Các nhạc phẩm (đã phổ thơ từ TCM)
A. Trước 1975
NS Đan Thọ
1. Mimosa thôi nở (1959)
NS Anh Linh
2. Niềm Tin (1960)
3. Mimosée (1967)
NS Nguyễn Đức Quang
4. Chỉ Tại Anh (1963 )
(Chúa Nhật này Trẫm nhớ Ái Khanh không?)
NS Hoàng Lang (gs Phạm Phúc Hiển,
dậy nhạc tại trường Pétrus Ký /SGN)
5. Hoa Học Trò (1969)
6. Tiếng Hát Đồi Sim
7. Tha Thiết
8. Xin trả lại em
9. Tại vì em đẹp
(có thể còn 6 bài nữa (?) của Hoàng Lang sẽ tìm ghi sau)
NS Nguyễn Tường Vân
10. Xin trả lại em
NS Phạm Duy
11. Nguyện Cầu
(Con quỳ lạy Chúa trên Trời)
NS Anh Bằng
12. Hoa Học Trò (1973 ?)
NS Trần Thiện Thanh
13. Chúa Nhật Này Trẫm nhớ Ái Khanh ? (?)
14. Hoa Học Trò (?)
B. Sau Tháng Tư Đen 1975 :
NS Hoàng Mị:
1. Cánh Lá Phong
2. Cứ Tưởng Rằng Đã Quên
3. Gọi Tên Nhau Hoài
NS Vũ Đức Nghiêm
4. Tóc Rụng
5. Nhà Thờ Đường Cô Giang
NS Liên Bình Định:
6. Tình Yêu UW
7. Hoa Đăng
8. Tóc Rối
9. Đêm Cuối Cùng Dalat
10. Tìm Xác Chồng
NS Trần Quan Long
11. Độc Ẩm (viết thay Huy Quang)
12. Tiễn Thanh Nam (Tiễn Một Người)
NS Cao Hoàng:
13. Bên Nẻo Đường Xưa
NS Tuấn Khanh:
14. Chọn Mầu Áo
NS Nghiêm Xuân Cường
15. Cánh Lá Phong
NS Minh Châu (Paris)
15. Truyện Chúng Mình
16. Hôn nhau lần cuối
17. Xin trả lại em
18. Tìm Xác Chồng
NS Hoàng Huy (Phan Văn Minh)
19. Gửi Người Trưng Vương
2. Mỗi nhạc sĩ là một ông Trời. Mỗi người một tính !
Xin nói ngay, tôi không có ý nói những nhạc sĩ (NS) phổ thơ TCM của tôi, người này giỏi hơn người kia về nhạc, về danh tiếng, bằng cấp chuyên môn, hoặc về…vv và vv., . lý do là tôi dốt nhạc! Rất dốt!! Nhưng tôi cám ơn những NS vì họ là bạn đồng cảm, với thơ nhạc và cùng yêu cái đẹp của cuộc đời. Tôi cũng cám ơn những nghệ sĩ trình diễn, vì họ đã giúp những bài thơ TCM của tôi bay xa bay cao đi khắp muôn nơi bằng tiếng hót của những loài chim quý.
Nhạc sĩ Đan Thọ, với “Mimosa thôi nở” (1959). Nhạc sĩ Minh Châu với “Truyện Chúng Mình” (2008) tất cả … gần 20 NS rồi, đã có tình Bá Nha Tử Kỳ với tôi rất đậm đà từ nửa thế kỷ qua. Xin tạ ơn Trời cho chúng ta còn giữ mối dây thân ái, sống tới ngày nay khi Quê Hương và Dân Tộc VN trải qua bao dâu bể.
Nam nữ nghệ sĩ trình diễn bộ môn ngâm thơ như : Bích Thuận, Bích Sơn, Hồ Điệp, Hoàng Oanh, Bích Ty, Bạch Hạc, Hồng Vân, Quách Đàm, Hoàng Thư cùng các ca sĩ trình diễn trong ngoài nước; ngay cả những bạn trên KhanhLyNet/Pho Xưa, như Tiểu Muội, Hư Vô, Hồ Vũ , Lonton, Thành Thủ Đức là những người chỉ mới quen qua NET từ 01/01/2009 đã khiến nhất tuấn đôi khi… ướt mi.
