Truyện Dài                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Truyện Thật Ngắn


Lời Dẫn

Trong nhịp sống hối hả hiện nay,khỏang thời gian ngắn giữa những công việc bề bộn,dường như chúng ta không còn đủ điều kiện để đọc những truyện quá dài , những tiểu thuyết hay trường thiên tiểu thuyết Một Game chơi mới dành cho chúng ta trên những con chữ cũ với cách chơi mới. Từ ngữ nghĩa hiện hình đến ngữ nghĩa ẩn dụ.Tính khái quát của vấn đề rút vào chiều sâu trong từng con chữ , đủ để chúng ta mang theo trên đường từ nhà đến nơi làm việc , chuyển hóa con chữ từ nơi làm việc về nhà,trả nó về trong cuộc sống riêng tư , nghiệm ra một điều : cuộc sống là thế đó.

Cao Nguyên


@@@

Đạo đức

- Mày đã tìm được gì trong những quyển sách nói về nền đạo đức ngày nay ?
- Rất nhiều thứ. Đáng tiếc , tất cả đều ẩn sâu trong ngữ nghĩa lưỡng tính .

cao nguyên

Love Outlet

Sáng nay vào Town ,một cái Town nhỏ xíu,nhưng hình như có rất nhiều thứ để người cần tìm mua,giá rất phải chăng.Đặc biệt hôm nay lại thấy tấm bảng dựng trước một shop nhỏ ghi " LOVE OUTLET ".Cái gì thế , Tình cũng Onsale sao? Cái này cũng hay đấy,vào xem,may ra vớ được của hời ,không chừng lại được kèm theo một khỏang của "hồi môn ". Sau mấy cái liếc nhìn thì tận cùng mọi góc của shop.Thì ra là những con thú nhồi cỏ,những đóa hoa hồng giả ...có mang một ruban đỏ ,chữ vàng :" Happy Valentine " hoặc " I love you "...nghĩa là những thứ ế sau Lễ Tình Yêu.
Tôi bước ra cửa với một ý nghĩ gọn bơ : Già mà ham !

cao nguyên

Suối xưa

Xe chạy êm xuống dốc. Hơi nóng phả rát mặt. Những vũng nước ảo lấp loáng sáng và bốc khói trên mặt đường. Bỗng một lũy tre xanh chắn ngang trước mặt, không tránh kịp, xe lao qua hàng tre, Hắn bị hất tung lên bay về phía trước và rơi xuống sông .
Trong sự rủi ro, Hắn được tắm thỏa thích trong giòng nuớc mát. Hắn nhớ con suối xưa.


ĐUỔI BẮT


Đỉnh đồi đằng Tây, bên trên những sợi mây hồng,mặt trời đỏ ửng - ngày rơi chậm.Trăng đã ở trên đầu - đêm xuống nhanh.Trong giao thức thời gian,hơi nóng của một ngày Hè đẩy xô nhau cuồn cuộn.
Em lục tung ký ức nhặt ra những cành Phượng đỏ và lá Me xanh,đặt cạnh đáy ly kem đọng những hạt nắng vàng , đặc quánh. Em trề môi đùa giỡn với nụ hôn của anh được lấy ra từ những trang nhật ký vào cái thời áo tím của em.
Bây giờ em vẫn còn thích mặc những chiếc áo màu tím, cái màu man dại của nhớ thương. Anh, con tim anh và mặt trăng đang trên cao, tình em trao anh ửng đỏ xuống chậm, theo chiều.
Ngày mai chúng mình đuổi bắt nhau nữa, nghe anh .

cao nguyên

một thời yêu dấu

Khi tôi đi, nàng còn đứng trong ánh sáng của ngọn đèn đường của thời kỳ động cơ xe hơi còn vận hành nhờ sức nóng của than củi .
Hai mươi năm sau trở lại góc phố xưa . Dưới chân chiếc trụ đèn, tôi nhận ra chiếc bóng của nàng đã ngã sang màu xám của mây cuối thu . Buồn ! Nhưng cám ơn thời đại đã cố làm ngọn đèn sáng hơn, để cái bóng còn rõ qua tôi một thời yêu dấu đã xa .

Cao Nguyên

ĐIỆP NGỮ

- Hello cưng !
- Em nghe đây .
- Em đã nhận được bài thơ mới nhất, anh gởi em hồi tối qua chưa ?
- Nhận được rồi anh . Rất là hay .
- Hay thế nào thì cần em thẩm định lại .Có điều, nhờ có em, thơ anh đã thanh lọc rất kỹ những điệp ngữ .
- Đó là điều quan trọng, bởi khi anh dùng điệp ngữ, lời thơ sẽ nặng, ý thơ sẽ nhàm .
- Nhưng có một điệp ngữ mà anh muốn dùng hoài .
- Là điệp ngữ gì vậy ?
- ANH YÊU EM .
- Cái anh này, thấy ghét !
- Cái điệp ngữ " thấy ghét " nói từ em, thật tuyệt vời !
- Ờ hớ !

Cao Nguyên

CẤM ĐẬU

Vừa quẹo qua góc Phố, Nguyên khều nhẹ Trang và nói nhỏ :
- Đưa máy hình cho anh.
- Anh chụp gì ở đây vậy? Trang hỏi cùng lúc đưa máy hình cho Nguyên. Nguyên mở ống kính,chân bước nhè nhẹ về phía trước, đưa máy lên ngắm, dừng lại và bấm.
Quay lui lại chỗ Trang đứng, Nguyên chỉ cái ảnh trong màn hình máy digital cho Trang xem : Một con chim Cardinal màu đỏ, đậu trên chóp tấm bảng ghi " No Parking any time ".
- Đẹp quá, mà ý tưởng anh cũng ngộ quá hén.
- Ngày mai, anh tự chụp một tấm ảnh có anh đứng bên tấm bảng ghi " No Parking in My Life " để tặng cho em.
- Anh dám?
Giọng cười dòn tan kéo theo hai gương mặt rạng rỡ ùa vào cửa nhà hàng Burger King .

