Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Lưu Bút


Cảm Nhận Về Thơ Cao Nguyên

A - Nhận Diện:

Có thể, Bạn đã gặp Cao Nguyên từ nửa thế kỷ trước trong Cổ Thành Pleime, hoặc trên một góc rừng già của cao nguyên Lâm Viên, trên một bến sông của miền duyên hải Trung Phần Việt Nam.
Nhưng thời gian và nơi chốn có gì quan trọng?
Tôi chỉ muốn không nhắc mà vẫn nhớ những mùa Trăng xao xuyến lòng người, những ngọn lửa đốt đời thành tro bụi, những ân tình mãi đuối mắt nhìn theo, những rung cảm tận cùng của nồng nàn và cay đắng!
Từ chỗ Có rồi Không, Không rồi lại Có của những mối Ân Tình sống mãi ôm, chết không chịu bỏ. Dẫu đó là Hạnh Ngộ của vòng tay ôm, của lời chạm mặt... hay chỉ như tiếng vọng của Tri Âm từ một Cõi Ảo của Net nhắn gọi nhau qua âm sắc của ngôn từ... Tất cả đều nhiệt thành và nồng ấm, có thể làm tan mùa tuyết lạnh trên vùng đất tạm dung cho cái Vóc Trần, làm rực nóng lên những tâm hồn chỉ biết thích nghi trong môi trường Tình Yêu và Khát Vọng sống vì Người và Quê Hương.
Net chỉ là phương tiện chuyển đạt, Cao Nguyên mới là cái tên mà những người bao năm cũ đã gọi, bây giờ biết Nó vẫn còn đây. Vẫn còn cái nhiệt huyết của một bóng người đứng bên Thác Mơ của những hoàng hôn, ngậm trên môi những lời du ca, thèm được ngân lên trên nền trời khát vọng vô biên hào phóng tình người.

1/ Sinh Hoạt Văn Học:
- Hội Thơ Tài Tử Hải Ngoại .
- Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại .
- Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật vùng Hoa Thịnh Đốn
- Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt/Miền Đông Hoa Kỳ.

a- Thơ và Văn đăng trên các báo, tạp chí :
Tuyển tập Cụm Hoa Tình Yêu, Văn Học, Văn Học Thời Nay, Cỏ Thơm, Kỷ Nguyên Mới, Nguồn, Khơi Nguồn, Giao Mùa, Việt Báo, Sóng Thần …

b- Tuyển tập thơ văn nhiều tác giả:
Hương Thời Gian, Hoa Sơn Trang, Bến Sông Mây, Cõi Thơ Tìm Gặp … Chủ biên tuyển tập Bến Trăng (2007)

c- Sinh hoạt thơ, văn trên các Diễn Đàn Online:
Bằng Hữu, Đắc Trưng, Hoa Sơn Trang, Tao Ngộ, Phố Xưa, Phụ Nữ Việt,
TeTet, Việt Báo, Bến Sông Mây,Việt Nam Thư Quán, Cội Nguồn, Miền Tao Ngộ, Trung Tâm ASIA FaceBook ...

2/ Tác phẩm :
a- Di Bút Từ Mặt Trận (Bút Ký với bút hiệu Cao Nguyên Việt - DoTC/CTCT/QL.VNCH phát hành năm 1971)
b- Thơ (ấn bản điện tử):
* Thao Thức: http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=441774
* Huyền Thoại Tình: http://giongsongmuathu.blogspot.com/
c- CD Thơ Nhac: Về Nguồn , Huyền Thoại Tình
d- Trang Nhà: http://caonguyen.net/cn/
Câu Lạc bộ Hùng Sử Việt: http://clbhungsuviet.blogspot.com/

@

B – Cảm nhận:
Trên hành trình Thơ, những con chữ cứ ngẫu hứng đi theo. Người điều khiển con chữ đôi khi nhìn lại, đã có lúc ngạc nhiên về chữ nghĩa của chính mình.
chân thành - lãng mạn - phù phiếm ...
Nhưng duy nhất một điều là Cao Nguyên muốn sợi chỉ Tình đi xuyên suốt qua dòng nghĩ, ý chuyển thành lời cho mỗi gởi gấm ân tình giữa người và người, giữa người với quê hương, nguồn cội.
Đôi khi cũng bất ngờ, từ một Tin Nhắn hay từ một Email gởi đến với vài dòng (hoặc vài chữ) cảm nhận về thơ Cao Nguyên.Thật sự đã làm Cao Nguyên cảm động với thịnh tình mà bằng hữu và anh chị em khắp nơi ưu ái tặng cho sau khi ghé mắt vào dòng thơ ấy. Những lời nhắn gởi này là những dấu ấn khó quên đối với Cao Nguyên.
Chân thành cảm ơn .
Cao Nguyên.

@

* Về bài thơ Hiện Thực:

