Đoản Khúc                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Thành Phố Tím


trầm mặc Huế



chiều nghe tiếng dế trong Thành Nội
hát giữa khe hoang phế Hoàng Cung
lời Mệ ru trăm năm vời vợi
hồn trống chiêng thức đợi bao năm

đêm Thần Kinh gập ghềnh ngói vỡ
cờ đào khua Thiên Mụ chuông ngân
cửa Thượng Tứ khói tàn lỗ chỗ
điện Thái Hoà ảo vỗ Quân Thần

nương ngọn gió Mậu Thân trẩy hội
rưng giọt buồn cuộn khói Nam Giao
nét rực rỡ chừ nghe đã mỏi
nát câu hò nghẹn lối Sông Hương

Huế trầm mặc trăng buồn Bến Ngự
nghiêng nón chào nhạt chữ tâm thơ
lượm di chứng điêu tàn Cổ Sử
nhờ Nghệ Nhân khắc chữ Bi Thương!


Cao Nguyên

gởi tình cho Huế



ơn người thao thức cùng ta
nghe chuông Thiên Mụ vọng xa nghìn trùng
mắt nhìn đau đáu Hoàng Cung
chợt mơ chiến mã hí lừng vó câu

sơn hà, xã tắc, công hầu
lẽ đâu cũng bạc theo màu thời gian
triều cương, thành quách điêu tàn
lạnh âm sắc vỡ theo tràng hạt rơi

Mệ buồn ngóng hút chân trời
mong con về Nội nghe lời ru xưa
Trời dầm Huế đẫm trong mưa
người qua phố lặng giữa mùa lệ rưng

Vân Lâu tâm khách bỗng chùng
đàn xưa ngân phím chập chờn cố nhân
ơn người thương khúc giao âm
thuyền xuôi Vĩ Dạ sóng trầm tâm kinh!

Cao Nguyên

Huế Buồn

Mai em về Vĩ Dạ
nhặt hương nhớ hoa cau
hứng mưa đầu mái rạ
theo nón lá qua cầu!

Nắng Nam Giao cuối Hạ
Thu ngược quá Văn Lâu
đời Mệ buồn vật vã
con cháu đã về đâu?

*

Mốt về thăm Đập Đá
ngắm bến lạ sông quen
đổi thay chừ hối hả
thương nhớ biết mô tìm?

Bờ ni và Bến nớ
khoảnh khắc đã là mơ
Huế qua mùa trăn trở
đã cháy vỡ trời thơ!

Đêm ghé về Thiên Mụ
trăng sáng tụ lầu chuông
soi nghiêng hồn cổ ngữ
kinh rót chữ bi thương!

trầm hương gieo cổ tích
theo tĩnh mịch ngược nguồn
âm u đường hoang phế
lễ mễ những hồn oan!

*

Nửa đời em háo hức
về thăm chốn chôn nhau
Huế đêm mơ. ngày thực
chuông vọng thức kinh cầu!

Cao Nguyên

Huế đêm

Huế đêm - thuyền ghé Hương Giang
ngắm trăng vờn nước, dát vàng ý thơ
chèo khua, sóng vỗ câu hò
nước mây lộng ảnh ảo mờ Hoàng Cung

vượt đời, chuông thánh thót ngân
âm vang Thành Nội mấy tầng sử kinh
Ngọ Môn thức đợi bình minh
chờ chim Hồng Lạc tung mình về non!


Cao Nguyên

nhớ Huế

Huế chừ, O nói rất vui
bữa mô về nớ rủ tui đi cùng
có O chung bước đỡ buồn
sợ chi lạc lối trên đường Huế xưa

mùa ni, bên nớ rộ mưa
gót về chạm ngõ, chộ chưa rõ nhà
lũ tràn, nước ngập Đông Ba
chưa qua khuất phố đã nhòa bóng hiên!

bữa về ngắm lại Trường Tiền
nhịp xưa rạn nứt đã liền vết chưa
Hương giang, bến Ngự đón đưa
còn tròn điệp khúc bốn mùa nguyệt ca ?

cung đình, lăng miếu dạo qua
nhìn triều nghi, thấy sơn hà mà vui
ngân chuông Thiên Mụ bồi hồi
dập dồn vó ngựa một thời vọng âm!