Cao Nguyên


ngày qua nhanh

Vùng Bắc Mỹ, mùa Đông, ngày qua rất nhanh. Mây đặc quánh, không còn khe hở cho nắng xuyên qua. Ngước nhìn, cố tìm nhưng không thấy mặt trời ở đâu.
Vừa lúc chân đạp trên gương tuyết, trượt, một bước chạy dài, chạm chiếc giày nâu, chới với, níu. giữ chặt hơi ấm của bàn tay ngẫu nhiên chờ sẵn.
Tim tôi ngượng nóng, gật đầu chào tiếng cười của nàng.
Ngày qua nhanh. Quả thực, đêm nay dài hơn mọi đêm.
Bất giác tôi cười một mình, giữa khuya lún sâu.

Cao Nguyên

phiên bản vô ngôn

Tôi gởi phiên-bản-tôi đến với nàng chiều nay, trước 8 giờ. Vì sau đó, nàng bỏ khung trời thơ về với đời thường.
Phiên bản thuộc loại âm sắc, tím buồn, do những vết xước của niềm đau mà con chữ để lại suốt thời kỳ ý lời của tôi và nàng cặp kè nhau trong vườn thơ tình.
Sự trùng khớp của yêu thương đủ sức tin cậy chỉ cho nhau xem khoảng trống của trái tim mình. Rất tiếc, khoảng trống ấy khômng đủ sức chứa những giao khúc tình ngày càng nhiều, nàng bị nghẽn tim. Để sống còn, nàng cần phải lấy bớt thơ ra, để có chỗ đặt hệ thống cân bằng máu và không khí điều hòa nhịp tim.
Người điều khiển hệ thống cần thiết đó, đêm nay phải đưa nàng vào đời với nhu cầu rất thật của tình yêu và hạnh phúc.
Trước đó, nàng muốn có phiên-bản-tôi trong mắt, nhưng phải là một phiên bản âm - vô ngôn!

Cao Nguyên


quà sinh nhật

- hello! Chào em!
- Chào anh!
- Em khỏe chứ? Sao giọng ngái ngủ vậy?
- Đang "nướng" mà
- Chín giờ rồi đó cô nương
- Em đâu cần thứ qui tắc thức, ngủ đó
- Mừng em có được sự tự do trong sinh hoạt ngủ, nghỉ và cả trong thương yêu
- Ờ hớ, em thích vậy
- Đó là sự ưu đãi ngoại lệ, không phải thích là được
- Bắt đầu từ ý chí đó anh
- Và cả sự hiểu biết về mỗi bố cục?
- Cũng đồng nghĩa với sự từ khuớt hay chấp nhận một chủ đề
- Vừa đơn giản, vừa phức tạp như em?
- Hơi quá à nghen. Em thì lúc nào cũng thuần thành
- Với cả anh?
- Thì dĩ nhiên. Nếu không, dễ gì em nói chuyện khi còn ngái ngủ
- Cám ơn em
- Một ngày vui nha anh. Em đi tắm đây
- Chờ một chút
- Gì nữa cưng?
- Báo tin vui
- What for?
- Hôm nay sinh nhật anh
- Ỗ, really! Chúc mừng anh thêm một tuổi đời
Thêm lời để viết tuyệt vời tình thơ
- Cám ơn em nhiều lắm, nhưng còn thiếu quà sinh nhật
- Làm sao gởi kịp quà?
- Nhanh lắm, một nụ hôn
- Tham
- Bản chất bất năng di
- Sở cầu hữu năng thoái
- Nghĩa là không có quà?
- Có, gởi ngay
- Nhớ gởi đúng chỗ - nơi trái tim
- Biết rồi anh yêu, nhận đi
- Tuyệt vời! Cám ơn em!

Cao Nguyên


Nhanh lên


Nhanh lên nhé em, xe sẽ không chờ mình, dù người xà-ích cố ghìm cương ngựa.
Vì lịch trình chuyến xe được định từ nơi khác. Như tụi mình không làm chủ được thời gian, cả thời để yêu và thời để chết.

Cao Nguyên


đối diện

Từ hai phía của tiếng gọi:
- Nếu bây giờ mà anh ở đây, cùng em nhìn những cây phong đối diện bên kia hồ, trên một nền trời tím. Anh sẽ thấy cảnh đẹp diệu kỳ của ngàn sắc lá lung linh trong hơi thở của sóng nước hồ thu!
- Thì anh cũng đang ở đây, nhìn em đối diện trước cái nền của sóng nước hồ thu. Anh mới thấy em đẹp tuyệt vời với đôi má ửng hồng khi nghĩ về anh, làm cho ánh mắt xanh hơn trong phản phất buồn vì nhớ!
- Anh!
- Em!
Âm thanh phản hồi đối diện! ôi chao, đẹp vô cùng!

Cao Nguyên


Cảm Nhận

Trong Quán café Bằng Hữu, tiếng hát Thái Thanh dịu êm với bài Dòng Sông Xanh. Ánh sáng của những ngọn nến nhạt vàng, chia không gian ra từng ô nhỏ tròn tròn. Trong tâm điểm của từng vùng tròn, rực lên màu đỏ của những đóa hồng trên nền một đốm pha lê lấp loáng.
Bỗng dưng Khôi nghĩ đến hạnh phúc của từng góc đời, như bóng tối vô cùng vây quanh một khát vọng chói sáng hạn hữu. Không hẳn là hầu hết, nhưng riêng chung vẫn tồn tại cái cần có muốn đạt đến nhỏ hơn sự trầm uất vây phủ. Khôi chồm lên, thổi tắt ngọn nến, bóng tối phập xuống, và Khôi rùng mình trong cái lạnh vừa theo người khách ùa vào Quán. Lời hát của Thái Thanh cũng vừa dứt với tiếng ngân cuối.

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


cháy

Chỗ Chàng mặt trời lặn. Chỗ Nàng mặt trời mọc. Hai chiếc điện thoại trong tay. Một bên chờ gọi, một bên chờ nghe.
Cả hai thiếp mê đi. Mười năm sau mới giật mình tỉnh dậy bởi sức nóng phát ra từ chiếc điện thoại đang cháy. Đỏ rực!

