1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  >                 Diễn Đàn                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Bạch Vân




Rơi xuống và bay lên

Rơi đi...rơi đi hoa ơi, cho tất cả là thả lại trong thinh không mọi sự huyễn ảo cuộc đời. Hoa hay lá hay là mầu nhiệm vô thường một cõi tử sinh?...Ta đã thả trôi mọi sự bởi những dằn xé níu kéo từ mọi phía khiến ta thất đảm khi nhìn lại tim mình chỉ là một khoảng không mịt mù.

Ta nhói buốt nhớ... niềm nhớ quay quắt...nỗi nhớ cuồng say...trái tim nồng nàn cháy bỏng những khát khao yêu dấu giao hòa nơi giọt lệ xanh trong của miền đất vĩnh hằng. Ánh trăng tan, ta ngồi mãi nơi góc tối cuộc đời ray rức, ngoắc ngoải bởi chính sự chọn lựa quyết liệt của mình giữa những điều không thể và có thể, là sự tự do cô đơn trong một tình yêu vô hạn không bao giờ hiểu nỗi ở ngay trong cuộc đời lắm nỗi thị phi này. Và chỉ trong bóng đêm dịu dàng tĩnh lặng ta mới cảm nhận được nỗi đau khuất lấp của cõi hồn ta thầm nhớ tái tê một điều xẻ chia thật huyền ẩn lung linh.

Ôi, ta chìm đắm trong sự bay cao đến tận miền xa xôi dịu vợi rất đỗi hoan lạc khi nhẹ lòng buông thả những nặng nhọc trói buộc trong trùng vây cuộc sống ban mai dù rằng ta cũng rất yêu thương, rất cần thiết và cũng rất đợi mong.Ta nghe thanh âm gọi mời từ những ngày thơ ấu xa xưa bỗng xuyên thấu màn đêm sâu thẳm vẩy gọi ta đến cõi riêng tư huyền ẩn lạ thường này (mỗi lúc ta đau đớn riêng ta). Một thần sắc dung dị mà đau khổ trong cái uy nghi tĩnh tại nhưng tuôn tràn một trái tim chất ngất yêu thương từ trên cõi cao vời đó. Và từ sâu trong tâm ta cứ khắc ghi hình ảnh này như thế. Rồi một ngày khi đứng trước khổ đau sinh tử, trong ta đã chợt lóe lên cái tia sáng mờ ảo ẩn hiện để hồn mình chợt thênh thang bay cao thay vì qui ngã dưới chân cuộc sống quá ư nghiệt ngã lạnh lùng này.

Ta như bơi trong dòng suối mát dịu hiền thanh thoát với tâm tư ” một khí cụ bình an” vươn tới cuộc đời. Bước chân qua bao dặm đường với manh áo phong sương có lẽ nào con người đã chẳng để lại cho cuộc đời mong manh nhỏ nhoi này bao điều quý giá dù là có vẻ nghịch lý lẽ thường nhưng ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra nếu ta không thể nhìn đời bằng một trái tim đã được trui rèn thanh luyện trong những thời khắc khổ đau oan khiên vẫn một lòng đằm thắm thương yêu. Ta ôm lấy tim mình thổn thức nghĩ suy bởi không lường được sự dấn thân trong tận hiến tâm linh đòi hỏi một sự quên mình triệt để thật rốt ráo như kẻ đang đi trên một lưỡi dao bén ngót mỏng mảnh nên lúc nào cũng phải tỉnh thức và nhất định không thể quay lui vì sợ hãi khổ đau. Một lúc lơ đểnh để cho sự ngọt ngào quyến rũ nên có lẽ ta mơ hồ đã bay mất đi tiếng gọi mời sâu thẳm của ngày tháng xa xưa cho tâm hồn thôi cũng đành như bất định trong cái phù du.

Có không, khi ta đang lao mình xuống vực sâu thăm thẳm với một niềm tin vô bờ về một tình yêu vĩnh cửu dù rất mong manh như sợi tơ trời cùng với ngỗn ngang tuyệt vọng hải hùng trong cõi con người này vậy. Đêm tối dường như bao trùm phủ kín như một vị quan tòa tối cao ngăn chận mọi sự vẫy vùng của ta cho tới lúc ta kiệt sức mòn hơi để bắt đi cái linh hồn yếu đuối vốn chỉ khát khao có được hơi thở của chính mình trong tình yêu cuộc sống. Ôi, vòng gai quá nhiều những sắc nhọn sẽ trở thành nụ hôn tình yêu hiến thân bất diệt nếu cõi lòng ta trong trắng như tơ chẳng tham luyến mưu cầu chiếm hữu của nhân sinh.