Trên diễn trình sáng tạo tác phẩm văn nghệ, người nghệ sĩ cùng tâm đắc một điểm chung – một bài thơ, một truyện ngắn, một bản nhạc, một bức tranh hình thành, phô bày phần đặc thù của chính tác giả, người đã đẻ ra tác phẩm.
Sáng tạo, một ước mơ thường tại, sáng tạo nổi bật tính cách cá biệt chính là ước mơ lớn hơn.
Xã hội Hoa Kỳ ngày nay, nghệ sĩ đúng nghĩa chỉ những thành phần chuyên nghiệp, thì giờ dành sáng tác, không vướng bận, chi phối bởi một công việc nào khác. Họ nghiên cứu, tìm tòi và sáng tác. Sáng tác để có những tác phẩm tốt, vượt qua được thử thách và làm thế nào cho quần chúng độc giả tiếp cận với tác phẩm đó càng nhiều càng quý.
Khuynh hướng thời đại, xã hội hiện thực thịnh hành, trải nghiệm từ thực tế, và mức độ thăng tiến của con người, cùng những vấn đề thiết cốt của đời sống được nhiều người quan tâm.
Nhà thơ Seamus Heaney, Ái nhĩ lan, nhận giải văn chương Nobel 1995 đã phát biểu trong buổi lễ, nhắc lại trách nhiệm, vai trò người làm thơ trong xã hội là khám phá mình và sự phát triển tinh thần chính mình…(*).
Hẳn nhiên, “sáng” và “tạo” nghệ thuật đã hàm chứa ý nghĩa tự do. Sáng tạo thiếu tự do, chỉ thuần sản xuất ra những thành phẩm thông dụng phục vụ đời sống vật chất con người, những thành phẩm ra khỏi dây chuyền vận hành hàng loạt, đáp ứng nhu cầu nhất định, không thuộc phạm trù tinh thần, tri thức.
Xã hội thế giới tự do tôn trọng quyền sáng tạo bao nhiêu, thì xã hội cộng sản – vài quốc gia sót lại, đã tước đoạt một cách thô bỉ quyền sáng tạo bấy nhiêu. Không một ai có quyền buộc người nghệ sĩ phải sáng tạo theo khuynh hướng áp đặt, sáng tạo theo dẫn dắt của người khác, không còn giá trị của sáng tạo từ chính mình.
Sáng tạo đa dạng, phong phú bắt nguồn từ nhiều khuynh hướng nghệ thuật khác biệt: tượng trưng, siêu thực, hiện thực, đa đa, trừu tượng, lập thể v.v.. Khuynh hướng sáng tạo tồn tại song hành, tương tác, hợp lực đẩy cánh cửa nghệ thuật mở rộng, đón nhận ánh sáng thiện mỹ chiếu rọi vào.
Người nghệ sĩ sáng tạo cũng đã kiếm tìm khuynh hướng thích hợp, đồng thời cũng đã phối hợp, học hỏi kinh nghiệm, rút tỉa những khuynh hướng kinh qua, tuy thế, khuynh hướng hiện thựchầu như đã trải bày trước mắt xã hội và thời đại mà người nghệ sĩ không thể vô tình quay lưng.
Trên đường đến với thơ, một khung cảnh hiện diện giữa đời thường đủ sắc, âm, hình tượng đã lay gọi cảm xúc của nhà thơ, đẩy vào tận tâm can nhà thơ, niềm bứt rứt, ưu tư:
Trên đường đi hiện thực
Từng cung bậc sắc âm
Đã làm anh thao thức
Và thơ lại trở mình
Dây đàn hiện thực đang rung lên cung điệu, lúc nhẹ buồn, lúc sôi vui; buồn, vui đan quyện, có khi đã va chạm, tiếng cười, tiếng khóc cũng hòa thanh, vỡ òa thành vết rạn của mạch sống chơi vơi, nối liền vùng sâu thẳm tâm thức bằng nỗi đau dằn xoáy:
Mỗi buồn vui va chạm
Tiếng cười khóc bỗng dưng
Từng mạch đời vỡ rạn
Xoáy đau buốt tận cùng
Như vừa chạm mặt thực tại phũ phàng, vừa phải nhìn một hiện tượng bi thảm – bản thể đối diện không thể nào cúi mặt, quay lưng – ngay giờ phút này, giữa mặt bằng xã hội bon chen, xuôi ngược, tất bật, guồng sống lao động vội vã, nhọc nhằn, con người thiếu vắng nụ cười trên môi khô nẻ, lộ ra những tia nhìn trong đôi mắt âu lo, phiền lụy. Bên góc phố, người mẹ đang bán từng giọt máu chính mình, đổi vài đồng bạc nuôi nấng con thơ:
Như chẳng thể quay lưng
Trên nỗi buồn rất thật
Mẹ bán máu nuôi con
Giữa trưa đời tất bật
Dù không chỉ rõ hiện thực, nơi chốn, người đọc cũng hình dung ra được cái xã hội hôm nay trên quê nhà, cố quận, những cảnh tượng quen thuộc, hầu như đã trở nên bình thường, những bi đát, khốn đọa thường trực chụp lên kiếp con người dưới chế độ độc tài cộng sản…
Mẹ bán máu nuôi con và kể sao hết bao nhiêu người con gái thơ ngây, xuân sắc đã phải bán thân nuôi cha mẹ. Bao nhiêu trẻ mồ côi, vất vưởng đầu hè cuối chợ, chờ xin bố thí kẻ qua đường… và hàng đêm, bao hài nhi vừa mở tiếng khóc chào đời, đã phải chia tay người mẹ vì nghèo đói, mẹ mang con bỏ mặc ngoài cửa bệnh viện gần xa, hoặc bên ngoài hàng rào chùa chiền hẻo lánh!
Giữa mặt thật không chối cãi, không thể che giấu ấy, những bộ mặt giả trá trơ trẽn xuất hiện, khoác áo sang cả dệt bằng máu và tiền mồ hôi nước mắt người dân. Lũ xác người, dạ sói chễm chệ trên đau thương khổ nhục của xã hội người. Hưởng thụ và vơ vét, tước đoạt cả đến quyền cơ bản sơ đẳng của con người!!
Nhân chứng của hiện thực, nhà thơ trào dâng ẩn ức, xót xa… những hơi thở vắn dài dung thông cùng thân phận đồng loại. Cái tâm bất lực chăng? Mỏi mệt, suy kiệt đang báo động, trước tha nhân rộn ràng, lạnh nhạt, đã cạn khô từ lâu giọt nước mắt:
Em bảo đừng thở dài
Cho ngày mai đỡ lạnh