Trước 1975, nghe Elvis Phương và Khánh Ly song ca cũng như nghe Quỳnh Giao và các em nàng trong ban tứ ca đồng ca “Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời”. Rồi sau 1975, nghe Diễm Liên hát “Hoa Học Trò” (Anh Bằng) cùng Nguyên Khang cũng như nghe các ca sĩ khác Thu Phương, Quang Linh, Quốc Dũng, Duy Quang, Ngọc Minh, Mai Ngọc Khánh, Hương Lan, Tuấn Vũ hát những tác phẩm có liên hệ tới TCM bỗng trong giây phút ... buồn vui tràn về, đầy ắp hồn ta với bao kỷ niệm của hơn nửa đời…người.
Rành rọt như vậy rồi. Rõ ràng lắm lắm rồi nhé. Xin chớ hiểu lầm !
Thế nhưng… mỗi NS là một Ông Trời. Thơ của mình, ông phổ nhạc, chẳng thèm hỏi một lời hay nửa chữ. Một cuốn video, một tape nhạc gửi tặng cũng không, đừng nói chia tiền bản quyền !
**Bố già Phạm Duy chọn bài lục bát “dở ẹc” của TCM, và bỏ tên bài thơ (Cầu Nguyện, Nguyện Cầu…quên rồi) và cho nguyên câu lục vào “Con quỳ lạy Chúa trên Trời” để làm tên bản nhạc.
Năm 1970 tôi trở lại Xứ Hoa Anh đào, học lớp học quân sự cao cấp sau khi rời trường Võ Bị 15 năm trước. Một ngày đẹp trời, ông đại tá già đồng đạo, cùng khóa học, nhưng là cấp chỉ huy ngày xưa bỗng nói:
- Phạm Duy phổ nhạc bài thơ cậu dễ thương lắm. Sao không cho anh em một tape nhạc?
- Tôi có biết NS Phạm Duy phổ nhạc bài thơ nào của tôi đâu ... thưa đại tá !
- Hừm…bài này …dễ thương lắm. Hỏi “toa” để biết thêm. Nhưng “toa” không muốn nói thì thôi!
Ông bỏ đi! Và lát sau sau có nhiều bạn nói :
- Đài Phát Thanh Dalat vừa chạy bản nhạc phổ thơ của mày. Mẹ kiếp “Con quỳ lạy Chúa trên Trời” nghe … mùi mẫn cải lương thấy bà! Mày coi các Đài Phát Thanh Quân Đội, Quốc Gia chán rồi, lên đây học với chúng tao còn bắt chúng tao học thêm cách tán đào, rồi bắt cha Phạm Duy..Nhà Bè phổ nhạc để bán lấy tiền đủ thứ … lôi thôi. Vừa thôi chứ!
Tôi gọi điện thoại ngay hỏi thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, quản đốc Đài. Ông cười vui :
- Tao tiếp vận Đài trung ương Saigon. Bài thơ của mày... loại lục bát con nít, ba xu, nếu là chương trình đài Dalat thì tao nhất định không phổ biến. Nhưng mà Phạm Duy phổ nhạc, nghe vài lần cũng êm tai. Mới phát có vài lần mà thính giả đã điện thọai yêu cầu nghe lại.
Phải lâu lắm lắm, dù gặp bố già nhiều lần trước 1975, không ai đề cập tới chuyện này. Sau Tháng Tư Đen, mãi khi tôi đến Nam Cali thăm mẹ tôi lâm trọng bệnh và theo yêu cầu của Niên trưởng Vũ Quang Ninh (1), Đài đã sắp xếp cho tôi có với Việt Dũng trong 1 giờ trực tiếp truyền thanh trên Little Radio Saigon, thì tôi nói về “Con quỳ lạy Chúa trên Trời” ..với Việt Dũng, về câu chuyện trên Dalat của 1970. Cũng đề cập tới “không tape nhạc tặng, không một xu bản quyền, không biết gì hết ..v..v..” nhưng tôi vẫn thành thật rất cám ơn Bố Già Phạm Duy vì ông đã phổ thơ TCM của tôi, và tôi hân hạnh lắm lắm, vì Bố Già Phạm Duy là một trong vài NS thần tượng của tôi với bao nhiêu nhạc phẩm tôi thuộc từ ngày còn ở hậu phương , ngay cả tới những bản nhạc khi tôi được nghe ở Cục Chính Huấn/ TCCTCT:
Kẻ thù ta đâu có phải là người
Giết người đi thì ta ở với ai...
