Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Văn Thơ thu âm


Radio & Audio




http://mientaongo.net/diendan/index.php?/topic/588-nh%E1%BB%AFng-bai-ghi-am-y%E1%BA%BFn-thy/page__st__30

Nàng và Tôi diễn đọc:
https://app.box.com/s/jguebh7nhbnu6yffsxpc8vb7b546oi64



trả lời


Văn Thơ thu âm


Ẩn Cư

http://mientaongo.org/radio_mtn_online/RADIO_MTN/2011_02_12_ChuongTrinhGiaiDieuMuaXuan/24.htm

Gió Mùa Em

http://mientaongo.org/radio_mtn_online//RADIO_MTN/2011_11_20_ChuongTrinhLaThuRoi/37.htm

Em Vẫn Hát

http://mientaongo.org/radio_mtn_online/RADIO_MTN/2010_12_17_ChuongTrinhMungTaoNgo/22.htm

EM MÃI LÀ MÙA XUÂN
Thơ | Cao Nguyên
Audio Editing & Mixing | Tà Áo Xanh
Đọc | Tà Áo Xanh

http://mientaongo.org/radio_mtn_online//RADIO_MTN/2012_01_16_ChuongTrinhXuanNhamThin/22.htm


em mãi là mùa xuân
giữa trời đông bão nổi
tình ươm ngọn nắng hồng
trên cánh đồng tuyết rối


em mãi lòng phơi phới
giữa trăm nỗi nhọc nhằn
không nao lòng bước vội
trên những lối đời qua


em mãi lòng thiết tha
với niềm tin rất mới
dẫu giữa cõi người ta
chứa bao điều gian dối


em mãi mãi tuyệt vời
trong lời thơ anh viết
như một đóa hồng tươi
nở cánh ngời thanh khiết


em mãi không quay lưng
nhìn từng vùng khắc nghiệt
không đắm nhìn trong gương
soi u buồn da diết


em mãi đời có được
từng bước, bước nhu mì
nhìn chân tình phía trước
không bao giờ biến di


em mãi trong lòng anh
mùa xuân và nắng mới
ánh mắt nhìn long lanh
khoe nụ cười tươi rói


mùa xuân em, mùa xuân
tình yêu ơi! vời vợi!



trả lời


Văn Thơ thu âm





thơ ta

https://www.box.com/shared/671c6ba5f4690891d344

thơ CaoNguyên|diễnđọc nghệsĩthiênthanh|lờidẫn lanchy
album Tơ Ngân.August.3.2012

thời giữ nước, thơ ta là nhịp bước
mỗi chữ, mỗi câu sau trước quân hành
tâm và ý long lanh như thép
từng đoạn ngân tha thiết vô cùng

thuở truy bức, thơ viết sau cửa ngục
bạn - đứa ngồi bên, đứa gục sau lưng
câu, chữ nấc . ý rạc rời loạn khúc
đọc, mắt cay . nhớ, ngực nhói rưng

buổi lưu vong, thơ ta - lời di chúc
giữa mất còn, xin chúc phúc cho nhau
trước chữ nghĩa đã thẹn sầu giấy mực
thơ chỉ còn những niệm khúc đau

bạn đọc thấu thơ ta, chắc hiểu
tâm thoáng cuồng, trí chợt hóa ngông
bởi cuộc sống dường như đang thiếu
một đóa hồng trong mỗi tấm lòng!

Cao Nguyên



trả lời


Văn Thơ thu âm





ta mở cửa ta


https://www.box.com/shared/8fa38606eb434d750ce6

(viết trong thời điểm ánh sao Huy Quang vừa chợt tắt
để tưởng nhớ những người Anh, người Bạn đã ra đi)

ta mở cửa ta, để nhìn được mất
được không nhiều mà mất đếm hụt hơi
bằng hữu cũ vơi dần hơn quá nửa
mỗi một ngày thêm một ánh sao rơi

ta mở cửa ta, vào cuộc vui dang dở
rượu cạn khô, bình vỡ giữa thềm hoang
chỉ những đóa hoa, trên điêu tàn vẫn nở
nhờ thấm dòng nước mắt tưới quanh năm

ta mở cửa ta, tạ ơn người thiếu phụ
bền lòng ru tình ngủ cõi thiên thu
lời nồng thắm sâu tận cùng vũ trụ
mặc nhân gian mưa lũ hận cuồng quay

ta mở cửa ta, thêm ngày buồn mới tới
một vì sao thương mến đã vừa sa
nỗi khắc khoải trong ta đầy quá đỗi
vỡ bờ tim, đời giá lạnh tràn qua

ta mở cửa ta, thấy mình ngồi khóc
mà chẳng còn nước mắt tưới cho hoa
rồi mai mốt trên điêu tàn không cỏ mọc
cuộc vui xưa cô độc một hồn ta!


