em vẫn day dứt khóc thầm mỗi đêm, nhưng đôi khi nỗi nhớ cao hơn sự chịu đựng thì khóc thầm vỡ tan... thành khóc òa. Trong cuộc sống thường nhật đầy thăng trầm này khi chỉ có một mình đối diện bóng đêm về khuya với khoảng lặng trong tâm tưởng, anh hay thả hồn mình phiêu bồng về nơi đâu? Riêng em mỗi khi nhắm mắt lại rồi thả mặc cho tâm hồn rong chơi tự do, muôn lần như một, tâm hồn em luôn lặng lẽ trôi về một mùa thu xưa...
*
Qua bao mùa thu, trong tôi với nỗi lòng “Từ đấy thu rồi, thu lại thu ... Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời... Mà từng thu chết, từng thu chết” để rồi “Vẫn giấu trong tim bóng một người” (T.T.Kh)... Hơn ba thập niên, cách xa đằng đẵng, giàn hoa vẫn còn đó mà tình tôi bị cuốn trôi... Mỗi khi đứng dưới giàn hoa, se mình, lòng chùng xuống, bóng tôi tan vỡ, xót xa... Giờ đây, “bóng một người” nơi phương trời xa hiện hữu, ru lại cuộc tình năm xưa, đã đến với nhau để níu lại thời gian đánh mất nơi quê nhà.

Nguyễn Ngọc Tuyết (Tóc Nguyệt)



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Serenade mùa thu


Trong tê điếng của ngôn ngữ buốt lên lời trần tình serenade em - âm thanh nước mắt vỡ... Tôi còn lại dạ khúc buồn xót xa ...
Tôi đã vắt kiệt nỗi đau của mình để từ đó soi ra em - và tôi hiểu như một tật nguyền nâng niu - mặc con tim ngân rung không có lập trình nào cho bộ óc. Đứng giữa con tim và lý trí tôi như cành mềm gió tạt chiều đông.
Xin em đừng viết tên tôi lên mặt biển... Sóng sẽ quặn mình - đừng viết tên tôi lên cát... Có một ngày triều dâng - đừng viết lên đá... Đá biết đau biết mỏi vì đá đã một lần thở hai vị mặn mồ hôi... Chao ôi ánh mắt trùng khơi! Con sóng thiên thu đã ngân lên lời tự tình của biển bằng mọi cung bậc yêu thương, giận hờn... và cả gian dối? - xin tất cả hãy hợp thành dòng chảy về đại dương ăm ắp tình nồng. Tôi hỗn hễn lời nguyện ước trong lối mòn đêm tối, xin hạnh phúc về miền trong ngần - tận cùng của long lanh nào không nước mắt...? Khi người yêu tôi khóc cỏ cũng xót xa đưa. Mình đan nhau trong bão tố.
Tạ ơn ngày ấy em qua miền tôi - một sát - na chơi trò cút bắt - bắt gặp em là ghi nhận định mệnh mình. Tình yêu như sợi chỉ hồng qua khung cửi cuộc đời em thành tấm lụa đào reo vẫy một sớm mai tôi hồi sinh. Khi bờ ngực sắp vỡ vì ấp ứ, tôi không muốn nói lời trống rỗng để thể xác biến thành chiếc bóng đáng thương làm điếc đặt linh hồn và chết cứng con tim linh ứng.
Tôi phong ba bờ cõi, sao mắt người vẫn buồn biển khơi... Tôi hôn lên mặt đất mùa thu gieo hạt ruộng trời, cánh đồng thời gian nhú lên khát vọng - em mặc lại chiếc áo dỡ dang từ cuối mùa thu cũ ... bức tranh mosaic Thu... tôi chuồi mình theo những chiếc lá bay bay trang điểm cho mùa và gieo lên hạt tình vĩnh cửu.
Đằng sau một hạnh phúc tiếng lá đêm buông sõng, gió khản lời đắm mê - tôi oằn mình qua truông mùa thu không cưỡng nỗi những rạo rực hơn thời xa cũ - cuồng phong ngạt ngào từ em, tôi ngửa mặt uống từng cơn bùng vỡ. Kịp lúc lời thì thầm từ phía chân trời - tôi nhận ra cách trốn chạy những ngổn ngang ám ảnh bằng lời trần tình trên trang viết.
Người yêu dấu ơi!
Serenade mùa thu kỳ diệu dâng người...

