Đoản Khúc                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Những Con Ngựa Què


Rời khỏi trạm Grey Hound ở Silver Spring. Trở về thảo trang, phòng khách còn nguyên chứng tích của bữa trà đàm với anh Lê Mai Lĩnh sáng nay. Uống tách trà còn hơi ấm, ngẫm nghĩ về khoảnh khắc sơ ngộ mà như quen thân đã từ lâu . Bởi nết nhìn trao cho nhau vựot qua khung cửa chật tình người . Ánh mắt như tia chớp của của những giòng chữ hóa thân từ ánh thép phạt ngang mọi trở lực hủy diệt mộng làm người .
Cuộc sơ ngộ khởi đầu từ cái gật đầu chào cùng lời gọi tên nhau qua môi giới Phong Thu báo trước là có sự tham dự của tôi và anh Lê Mai Lĩnh trong buổi sinh hoạt "Văn Học và Âm Nhạc" do Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật vùng Hoa Thịnh Đốn tổ chức tại Jewish Community Center, Virginia chiều ngày 8 tháng 7 năm 2012, với 2 diễn giả từ Úc sang: Giáo Sư Nguyễn Hưng Quốc và Giáo Sư Hoàng Ngọc Tuấn .
Tuy không là người cực đoan kén bạn như lời khách quan bảo vậy trong gặp gỡ trên đất bằng hay phố ảo . Nhưng trong không gian đa chiều và trước thế lưỡng lập giăng bày . Tôi tự thu mình để khỏi bị nhũng con sóng tung hứng đánh bật mình ra khỏi chính mình . Thế nhưng, với Lê Mai Lĩnh, một con người luôn có phong cách vượt sóng để sinh tồn qua minh chứng của bạn thân và chữ nghĩa . Tôi đọc chữ của anh chưa nhiều, nhưng hiểu được cái nghĩa thủy chung với Đất và Người . Đủ để nâng sơ ngộ lên giao ngộ với lời mời anh ghé lại thảo trang trước khi anh trở về Pittburch .
Sự giản dị của cuộc giao ngộ cũng giản dị như bữa "cơm chỉ" do nhà văn Phong Thu mang đến khoản đãi.Tình thân mến đến từ duyên của chữ nghĩa, hiểu ý lời nhau nhờ chút thói ngang tàng.
Anh đã biết dòng thơ tồi kiêu ngạo
lời cầu xin chưa phát thảo một lần...
Hai thằng gật đầu như lời ấy cùng nói với nhau. Bởi cùng nhận ra nhau trong thân phận những con ngựa què. Còn chút khát vọng từ tiếng hí ngang trời đòi quyền hào phóng làm người.



trả lời


lên trên