Cao Nguyên
VA 121205



trả lời


Văn Thơ thu âm




Gió Mùa Em


Anh đang trên con đường vào thu giữa điệp trùng những ngọn núi tiếp giao trong vùng Monticello của thành phố Charlottesville - thành phố hiện đang còn dẫn đầu trong mười thành phố tốt nhất nước Mỹ về môi sinh và những thắng cảnh đẹp - phía nam Virginia.
Qua khỏi Apple Hill, đường một chiều uốn lượn vút lên theo các triền đồi. Kiếng xe cứ loáng lên những vạt nắng đủ sức chui qua những tán lá rợp bên đường. Chen trong nắng là sự dàn trải đủ sắc màu của lá chớm thu.
Xe chạy nghiêng theo triền dốc để lên những tầng đồi rợp vàng của nắng trộn lá. Dòng nghĩ anh theo lá rùng mình chuyển động trong sự tĩnh lặng của không gian vượt cao khỏi tầm những tiếng thở nặng của cuộc sống đời thường.
Những tế bào diệp lục đang thoái hóa trên phiến lá cơ hồ lao xao trong anh nỗi khát khao nhẹ nhàng của một tiếng rơi vào hố thẳm của chính mình.
Nếu không có những chiếc lá thỉnh thoảng chao xuống đậu trên mặt hồ, tưởng chừng anh có thể vớt được những đám mây trôi bồng bềnh trong nước.
Chân mây gợn vàng pha tím, cái màu dẫn dụ tâm ta bước qua lằn ranh hiện thực đi vào quá khứ biết nuông chìu những đam mê.
Cái khung cảnh tuyệt vời vào thu ở chỗ anh như thế, nhừng anh quá tệ, không viết được một đoản khúc hay.
Phải chi em đang ở đây, để đẩy những dòng chữ thoan thoát bay ru vàng cả mây và phiến lá trong một vùng trời nước trong xanh.
Sao em viết dễ quá, một tiếng rơi nhỏ nhặt bên đời cũng làm thành một trường khúc đủ cám dỗ anh nhập vai vào dòng nghĩ của em.
Anh thì chỉ biết nghĩ, những ý nghĩ chân thành với bối cảnh, nhưng khi viết, còn phải lo kiểm soát từng con chữ theo mấy ngón tay vụng về của anh trên bàn phiếm. Gõ thì chậm mà ý tưởng cứ chạy đi không cách gì cưỡng lại. Cố níu, những mắt xích sự kiện đã không còn liên tục, thế là hỏng.
Em đã từng la anh về cái tội lười biếng kiểm soát con chữ, nên những gì anh viết, theo anh - có ý thì hỏng lời, mà theo em - được lời thì mất ý.
Mà anh, em biết, vốn là người "tự ái khiếm thị", nhắm mắt và tin ở mình, nên chi suốt đời sẽ không bao giờ viết được một "tác phẩm" theo cách gọi của em. Đành thôi, (cái nết đánh chết cái đẹp), vậy mà em đã "bằng lòng" anh về cái "nết" ấy!? Cũng ngộ.
Thế là anh tự tin viết và gởi đi. Biết là khi đọc, em sẽ cười khúc khích về một anh chàng ngố đang ngắm cảnh trời đất vào thu mà còn vớ vẩn về một dấu yêu xa.

Đã bảo, đi đâu anh cũng thấy em mà.

Bởi em như gió, anh như lá
xanh, vàng - anh, tùy gió - mùa - em.

Cao Nguyên

VA 2005

Nghe DzuyLynh diễn đọc:

http://mientaongo.org/radio_mtn_online//RADIO_MTN/2011_11_20_ChuongTrinhLaThuRoi/37.htm



trả lời


Văn Thơ thu âm


ẨN CƯ
Tác giả | Cao Nguyên
Audio Editing & Mixing | Tà Áo Xanh
Diễn đọc | Tà Áo Xanh

http://mientaongo.org/radio_mtn_online/RADIO_MTN/2011_02_12_ChuongTrinhGiaiDieuMuaXuan/RADIOMTN_GiaiDieuMuaXuan2011_XuanTanMao_24__AnCu_TaAoXanh.mp3


ẩn cư

mai anh cùng chữ ẩn cư
rảnh, mời em ghé cội từ thăm anh
qua vừa quá quãng âm thanh
sẽ nghe chuông tịnh gõ cành liễu sương

giọt rơi thánh thót vô thường
mở ra lối dạo trong vườn chân như
trà đàm nơi quán đạo thư
thơ chờ em ướm bút từ phổ thanh!

***

Em,

Nếu mai kia, mốt nọ; anh thực sự có một nơi chốn để ẩn cư. Anh mong còn có cơ duyên hạnh ngộ với em.

Khi em đến, anh đưa em dạo qua khắp lượt những thanh cảnh, rồi mời em vào "đạo quán" uống trà, đàm đạo về những lẽ ta đi trên những con đường phải trải, về lẽ ta về những nơi chốn hằng mong!

Vào "đạo quán", nói thì nghe to tát như vậy, thực ra chỉ là vào một chái hiên, có cái bình phong là những cành trúc đan xen nhau, với lá biếc xanh ôm từng lóng trúc vàng óng mượt.

Mới giả dụ thôi mà anh thấy cả một khung cảnh tuyệt vời, có thể ca tụng đời với những dòng thơ cảm thụ về một nơi chốn vô hằng mà muốn có. Mà có ai cấm được mình những ước mong muốn có, phải không em? Như hương vị trà anh mời em nơi đạo quán, có thể sự mẫn cảm nhắc em nhớ lại một làn hương nhẹ khó quên - hương sen! Phải rồi, hương sen của hồ Tịnh Tâm, nơi mà em mong nhìn thấy lại cả bóng mình cùng với búp sen hồng trong sóng nước lung linh những cụm mây. Cái khung trời thơ ấu xa lắc đó mãi vương hoài trong nỗi nhớ tụi mình.

Thuở Ấu đã xa, thì giữ Thơ ở lại cho ta còn chút thi vị của đời. Và vậy là anh cùng chữ ẩn cư, và chỉ có chữ mới làm em nhớ lại, hay khi em về thăm, sẽ thấy như chính mình đã từng ở đấy, bên anh. Như bây giờ, em vẫn bên anh trong cái cõi riêng - cõi phối âm của chữ nghĩa vô hình mà say đắm.

Mỗi ngày, một chút lãng đãng trong thơ, cũng là hạnh phúc - nguồn hạnh phúc ngoài tầm hủy diệt!


Cao Nguyên



trả lời


lên trên