Cao Nguyên

Chủ Cây Xăng

- A lô! làm ơn Cho tôi gặp anh Cao Nguyên.
- Cao Nguyên đây. Xin lỗi anh là ai?
- Thoại đây, Thoại Tếu của Sư Đoàn Z.. đây.
- Ồ! Thoại đấy hả? Sao Thoại biết số phôn của anh vậy?
- Qua bạn bè thôi. Anh khoẻ chứ?
- Rất khoẻ. Thoại đang ở đâu và làm việc gì?
- Em đang ở Florida, và đang làm chủ một trạm xăng Shell.
- Giỏi vậy sao? Làm trạm xăng có khó lắm không?
- Dễ ợt mà anh. Dễ hơn hồi em làm chủ 2 cây xăng ở Sài Gòn.
- Thoại làm gì có cây xăng nào ở Sài Gòn?
- Anh không còn nhớ hồi năm tám - hai, mấy lần anh đến thăm cái quán vỉa hè của Bà Xã em ở Ngả Sáu à? Trước cửa Quán là 2 cây xăng của tụi em. Mỗi cây xăng là một cục gạch đó. Anh nhớ chưa?
- Ồ anh hiểu rồi. Mày vẫn là thằng Thoại Tếu.
Hai giọng cười sảng khoái vang lên trong điện thoại, giọng cười gặp lại sau hơn 20 năm.

Cao Nguyên

lầm

Cứ mỗi lần chuyển từ trại tù này sang trại tù khác, các tù binh phải qua một cuộc khám xét tư trang rất nghiêm nhặt. Và mỗi lần bị khám, cái máy trợ thính nhét trong tai Hắn lại bị tịch thu với lời cáo buộc: Đã vào tù mà còn mang máy nghe lén.
Vật bị thu và trả lại tái diễn nhiều lần, đã làm Hắn thật sự bực mình. Nên trong đợt khám xét ngày hôm qua, khi cai tù cầm chiếc máy trợ thính trong tay và hỏi Hắn:
- Tại sao anh cứ ngoan cố mang cái máy này?
Hắn nổi quạu, đáp cộc lốc:
- Tui điếc.
- Điếc sao còn bị bắt đi lính?
Sẵn đang quạu, Hắn phạng luôn:
- Anh lầm! Thằng Điếc và thằng Dốt mới là những thằng lính tốt nhất!

Cao Nguyên

mùa lũ

Hắn đang đi giữa Phố. Có lẽ vậy.
Sao ầm ầm tiếng sóng quanh thân?
Sấm chớp?
Ồ ! không.
Tiếng bom và đại bác rít réo trên cao, phủ chụp lên đầu.
Bềnh bồng ánh chớp giao thông - xanh, vàng, đỏ.
Tiếng rít của bánh xe sát cận thân Hắn. Giật mình, nhưng vẫn thản nhiên bước, giữa những mũi sóng tua tủa, nhọn hoắc.
Rờ tay lên đầu, kéo vành nón sắt cụp xuống.
Màu đen ùn lên vật Hắn ngã, đè lên trên những tiếng khóc, tiếng thét.
Sóng cuộn tới, cuốn tất cả trôi ra biển xám.
Hồn Hắn neo trên đỉnh mốc thời gian - tháng Tư, Mùa Lũ!

Cao Nguyên

nhớ

Đang ngủ. Ảo giác tung Nàng bật dậy.
Nàng căng mắt nhìn vào chiếc điện thoại khô cứng và lạnh im.
Nhưng lời gọi của Chàng đang chảy mềm, lách qua từng tế bào rồi đọng lại trên mắt Nàng. Những giọt nước nghẹn ngào!

Cao Nguyên


tình luận

- Anh có biết tại sao em yêu anh không?
- Nếu biết, anh đâu cần hỏi em.
- Anh nghĩ là khi anh hỏi, em sẽ trả lời?
- Không phải là bây giờ em muốn trả lời đấy sao?
- Em hỏi anh, chứ không phải trả lời điều anh muốn hỏi.
- Hỏi và trả lời bây giờ còn khó hơn cuộc hẹn gặp của chúng mình ngày ấy.
- Nếu dễ, không có câu hỏi và đợi sự trả lời hôm nay.

Cao Nguyên


Nàng Thơ

Đêm qua, nói chuyện với bạn đời già:
- Hey Cao Nguyên! Dạo này đọc thơ của ông, tôi cảm nhận là ông đang yêu?
- Lúc nào mà Cao Nguyên chả yêu. Khi không yêu trái tim ta lặng câm (!)
- Người yêu của ông là một Nàng Thơ trẻ?
- Dĩ nhiên, Nàng Thơ nào cũng luôn luôn trẻ mà. Chỉ khi nào Nàng Thơ có những ước mơ hiện thực như: mơ được trúng số, mơ được chia tài sản, mơ được làm nhà thơ... Thì mới gọi là Nàng Thơ già, mình khỏi bỏ công cặp kè với "ả".
- Vậy Nàng Thơ của ông đang mơ gì?
- Nàng chỉ mơ tựa vào vai tôi để nghe kể "huyền thoại tình".
- Phục ông!
- Lại hiện thực rồi đấy ông bạn. Đừng để tôi chán ông nghen, Chàng Thơ!
... hihihihi...


nước mắt


- Em khóc hơi nhiều đấy, phí phạm biết bao nhiêu nước mắt.
- Vậy để dành nước mắt làm gì?
- Cho một ngày trở lại quê xưa!

Cao Nguyên


thơ ngây

- Trong tình yêu của chúng ta hôm nay, người này sống với một nửa của người kia: một nửa xác, một nửa hồn, một nửa tim...
- Còn hai nửa quan trọng và làm đẹp cuộc tình em biết không?
- Là gì vậy anh?
- Một nửa thơ và một nửa ngây!
- Tuyệt vời!

Cao Nguyên

tín nhiệm

Bản tính em khác người, mỗi khi em cảm nhận điều gì từ tâm anh không ưng ý, em im lặng.Sự im lặng nén hợp chất nũng nịu và hờn giận... từ trạng thái đông đặc cảm xúc đến hóa lỏng thành nước mắt luồng lách qua tiếng thở đêm.
Phương cách giải tỏa sự im lặng đó là phát khởi sự tỏa nhiệt chân thành trong những nụ hôn.
Phương cách này có thể áp dụng cả trên thương trường và chính trường, với cách bắt tay bằng nụ cười, hứa hẹn những hiệp ước tốt hơn với lòng tín nhiệm.

Cao Nguyên


đồng hạng

Hồi đó, nhà tôi nghèo lắm. Cái nghèo của những gia đình sống trên dãi đất "cày lên sỏi đá" và "trời hành cơn lụt mỗi năm". Nên ngay lúc còn nhỏ, khi phải ngồi gặm trái bắp khô, hay củ khoai lang sùng... là tôi ganh tị với người giàu trên Phố, vì bữa ăn của họ có cơm gạo thơm và cá thịt...
Cũng may, nhờ cuộc "cách mạng vô sản 75", mà những người dân lương thiện từ Quê lên Phố, đều nghèo đói giống nhau. Tôi không còn cái tính ganh tị giàu nghèo. Tất cả đã đồng hạng.