Sao tâm anh mệt nhoài
Trong mắt người ráo hoảnh
Em cùng có chung thao thức, suy nghĩ khi phải đối diện bất ưng, bẽ bàng, em lại ái ngại thái độ tỏ bày, và tự nhiên câm nín, nén những hơi thở dài sẻ chia cùng nghịch cảnh. Anh nhạy cảm hơn, tựa hồ căn bệnh dị ứng thời tiết mỗi khi hai luồng khí sắc âm dương thay hướng đổi chiều.
Thực tại chúng ta đang chứng kiến một sân khấu của vở kịch buồn, nỗi buồn dai dẳng không tên gọi, nỗi buồn cay đắng làm biến dạng cả nụ cười, làm tê liệt cả bờ môi con người, đáng lẽ rất cần đến nụ cười tăng lực phần nào đời sống. Thiên hạ, loài người không cười được, dù là cười gượng, bởi rõ ràng ước mơ và khát vọng đã bị dập vùi, chôn chặt:
Rõ rồi em, anh biết
Cười tê liệt bờ môi
Bởi những điều tha thiết
Đã khánh kiệt lời vui
Phải chăng, một ám thị minh chứng cái xã hội bất công, sa đọa, đang chìm sâu vào tận cùng địa ngục.
Hiện thực phơi trải lạnh lùng. Hiện thực của buổi ban sơ hồng hoang, câm lặng. Lẽ vô thường của nhà Phật mở sáng định luật cho ý thức con người… đừng bi quan trong giòng sống, nhưng chuyện vô thường chồng chất lên không gian hiện hữu, gieo rắc cho con người những vấn nạn, những hoài nghi, cùng những chán chường, bất mãn.
Chuyện vô thường – những mũi dao trủy thủ, những mũi dao nhọn hoắt, tàn nhẫn đâm vào tâm huyệt của con người vốn rung động yêu thương. Tận diệt yêu thương giữa cõi đời, đồng nghĩa với hành tinh đang trở về thời hoang rợ, hư vô:
Có phải anh đã gặp
Quá nhiều chuyện vô thường
Như mũi dao cắm phập
Vào khát vọng yêu thương
Sống là yêu thương, cõi đời, một vũ trụ biết yêu thương. Kinh Thánh cho thấy trời đất đã được dựng nên hoàn hảo, bằng thể chất, trong đó tình yêu thương tuyệt diệu cũng được khai mở trog vườn Ê-đen của một cặp vợ chồng.
Tình yêu thương ấy theo chiều dài thời gian đến tận điểm cuối cùng Chung Thủy. Những thế hệ con người được bồi dưỡng, chắp cánh bằng những dòng triết lý rút tỉa từ thực tế xã hội từ thấp đến cao. Ý thức hệ nhà Nho đề cao, mẫu mực: Trung, Hiếu Tiết Nghĩa.
Một dân tộc trải qua hơn bốn nghìn năm văn hiến, lẽ ra phải duy trì được nguồn gốc đạo lý, thu nạp được cái tinh hoa và đào thải những gì là cặn bã, trái ý trời và lòng người. Nhưng tiếc thay, khốn khổ thay, xã hội hiện thực ngày nay dưới tay một chế độ còn lạc hậu, lỗi thời, chạy theo đuôi Mac-xit, vô hình chung phủ nhận tất cả công lao xây dựng đất nước của tiền nhân hào hùng, bất khuất – lấy dân làm gốc, bắt nguồn tư duy tôn trọng bản vị con người. Bóng dáng biểu tượng loài chim Quốc đang phảng phất, ẩn hiện trên sông núi quê nhà, đồng vọng tiếng khóc yêu thương chung thủy:
Em hiểu loài chim Quốc
Khi biết bạn chết rồi
Tự treo mình khóc suốt
Miệng rỉ máu hồng tươi
Cao Nguyên dẫn tình cảm thâm sâu của quý điểu đối với đồng loại, soi sáng và bồi dưỡng cho lòng người tình yêu quê hương, đất nước. Giọt nước mắt của con người trước đọa đày, cùng khốn của tha nhân, giữa vòng vây của xã hội tràn ngập tội ác, cũng là nguồn an ủi, sẻ chia chính đáng.
Cái xã hội, tập đoàn cộng sản đang thống trị tại quê nhà, rêu rao cường điệu tựa bối cảnh thời Gia Tĩnh trong Kim Vân Kiều truyện (Bốn phương vắng lặng hai kinh vững vàng). Thực tế, chế độ ấy đang ngồi trên núi lửa. Mâu thuẫn xã hội gay gắt, sâu rộng; đạo lý kỷ cương sa đọa, bóc lột, tham nhũng tràn lan, pháp luật của riêng phường thảo khấu v.v..
Địa danh tổ quốc Việt Nam nghìn đời vẫn tuyệt vời, khí thiêng linh diệu truyền thống bất khuất rạng ngời sử sách, mà con người dân Việt vẫn chưa thoát ra được vòng vây sắt máu duy vật tàn ác, lỗi thời:
Mặt đất thì tuyệt vời
Người gian nan lắm nỗi
Thấm thía hiện thực cay đắng trên quê hương, Cao Nguyên nhìn vào nhân thế bằng xót thương, nhân ái. Cái tâm của nhà thơ thể hiện bằng những dòng thơ day dứt, khắc khoải, bằng thái độ chân thành của một nhân chứng lương hảo.
Không ai xóa sạch hoàn toàn dấu vết của hiện thực. Hiện thực là cái “nhân” của xã hội lòi ra rõ nét. Qua đó, không chỉ tôn vinh nhân đạo, tư tưởng phổ biến và đang được rao truyền rộng rãi giữa hành tinh trái đất, Cao Nguyên ước vọng, dự phóng con người rồi ra, sớm hoặc muộn cũng sẽ tỉnh thức, hối lỗi, ăn năn, đồng thời cũng được tha thứ.
Có thể nào một tối
Nhìn nhân loại xếp hàng
Chờ phiên mình hối lỗi
Trước những nỗi lầm than
Tính thiện, tình người nở rộ màu vàng rực rỡ, Tàn ác, bất lương sẽ tự diệt. Con người đã thấy lần nữa địa đàng, và lắng nghe lời thiêng Trời Đất rằng “quê hương con người phải xây dựng thành thiên đàng, và trong tâm của mỗi con người cũng tự hóa thành thiên đường vĩnh cửu:
Rồi địa đàng mở cửa
Hoa nhân ái rực vàng
Và tim người bốc lửa
Làm rạng rỡ trần gian!