... và bay lên, bay lên những đóa mây trắng trên thảo nguyên, trên biển khơi!

Bạch Vân



trả lời


Bạch Vân


Tình Bạn Hố Thẳm

Tôi lang thang trên đường về nhà chợt nhận ra mình đang bước qua cầu nên đưa mắt nhìn xuống dòng nước hình như có vẻ yên ả rồi bâng quơ trong lãng đãng nhớ (mà không biết ra sao nữa) mấy dòng thơ của Apollinaire

...Sous le pont Mirabeau coule La Seine
Et nos amours
Faut – il qu’il m’en souvienne

Và tự dưng thắm đượm cả tấc lòng ai một nỗi khoắc khoải trong chìm đắm lung linh một mặt trời đỏ rực tận phía xa xa, một chiếc thuyền con bé tí lơ ngơ, một đám lục bình trôi dạt liu riu. Sao đẹp đến độ nao núng tâm hồn mà buồn lạ lùng ngơ ngẫn mãi nơi ta bởi cứ xao xuyến lòng nhớ tự ngàn xưa đã có những tình yêu trót đã đi qua mà vẫn như còn đang hiện hữu trong đời sống nhân gian này...

Chưa gặp mặt, tôi đã thấy tên bạn trong trí nhớ nhỏ nhoi này thật khiêm cung mà lại rất đỗi mênh mông, ấp áp một tình cảm cao rộng thâm sâu bàng bạc đã bao lần nâng nhẹ hồn tôi. Thật lạ lùng kỳ bí vì tôi không thể nào hiểu được sao lạ lùng đến thế chút tình thân xưa còn luyến lưu bàng bạc nơi này. Tôi còn nhớ mãi khi lần đầu được thấy, tôi choáng ngợp vì cái ánh sáng trong mắt nhìn của bạn thật uy nghi tĩnh tại như được toát ra từ tâm tư của một bậc người cao nhã trong đời. Tôi giật mình chợt thấy ước mơ xưa cứ như một phép lạ được gửi tới qua bạn, một kỳ diệu - nhiệm mầu đang lấp lánh như ánh sao dẫn lối người đi cho bao ân sủng tràn đầy nơi xác thân tôi. Tôi không hề đắn đo vì tôi hiểu mọi sự trên đời như ánh chớp trong đêm nên tôi đã nhận lảnh một bài học tình yêu lớn lao ở nơi bạn kể từ đó. Tôi đã không chút ngại ngần khi tỏ bày niềm khao khát học hỏi mọi sự trong đời, Và thật ân cần nhẹ nhàng bạn mang đến cho tôi một bầu trời rộng mở bát ngát hương thơm tâm linh cho miền thơ dại khuất sâu còn chìm lắng giữa bao bộn bề cuộc sống mõi mòn. Rồi từng ngày... từng ngày, tôi chất ngất khi hồn mình mãi mê bay bỗng trong cái thế giới huyền dịu lung linh với một nỗi lòng say đắm dịu dàng niềm hạnh phúc mà tôi âm thầm trọn hưởng nơi này. Nó len vào tận sâu trong những ngõ ngách của một tâm tư vẫn mãi hằn dấu vết cô liêu im lìm từ dạo những ngày còn hãy ngu ngơ khờ dại lắm lắm của xa xưa...