Cao Nguyên


Hạnh Phúc

Em, cũng không ngoại lệ. Ít ra đã một lần hỏi, như mọi người:
Hạnh Phúc là gì?
Hạnh Phúc ở đâu?
Câu trả lời ở chính lòng mình:
Liệu ta có đủ Hạnh để hưởng Phúc không!

Cao Nguyên


khóc

Khóc, phát phởi từ nguồn cảm xúc tự khẳng định mình trước những hụt hẫng thương yêu và những tai biến. Dù nguyên nhân từ chủ thể hay khách quan. Cho dẫu tiếng khóc chỉ luồng lách qua những ngõ ngách trong tâm, ta vẫn nhìn thấy vết chân nước mắt đi qua hoặc gần, hoặc xa!

Cao Nguyên


tri thức

Làm ơn đừng đụng đến tôi!
Please, don't touch me!

Em thấy chưa?
Anh là một thằng dốt hay nói chữ. Nhất là thứ ngoại ngữ i tờ.
Mày, tao, mi, tớ cứ ngờ là "you".
Nhưng có còn hơn không. Dĩ nhiên anh luôn cần sự dẫn lối của các nhà ngôn ngữ học trên hành trình chữ nghĩa.
Tạm thời, anh chấp nhận giữa cõi "tri" mù của anh, có một cõi "thức" chột làm vua.

Cao Nguyên.



trả lời


Truyện Thật Ngắn


tự chết

Sáng nay đọc tin trên báo:
"Đêm qua, tên Nguyễn X...(từng là bạn anh), đã chết do chính nhát rìu của mình, khi hắn múa trước mắt người thợ rừng."
Cũng may, anh tự lượng sức mình, đã không nhận lời rủ rê vào trò chơi không cân sức của hắn.

Cao Nguyên


điểm gặp

- Anh nghĩ mình nên hẹn gặp ở đâu có khung cảnh lãng mạn như thơ?
- Bên trái ngực. Nơi vừa có vườn địa đàng vừa có hỏa ngục.

Cao Nguyên


con chữ

Với con mắt trần, con chữ như một món ăn của người hành văn háu ăn. Chỉ việc cắt, gắp và lủm.
Với con mắt thơ, con chữ như cái bóng của hiện thực. Vừa để ngắm, ngẫm và thưởng thức.

Cao Nguyên


Ô nhiễm


- Sao dạo này anh ít nói vậy?
- Anh sợ làm ô nhiễm môi trường.
- Lời nói cũng bị ô nhiễm?
- Dĩ nhiên! Lời nói cũng là một tạp chất thải ra từ con người của mình.
- Còn chữ viết thì sao?
- Đồng dạng. Bởi cả hai thứ đều được thải ra từ bộ óc.

Cao Nguyên


Nhẫn

Thật lâu,từ ngẫm đời đến nghiệm tình và đạo. Vẫn chưa có ý để viết một truyện ngắn.
Đêm qua, viết được một truyện. Sáng nay đọc lại, truyện ngắn đến không ngờ. Chỉ có một chữ: Nhẫn.

Cao Nguyên


mackeno

Vỗ tay cũng là một nghệ thuật sống. Đôi khi người ta phải yêu cầu cho một tràng vỗ tay, thì người trong cuộc mới hưởng ứng. Dù khi đang hưởng ứng, có kẻ không khoái mấy, vì đang hôn nhau.Hoặc mackeno!

Cao Nguyên


Đành thôi

- Em cứ muốn mình luôn ở trong vòng tay của nhau.
- Vì sao?
- Em thương anh.
- Nhưng anh không thương em.
- Vì sao?
- Anh đang yêu em.
- Có gì khác nhau?
- Thương là cho, Yêu là nhận.
- Lòng anh vẫn tham lam!
- Đành thôi.

Cao Nguyên


Giọt nghĩ

- Anh thổi giùm hạt bụi trong mắt em.
- Đâu phải bụi.
- Vậy là gì? Em nghe mắt cay?
- Tại giọt nghĩ xa anh chảy cộm!

Cao Nguyên


nghẽn mạch

Lâu lắm, không thấy hắn viết gì. Chiều qua điện hỏi, Hắn bảo: chữ đầy quá làm nghẽn mạch tim.
- Sao không nhờ ai thông mạch?
- Duy nhất chỉ một người, nhưng Nàng bận đi nhận của hồi môn từ một nơi khác!

Cao Nguyên


vinh danh

Vào thời kỳ quá khứ được ưa chuộng. Trong các nghĩa trang quân đội thường xảy ra những cuộc đào mồ. Bởi những kẻ đi tìm huy chương thất lạc trong cuộc chiến để được vinh danh!

Cao Nguyên


nhỏ Khờ

Biết là Nàng vẫn còn "nướng" theo sở thích vào mỗi sáng Thứ Bảy. Tôi vẫn gọi để hỏi cho ra lẽ.
Tiếng nhừa nhựa từ trên lò nướng:
- Mới 9 giờ mà đã dựng em dậy?
- Sao đem thơ tình anh tặng em bỏ vào nhà của người khác? Mắc công anh chịu lời phàn nàn: (Ê, chàng Ngố! Đừng gõ nhầm cửa tim nghen!)
- Em bán cái một bữa, tại thơ anh thường làm em mất ngủ.
- Chịu thua em. Nướng tiếp đi, nhỏ Khờ!

Cao Nguyên


trở về

Trở về với một nơi, không phải để thấy mình có mặt ở nơi đó mà là để biết mình còn có những thân thương.

Cao Nguyên


Cách cảm

Vào thời đại a còng, rất hiếm người có đủ rảnh rang hứng thú cầm lại cây viết có ngòi lá tre. Ngắm đầu bút đẫm mực xanh tím nắn nót những dòng chữ theo cách riêng của mình gởi đến người thân thương mà thấy lại niềm vui từ một quãng đời xa lắc.
Nên chi anh thật sự vui mỗi lần nhận lá thư em với những dòng chữ gần như cổ tích. Em cố tình dẫn con chữ lên xuống giữa những hàng gạch bút chì song song như muốn vượt thoát ra khỏi cái không gian bị thời gian kéo căng ra máng ở hai đầu địa cực.
Mình còn đứng vững được giữa sự căng kéo đó để nhìn nhau đã là kỳ tích đó em.