Diên Nghị
---------------------------
(*) tạp chí Thơ số Mùa Đông 1995.
Bài cảm nhận trích từ tuyển tập "Cõi Thơ Tìm Gặp" do nhà thơ Diên Nghị chủ biên
Sách do cơ sở Cội Nguồn xuất bản năm 2008.

@

* Giao Cảm:

Rất tình cờ tôi quen biết nhà thơ và người bạn Cao Nguyên, dù chỉ quen biết anh qua thế giới ảo, trong lãnh vực thơ văn. Từ những năm cuối thiên niên kỷ, tôi đã bắt đầu đọc biết thơ anh; nhóm văn thơ nào tôi biết tới đều thấy có sự hiện diện của anh, hoặc đơn thuần góp bài hoặc phụ giúp điều hành trang thơ trong vùng trời đó. Một thời gian không lâu tôi đã cảm nhận ra năng lực khác thường của người thơ này.
Cao Nguyên làm thơ cách dễ dàng như người ta ăn cơm, uống nước nhưng không kém phần sâu sắc, truyền cảm. Từ thơ trữ tình, thơ tình yêu lãng mạn, đến thơ dành cho tình yêu quê hương đất nước... mỗi mỗi đều thể hiện được giá trị văn chương riêng biệt.
Mấy năm sau này tôi rất vui thấy anh cùng sinh hoạt trong tập thể Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại. Mãi tới cuối tháng 3/2013, khi tôi có dịp về thăm mùa hoa anh đào ở Washington DC tôi mới gặp anh, bằng xương bằng thịt, cùng với anh chị em văn hữu Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.
Qua văn thơ của anh, tôi vẽ một Cao Nguyên nhiệt tình, lãng mạn… Trong thực tế trông anh hiền lành, đạo mạo như một thiền sư; dáng người nho nhã như một ông đồ dù nét chân tình vẫn biểu tỏ qua lời nói, qua cách cư xử. Tôi rất tâm đắc với anh trong cách nhìn về văn chương, chữ nghĩa; rất trọng sự thành tín, lòng chân thực của anh.
Mới đây, anh mời tôi tham gia viết qua đề tài “Sau Lưng Cuộc Chiến” trên Face Book. Vâng, sau lưng cuộc chiến là những tỳ vết khó phai; những đau thương chất ngất; những hạnh ngộ bất ngờ. Thơ anh phản ảnh một tấm lòng nồng nàn với quê hương, đất nước, với bè bạn, với đồng bào.
Mỗi người làm thơ đều có một nét riêng tư, một cung cách đặc biệt của mình. Cũng tình yêu đó nhưng sắc màu có khác; cũng quê hương đó nhưng mỗi góc nhìn thấy một bản sắc khác nhau; và thơ Cao Nguyên cũng thế, anh với những nét rất riêng của anh. Xin đơn cử một vài dòng thơ của anh:
… một tấm lòng tha thiết với quê hương:
Anh vẫn nhớ những con đường quê cũ
Cong theo chiều của tổ quốc yêu thương
Nghìn sao lạ sáng soi bờ liễu rũ
Thời hoa niên theo giấc mộng vô thường

Còn ở đó một quê nghèo nắng bỏng
Vết chân mòn trên những cánh đồng khô
Chiều viễn xứ anh ngồi nghe tiếng sóng
Đời mười năm chưa hết nợ giang hồ

… một cảm nhận khi nhìn một bức tranh “Lan”:
hấp thụ khí đất trời mà bén rễ
kết tinh hương nhật nguyệt để ra hoa
giữa hoang dã . em mỉm cười thanh thoát
trước mặt đời . em đài các thanh cao

em là Lan . nàng tiên ta đã gặp
từ núi rừng Việt Bắc đến Tây Nguyên
dẫu năm tháng chân đời đi xa lắc
vẫn theo ta . em duyên dáng bên hiên

… một “quê hương vẽ từ ký ức”:
bắt đầu nhớ, từ Em - về quê Ngọai
những con đường đá sỏi chạy quanh thôn
cái giếng nước bên góc cau cao vọi
chỗ ghế đá này, mình hẹn hò nhau ...

bắt đầu nhớ, từ Anh - về quê Nội
những cây dừa cao quá mái tranh
phía trái căn nhà, hai cây vú sữa
Ba vẫn thường mắc võng mỗi trưa Hè ...

… một tình yêu nhẹ nhàng qua bài thơ “Nhớ Huế”:
gởi người em gái Thần Kinh
vẩn vơ "nhớ Huế" chút tình buồn vui
với anh, Huế vẫn ngậm ngùi
từ thời phượng nở giữa trời khói bay

nhớ người, con mắt chớm cay
cổng trường Đồng Khánh còn đây bóng chờ
tìm hoài vẫn nửa bài thơ
nửa kia lạc mất bên bờ sông Hương!