Và cũng nhờ ông mà ngày đó “Con quỳ lạy Chúa trên Trời” được rất nhiều người biết tới. Mẹ tôi, các cha cố, nam nữ tu sĩ, họ hàng nội ngoại ở Xứ Đạo Hố Nai, Biên Hòa, Gia Kiệm, nhất là ..”các đấng học sinh nhóc” đều nghe, đều thích vì có lạy Chúa, xin Chúa cho cưới em ở trong đó... qua tiếng nhạc của Phạm Duy ..v.v.. và v.v..
Đang tía lia với Việt Dzũng, thấy Việt Dzũng mỉm cười nháy mắt nhìn sang phòng gương ở ngoài. Hai phút sau vừa nghỉ break, thấy bố con ông Phạm Duy, Duy Cường ngồi ở đó.
Bắt tay tôi, bố già cười tươi:
- Bố con tớ đang chạy xe trên xa lộ, nghe tiếng Phạm Hậu đấu với Việt Dzũng, ghé Đài thăm cậu. Cậu xuống đây khi nào thế.
Đoạn trên tôi vừa viết nhất tuấn ướt mi vì có …Thành Thủ Đức. Tại tôi bệnh già, dễ xúc động và bật khóc rất dễ dàng không sao ngừng được. Cho nên khi đọc hai dòng dưới đây… thấy Bố Già Phạm Duy cũng dành chút hảo cảm với “Con quỳ lạy Chúa trên Trời”, dù chỉ một chữ, và nhờ có TTĐ post lên Thơ & Nhạc tôi mới rõ.... (“Những bài thơ của các thi sî lớn khác như Màu Thời Gian của Ðoàn Phú Tứ, Tì Bà của Bích Khê, Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời của Nhất Tuấn cũng được tôi đem vào nhạc trong những ngày xa xưa đó”. Phạm Duy)
Cám ơn Bố Già Phạm Duy. Cám ơn người bạn trẻ Thành Thủ Đức
**… Có ông nhạc sĩ khác thì không hỏi, nhưng chỉ nói:
- Tôi thích bài thơ XYZ của anh nên vừa phổ nhạc xong, còn tươi nét mực. Lát nữa Quỳnh Giao sẽ hát, mời anh có rảnh ghé phòng thu âm nghe.
Ông này, nhạc sĩ Hoàng Lang, tức giáo sư Phạm Phúc Hiển, dậy Nhạc ở Trung Học Petrus Ký, cẩn thận hơn nữa, chia đôi từng đồng mỗi khi có tiền bản quyền. Chẳng bao nhiêu... nhưng có lẽ tính nhà giáo là như vậy. Hoàng Lang là người phổ nhạc các bài thơ của TCM nhiều nhất! Chúng tôi có sự thâm cảm và tương kính. Có dịp sẽ viết dài hơn về bạn già Hoàng Lang.
**Có ông dễ thương cùng mình. Bài thơ “Gửi Người Trưng Vương” tôi đăng trên nguyệt san Lý Tưởng Không Quân ở Houston tháng trước, số báo sau thấy bài thơ này đã phổ nhạc ngon lành ký tên Hoàng Huy. Tôi là cộng tác viên thường trực khá lâu với Lý Tưởng dù không phải thuộc quân chủng KQ, gọi Bằng Phong hỏi. Ông Đồ Xứ Nghệ Đặng văn Âu trả lời:
- Hoàng Huy là ông đại tá Minh, Chánh Văn Phòng Phủ Thủ Tướng thời xa xưa, Khóa 1 VBNĐ/Thủ Đức gì đó. Ông đang ở bên Paris thì phải. Xin lỗi tôi có đầu giây bên kia quá gấp. Sẽ gọi sau nhé thi sĩ.