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


Giọt thời gian

Mỗi lần về trên con đường ký ức, đi dưới cơn mưa nhẹ đầu Thu, ưu tư nghe chừng nhẹ hẫng.
Tôi ôm chầm từng góc cạnh Nàng và thì thầm: mừng cho em, thời gian chưa gọt phẳng dung nhan.
Lá vẫn xanh dọc theo đường ký ức, mưa vẫn rơi tí tách giọt thời gian!

Cao Nguyên


Nghề gia truyền

Thật khá lâu tôi mới thấy lại Hắn. Nếu không nhìn từ đằng sau, không chắc là Hắn. Bởi phía trước, Hắn thay đổi khá nhiều. Mặt kênh lên làm cái cằm chảy xuống nhọn hơn. Mắt thâm tím gần như vô cảm, có lẽ do mất ngủ. Như tôi đã nghe bạn bè kháo chuyện với nhau về Hắn: vẫn chăm chỉ ngồi ở salon vỗ tay, hô khẩu hiệu.
Đừng nên trách gì Hắn, vẫn bảo thủ với nghề gia truyền, chính khách salon.
Tôi mỉm cười đi lướt qua, Hắn nhìn và chắc biết tôi! Người không thích những ồn ào không tưởng!

Cao Nguyên


chuyện thật... ngắn

Hôm qua, có cô bạn gọi hỏi thăm sức khỏe. Sau đó đùa về "truyện thật ngắn":
- Truyện anh viết ngắn quá, em đọc cứ thấy ấm ức.
- Viết dài hơn, chuyện sẽ không thật.
- Hèn chi những chuyện thật của cuộc đời, của yêu thương, thường thì em vẫn đọc hoặc nghe ngắn hơn những chuyện không thật.
Tôi cười:
- Nếu em muốn nghe một chuyên tình thật rất dài thì khó gì.
Cứ việc trêu anh: ơi yêu thương! anh dễ ghét vô cùng!


Cao Nguyên


ám ảnh

Mỗi năm phải đến gặp bác sĩ gia đình để checkup, với tôi là quá rồi. Bởi khi nhìn người bác sĩ dùng cái búa nhựa gõ vào đầu gối và mấy mắt cá chân, tôi không thể không nghĩ đến những con ốc nối những khúc xương. Thế là trí tưởng lại hiện hình bộ xương người dưới ánh đèn vàng ệch trong đêm Halloween. Cái sản phẩm cốt lõi đó có thể nào là tôi, là em đang trong lớp da thịt mịn màn của thơ?
Nên chi, đừng bao giờ để những nhát búa ám ảnh. Cho dù nó được gõ với bàn tay thành thạo của bác sĩ, của quan tòa hoặc của người liệm quan! Những nhát búa báo hiệu sự đóng lại cánh cửa của sự sống!

Cao Nguyên


rỉ tai

Chiều hôm qua, người bạn hàng xóm thân tình ghé chơi. Còn rỉ tai tôi một chuyện đã được rỉ tai từ một người khác kèm theo lời dặn nghiêm túc: anh nhớ đừng nói lại với ai nghen.
Vậy mà sáng nay lên phố, ghé quán cà phê lề đường đã nghe rộn chuyện vừa được rỉ tai hôm qua.
Nhìn giọt cà phê rỉ rả rơi, lòng tôi cười thầm mà nghe như có tiếng tí tách hòa theo cái buồn vui rò rỉ qua dòng đời!

Cao Nguyên


bất đồng

Người vợ Việt do không diễn tả đủ ý mình về việc làm không hợp lý của người chồng Mỹ trong cuộc sống. Đôi lúc đổ quạu vung lời chưởi thề bằng tiếng Việt. Thay vì nói lời xin lỗi, người chồng Mỹ lại nói: Thanks you!

Sự bất đồng đó dễ thương hơn khi hai người cùng một ngôn ngữ mà oán hận nhau chỉ vì người khác không chìu theo ý mình!

Cao Nguyên


an toàn

Nơi ngả tư, khi đèn đỏ giao thông đường dọc vừa lóe đỏ, Nàng đã dợm bước sang ngang. Tôi vội nắm tay kéo Nàng lùi lại:
- Cách an toàn nhất là mình phải chờ tín hiệu cho phép qua đường.
Nàng cười:
- Anh đâu cần em cho phép mà đã nói "anh yêu em"?
- Vì anh sợ người khác bạo hơn anh!

Cao Nguyên


thương

thương người như thể thương thân
Nghe tưởng dễ mà thực hiện rất khó phải không bạn? Nếu dễ, cổ nhân đã không phán:
"bần cư tại thị vô nhân vấn
phú tọa sơn trung hữu khách tầm"
Lời vàng ngọc vượt thời gian và không gian, chí lý và chí tình!

Cao Nguyên


cám ơn nhau

Một tuần mới bắt đầu. Nụ hôn anh cũng mới, ươm nhẹ trên vầng trán dễ thương của em, làm nụ cười em cũng nhẹ lâng lâng theo điệu hát vui, nhí nhảnh theo sau những ánh đèn trung thu vừa lướt qua. Tuổi trẻ vụt sáng lên trên thềm ký ức. Mình cám ơn nhau bằng những cánh chữ hồng bay trên vùng thời gian, như những cánh diều trí tưởng thăng hoa cuộc tình trong tâm thức .

Cao Nguyên


nghịch lý

Người thường xuyên khuyên người khác nên làm việc này, việc nọ tốt hơn, lại là người thất bại trong mọi việc. Vì họ đã quên ghi lại lời khuyên đó cho chính mình. Hoặc là họ không còn đủ thời gian lo cho bản thân.
Đó là nghịch lý thường gặp trong cuộc sống hằng ngày.

Cao Nguyên


phẻ re

Theo thống kê của Bộ An Sinh: tuổi thọ con người ngày càng dài thêm. Một trong những nguyên nhân là con người biết hưởng thụ nhiều hơn với những phương tiện có sẵn trong thời đại tin học toàn cầu. Không ai phải khệ nệ ôm những cuốn tự điển nặng bằng phân nửa trọng lượng xác thân để truy nguyên nguồn gốc sự và việc của thế giới muôn loài.
Muốn gì cứ vào Google mà search thì có ngay. Thậm chí, cả văn thơ cũng khỏi cần suy tư sáng tác, chỉ cần copy và past là xong!Phẻ re!