Tôi vốn không thích đám đông nên tôi vẫn thường tìm vào một nơi khuất bóng để bước vào một cõi riêng kỳ diệu của chính mình khao khát mọi sự lạ lùng và mảnh liệt cứ luôn quanh quẩn bên tôi thật là bí hiểm. Một sự huyền nhiệm tâm linh như một ân sủng cứ gọi mời tôi dấn bước trước lúc nhận biết ra mọi sự trong cuộc đời mình là một thử thách khôn lường để được thanh tẩy bước vào cõi gian nan. Xuyên qua từng cuộc chuyện trò với bạn, tôi như trên mỗi dặm đường của một con người vốn khát khao về sự hiểu biết một thế giới rất đỗi cao vời xa cách như đời sống tâm linh bao trọn quanh mình, với một con người rất mực chân tình và thanh khiết , tôi chợt bừng nở cảm nghiệm một hạnh phúc thật vô bờ lung lắm. Có thể ư, một bản nhạc xưa của một người tài hoa xa lạ bạn vẫn tô thêm nét vẽ trong đời sống bởi chính sự hiện hữu người nghệ sĩ đó trong hiểu biết cho tôi. Một câu chuyện đời người lắng nghe như một dòng sông bạn nhẹ nhàng chia sẻ trong sự nghiêm chỉnh thấu hiểu bước đường cuộc sống bạn đã từng qua. Những trang đời đó như một dòng nước trong lành đã đưa tôi vào miền ký ức một quê hương sỏi đá khô cằn đã khắc sâu vào nỗi nhớ trong trái tim luôn khoắc khoải khôn nguôi một dáng đứng núi sông...

Phải thế không, giữa bước đời hoang vu phiêu lãng bạn còn lưu giữ được nét cười thơ trẻ nơi cõi tim mình như vậy đó, dù vẫn là dáng ngoài vẻ như là phù phiếm xa hoa. Ngày xa xưa khi hãy còn trẻ dại, bạn giữa những con người đó với đôi mắt trong và đôi vai gầy như muốn co cụm lại với người với đời trông như một chàng nghệ sĩ lang thang đầy gió bụi, hình như không thích hợp là mấy nhưng không hiểu vì sao vẫn ấn tượng vô cùng. Đúng là một đôi mắt xanh trong lấp lánh ánh cười tươi nguyên cuốn hút người đối diện ghê gớm lắm. Đã lâu rồi, tôi không còn nhớ điều ấy đã đến và đi như thế nào nơi cuộc sống vốn thật lặng lẽ và nhiều sóng gió của tôi. Nhưng mỗi lần tôi chợt nhớ về bạn thì thật lạ lùng làm sao bạn lại đến bên tôi với nụ cười hiền hòa thân ái luôn trên môi. Bạn là một người bạn thân thiết duy nhất mà tôi có thể có sự giao tiếp cởi mở mà không hề vương mang một chút nghi ngại e dè nào dù là nhỏ nhặt nhất. Không hề gián đọan, suốt quảng đời từ lúc quen biết bạn cho mãi đến khi duyên xưa không còn nữa, tôi mới hiểu là cái tình bạn ấy là một điều quí giá thật trong suốt luôn long lanh giữa tâm tư tôi đến không ngờ cứ như là tôi với bạn cũng thường hay gặp gỡ và trò chuyện với nhau luôn vậy, như có như không, là gió là mây...

Tôi đã đứng lại cùng dòng sông như dòng đời cứ miên man chảy mãi bao vấn vương nắng chiều vàng thắm nhớ nhung những cuộc tình tựa như chuyện những đóa hoa quỳnh thoáng ngang qua đời. Nhưng đùa vui phút giây sau lần đến bên nhau, người lại gặp tấm lòng ngàn năm nhớ thương ai rồi trân trọng quý yêu. Có vẻ như một tìm kiếm giữa cõi mịt mùng bờ bụi, mãi suốt con đường một tấm lòng ai kia luôn hoài vọng thiết tha một sự quay về chốn này, bờ bến tâm hồn nhau.

Và sống lại một niềm vui dạt dào có ai nào ngờ, lại cũng chính là màu nắng long lanh bên người, dành trao cho tôi đó vậy, lúc ngây thơ dâng tặng cho đời chút giai điệu tình tự nhân gian khi bước qua cầu nhớ thương, bạn ơi!

Bạch Vân



trả lời


Bạch Vân


hư ảo



Lời ca thoảng nhẹ giữa đời
Reo trên ghềnh đá bước người vân du
Mắt tìm trong cõi thiên thu
Chút màu sương khói hương từ thênh thang...

Nhặt từng viên đá bên đàng
Ai xây nhịp bước ngỡ ngàng nét tâm
Ngất ngây một thuở hương trầm
Dáng hoa lãng đãng gọi thầm cố nhân
Duyên thương vượt mấy dặm ngàn
Gót hài năm cũ vương mang cõi lòng
Mênh mông một chút say nồng
Ảo hư ôm trọn tấm lòng giá băng
Đến trong màu gió muộn màng
Nghe mưa rơi rụng trăng tàn đáy khuya...