Lại cũng quãng vài năm sau mới trở lại với đại tá Minh. Tôi gửi thư sang Paris, địa chỉ do tòa báo cho, để hỏi ... ông viết nhạc từ bao giờ mà tại sao không nghe danh. Và luôn tiện tôi xin phép niên trưởng Minh, hỏi vì sao niên trưởng phổ bài thơ GNTV của tôi, và tại sao sửa một dấu trong bài thơ này?
Của nhau dẫu một phần đời.
Của ai môi mắt cũng cười nhớ không?
(lời ghi trong bản nhạc)
Của ai… môi mắt… cùng cười … nhớ không ?
(thơ nhất tuấn)
Tôi có thơ trả lời sau hai tuần.
Đại khái :
1- Anh không biết Hoàng Huy là ai, nhạc sĩ nào…cũng phải. Tôi mới học nhạc xxx.. …ngày trong Trại Tù Cải Tạo. (2)
2- Lý do tôi phổ bài GNTV của anh ư? Giản dị lắm ! Tôi vừa qua Pháp đòan tụ thấy Lý Tưởng cho in bài thơ này. Thơ anh ngắn, đọc lên có nhạc, hợp với trình độ âm nhạc học trong tù của tôi, tôi phổ ngay. Và gửi cho Lý Tưởng không ngờ họ đăng bản nhạc này nhanh quá.
3- Cũng không hiểu tại sao chúng ta khác nhau một dấu trong chữ cùng. Xin lỗi nhất tuấn về sự sơ xuất này.. Để có dịp tôi sẽ chữa lại .
** Có ông thì ngay sau đêm cùng Phạm Hậu trực ở Đài PTQĐ, sáng dậy ông hát sơ sơ bài "Mimosa thôi nở" mà đêm qua ông thức trắng để phổ nhạc bài thơ này Không nhớ ông còn hát đại khái cho nghe hay ông kéo cả violon. Đó là nhạc sĩ Đan Thọ. Vài năm trước, tình cờ Văn Quang – Đại Hư Công Tử - cho biết mới hay, ông Đan Thọ, lặng lẽ về Việt Nam tặng quà cho thi sĩ Phan Lạc T. Ông này có bài thơ Tình Quê Hương mà Đan Thọ đã phổ nhạc:
Anh về qua xóm nhỏ
Em ngồi dưới bóng dừa.
Bên nồi khoai mới luộc….
Qua suốt thời gian hai người xa nhau, ông PLT đảo chánh hụt , chạy qua Nam Vang, rồi ra Khu Chiến theo Cộng Sản. Chuyện chia đôi Đất Nước năm 1954 được thống nhất lại năm 1975 bởi Miền Bắc. Ông PLT về Saigon ... cuối cùng cũng nghèo, chẳng chức vụ gì. Quà Đan Thọ đưa thì không bao nhiêu nhưng chắc khá với PLT lúc đó, nhất là tình nghệ sĩ già của người Quốc Gia đẹp quá. Đan Thọ chỉ nói là tiền bản quyền của “Tình Quê Hương” từ hơn nửa thế kỷ qua... vẫn giữ nay có dịp về thăm và trao lại cho bạn. Của một đồng nhưng tình nghĩa và công tìm nhau thì … mười nén .
Bài thơ sau “Tình Quê Hương” được phổ nhạc là “Mimosa Thôi Nở”. Sự liên hệ rất thân ái giữa NS Đan Thọ và nhất tuấn thật là tuyệt vời. Cùng hôm Phạm Duy gặp Phạm Hậu ở Little Saigon Radio thì Đan Thọ cũng lái xe tới Đài gặp nhất tuấn. Và nhờ đó, anh làm sống lại bản “Mimosa Thôi Nở” (tưởng tuyệt bản) Anh viết lại theo trí nhớ. Thêm tiếng chuông nhà thờ thánh thót vào... và ngay lập tức anh giao cho một hãng thu băng, rồi cẩn thận nghe Duy Quang hát anh rất ưng ý.