Cao Nguyên


không gian riêng

Khi anh bước vào không-gian-riêng, đã thấy em ngồi nói chuyện một mình trong căn phòng có vách ngăn bằng thủy tinh trong vắt.
Nhìn môi em, anh nghe được lời em nói truyền qua nhịp tim mình. Những thanh từ tha thiết và nồng nhiệt về một chuyện tình giữa hai ý thơ. Mỗi lúc môi em bất động, có thể nào nỗi nhớ đang cắm phập vào lòng xoáy đau? Anh lắc đầu xua đi một tạp niệm. Không đâu, chỉ là em muốn ghìm lại những con chữ không lăn theo triền dốc nghĩ vừa rướm dòng nước mắt.
Anh muốn đấm vỡ bức tường thủy tinh, nhưng sợ không-gian-riêng sụp đổ chôn khuất em, anh vĩnh viễn mất những thanh từ yêu thương trên môi em!

Cao Nguyên


Đơn giản

Hoan hô chiến tranh!
Đả đảo hòa bình!

Xin đừng ai chụp cho tôi cái mũ là "hiếu chiến". Chỉ vì tôi muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình của tôi. Nếu toàn thế giới hòa bình, kỷ nghệ chiến tranh phá sản, các cơ xưởng sản xuất vũ khí, xe tank, tàu chiến... đóng cửa, và tôi thất nghiệp.
Gia đình tôi thiếu ăn, không có tiền thuê nhà ở, con tôi thất học...
Đơn giản thế thôi!

Cao Nguyên


khao khát

Mỗi khi rảnh việc, tôi thường lang thang trên các Phố Trời. Vào thư viện đọc vài bài văn, ngâm nga vài đoạn thơ của những người vốn coi chữ nghĩa quí hơn cái hình hài thực thể của mình.
Chiều nay, lên talawas thấy Ông Kiệt Tấn treo trên vách Trời một bản dịch tuyệt vời về chữ nghĩa (cái món mà tôi khoái chí nhất trong môn chơi hành văn hoán ngữ, cứ muốn rạch ròi cái Nghĩa từ Chữ trong mỗi cấu trúc câu).
Chắc phải cần nhiều thời gian để tham thấu chữ nghĩa của Ông Kiệt Tấn - Người đã viết "Tình Yêu và Trái Phá", tác phẩm mà một thời tôi coi nặng còn hơn cái ba lô đựng những khẩu phần lương khô trực chiến.
Riêng về Ông Frédéric Ferney, khi được hỏi về cách viết của Ông (theo tinh thần của chữ “humour”), được trả lời: “Tui dùng nụ cười như một thứ võ tự vệ để chống lại cái ác liệt của đời sống”.
Đó là một thái độ đáng nể, làm tôi khao khát được cười để tự vệ chính tôi chống cái buồn thẩm thấu.

Cao Nguyên


hố

Ai bảo "lời nói không mất tiền mua"? Bạn thử vờ không trả tiền bill điện thoại vài lần, bạn sẽ mất quyền được nói ngay. Hơn thế, nói cũng theo qui luật. Nếu không, bạn sẽ trả giá đắt về lời nói của mình. Bởi hố lời nên hố giờ!

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


nghĩa tử

"còn sống thì chẳng cho ăn
đến khi thác xuống làm văn tế ruồi!"
Ngẫm ra, câu ông bà ta nói đôi khi cũng đúng. Qua làn hương khói, bà con cũng nhận ra cái mục đích của người chủ tế, hoặc tỏ lòng hiếu đễ, hoặc đảnh lễ để cầu danh!

Cao Nguyên


tâm ảnh

Tôi vẫn không tin là Má tôi đã mất, mất lâu rồi. Lâu đến nỗi tôi không tìm ra chiếc ảnh nào của Má,vào cái thời người thợ chụp hình mỗi lần bấm máy là phá hỏng một bóng đèn rọi sáng dung nhan.
Hình ảnh thực không là nguyên nhân tất yếu của sự tồn tại, chỉ có tình thương là chân dung bất biến.
Mỗi khi nhìn vào tâm ảnh, tôi thấy Má tôi cười. Nụ cười đôn hậu và bao dung, như vẫn nở trên môi bất cứ người Mẹ nào. Tôi yêu sự bao dung và nhân hậu đó như tôi nhìn thấy Má tôi qua lời ru.

Cao Nguyên


thái quá

Nóng hay Lạnh thái quá sẽ tạo ra những ảo cảnh, đôi khi gây ra tai nạn giao thông như hiện tượng black-ice trên highway trong mùa Đông vùng Bắc Mỹ. Hoặc làm vỡ những chiếc bình cổ quí do hiện tượng loãng máu trong những trái tim mẫn cảm.

Cao Nguyên


kẻ ác sống dai

"Tên giết người cướp của tại số nhà xx trên đường 13 vẫn còn tại đào"
Nghe tin ngắn buổi chiều thật không vui bởi có những con người dưng không mà bị giết. Thằng bạn xụ mặt thốt lời:
kẻ ác thường sống lâu! Còn tôi, ngụm cà phê vừa uống đắng hơn, dẫu dòng nhạc khuấy lên sau bản tin vẫn rộn nhịp quê hương trữ tình!

Cao Nguyên


mộng du

Em không muốn có chồng, nhưng lại không muốn con em không có cha!
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, khi em đi theo cơn mộng du xem người bốc mộ và nghe lời trăn trở của kẻ đứng bên thành huyệt: không có xác chết nào được khơi quật nhiều lần hơn xác tình yêu!

Cao Nguyên.


nhìn ngược

Không có tiếng gõ nào nhẹ mà gây xốn xan hơn tiếng gõ thời gian.
Không có vật rơi nào đẹp mà khuấy động tâm tư hơn chiếc lá vàng.
Sự tác động của tiếng gõ vào vật rơi cuốn tôi trôi vào vùng trầm cảm. Để giữ thăng bằng, tôi phải đứng thẳng dưới sức rơi của tiếng gõ!