Mỗi bài thơ được các tác giả hình thành thường là một bức tranh đầy màu sắc, có mưa nắng bốn mùa, có thanh âm nhạc tính, có bố cục mạch lạc. Dù không phải là họa sĩ chuyên nghiệp nhưng những sắc màu trong những bức tranh thơ của anh cũng rất hài hòa, tươi sáng; cũng có xuân thắm thu vàng; cũng có nghĩa có tình, vô vàn nhân bản. Xin cám ơn anh trong tình bằng hữu và xin được đồng cảm với tâm tư anh trong thi ca anh viết.

Kingwood,TX - trọng thu 2013.
Nhà Thơ Yên Sơn

* Cảm Nghĩ Qua “Thao Thức”
Người ta thường trải lòng ra làm thước đo thời gian, như những con suối thao thức thâu đêm đếm từng chiếc lá rừng trôi ra sông biển. Khác một điều là suối vẫn cứ reo vui một cách bình yên tiển những chiếc thuyền lá lướt sóng tiến ra không gian thênh thang phía trước… Không như con người đêm nằm “thao thức” tính toán đo đạt thời gian trong nỗi xốn xang ngược dòng lá đổ!
mai ba-mươi
bữa nay hai-chín
ta đếm thời gian
câm nín
ngược dòng!
(Thao Thức)

Trong bão giông của quá khứ đã để lại biết bao vết sẹo cho hiện tại. Và chính những vết đau đó sẽ tạo ra trùng trùng mầm sống mang hạt giống hạnh phúc trong tương lai. Bỡi có ngọt bùi nào mà không chịu lắm nỗi đắng cay. Nhưng điều đáng sợ nhất là làm cách nào đừng để tình thương chân thật không bị nỗi nhớ tầm thường ru ngũ . . .
cứ kệ hết, thơ tựa lòng ta ngủ
vết sẹo xưa, để quá khứ lo giùm
từ thuở ý vượt qua mùa háo hức
những lời thương sợ nỗi nhớ ru nhầm!
(Vết Sẹo)

Muốn cho nỗi nhớ thăng hoa hãy thắp vào tâm ta ánh lửa. Thơ gọi người ơi, đừng say đừng hẹn hôm nay, đừng chờ ngày mai, dừng chần chờ cũng đừng hối hả. Hãy ủ men thơ vào cần rượu giao lưu, nối liền tình viễn xứ hơ ấm sơn hà . . .
chờ mai, chờ mai nữa
dẫu mình đi về đâu
cũng đừng quên ánh lửa
giữa lòng ta đêm sâu
mình hâm bình rượu cũ
uống hương mật quê nhà
trong sương mù viễn xứ
ta biết ta còn ta!
(Chờ Mai –CN)

Thơ theo ta tìm em, như con nai băng rừng đi tìm dòng suối. Dù ông mặt trời đã bao lần thức gọi. Dù chàng tráng sĩ vẫn chưa một lần trở về thăm lại doanh trại Trường Sơn, nhưng núi rừng Cao Nguyên luôn thức giấc giữa lời thơ dìu dặt ru tình . . .

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!
( Rừng Ơi – CN )

Dù Trường Sơn có thành đường mòn. Dù cây trái có bị phá hoang, con ong không còn hoa tìm ra giọt mật. Dù rừng già có hóa thành sa mạc . . . Dù Sài Gòn mất tên, những con đường bị thay tên khác, các cô gái Sài gòn ra phố phải bịt khăn che mặt . . . Thơ Cao Nguyên vẫn từng đêm thao thức để thương nhớ khôn nguôi về những là thành phố, những rừng núi quê xa . . .

để mỗi lần gọi lên là nhớ
Sài Gòn - thành phố Mẹ phía bên kia
(bên tuổi trẻ đã buồn chia máu lệ
bên niềm vui chỉ để kể người nghe

vui như lá me bay trong chiều mưa tháng Hạ
có phượng hồng cài mái tóc yêu thương!)
ôi nỗi nhớ viết sao vừa giấy mực
khi tim ta thổn thức nhớ Sài Gòn!
(Thanh Phố Mẹ - CN )

Và Bản làng ơi! Có nghe . . .
Tây Nguyên ơi! gót hồng, đất đỏ
vội vàng chi đi chẳng giã từ
để bây giờ còn nghe tiếc nhớ
núi rừng xưa in cả bóng người!
( Nỗi Nhớ Khôn Nguôi – CN )

Cám ơn “Thao Thức”. Cám ơn nhà thơ Cao nguyên đã dệt lên nguồn thơ khúc hát tặng đời. Cám ơn Em ! Tiếng chim Sơn Ca hót không biết mỏi. Hãy hát lên em! Hát lên lời ca muôn đời của núi sông Hồng Lạc. Hương Giang ơi! Hồng Hà ơi! Cửu Long ơi! Nắng ấm sắp lên rồi.
bài thơ này anh viết tặng riêng em
con chim nhỏ vượt bay quên cánh mỏi
mượn tiếng hát ngăn hoàng hôn xuống vội
chờ trăng về gom mộng chở vào đêm!
(Em vẫn hát – CN )
Nhà Thơ Sông Cửu
Nhóm Thi Văn San Diego.