Nguyễn Ngọc Tuyết (Tóc Nguyệt)



trả lời


Tản văn tóc nguyệt


Thắc thỏm một mùa yêu

Có một người với những ngón tay run rẩy chạm vào từng sợi dây đàn, muốn giấu vào một cõi thẳm sâu để được bình yên quỳ bên nỗi đau thức tỉnh và nghĩ về... Về những gì đã một lần hạnh ngộ và mãi mãi trượt khỏi quỹ đạo buồn tẻ của thời gian và đã bay... Có một người, muốn nhìn sâu vào mắt, muốn dựa vào vai, muốn đan xen đôi bàn tay, chẳng còn kẽ hở, để gió không thể lùa qua, mà sao khó quá! Những giọt nhạc rớt đều đều như cà phê vậy. Thánh thót và nhẹ nhàng. Ấy thế mà không thấy lòng bình an hơn được, mọi thứ bắt đầu rối tung rồi... Có một người, có nửa đêm khuya, không có điểm tựa...
Đêm đi, về... mang theo bao giấc mơ, để rồi mùa xuân ném xuống mặt đường sẫm tối những cánh hoa sau tết và gió vẫn thổi... qua vai... Rất vội... Trong cuộc sống thường hằng những niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc và cô đơn... Cảm nhận của mỗi người về cuộc sống cũng thật khác nhau. Nhưng trong tôi, cuộc sống thật đẹp và lãng mạn. Không phải bởi vì với tôi cuộc sống luôn là niềm vui và hạnh phúc, mà còn có cả nỗi buồn, khó khăn và thử thách... Một lúc nào đó cảm thấy buồn, thật buồn... lúc đó ta mới cảm nhận được niềm vui. Một lúc nào đó gặp khó khăn, thử thách... ta mới cảm nhận được thành công và chiến thắng. Một lúc nào đó thấy buồn, cô đơn ta mới cảm nhận được niềm hạnh phúc. Và chính những điều này đã làm nên nét đẹp và sự lãng mạn của cuộc sống.

Tháng 2, nắng chưa kịp vàng, sau mỗi hồi gió đưa những đóa hoa lẻ loi trên mặt đất xích lại gần nhau hơn, tạo nên một tổng thể sắc màu đẹp không lẫn vào đâu được. Nhưng sao, lòng lắng lại, vạn vật cũng có tình cảm và vạn vật cũng biết yêu thương, biết xúm xít, biết mặn nồng đau đáu trong nhau. Còn ta: một người, đằng sau là dấu chấm lửng, một nỗi nhớ... nửa khuya, chẳng biết làm gì, ngồi bên máy tính... đọc và đọc.
Thế mà đã đọc đến lần thứ 13.
Hương vị bát cháo hành, hương vị của tình yêu Thị Nở - liên tưởng đến tôi làm lòng mềm như cỏ ướt, mềm hết mùa yêu thương, chợt lạ chợt quen cho cuộc tình cách trở, cho tôi biết đến những giá trị vô hình của tình cảm, tâm linh, giá trị nhân văn... của bát cháo hành.
Bát cháo hành mà Thị Nở mang đến cho Chí Phèo như cứu vớt một linh hồn, làm Chí cảm nhận được vị ngọt đắng của tình yêu và cuộc đời... Và bây giờ đang có một người thèm được một lần như thế... Anh xa tít, chỉ biết anh đang ốm nhưng em làm được gì khi trái đất đã xoay những vòng tròn hoàn hảo cho mình gặp nhau, những đớn đau và hạnh phúc môi cười những tháng ngày không anh - có anh... Trong bàn tay có một bàn tay buôn buốt trên vai, trận mưa không thấm, thiếu lửa sưởi nhưng lòng vẫn ấm, nỗi nhớ đầu tiên anh - hiện hữu, hát vu vơ chẳng biết đặt thành lời - đêm vừa ngủ... bỗng giật mình đánh thót thấy anh về... heo hút gió cười tươi! Chút mong manh ấy cũng làm buồn lo dâng đáy mắt.

Phía trước là bầu trời rộng lớn là rủi may, là giông tố nổi trôi, tình nhỏ bé giữa vòng quay định mệnh. Ôi cuộc đời lớn quá! Nỗi đau nào bắt nguồn từ anh từ tôi. Từ những vụng về tuổi lớn, những đam mê đăm chiêu những hoài vọng ẩn giấu, làm sao... làm sao tôi biết được từ đâu...?!

Nguyễn Ngọc Tuyết



trả lời


lên trên