Cao Nguyên


đổi xe

Nghe tôi nói ngày mai đi đổi xe, vợ tôi ngớ ra:
- Anh có khùng không? Kinh tế đang đi xuống, đồng lương đi ngang và giá xăng đi lên mà anh đòi đổi xe?
- Cũng bởi những nguyên nhân đó mà anh quyết định đổi xe.
- Đổi chiếc Ford hay Lexus?
- Đổi cả hai và lấy về hai chiếc mới toanh.
- Loại xe gì?
- Xe đạp!

Cao Nguyên


hậu quả

Chắc vì sợ "xa mặt cách lòng", mà khi xa cũng như khi gần, anh và em cứ đối mặt nhìn nhau.
Nên khi sống chung, gặp phải những vấn đề khó khăn trong cuộc sống, mình đã không chọn được giải pháp thích nghi để giải quyết.
Hậu quả tất yếu xảy ra, từ hai đầu nỗi nhớ, anh và em lại nhìn nhau. Cơ hội cùng nhìn về một hướng thật sự đã không còn.

Cao Nguyên


Lười

Mỗi ngày lật bàn tay sắp ngửa chẳng biết bao nhiêu lần để thích nghi với việc làm hoặc buông hay nắm một vật đúng tầm và đúng lúc.
Vậy mà mình vẫn lười nhìn ngược xuôi một vấn đề để tìm ra những khuyết tật của ý thức.

Phải chăng phá bỏ một định kiến không dễ như trở bàn tay!

Cao Nguyên


Nhà Tôi

Hai tiếng "Nhà Tôi" được nhắc với lòng trìu mến và xúc cảm, bao giờ cũng dễ thương. Tỉ như:
- Nhà Tôi hồi đó nghèo lắm, mùa mưa nước luồn qua mái tranh, nghe róc rách ở đầu hồi và thấm ướt từng mảng vách.
Lạnh thế mà mỗi khi nhắc lại thấy ấm lòng.
- Nếu Nhà Tôi không bền trụ với thời gian vượt qua khó khổ một thời. Không biết các con tôi và cả tôi còn đứng được giữa hôm nay hay không.
Cám ơn nơi tôi sinh thành và cám ơn em - Nhà Tôi!

Cao Nguyên


ví dụ

Quá nửa đêm, thằng bé rúc đầu vào ngực tôi, giọng ngái ngủ:
- Mẹ ơi! Mấy gương mặt ma quỉ cứ chập chờn, con không ngủ được.
Tôi xoa xoa cái lưng thằng bé và vỗ về:
- Đó chỉ là những khuôn mặt ví dụ, có gì đâu mà sợ. Những viên kẹo thơm ngon và nụ cười của người hàng xóm mới là thật. Thật như con đang nằm trong vòng tay của mẹ. Ngủ ngon, cưng của mẹ!

Cao Nguyên


đi tìm tiếng khóc

Có bao giờ bạn đi tìm tiếng khóc chưa? Tôi đã từng.
Cứ mỗi lần Thùy Dương chuyển chỗ ở, tôi đều đi tìm để thăm sức khỏe và những bận rộn trong đời em.
Khi gặp, em tôi vẫn khóc như lúc tôi đưa xác Hoàng từ trận tuyến Dakto về Nha Trang giao cho em cất giữ.
Ba mươi sáu năm, tiếng khóc em còn mới nguyên mỗi lần tôi đến thăm!

Cao Nguyên


phản diện

Ngắm tấm hình "đàn vịt dễ thương" em vừa gởi, anh liên tưởng đến những đàn vịt trên "cánh đồng bất tận" của Nguyễn Ngọc Tư trong mùa nước nổi, và những đàn cò trên cánh đồng quê Nội. Bỗng dung một phản diện sống vừa lóe lên ở đó với những nhọc nhằn của người lặn lội bờ sông để tìm thấy sự sống còn. Và nếu phải chết, xin được chết giữa sự trong lành, như lời mong của cò khi rời xa rặng trâm bầu: đừng xáo nước đục đau lòng cò con!

Cao Nguyên


nhìn xuống

Mới sáng sớm đã nghe bà và cháu léo nhéo ngoài sân. Tôi vén màn cửa sổ nhìn ra thấy thằng bé run mình thút thít, và chìa cái trán u ra cho bà nội xức dầu.
Tội nghiệp thằng cháu vừa đau, vừa phải nghe lại lời giáo huấn đã nhàm: Vẫn cái tật đi cứ vác mặt lên trời.
Nhìn xuống, nhìn xuống mới thấy rõ đường, biết chưa?

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


giọt mật

Một ly rémy martin pha rum morgan, tựa mình nơi sofa, lim dim mắt thả hồn về một hướng xa vời theo tiếng nhạc lời ca từ những tình khúc của nhạc sĩ Nguyễn Ánh Chín và Đỗ Lễ, trong chương trình "70 năm tình ca Việt Nam". Anh lại nghĩ đến em, và rơi vào vùng lãng mạn của thơ và nhạc. Những giọt mật trong ly rượu cay, thậm chí là ly rượu đắng trong tình khúc buồn. Vậy mà những giọt mật vẫn tồn tại, sự tồn tại sáng giá như những đóa hoa tim , vĩnh viễn đẹp cho dầu hoa mang sắc màu nào!

Cao Nguyên

Dẫu sao

Dẫu sao thì màu xanh, vàng vẫn đẹp hơn màu đen, đỏ.
Dẫu sao thì niềm vui vẫn vui hơn nỗi buồn.
Điều đơn giản vậy mà cứ lẫn khuất dưới tầm nhìn, và luẩn quẩn trong ý nghĩ.
Có được ngày nghỉ và niềm vui cuối tuần, dẫu sao thì vẫn hơn người không có gì, hoặc chỉ có cái bóng đen theo bước chân buồn!

Cao Nguyên


người ấy


Sao mình gọi người ấy bằng Bác nhỉ? Có phải là người ấy có số tuổi gấp đôi mình không? Đời thường quá!
Hay tại cách nghĩ của người ấy già hơn mình? Phiến diện quá!
Vốn văn hóa của người ấy cũng chỉ là hăm bốn chữ cái như mình, chỉ là sự sắp xếp theo cách riêng thôi. Vả lại, người ấy đã từng nói:

"...Em có tuổi, nhưng Thơ không có tuổi
đang là thơ, Em nói chuyện cùng anh..."