Suốt bao năm qua cả hai chúng tôi cùng liên lạc với nhau ít nhất năm một lần, vài hàng chúc Tết gia đình qua thiệp Xuân hay qua email. Cháu ngoại anh chị, tốt nghiệp bác sĩ, theo nghề bố và cũng như Ông Ngoại, cô là một dương cầm thủ xuất sắt, song tấu dương cầm với ông ngoại của cháu nhiều bản nhạc ngoại quốc nổi tiếng..…
** Có ông là nhà giáo dậy ở Miền Biển. Ông lấy gần như nguyên bài thơ “Xin Trả lại em” cho vào bản nhạc tặng người yêu. Mấy chục năm sau, ông gửi tập nhạc có bài này, một độc giả TCM, gửi bài thơ “Xin Trả Lại Em” của nt tới ông giáo. Bản này do Hoàng Lang phổ nhạc, có cả giọng ca của Hoàng Oanh . Ông té ngửa người ra… cuống cuồng liên lạc. Bấy giờ mới biết nhưng cùng cười vì là bạn quân ngũ và có sự tương kính, nhất là nghe ông giãi bầy. Thơ TCM nhập vô máu lúc nào. Khi làm nhạc tặng cô học trò đệ ngũ mà ông dậy ngày đó … thấy tâm sự hơi hơi giống nhau, nên viết vào nhạc rồi quên luôn.
Nhạc sĩ gốc nhà giáo này vừa sáng tác nhạc vừa phổ nhạc các bài thơ tới nay, tuổi gần 80… cũng cả hơn 100 bài chưa kể ông còn đặt lời cho các bản nhạc đủ loại … cũng vào con số vài chục. Ôi người sao mà tài hoa quá nhiều !
Kỳ lạ… có vài bản nhạc của tôi :
- Hoa Học Trò,
- Trẫm Nhớ Ái Khanh Không,
- Xin trả lại em
“Cánh Lá Phong” có khi 2, 3 nhạc sĩ vô tình cùng phổ nhạc 1 bài thơ . Có người tôi biết, có người sau cả nhiều năm mới hay . Có người mới phổ “Cánh Lá Phong”, hát cho tôi nghe qua điện thoại thì mất sau đó vài ngày. Đó là TS Dược Khoa Nghiêm Xuân Cường (Võ Trường Toản) Mong sao các bạn trẻ yêu thơ nhạc trên Phố Xưa /Thơ Nhạc có dịp post tất các bản nhạc nói trên lên Net với ít lời nhận xét về mỗi NS (như thơ Hàn Mặc Tử đã posted trên trang Thơ &Nhạc) thì chắc Thành Thủ Đức và nhiều người sẽ thích thú lắm và nt xin cám ơn trước.
**Nhật Trường thì giống Anh Bằng. Cả hai cùng chung đơn vị với nhất tuấn. Anh Bằng cùng Anh Linh thuộc ĐĐVN/TU (1960). Nhật Trường thì làm việc ở Đài PTQĐ khi nhất tuấn là Quản Đốc. (1968)
Buồn là có thời gian đã cùng đơn vị với nhau, khi phổ thơ mà không nói một lời, không cho một cuốn băng, một bản nhạc. Không chia tiền... thì không quan trọng, vì nhỏ lắm, chẳng đáng gì. Nhật Trường qua Mỹ có gửi cho tape bài “Chúa Nhật Này Trẫm Nhớ Ái Khanh Không”, không có “Hoa Học trò”… và không một chữ thăm hỏi !! Sau khi chồng mất, Mỹ Lan dễ thương hơn, gửi lần 2 “Chúa Nhật Này Trẫm Nhớ Ái Khanh Không”. Nhưng nghe kỹ buồn lắm. Vì Nhật Trường – không hiểu vì lý do gì - đã sửa lời trong bài thơ thành ra các thính giả là cựu nữ sinh Trưng Vương thấy như có điều trục trặc. “Ông giám thị, và Bà giáo đẹp”… chẳng hạn.
Ấy buồn thì có buồn, nhưng nhạc Trần Thiện Thanh thì khỏi chê, và nhất là nhạc quân đội: tuyệt vời. Nhật Trường làm việc trong Đài với chương trình Dạ Lan một thời gian, tính rất dễ thương và giúp cả hai bài thơ này của ntuan bay xa lắc .
Xin cám ơn Nhật Trường.
