huyền thoại tình

huyền thoại tình

m ư ợ n n h a u e m n h é
mượn nhau em nhé, bờ vai
tựa đầu nghe chuyện tháng ngày buồn vui
mượn nhau em nhé, nụ cười
hong bờ môi ấm giữa thời lạnh căm
mượn nhau em nhé, tấm lòng
khơi hồng mạch ý trên dòng sông thơ
mượn nhau em nhé, cuộc chờ
biết tình còn đợi chưa mờ dung nhan
mượn nhau em nhé, rộn ràng
cho tâm vui bước trên ngàn lối mơ
mượn nhau em nhé, sợi tơ
buộc thuyền hệ lụy vào bờ sông duyên
mượn nhau em nhé, cõi riêng
nghe tình ru biết ưu phiền nhẹ trôi
mượn nhau em nhé, cuộc đời
mai sau khỏi sợ nợ đòi giữa nhau!
Cao Nguyên
tranh Cung Hồ
huyền thoại tình
gởi em một huyền thoại tình
anh vừa mới đọc qua hình bóng xưa
ý hay, lời chữ không thừa
như tranh cổ tích treo mùa hạnh nguyên
nhân vật chính không có tên
chỉ là ảo ảnh con tim phiêu bồng
một chiều én gọi sang xuân
hoa rừng chợt nụ, tim dừng cánh bay
gát đời trên nhánh mây gầy
lòng nhiên tịnh ngắm nhạc đầy tứ thơ
thoảng trong gió cổ mơ hồ
giọng ca từ thạch bất ngờ vọng lên
vừa khi núi chạm dòng đêm
hồn tim hóa bướm vỗ triền nắng bay
một lần chớp vút vào mây
phiêu bồng mất hút, tim này dường như...!
Cao Nguyên
t h ấ y g h é t
anh chào, em đứng tần ngần
xoay nghiêng đuôi mắt định thần ngắm sâu
chừng như gặp đã từ đâu
lời quen nghe rộn cái màu sử kinh
thì ra người của cung đình
còn nguyên lề thói sư huynh môn đồ
nên em đâu dám hàm hồ
chào anh như giữa bất ngờ tứ thơ
thuở giờ anh vẫn hiền khô
chỉ là phong nguyệt trêu thơ ẩn mình
chừ nay đối bóng, trộ hình
thẹn lời như thể chưa tình tự qua
chạm lời đâu dám vờn da
sợ môn qui phạm ngẫm ra người cười
đành em cung kính ngõ lời:
chào sư huynh ạ! muộn rồi, phải chi...
em về, anh lại thầm thì:
người chi thấy ghét như ri, thơ hè!
Cao Nguyên
n ụ đ à o
cười em vừa chín nụ đào
ghé thơ vào cắn ngọt ngào dòn tan
khiết thơm mật nhũ chữ vàng
ý loang hương nõn miết tràn lời môi
cười em thơ nhập mộng rồi
đêm vừa nhã tịnh, ý bồi hồi ngân
ánh duyên vừa lẻn song trần
tình ngào ngạt sáng lạc thần lối mê
cười lên em nhé, thơ kề
phổ tình nhu bích trăng khề khà nhiên
thơ nhường một nhánh tay nghiêng
tâm em gối lửng đời riêng xỏa buồn
mốt mai nguyệt lãng du hồn
cười em hóa bướm dập dờn cánh thơ
gió cuồng trăng cuộn mây tơ
chạm thanh không vỡ huyền cơ nụ đào!
Cao Nguyên
n ợ t ì n h
nợ tình mấy giấc chiêm bao
thơ lần khân hỏi khi nào trả xong
tình đòi xuân, nợ hẹn đông
gộp riêng nỗi nhớ lãi ròng trăm năm
nài tình nhẹ cuộc cân đong
nỉ non chi lắm cho mênh mông buồn
mắt đau đáu ngọn tơ hồng
chắt chiu trăm nỗi đã không trỗ cành
chỉ ròng sương lệ long lanh
gạ lời nhắn ý nợ đành chờ mai
chiêm bao chuốc rượu hồn say
dựa phù sinh khất trả vay cuộc tình!
Cao Nguyên
n h ờ c ậ y
tranh Đinh Cường
đèo giùm cái trí của anh
theo cho bén gót ngọn ngành vào mai
vừa ai hỏi: anh là ai?
nghe em nói: hắn đầu thai thuở nào!
lại người hỏi: hắn ở đâu?
em trừng mắt chỉ ngang đầu tóc bay!
anh đần, em lại hóa ngây
nên đi chẳng tới ngày mai để dành
đành thôi, em nhé! nên đành
ôm nhau chết giữa chân thành hôm nay
mặc ngang đầu, tóc bạc bay
mặc mình đã lỡ đầu thai thuở nào!