@

C- Lưu Bút:


Nhà thơ Cao Nguyên khá quen thuộc đối với giới văn nghệ sỹ Hải Ngoại.
Thơ anh nhẹ nhàng, thấm vào lòng người đọc một chất men say ngây ngất.
Mỗi bài thơ của anh là một suối nguồn tư tưởng. Mỗi câu thơ của anh là một ngụm trà thơm...
Anh sáng tác rất nhiều bài thơ trên các trang web, và một trong những đề tài quyến rũ người yêu thơ là Quán Mây trên diễn đàn Việt Báo online.
Với thơ viết về Quê Hương, “Trái tim Việt Nam” của anh là một đề tài yêu nước phát xuất tự đáy lòng.
Giáo Sư Song Thuận (California)

*

"...Cũng như bao nhiêu nhà thơ trưởng thành của thế hệ đàn anh, đàn chị trước . Cái đặc biệt của anh Cao Nguyên là rất trầm tĩnh, hay nói rõ hơn là bản tánh thâm trầm nhưng chân tình đầy nhiệt huyết . Vì vậy hầu hết thơ anh nặng về quê hương . Những bài ca hùng tráng ngày xưa một thời liệt oanh . Thơ quê hương như những dòng máu trong huyết quản .
Thơ anh :
- Với Quê Hương và Đất Nước : nhiệt thành,trách nhiệm
- Với Tình Yêu và Cuộc Sống : chân tình, nồng nàn … "
Nhà Văn Bình Minh
(trang web Bằng Hữu, 2005)

*

Thơ Cao Nguyên thật buồn, cứ reo vào lòng người nỗi buồn man mác. ..
Thơ của anh gây xúc động tình người . Nỗi nhớ thương quê hương tràn đầy trong lòng chúng ta Anh là người của quê hương muôn thuở, trong dòng máu và thơ anh nặng tình quê hương bất diệt ...
Nhà Văn Hoàng Hạc

*

Thơ Cao Nguyên có nét riêng, rất đặc biệt của mình. Cách sử dụng từ ngữ, tư tưởng, lối kết cấu, đều hoàn toàn theo phong cách riêng. Không giống ai mà cũng không ai bắt chước được. K cho đó là nét tài hoa của mỗi người để không bị loãng tan trong vô số nhà làm thơ hiện nay .
Nhà Thơ Đặng Lệ Khánh (Cali)

*

... những đồng điệu trong tâm hồn kẻ lãng tử và sự cảm nhận nơi trái tim kẻ chính nhân .. đã cho chúng ta bắt gặp nhau để cùng có dịp suy ngẫm hơn chút nữa những điều đã thấm sâu vào máu huyết và bám chặt trong tâm thức của mình về trách nhiệm và bổn phận với quê hương, giống nòi mình...
... không biết từ đâu - những ngọn gió ẩn mình trong "sóng triều âm" riêng một tháng Tư = vết nám không thể tẩy xóa của lịch sử Việt Nam - khởi đầu từ vùng Cao Nguyên - dải Trường Sơn và kết thúc ở Sài Gòn. Một kết cuộc bi thương lan tỏa và còn mãi mãi không bao giờ có thể chấm dứt, dù đã sau 35 năm.
… mỗi thánh Tư về, những linh hồn bắt gặp linh hồn trên đỉnh đầu biết bao nhiêu “ngọn triều âm” như thế rồi nhỉ? Và, trong những lần chạm tới của hơi thở từ những mồ hoang vào sự linh thiêng và nhiệm mầu của một Đấng siêu nhiên từ bên ngoài và tận cùng Vũ Trụ - tạo nên một tái tạo của khoảnh khắc tràn đầy bi thương uất hận ấy.
Xin được cám ơn cuộc đời và tất cả những gặp gỡ của htmt với những người đã, đang và sẽ lướt qua cuộc đời và chữ nghĩa cõi trần gian hôm nay và mai sau !
Cảm ơn nhà thơ Cao Nguyên với Ngọn Triều Âm!
Trân Trọng,
Nhà Văn Hoàng Thy Mai Thảo (Paris)
(Tháng Tư, 2010)

*

Anh Cao Nguyên thân mến,
Cám ơn anh đã cho tôi được thưởng thức các Bài Thơ của Anh trong
Tập Thơ "Thao Thức”. Vần điệu, âm điệu và chữ nghĩa trong Thơ anh
đánh động sự lôi cuốn. Lời Thơ lại rất nhẹ nhàng nhưng sắc bén, không cầu kỳ. Sự giản
dị trong sáng và được diễn đạt một cách dễ dàng đi thẳng vào tâm hồn người đọc.
Anh có một Hồn Thơ và trí tưởng tượng thật dồi dào.
Đặc biệt lời dẫn của anh trong tập thơ Thao Thức cho tôi cảm nhận rằng:
Cao Nguyên không hẳn là một Thi Sĩ mà còn là một Văn Sĩ.
Thân mến
NS. Long
Maryland Apr 20,2012

*

Náo Nức Hội Trăng Rằm – Bài thơ rất chân tình, ngôn ngữ giản dị và rất mới. Mong chúng ta có dịp gặp nhau ở một tuyển tập văn chương nào đó .
Nhà Văn Hồ Trường An (Paris)

*

TT thích đọc loại thơ để cười và để khóc.Thơ Cao Nguyên nhiều ý tưởng, đủ để cười và để khóc Chừ ai hỏi vì sao khóc, vì sao cười, thì chẳng biết trả lời vì sao!
Như nghe “Rừng Ơi” biết lòng mình rung rức!
Họa Sĩ Thanh Trí (San Jose)

*

HN vẫn vào Quán Mây để đọc Thao Thức . Nhưng đọc trên net không “đã” . Có quyển thơ trên tay, để đầu giường, mỗi đêm tùy ý, cứ thư thả ôm thơ vào mộng, thích hơn anh CN nhỉ?. Vì vậy mà HN nghĩ anh in Thao Thức đi nhé!. Chúc anh còn hoài nỗi đam mê với nàng thơ, say mê trong sáng tác và không ngừng khai phá chữ nghĩa, để những vần thơ Cao Nguyên ngày càng quyến rủ và lôi cuốn, những vần thơ rất CN, một cõi thơ riêng!.
Vũ Hồng Ngọc (California)