**Cách đây vài năm, khi Hãng Asia mời nhất tuấn tới Nam Cali để giúp giới thiệu ít lời về DVD Lê Minh Bằng. Nam Lộc mời và ái nữ của Anh Bằng lo thuê khách sạn cho chúng tôi. Cô Thy Vân cho hay sẽ cho xe tới đón gặp thân phụ của cô, nhạc sĩ Anh Bằng, đã tới Asia và chờ gặp chúng tôi luôn rồi cùng đi ăn trưa. Tôi biết NS Anh Bằng nhiều tuổi hơn, thôi cứ phòng xa, thắt cái cà vạt vào. Tới nơi, Anh Bằng cũng cà vạt trên cổ. Từ 1960, nay mới gặp lại. Anh Bằng cùng thân phụ NS Trúc Hồ dẫn chúng tôi đi coi trụ sở Asia.
Ông vừa nhìn tôi, mỉm cười hát nhẹ nhàng:
Lại một Noel nữa
Mấy Mùa Giáng Sinh rồi
Anh ở đồn biên giới
Thương về …một khung trời
Chắc Đa lat vui lắm…
Rồi quay sang tôi, ông hỏi:
- Anh có tin gì của Anh Linh không?
- Có, vẫn thỉnh thoảng liên lạc. Hình như Anh Linh coi ca đoàn cho một Họ Đạo ở gần San Jose. Chỉ biết vậy qua điện thoại chứ tôi cũng chưa gặp lại Anh Linh.
Rồi tôi cười tiếp:
- Cũng nghe nói xếp sòng AVT cũng lên Thiếu Tá vào 30/3/1975 nhưng mấy ngày sau thì đứt phim chẳng hiểu đã kịp đeo lon mới chưa.
Trước khi cùng Thy Vân dẫn đi ăn trưa, Anh Bằng nói với tôi giới thiệu ít lời cho DVD Lê Minh Bằng. Tôi nói là chỉ biết Anh Bằng và Lê Dinh (bạn đồng nghiệp ở đài phát thanh Saigon) còn Minh Kỳ chỉ nghe tiếng sơ sơ.
Và tôi cũng móc túi ra bài thơ: “Như Truyện Thần Kỳ” (3), bài thơ tôi làm tiếp theo bài “Sống Nhục Thác Vinh”. Hai bài thơ này tôi rất ưng ý dự trù khi ấn hành Đời Lính III sẽ in chung…. cùng một số bài thơ quân đội mà tôi đã sáng tác sau 1975.
Tôi thiết tha nói với Anh Bằng:
- Anh và các anh Phạm Duy, Phạm Đình Chương là Vua Phổ Nhạc các bài thơ của thi nhân chúng tôi. Một thời gian, chúng ta đã làm việc chung với nhau ở Đại Đội Văn Nghê Trung Ương , tôi và Văn Quang biết tài anh lắm. Anh Bằng ở Quân Khu II với bao vở kịch nổi tiếng. Giải Tổng Thống phải không ? Khi anh về với Đ ĐVN/TƯ, thì “Huynh Đệ Chi Binh”, “Tiếc Thầm”, “Tôi Là Lính” ba chiêu đầu ra mắt của anh , ngay trước khi hát cho toàn dân Toàn Quân nghe, chúng tôi cùng xuýt xoa ngả mũ. Vậy không cần nói nhiều. Qua đây chúng ta mất hết tất cả, chỉ còn chút tình xưa. Tôi cũng biết, nhạc lính vào giai đoạn này ít người muốn nghe, nhưng nếu Anh Bằng phổ nhạc thơ TCM của nhất tuấn, chắc cũng không tới nỗi nào!
Anh đọc xong bài thơ rồi mỉm cười :
- Ừ bài này khó bán đấy, nhưng từ từ….để tôi cố gắng..
Cháu Thy Vân ngồi bên nghe bố nói cũng mỉm cười.
Tôi biết nếu Anh Bằng phổ nhạc, ít nhất anh có cháu Thy Vân và một số trung tâm băng nhạc thì bản nhạc anh phổ thơ nhất tuấn dẫu có khô khan bán cũng không tới nỗi tệ.