đèo giùm cái trí chặt vào
theo cho bén gót ngọt ngào trong nhau
kệ người hỏi hắn ở đâu
ngây ngô em lắc cái đầu hộ anh!
ngày mai đến chỗ để dành
ta buông tay thả chân thành, hư vô
này em, đèo chặt trí vô
chẳng còn chi mất! không mô mà tìm?
Cao Nguyên
ngõ vào Xuân
vui gặp em
đường ngược chiều năm tháng
hành trình hồng
qua mấy quãng Xuân mơ
hương cốm ngọt
chạy vòng quanh tuổi nhớ
chạm cội đào
rung mấy ngó thủy tiên
gót hài Xuân
rộn qua thềm tóc mượt
Thơ dìu Thơ
say khuớt ngã trong nhau
bình minh nở
trên dốc cầu quan họ
mừng tuổi mình
còn nhớ ngõ vào Xuân.
Cao Nguyên
cõi xưa
nơi Cõi Xưa, có Anh và Em
những chiều mưa
ngồi ở quán café Thương nhìn ra biển vắng
sóng gợn buồn như những chiếc lá me bay
từ những con đường mãi tận xa
của Sài Gòn tháng Hạ
hoa phượng nở, ve sầu rung cánh lá
hơi thở em vỗ nhẹ vai anh
lặng lẽ - mình ngắm nhau trong mắt
thấy cả ước vọng xanh nẩy mầm trên cát
rọi sáng tên mình
còn chồng khớp lên nhau
dấu ấn rõ sâu đủ hằn qua thời gian sóng biển
trùng dương xanh và mãi khát khao
một hạnh phúc dường như có thật
dẫu bộn bề trăm nỗi
dẫu điệp trùng những dấu hỏi mai sau
còn gì giữa nhau
một Cõi Xưa huyền thoại
vời vợi xa rồi - em nhỉ, một mùa yêu
một mùa chiều hoàng hôn rơi chậm
chậm đến hôm nay
lạnh thấm vai anh
đợi hơi thở em không nhớ tìm về
nên Cõi Xưa rộng hơn là thế
lặng lẽ nơi này - nỗi nhớ em xưa
những giọt mưa
chừng như nước mắt
theo cánh hải âu bay về biển bắc
gặp lá me bay ngược gió về nam
tiếc những cánh tay mình
chưa một lần khóa chặt
để giữ Cõi Xưa rất thật giữa chiều nay
anh muốn uống thật say
giữa môi em vị mặn
giọt nước mắt thơm mùi rong biển
rơi trong mưa
từ một Cõi Xưa buồn!
Cao Nguyên
dòng sông xanh
trời đang mưa - rất lớn
chậm một chút nghe em
anh muốn nghe giọng hát
từ một ngày xa quen
chính là giọng hát em
lời bài "dòng sông xanh"
lời tình trôi dịu vợi
trên ngàn sóng long lanh
em có nghe trong anh
cũng một dòng sông chảy
đang gợn nhẹ âm thanh
trên chuyện tình thuở ấy
không truy vấn khởi đầu
chẳng dò tìm kết thúc
mà cuộn xoáy thật sâu
sóng giữa dòng tâm thức
@
mưa vẫn còn đang rơi
hát lần nữa đi em
điệp trùng bông nước vỡ
theo sóng trôi - lặng trôi!
cám ơn em, mình đi
giữa dòng mưa rất lớn
như cả anh và em
đang chìm trong xanh thẫm!
Cao Nguyên
đ ồ n g
t h i ế p
ơi này những nụ cười duyên
mơn man chi lắm cho nghiêng mạn tình
đắm chìm trăm dạo lén nhìn
bờ môi đuối ngợp trong nghìn mơ hoang!
ơi này ánh mắt câu hồn
nhìn chi sâu hoắm tận bồn chồn đêm
dấu khuya trong giấc ngủ ghìm
lòng theo trăng vẫy lời tim gọi tình!
ơi này những ngón tay xinh
vờn giao chi phím cho thinh không ngời
tâm thơ nhiên tịnh góc đời
chợt nay đồng thiếp khuấy lời mộng du!
ơi này mắt níu nụ cười
gợi tay vói chạm ý lời thinh không
chờ ta giũ vấy bụi hồng
sau du du mộng, vóc ròng ròng thơm!
Cao Nguyên
Em và Thơ
Em có tuổi, nhưng Thơ không có tuổi
đang là thơ, Em nói chuyện cùng anh
ngồi quá lâu, nếu Em thấy mỏi
chữ nghĩa trên đầu, lấy làm gối tựa lưng
xòe tay Em ra, anh muốn nhìn con chữ
hăm hở, chai lỳ, trên những chót ngón tay
buồn bã, ưu tư trong từng khe hở
quấn quít, nhiệt nồng, đường chỉ dọc ngang
anh muốn nhìn sâu tận cùng em, trong mắt
tìm cho ra mê hoặc của tình yêu
hiểu được cả từng ý lời nhỏ nhặt
thường hằng em dấu biệt giữa hồn nhiên
Em cứng cỏi, nhưng Thơ thì thích khóc
chữ nghĩa này, lau nước mắt cho khô
dấu ân ái, khỏi cần tìm khó nhọc
đôi môi Thơ, không nói chuyện mơ hồ
khi nào Em với Thơ là một
tâm hồn anh là của riêng Em
đi, ở, ra, vào - khỏi cần thưa thốt
giữa tình anh, Em cư ngụ tự nhiên.