Thác reo hoà khúc nhạc chiều
Suối mơ đồng vọng tiếng tiêu hoang đường
Thương ai một kiếp hoang lương
Nữa đời ôm mộng vô thường lãng du
Đan tâm mở ngõ tình ru
Trăng vào nguyệt động tuyệt mù bóng hoa
Thương ai bước nhỏ chơi vơi
Gửi nơi ảo mộng hoa rơi động vàng
Về trong âm vọng bàng hoàng
Dáng ai thinh lặng bên đàng hoang vu...

Lên non nhặt đoá hoa tàn
Ép vào lòng đá khẽ khàng nỗi đau
Xuống non uống trọn mạch sầu
Tìm nơi huyền ảo nhiệm mầu thời gian
Áo xưa bay giữa trầm luân
Hương vàng trao lại phù vân bên đời
Bàng hoàng tiếng hạc xa khơi
Ngàn thông dẫn bước chơi vơi dặm dài
Nhà ai dấu cũ hương phai
Ngỡ như trong gió nét ai thẫn thờ...

Lặng nghe tiếng vọng thiên thu
Trống không một nỗi phù du ngậm ngùi
Trăng xưa đồng vọng tóc thề
Hỡi ai đã đến - đã về nơi nao...


Bạch Vân



trả lời


Bạch Vân


Xin chào chị VAD ghé chơi, chị mây trắng ở chơi vui vẻ nghen, pđ đem bài này của chị về đây cho thêm phần sinh động vì lời thơ nhẹ nhàng như nước chảy mà vần điệu thì như thể loại Tống từ...


Tóc Gió Sương Phai

Tương tư nhất dạ mai hoa phát
Hốt đáo song tiền nghi thị quân...
Lô Đồng


Bên thềm xưa
Nắng gọi niềm thương nhớ
Người ở bên song đăm đắm
Bạc trắng lòng
Nương theo cánh gió
Đùa trên mượt mà cỏ êm
Khúc thiên thu ngàn sao mở lối
Hoa thiên thần hé nụ mềm môi
Phơi tóc hoàng hôn
Tình nơi hiu quạnh
Tuyết giá mịt mờ
U uẩn đóa trà mi
Hái hoa rừng ai nghiêng làn mắt biếc
Ngắm môi hồng người nhớ mãi màu son
Non xanh xa khuất bóng mây ngàn
Hồn chim buồn trôi dạt tình thơ
Mơ nơi người lữ thứ
U uất khối tình si
Chạnh lòng vá chiếc tâm đan
Nào hay sương gió phai tàn nét mai
Đông mơ níu bóng xuân phai
Ngỡ ngàng tưởng dáng hình ai bên thềm.

Vương Anh Đào



trả lời


Bạch Vân


Chào Bạch Vân
Mong là Bạch Vân rong chơi vui vẻ trên thảo nguyên xanh của Phố Núi.
Không ngờ cô em Phương Đoàn cũng đã biết Bạch Vân với một cái tên khác rất thơ: Vương Ánh Đào.
Thì ra, bên nớ bên ni tuy hai khoảng trời mà gần xịt. Gõ gõ vài cái là thấy nhau.... hihihi
và xuyên suốt một chữ tình qua chữ nghĩa.
Mượn tranh hoa của PĐ gởi lại đây như một lời tri ngộ



trả lời


Bạch Vân


Thật lạ lùng khi chào nhé Phóng Bút Ngang (PD),cám ơn vì bạn đã đem về một bài thơ nhỏ của BV đã nhét sâu vào đâu đó rồi nghe...Phục thật đó...bạn ơi...
Anh Cao Nguyên, xin chào và thật vui vì anh đã cho phép BV trú ngụ một thời gian nơi thảo nguyên mênh mông của anh khi mây rong chơi ngang trời chợt khựng lại vì sự cuốn hút của trời thơ...
BV



trả lời


Bạch Vân


Mây vẫn nhớ ngàn...

Mây trôi...
Không phải mưa rơi sao nghe lòng thổn thức
Chiều ngang trời ai ngơ ngẩn vớt mênh mông
Giăng mắc khoan hòa khúc vui buồn hồi ức
Điệu ru dịu êm tha thiết nhớ muôn trùng

Mây trôi mãi...
Sao vạch núi sông âm dương ngăn mờ khuất
Để nghìn năm trôi thơ thẩn một vầng trăng
Vọng hư ảo lung linh một phút vô thường
Tóc ai xanh tơ mỏng mảnh thả mây giăng

Mây vẫn trôi ngàn năm...
Bên rừng xưa người thoảng hát điệu phù vân
Tháng năm trôi ta trải lòng bên gió cuốn
Dậy sóng tình mây xôn xao nỗi nhớ ngàn
Bến bờ vĩnh cửu mây vẫn còn xanh trôi...
vad



trả lời


Bạch Vân


SƠN KHÊ MẤY DẶM...