Thâm tâm tôi muốn xin Anh Bằng để lại cho đời một tài liệu chiến sử cho QLVNCH, cho trường Võ Bị Đà Lạt chúng tôi, và cho Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân của Vương Mộng Long, Sỹ quan khóa 20, cùng khóa với Trương Dưỡng và Quách Vĩnh Trường, những người nổi tiếng của trường Võ Bị Đà Lạt, trường Mẹ của TT Thiệu (khóa 1) tới khi tan hàng (Khóa 30)
Chợ nhớ ra “Hoa Học trò” tôi hỏi anh:
- Mà “Hoa Học trò” của tôi ngày đó anh phổ năm nào mà tôi không biết.
Anh Bằng ngẩn người :
- Anh không biết tôi phổ bài “Hoa Học trò” của anh à?
- Tôi chỉ nhớ anh Hoàng Lang phổ khi tôi về coi ĐPTQĐ ngày đó. Còn qua đây mới hay anh và Nhật Trường cùng phổ nhạc bài “Hoa Học trò”. Nhờ có tiếng nhạc tuyệt vời của anh mà “Hoa Học trò” được phổ biến hết sức rộng rãi ở VN và ở khắp nơi trên thế giới. Tôi nghĩ công của anh, của Asia và cháu Thy Vân với “Hoa Học trò” không nhỏ! Tôi chỉ hơi buồn là ngày ở VN không biết anh phổ nhạc thơ của tôi !
So sánh với lần tôi nói chuyện trên Thúy Nga Paris về Nhạc Lam Phương, sự tiếp đón tôi ở Asia ân cần và thân ái hơn rất nhiều, dù giáo sư Tô Văn Lai và vợ chồng cháu Tô Ngọc Thủy cũng có mắt xanh dành cho vợ chồng tôi chỗ ngồi tốt !
Có lẽ nhờ cháu Thy Vân biết chú nhất tuấn là đồng nghiệp của bố cháu, cháu cũng cho tôi biết ngay sau khi tôi thu hình mấy lời tôi nói về Lê Minh Bằng xong là Asia sẽ trả tiền.
Tôi mỉm cười nhìn cháu:
- Không phải trả gì cả ! Mình là người nhà mà. Chú có giúp gì nhiều đâu !!
Thy Vân nhấn mạnh :
- Chú cứ để chúng cháu làm theo thường lệ như với mọi người.
Tôi gạt đi:
- Chú già rồi, về hưu có tiền hưu của Tiểu Bang, thêm tiền SSA.... sống đủ.
Thấy Thy Vân có vẻ vẫn chờ đợi, tôi vội nói:
- Nếu cháu muốn, cháu cứ gửi tặng chút tiền thù lao này cho một giáo dường, họ đạo, Dòng Tu nào.... là Ok hết.
Cho tới giờ phút viết những hàng chữ này, tôi tin 100% trước sau cháu Thy Vân đã làm. Đâu đó tôi có viết một bài ngắn, nói về lớp trẻ ở bên Mỹ. Mai Khanh, Thy Vân, Tô Ngọc Thủy, Vũ Thanh Thủy … làm việc giỏi lắm lắm. Có thể hơn xa các bậc phụ huynh như khi chúng tôi làm việc ngày bên nhà.
Anh Bằng với tôi không có duyên ! Cuối năm ngoái, Phạm Kim cho hay Anh Bằng sẽ lên Seattle, dự dạ tiệc kỷ niệm “Ngày Anh Bằng” sao đó. Nhớ lần bạn già đón vợ chồng tôi ở Quận Cam, mặc dù bữa đó đang đau và trở ngại di chuyển, chúng tôi cũng ráng tìm cách xuống Seattle để gặp cố nhân .
Phút chót không gặp vì Anh Bằng đau sao đó không tới được.
Thôi xin cùng nhớ cầu nguyện cho nhau trong kinh nguyện.
Nhất Tuấn
-------------------
(1) Xin đọc thêm trong Những Kỷ Niệm với Ngành Phát Thanh
(2) Sẽ tìm tư liệu post sau. Hy vọng đại cương đã nhớ đúng
(3) Xin đọc bài thơ này nơi: trang thơ Nhất Tuấn, KhanhLy. Net/PhoXua, do LonTon posted
ngày 17/01/2009
--------------------------------------------
Nghe nhạc phổ từ thơ và đọc thêm thơ, tâm sự của Thi Sĩ Nhất Tuấn...
Theo đường truyền: http://khanhly.net/phoxua/tm.asp?m=47408&mpage=1&key=