*

Thơ đẹp, ý đẹp, truyền cảm trung thực. Vừa là sứ mạng, vừa kiếp nô, vừa chán chường, vừa nhớ thương. Còn viết được thì vẫn còn cuộc hành trình. Một cuộc hành trình không tới đích, vì tự nó là đích rồi .
Mong anh nhận ra còn nhiều người đi bên cạnh trên những cung đường vô tận đó. Mãi mãi rồi cũng gặp nhau.
Tình thân
Lưu Nguyễn Đạt (Washington.DC)

*

Tình ngạo khí. Đời cuồng ca
nhưng trong sâu lắng máu hòa lệ rưng
Sông mông mênh. Núi chập chùng
gom vào thơ vẽ tranh hùng tráng bi!

Hạnh nguyên vào cuộc giao tri
gởi người thơ chút nghiệm suy thật thà
Cầu mong chữ nghĩa nở hoa
đẹp vườn tâm tưởng trong tòa sử thi!
Hoàng Yến (France)

*

Anh Cao Nguyên thân
Đọc " Bọn Mình" . Một bài thơ hay, thấm thía, chan chứa tình người. Thơ Cao Nguyên khi nào cũng chứa chan tình cảm và nhẹ nhàng làm xúc động người đọc.
Thân
Nhà Văn Tràm Cà Mau

*

Đọc bài thơ “Bọn Mình” của anh nói về thời binh lửa của chúng ta, tâm hồn tôi xao xuyến chi lạ
Cảm ơn anh gởi cho nhau một bài thơ thật tuyệt vời!
Nhà Thơ Phan Khâm (Maryland)

*

Anh Cao Nguyên quý mến,
Tôi vừa nghe qua bài thơ phổ nhạc "Rừng Ơi" của anh. Thơ buồn và ý nghĩa lắm của người mong mỏi cố hương trong ánh nắng nhiều, nghe như "hổ nhớ rừng" vậy.
Mến chúc anh khoẻ, mong được thưởng thức tiếp thơ của anh.
Thân,
Nhạc Sĩ Châu Đình An

*

Anh có vẻ khiêm nhường trong cách nói về thơ của anh . Phải đọc qua bao nhiêu bài thơ viết về Sài Gòn hay có liên quan đến Sài Gòn ( trong trinhnu.net ) Tôi chọn được bài của anh . Trong bài "Sài Gòn,Em & chiếc áo dài" , có những ý tưởng và hình ảnh rất hay về Sài Gòn xa xưa , về anh , về em , về quảng đời niên thiếu, và nhất là ... về những gì đã qua không còn tìm được nữa .
Chúc anh luôn vui và sáng tác mạnh .
Nhạc Sĩ Hoàng Tùng Nguyên
Dec 26, 2006
*
Đọc Giọt Lệ Hồng của một thời Quê Hương tan vỡ ... Nghe xoáy buốt tâm can của những người đã từng sống qua thời điểm đó... Không thể nào quên...! Cám ơn giai điệu lồng lộng của thơ anh... Bàn tay đã dâng hiến hoa hồng bao giờ cũng ngát hương ... cho dù có đẩm máu vì gai thì những giọt máu kia cũng thơm mùi hạnh phúc... !
Vương Anh

*

Càng đọc thơ Cao Nguyên, càng nhìn được nhà thơ có một tâm hồn thật đẹp, luôn luôn sống cho người, cho tình yêu … Nên dòng thơ anh luôn chạm vào tim người đọc với những bâng khuâng đến chạnh lòng. Đọc và ngẫm theo chiều sâu chữ nghĩa của anh, mới thấm hiểu được trái tim tác giả.
Như anh hỏi người nhưng để nói với chính mình không biết còn đủ thời gian để làm đẹp cho cuộc đời, cho quê hương:
Thời gian còn đủ không em
Cho mình nhớ lại mông mênh tình người...
Hoặc ray rức giữa Đông nay, Nhớ Đông Xưa … với hình ảnh người vợ đi thăm chồng đang ở trong trại tù Cộng Sản nơi rừng núi Việt Bắc:
… Nhớ Đông xưa, lòng anh buồn ray rức
nhìn chân em xuyên suốt nỗi cơ hàn
bàn chân bám đời đau cùng với đất
da tím bầm chưa hở một lời than …!
Rất mong sau thời kỳ thao thức, anh được trở về thảo nguyên xưa để ngắm thỏa lòng những triền đồi vàng rực hoa Dã Quỳ nơi Phố Núi trong yên vui thanh bình của quê hương Việt Nam .
Đông Hương (France)

*

Cảm ơn anh Cao Nguyên. Bài thơ “ Nửa Thế Kỷ Việt Nam” như một thông điệp gửi đến mọi tấm lòng, mọi trái tim chân chính. Đọc lên tôi lại nghe văng vẳng Bình Ngô Đại Cáo của Khai quốc Công thần Nguyễn Trãi.
NHà Văn Song Nhị (California)