Chân mây xanh thẳm bạt ngàn

Sơn khê khơi dấu khúc cầm lạc hoan

Phù hoa trả lại nhân gian

Mây bay về phía thênh thang đất trời



Giao hòa một phút chơi vơi

Ôm lòng cát bụi rải nơi địa đàng

Lãng du lạc bước non ngàn

Dòng xưa nước chảy nghênh ngang một thời



Bây giờ rủ tóc xa đời

Hương cành hoa trắng tỏa rơi thanh nhàn

Một làn suối chảy miên man

Thoảng qua mấy cuộc gian nan làm người



Xa đưa ngọn gió xuân thời

Miên man khát vọng bồi hồi phù vân...
vad



trả lời


Bạch Vân


trích:
Thật lạ lùng khi chào nhé Phóng Bút Ngang (PD),cám ơn vì bạn đã đem về một bài thơ nhỏ của BV đã nhét sâu vào đâu đó rồi nghe...Phục thật đó...bạn ơi...
Anh Cao Nguyên, xin chào và thật vui vì anh đã cho phép BV trú ngụ một thời gian nơi thảo nguyên mênh mông của anh khi mây rong chơi ngang trời chợt khựng lại vì sự cuốn hút của trời thơ...
BV

==================
vậy pờ đê tưng tửng hát một khúc ngang ngang nheng...hihi...

Có khoảng trời nắng
Thật là yên lặng
Vương màu xanh trắng
Trải đồng cỏ thơ

Chòm mây lãng đãng
Trôi vào giấc mơ
Gọi ngày xưa cũ
Ơi hiền ngu ngơ

(trong đây còn một bà chị cũng tên mây nữa mà cũng cà tửng ơi là cà tửng luôn đó chị mây trắng)



trả lời


Bạch Vân


Cung đàn ấn nguyệt...

Đường về thấp thoáng hoàng hôn
Nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
Mắt nâu vương mãi u trầm
Bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng

Nhịp cầu ngày ấy còn ngân
Vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
Dáng nào áo lụa mong mênh
Bước nào gửi lại gập ghềnh vai em

Mắt xanh người chạm êm đềm
Trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
Tóc thơ trải giữa tay người
Lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh

Áo ai nhạt nắng chông chênh
Sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
Nghe trong thơ thẩn gió đưa
Tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người

Thì thầm tiếng vọng xa khơi
Thương em hoa thắm một đời hồng nhan
Hồn thơ người hỡi ân cần
Nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau

Vườn thơ lạc lối đêm thâu
Đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
Người về rải bước tương tư
Trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời

Linh sơn trong cõi chơi vơi
Cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
Mấy vòng núi gấm long đong
Nghe tiên ném đá thả hồn gió bay

Bên người phiêu lãng trời tây
Một vùng non nước rọi đầy bóng ta
Bôn ba mấy nẻo giang hà
Tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa

Đông Hồ ấn nguyệt xa đưa
Mộng tràn Hồ đọng nữa đời tìm nhau
Ơn người nghìn dặm tình sâu
Trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian

Ấm nồng người cũng gian nan
Dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...
vad



trả lời


Bạch Vân


Người Em Vườn Thúy...

Thời gian như nước trôi qua cầu.
Những cái bền lâu là những gì sâu lắng.

Thuở đó, vào một thời xa lắc lơ, tôi được sinh ra và lớn lên nơi này, tôi không thể không mơ- một giấc mơ như thực. Và lúc nào cũng thế, tôi luôn ấm lòng khi nghĩ rằng cuộc đời này có bão giông tan tác phân ly nhưng rồi cũng sẽ có một ngày mai ánh hồng rực nắng.