*

( gởi người em gái Thần Kinh
vẩn vơ "nhớ Huế" chút tình buồn vui
với anh, Huế vẫn ngậm ngùi
từ thời phượng nở giữa trời khói bay

nhớ người, con mắt chớm cay
cổng trường Đồng Khánh còn đây bóng chờ
tìm hoài vẫn nửa bài thơ
nửa kia lạc mất bên bờ sông Hương! )



Cao Nguyên

Huế chờ


hất tóc em ngược chiều gió thổi
nhìn vai ngoan vượt nắng qua cầu
quay quắt nhớ . mười hai nhịp đợi
xuôi Nam Giao về Phú Vân Lâu ..

chờ quá lâu . gặp nhau rất vội
thoáng lời tình đắm giấc mơ sâu
chập hai chữ thương yêu làm gối
chụm đầu nhìn đã đuối mắt nhau

qua Đập Đá tìm về Vỹ Dạ
bao nhiêu năm chưa lạ hàng cau
vẫn quanh quẩn mùi hương tóc sả
Huế chờ em vượt nắng qua cầu

anh chờ em trên đầu tuổi nhớ
đếm buồn qua những ngón tay khô
hạnh phúc ơi ! cánh diều tuổi nhỏ
buông dây ra . mi bay về mô ?


Cao Nguyên



trả lời


Thành Phố Tím


Thành Phố Tím

Email của em hôm qua chạm vào cái ổ khóa trên khung cửa ký ức. Cùng lúc anh đang đọc "Con Gái Của Sông Hương" của nhà văn Dương Như Nguyện. Sự trùng hợp ngẫu nhiên thương chi lạ. Nguyên ba chữ "thương chi lạ" đủ mở cửa xem kỳ thư của Huế, ngắm những dấu lặng luyến láy đến mê hồn. Ngôn ngữ Con Gái Sông Hương chỉ danh Huế là Thành Phố Tim với những con đường sử thi.
Màu tím tỏa ra từ nỗi lòng cung phi, từ cánh sen Hồ Tịnh Tâm, từ những vết hoen thời gian chạm trổ trên bề mặt của chiếc lư đồng trước điện Thái Hòa...
Tất cả rất Huế của Em, và của những người có duyên với Huế. Trong đó có anh - chàng lãng tử (theo cách gọi của em)- chỉ một lần ghé Huế để nhìn "lá trúc che nghiêng mặt chữ điền". Vậy mà ánh nước Sông Hương còn âm ba sóng.
Huế chừ không Huế của Em
Bài thơ giữa nón đã mềm cánh bay...

Em chỉ còn nỗi nhớ Huế, tím những cơn buồn trong ngân âm hồi chuông Thiên Mụ quyện lời kinh Mệ tụng thường ngày. Nỗi nhớ kết chuỗi gây thành sóng, vỗ Huế bùng lên trong khói sương trầm mặc.
Từ Huế lên Tuần ngang qua chùa Từ Hiếu, lăng Tự Đức, đồi Thiên An...
Chỉ một cung đường của Huế gợi lên mà nỗi nhớ xốn xang là thế. Liệu em còn đủ sức đi hết những cung đường của Thành Phố Tím. Khi nỗi buồn vì nhớ nặng trĩu chân, chùn nhịp thở!

Đồng Khánh ơi, Huyền Trân xưa đó
Lắm tang thương vùi dập Huế vô chừng
Sông, nước, biển, trời... đâu cũng có
Nhưng não nùng làm Huế đẹp rưng rưng...
(*)

Nếu không thế, Hàn Mặc Tử đâu viết được "Đây Thôn Vỹ Dạ", Thanh Tịnh cũng không đắm mình với "Nhớ Huế Của Tôi" và Thu Bồn không dùng dằng khi "Tạm Biệt Huế"
Chiếc cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh đi mãi chẳng về đâu
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy về lòng nên nhớ Huế rất sâu... (**)

Khép lại cánh cửa ký ức nhé em, nếu không mình sẽ sụt sùi.
Khi ở Huế thấy Huế buồn chi lạ
Xa Huế rồi thấy Huế quá mênh mông
Trong nỗi nhớ, một cũng là tất cả
Khi yêu thương tất cả sẽ vô cùng (*)

Tấm lòng xa quê như thế đó, Huế ơi!

Cao Nguyên

-------------------
(*) thơ Trần Kiêm Đoàn
(**) thơ Thu Bồn



trả lời


lên trên