*

Trước khi gặp Cao Nguyên, anh gọi thơ tôi là thơ khẩu hiệu . Tôi giận anh, giận lắm .
Nhưng khi ngồi trước anh, đúng hơn là trước thơ anh . Tôi cười, hả giận . Vì thơ anh vượt lên bày trước tôi nỗi nhớ rừng xưa, nhớ đồng đội cũ nơi chiến trường và nơi hỏa ngục!
Tôi đã khóc trong điện thoại với anh, khi tự tôi đọc anh nghe chính thơ của anh, bài Rừng Ơi .
... thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!
lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng ...
Ôi tiếng kêu não lòng không chỉ với Cao Nguyên mà còn với tôi, với người đọc cảm thấy đau buốt tận cùng
... thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!
Nhà thơ Cao Nguyên ơi! Tôi đã khóc khi đọc thơ anh . Những giọt nước mắt hạnh phúc vì Rừng, vì Thơ .
Pittsburgh, 22 tháng 10 năm 2013
Nhà Thơ Lê Mai Lĩnh

*

Đọc thơ Cao Nguyên, những bài thơ như gió lượn lờ qua những hàng thông, lời rì rào tình tự trong thơ đôi khi có một chút bụi đỏ làm mình nhớ Pleiku thật nhiều. Thơ Cao Nguyên cứ như nói hết nỗi lòng với từng người mà anh nghĩ đến. Êm đềm mà tha thiết. Những lời thơ dành cho quê hương càng da diết, tình yêu hướng về tuổi trẻ Việt Nam luôn nồng nàn, hy vọng một thế hệ trẻ vươn lên, bạt ngàn như thông xanh của núi rừng cao nguyên.
Phải chi trên kệ sách, hay nơi gối đầu, chỉ cầǹ cái vói tay là có tập thơ. Anh còn nợ người bạn đường, nợ bằng hữu một tập thơ như một dấu ấn anh gởi cho Người và Đất về không gian và thời gian của một giai đoạn lịch sử anh đã đi qua. Có cả nỗi cô đơn trong cái im lặng của một đời người!
Thân kính,
Lys (Québec)

*

Anh Cao Nguyên,
Bất chợt một chiều lên trang web "Phố Núi Pleiku", đọc được những bài thơ, câu văn của Cao Nguyên
Thoáng nghĩ Cao Nguyên cái tên hay hay, chợt nghe đã cảm nhận được chút mù sương… lãng đãng mây trôi và làm lòng người mơ mộng.
Thế là mỗi ngày đến với thơ Cao Nguyên, đi lượm từng con chữ để thẩn thờ với lãng mạn trong thơ, để thao thức về quê hương đất nước.
Cám ơn anh Cao Nguyên đã cho Kim Oanh được nói lên lòng cảm mến anh, người đàn anh nhiệt tình thân thiện đã bước xuống một bậc để dẫn đưa đàn em chập chững bước vào thế giới Thơ.
Thế giới của chữ nghĩa ân tình khoáng đạt, nồng ấm tình người.
Kim Oanh
Úc Châu 24/12/2013



trả lời


Lưu Bút


*
Thơ Cao Nguyên có một đặc điểm lạ : cứ làm vương vấn chân người bởi sự nhẹ nhàng - rất … Thơ !
Yêu thương dịu dàng – Buồn vui – Căm ghét ( nếu có) cũng nhẹ nhàng
Trong những ưu tư, ray rức, trong những nỗi u uẩn … vẫn mang cái đẹp của mênh mang lượn sóng nhè nhẹ dạt dào …
Trong bài “Như Thể Là Huyền Thoại” - tư tưởng , chất chứa nhiều ẩn tình khát khao mong đợi, một Niềm Tin nguyên vẹn rất đẹp được thắp sáng lên:
… người thợ xây giữa lòng mình thắp lửa
tái tạo đời rực rỡ trước bình minh
cứ như thể tất cả là huyền thoại
về những gì anh viết đợi niềm tin!...
Dẫu có bao chứa bên trong biết mấy âm động dữ dội, quyết liệt , uy mãnh…
…những thành quách, lâu đài xưa ngất ngưởng
giờ chỉ còn trong trí nhớ một thời
biển phẫn nộ, sóng dâng tràn cuồn cuộn
đất vỡ tung, trào nham thạch mặt trời
sông núi, ruộng đồng và lòng người bốc cháy…
Vần điệu, tiết tấu hòa phối với ngôn từ thể hiện vẫn cứ rất nhẹ nhàng , êm đềm ngân nga dìu dặt… …
Do vậy, nên đã gieo nhiều luyến lưu, tạo nhã nhạc nơi lòng người đọc chăng ?…

...

Bài Rượu Mặt Trời với tứ thơ lạ ...
Mặt trời không làm người say được, tại sao lại gọi: Rượu mặt trời ?
Hẳn Vầng kim ô rực rỡ mà u hoài tận bên kia bờ Đông đã sóng sánh tan trong ly rượu bên này bờ Tây:
“rượu? không, ta uống mặt trời”
Trong ly rượu say tràn, cứ "nóng ran như vết đạn găm" lung linh hình ảnh một Mặt Trời Quê Hương cất giữ trong lòng những trang lịch sử uất đau “bãi điêu tàn thuở qua / con đường nước mắt/ vết đau chủng tộc vỡ òa máu rưng …”
Không rượu vẫn say! Say bởi lớp lớp sóng “cơn hồng thủy tràn qua núi đồi", tình người tha phương đau đáu quê xưa! Nên khi càng muốn “uống cho tê liệt tận cùng” lại càng tỉnh hơn bao giờ hết “say cho ta biết còn ta”. Để nhận thức rõ ràng bây giờ và mãi mãi: “giữa ta có ánh mặt trời xuyên tâm“!

Tại sao là “Rượu mặt trời”? Tấc lòng cố quốc, nỗi đau ngậm lệ.
Tứ thơ thật lạ. Dường như có những giọt nước mắt ngập ngừng rơi trên nửa mảnh cơ đồ!

Tưởng Lê (FaceBook – Dec, 2013)
@



trả lời


lên trên