Một “Hoàng Hạc Lâu”(tạm gọi như thế với tôi về ngôi trường Văn Khoa thương mến xa vời...)... tôi đã từng gặp gỡ khi bước chân vào đời đã mở ra cho tôi một thế giới kỳ ảo muôn màu với những con người ngời ngợi thanh xuân “tóc xanh mắt sáng” mang trong tâm bao nhiệt huyết rực hồng chan chứa một tình yêu lồng lộng hướng đến tương lai.Họ gắn bó cùng nhau thật dễ thương và trong sáng biết bao. Rồi bảo giông cuồng nộ. Trong chớp mắt, tất cả như mây khói tan biến trước sự ngẫn ngơ tiếc nuối của hồn tôi...Những cánh chim bay tan tác theo những hướng đời thẳm sâu mờ khuất, không hề hay biết rằng bóng mình đã in sâu xuống lòng hồ xanh thẳm nên để lại nơi này mây trôi bàng bạc ngẫn ngơ.

Một cõi mênh mông lao đao chìm nỗi!
Một chút tình thân như có như không!

Năm tháng nào cách xa trôi biền biệt cứ như trôi đi mà không thể quay về ! Để lòng ai nao nao thầm nghĩ "Ôi, những cánh buồm viễn xứ” ngày đó giờ đã ra sao khi xa khuất ngàn khơi !...

Chợt đến một hôm... bến xưa rộn ràng với bao mừng vui tương ngộ, tôi đã gặp lại vài gương mặt thân quen (dù không là tất cả, nhưng đã là tất cả trong tôi ).Tạ ơn đời và tạ ơn người! Không gian thật vui nhưng vẫn đọng lại một nỗi gì quá thiết tha trầm lắng. Đôi mắt ngày xưa lúc này đây như thấm đẫm cô liêu khiến lòng ai bâng khuâng xao xát một nỗi niềm thương nhớ xa vời (những cánh chim bạt gió biết có vượt nỗi trùng khơi để bay về cố hương nối lại những bờ vui hay không nhỉ?). Một niềm hoài vọng trong đời . Một chớp mắt...đã bao nhiêu năm trôi qua với những bể dâu tang thương trên mặt đất này...mỗi lần ngang qua ngôi trường cũ của SG xưa, tôi vẫn thấy một “Hoàng Hạc Lâu”sừng sững giữa hồn mình (Nhật mộ hương quan hà xứ thị. Yên ba giang thượng xử nhân sầu ...) với bao bâng khuâng về những hình bóng cũ. Những tình thân như sương khói mong manh sao cứ âm ỉ mãi trong hồn tôi để giờ đây bỗng trổi dậy trong phút giây tương phùng hôm nay.

Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm ấy...những người bạn ngày xưa đến cùng tôi thắm thiết xa xôi lắm, Cái âm vang của thời khắc đó ôi thật dịu dàng khốc liệt làm sao! Rồi mịt mù như gió như mây. Một điều đơn giản nhưng với tôi lại không dễ dàng là hãy thả trôi đi cùng năm tháng... và đi tiếp con đường tôi đã chọn. Nhưng tôi không thể nào quên lại quyết liệt nhớ khôn cùng trong muôn trùng khoảng trống cô liêu.

Rồi mỗi lần xuân đến... vạn vật thắm tươi... tôi lãng đãng lao xao với vạt nắng bên chiều nhớ thương một thời áo trắng tung bay. Phải chăng là tiếng gió năm nào thoảng trong thinh không như còn đọng lại cuối trời xa nên trời xuân cũng phải lạnh buồn. Ảo tưởng thời gian sẽ phôi pha nơi cõi lòng tôi màu kỷ niệm của ngày xưa ấy, nhưng hạ đến – thu sang – rồi đông về, tôi chẳng thể nhạt phai. Giá như ngày ấy “đừng say “ thì có đâu “vị ngọt thấm cay” đến giờ …

Nên dù muốn hay không, dù như là đuổi theo gió “ Hạnh phúc –Khổ đau “ ấy vẫn là quà tặng quý giá duy nhất mà đời sống đã trao tặng cho tôi trong chốn này vậy.

Những lần tương ngộ, những phút trùng phùng... dù là ngút ngàn bên kia một đại dương xa vời vợi hay bên này một đại dương sâu thăm thẳm... nỗi nhớ cứ vuột tràn khỏi con người tôi trôi chảy thiết tha.