Cao Nguyên
khung trời cũ
ở nơi khung trời đã cũ
còn neo cánh diều tuổi thơ
cuộn giây buộc từ quá khứ
nới dần từng đoạn ngẩn ngơ
trăng soi dọc đường lữ thứ
tình về chạm bóng người xưa
đời qua bao vùng lưu ngụ
lòng còn vương vấn đón đưa
cỏ hoa nắng mùa nhiệt đới
trải hồng từng lối tuyết sa
lời thơ theo dòng sông suối
ngược nguồn về cội quê cha
gặp lời ầu ơ của mẹ
ngân hoài khe khẽ trong tim
theo cánh diều thơ lướt nhẹ
trên khung trời cũ yêu thương
Cao Nguyên
niềm tin thắp lửa
Mỗi sat-na, nhìn góc đời mỗi khác
mỗi cuộc tìm, mỗi khao khát lớn hơn
chắc bởi lòng ta chưa hề ráo hoảnh
những quán niệm tình, cả trước và sau
như em, vẫn mãi là khởi đầu câu chuyện
khi anh nhìn đối diện chính anh
tự hỏi, điều anh chờ đợi
sự xác quyết từ em
về con tim có còn khoảng trống
để chứa niềm khát vọng hóa thân
thành đóa hồng tâm thức
từng cánh xôn xao
khi hương tỏa rực
cứ đặt môi ướm giữa thinh không
sẽ biết đắm say bao giờ cũng vội
mà thời gian chen lấn quá nhanh
vượt trước anh và em
cả triệu triệu cái sat-na
buồn chóng mặt
tìm chút khỏa khuây
điền vào chỗ trống
thế là nhớ, dễ như hơi thở
luồn lách tự nhiên giữa lòng mình
như em vẫn, trong cái nhìn của anh
vào quá khứ
rất tự nhiên, cất giữ giữa tình
những tẳn mẳn thương yêu
của thời mới biết
ở đó, mắt em luôn rực sáng
với tin yêu vừa thắp lửa
ở đó, môi em là huyền thoại
của nụ hôn cổ tích trong mơ
ở đó, anh bắt đầu làm thơ
ca ngợi
tiếng cười em giữa những tiếng chim
trong tầng trời ngọc bích
tất cả ở đó
còn nguyên ở đây
hôm nay và ngày mai
cho dẫu đó là ngày, em hóa bụi
anh vẫn là sợi khói giữa hồn em
hãy tin nhé
hỡi niềm tin thắp lửa
và hãy yêu
như lửa đã trong thơ!
Cao Nguyên
cám ơn em
với em - chữ cám ơn, anh viết thế nào cho đúng?
anh không muốn lối chữ Hoa, chữ IN
không màu sắc rực rỡ
vì với em, tất cả đã trở thành đơn giản và thanh thoát
như chính em với chiếc áo bà ba
với mái tóc buông dài óng ả
với nụ cười tự tin và nhân hậu
với tấm lòng chưa biết đổi thay
tất cả là sắc thái của riêng em
rất thơ của loài hoa biển
rất tím của nỗi nhớ thủy chung
rất mặn nồng với ân tình khoáng đạt
rất cao thượng với cả hận thù
tất cả, chỉ riêng em
không có ai trộn lần, vì không thể
nên chữ "cám ơn em"
anh viết giản dị và bình thường
nhưng là cả lòng trân quý
vì niềm tin yêu không hề lay chuyển
giữa dòng thác đời thường hằng biến động
quanh em
anh muốn hôn lên vầng trán thanh nhã của em
với hơi thở nồng nàn
trong ánh sáng diệu kỳ của hai chiều gặp gỡ
cho yêu thương
cho cảm nhận
cho hai trái tim cùng một độ rung
suốt chiều sâu của tâm hồn
qua chiều rộng của một nguồn hạnh phúc
cứ thế nhé em
rồi mai, mai nữa
mình sẽ gặp
ngoài biên độ của thời gian và không gian nhỏ nhặt
ngoài những tỉ tê phù phiếm hờn ghen
chỉ còn thấy bản di ngôn rực sáng
gắn lên chỗ trang trọng nhất của tầm nhìn
khát vọng yêu thương
đã được khải thị bằng ba chữ: anh yêu em
anh lại muốn gởi vào giữa tim em
chiếc hôn nồng nàn, êm ái và tha thiết
với lời chân tình :
cám ơn em!
cao nguyên