Một niềm hạnh phúc vô biên khi tâm nguyện đã thành!
Có phải chăng, tiếng một con chim khi lao mình vào bụi mận gai không phải là một tiếng kêu bi thiết não nuột mà là âm vang một bản tình ca tuyệt vời về con người và cuộc sống. Và chính nỗi hoài nhớ về những con người xưa trên mảnh đất ngày nào đã là ngọn lửa. Một ngọn lửa hồng trong tâm hồn đã giúp tôi có thể bước qua những gian nan nghiệt ngã cuả đời sống mà vẫn an vui. Nên kỳ diệu làm sao những gì là oan trái điêu linh trong cuộc đời tôi bỗng trở thành yên lành mát dịu khôn cùng. Và nương theo đôi cánh thời gian hồn tôi mong gửi về chốn thăm thẳm mù khơi nụ hôn của ngọn gió đêm hoang vu. Và mãi mãi ở góc đời kia...dù bảo giông vẫn còn đâu đó... tấm lòng ai vẫn rạng ngời một nụ cười đơn sơ... một ánh mắt vời vợi thơ trẻ mãi tinh khôi...
vad



trả lời


Bạch Vân


Đông xưa...

Đêm lành lạnh
Gọi hồn hoang
Thoảng trong bước nhẹ bàng hoàng bên hiên
Gió sang
Thổi tiếng u huyền
Nghe như đồng vọng một miền thơ xưa

Nhẹ như tơ
Thoảng như mơ
Bóng người viễn xứ trao thơ hữu tình
Hương xưa
Một khúc Phượng Hoàng
Dư âm còn đọng ngỡ ngàng thềm xưa

Đông lại sang
Lạnh ngút ngàn
Một mình nhẹ bước hoang mang đêm mờ
Gọi người
Chỉ thấy tiếng thơ
Nhớ ai chợt đến như mơ thuở nào

Trông gió đông
Gọi cố nhân
Hoa còn bao độ xuân xanh cõi người
Hận miên miên
Lòng khôn nguôi
Tình xưa thoảng nhẹ giữa đời như không…
vad



trả lời


Bạch Vân


Dấu Chân Thơ...

Ai đi gió thổi trên ghềnh
Buổi hôm nay đã chênh vênh dấu người
Trời xanh mây trắng chơi vơi
Biết đâu nguồn cội nối lời yêu thương


Đá vàng ghi khắc tỏ tường
Tình chân từng phút dặm trường nhân gian
Hỏi trong sâu thẳm ngút ngàn
Tiếng lòng rung động ngân vang thiên hà


Từ trong thân phận phong ba
Hoa xưa đậm nét mặn mà rong rêu
Nhạc đời đi giữa hoang liêu
Chín lòng tìm lại bao điều vấn vương


Thuở xưa in bóng tà dương
Soi trong nửa kiếp hoang đường tha lương
Vòng tay buông lỏng diệu thường
Gởi nơi bờ gió thiên đường lòng ai…

vad



trả lời


Bạch Vân


Tình Thơ Vạn Dặm


Vén mây cho sáng trăng thơ
Em về thăm lại bến bờ sông thương
Tìm trong giòng nước thanh lương
Bóng trầm luân nhớ vấn vương xa mờ

Chảy theo mộng ước lặng lờ
Lá rơi sương đổ thẩn thờ tình dâng
Mây trời in bóng lâng lâng
Lòng thơ anh gọi còn ngân ngọt ngào

Tình em vang dội xôn xao
Sóng lòng vọng tiếng dạt dào khơi xa
Anh nằm giữa bóng nhạt nhòa
Đêm đêm huyền ảo thiết tha say nồng

Tình xa muôn dặm bềnh bồng
Đưa em vào cõi mộng lòng nhân gian…
vad



trả lời


Bạch Vân


Một Chút Tình Thơ...




Một chút tình thơ gởi tháng năm
Cho người khách lạ chốn xa xăm
Rơi dòng máu thắm nơi nguồn mạch
Ngây ngất hồn say dạo cõi tâm

Một chút tình thơ len vấn vương
Tơ lòng rung cảm những phong sương
Khói mây tro bụi bay trong gió
Sưởi ấm hồn ai nắng quê hương

Một chút tình thơ giữa bụi mờ
Ảo ảnh bên đời gieo ngẩn ngơ
Ai về để dấu trời yêu ấy
Trả hết cho người duyên với thơ

Là biết người đi sẽ chẳng còn
Sẽ là biền biệt mảnh hồn son
Ân tình lai láng soi ngàn hướng
Bàng bạc trần gian vết chẳng mòn…

vad



trả lời


lên trên