Vậy sao mình không gọi người ấy là bạn, để ngày nào đó mình giỏi hơn, đi vượt lên phía trước, quay nhìn lại cười trêu:
đi trước mà đến sau có phải là rùa không?
Như vậy cuộc sống sẽ vui hơn, thích thú hơn phải hông, người ấy ơi!

Cao Nguyên


độc

Thời nay không còn thấy độc cô cầu bại, mà thấy lắm độc tôn cầu thắng.
Những tay độc tôn mới trên khắp địa cầu vẫn xử dụng phương cách cũ của hắc bạch lưỡng đạo hai miền Giang Bắc thuở nọ gồm độc chưởng, độc châm và độc dược. Nhưng tinh vi và tàn khốc hơn nhiều.
Chỉ một chưởng đánh sập hai tòa cao ốc ở Newyord, một phát châm tàn sát ở Thiên An Môn, một phất tay làm nhiễm độc muôn loài.
Không biết đến bao giờ các siêu sao khoa học tìm ra biện pháp triệt tiêu các phương thức dùng độc, cho môi sinh mặt đất an toàn và nhân loại sống vui hơn!

Cao Nguyên


một giàn

"Bầu ơi thương lấy bí cùng
tuy là khác giống nhưng chung một giàn"

Không chỉ có bầu và bí, mà còn thêm mướp, ổ qua... trong vườn nhà tôi cũng chung một giàn. Mọi giống loài cùng chia nhau một không gian sống và phát triển xanh tươi, ra hoa kết quả ngon lành.
Thế mà qua vài đêm trời trở lạnh, nhiệt độ hạ xuống 30 độ F, tôi đã mất đi cái cảnh sống chung của một giàn bầu bí dễ thương.

Rừng phong cũng trụi lá cành, huống chi ngọn ngành bầu bí.

Cao Nguyên


tốt

Vừa từ phòng bầu cử về tới chỗ làm, thằng bạn Mỹ gọi:
- Trắng hay Đen.
- Xanh.
- Sao lại Xanh?
- Là lời cầu nguyện của tao kèm theo lá phiếu, mong nước Mỹ bình an và thịnh vượng.
- Tốt!

Cao Nguyên


đam mê

Muốn tìm tổ ong mật, người ta bảo anh đi theo hướng bay của những con ong từ một nguồn nước vừa lúc mặt trời lên.
Muốn tìm tình yêu em, anh đi theo hướng bay những con chữ của em từ một nguồn cảm xúc vào lúc trăng lên.
Thời đi tìm mật có thể quên, nhưng đi tìm tình yêu em vẫn là nỗi đam mê vô tận của anh, dẫu nhiều khi trăng không hiện hữu cùng đêm!

Cao Nguyên


M và N

Khi xáo các con chữ để tìm những thanh từ viết bài thơ "hương tình". Anh phát hiện ra bảng xếp hạng những con chữ từ A đến Z, từ khởi thủy đã định vị điểm đứng của M và N. Nên chi, muốn đi đến N, phải qua M. Đi ngược lại, sẽ chạm phải chiếc xương sườn của ông Adam!

Cao Nguyên


vô thường

Mỗi cuộc đời, chỉ có một điều biết chắc, đó là lúc bạn sinh ra. Sau đó, sống và chết ra sao không thể nào biết chắc. Vậy sao mãi băn khoăn về chuyện mất còn? Bỏ được những băn khoăn này chắc sẽ vui hơn. Ngặt nỗi, chúng ta hay đắm nhìn vào những quãng đường sau trước vốn đã vô thường và hỏi có hay không? Chẳng có gì biết chắc!

Cao Nguyên


đông nghẹt

Nhớ Tết năm kia về Sài Gòn, mượn chiếc honda đời cổ - thời Việt Nam Cộng Hòa - của cô em để rong chơi cùng thiên hạ ba ngày Xuân. Mỗi lần dắt xe ra cửa, cô em dặn:
- Anh luôn cẩn thận, đường đông nghẹt, xe chạy bát nháo dễ bị lấn té.
- Chính vì đường đông nghẹt, anh mới dám chạy xe. nếu lỡ ngã phải hay ngã trái cũng bá vào thân người khác, đâu còn chỗ để té.

Cao Nguyên


Phố Hoa

Ngày hôm qua, nhận email của cô em ở Sài Gòn với dòng chữ:
Moi ca nha coi pho hoa Hanoi! Lan dau tien HN co pho hoa. Rat dac sac. Dung bo qua.
Tôi đọc theo nghĩa chữ Việt có dấu:
Mời cả nhà coi phở hòa Hà Nội. Lần đầu tiên Hà Nội có phở hòa. Rất đặc sắc. Đừng bỏ qua.
Thật ngạc nhiên, tại sao Hà Nội bây giờ mới có Phở Hòa? Trong khi Phở Hòa có mặt từ lâu trên đất Mỹ?
Phải chăng người Hà Nội tiếp nhận hương vị phở Sài Gòn chậm hơn khẩu vị của người Việt hải ngoại?
Tôi không tin, trở lại với email, thì ra email của cô em có gởi kèm cái link. Theo đường link, tôi vào xem "pho hoa", mới vỡ lẽ: phố hoa chứ không phải phở hòa!
Hóa ra sự cảm nhận của mình quá nhạy bén với những nét dung dị từ quê hương mà không nghĩ đến những biến tấu bất thường!
Bạn có thấy tôi ngố lắm không?

Cao Nguyên


dễ thương


- Chào anh hội trưởng hội sợ vợ.
- Rất vui khi thấy anh đến xin gia nhập vào hội.
- Không đâu. Tôi đến để yêu cầu anh giải tán hội.
- Tại sao?
- Vì ông Trời cần những con én dễ thương để làm nên mùa Xuân.

Cao Nguyên


kiên nhẫn

Khi Nàng vẫn còn làm chủ trái tim của Bạn, Bạn đừng nóng lòng về những lời hứa của Nàng với cuộc tình vẫn chưa thực hiện được. Hãy học tính kiên nhẫn của người dân về lời hứa của ngài Tổng Thống suốt thời gian tại chức.

Cao Nguyên


thời gian

Khi yêu nhau, thời gian ở trong trái tim chứ không phải trên chiếc đồng hồ!

Cao Nguyên


quan trọng

Khi đánh lộn, đâu cần biết võ nghệ. Quan trọng là cần biết chỗ chạy, khi nhắm đánh không thắng.

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


thân phận

Bẵng đi thật lâu, chẳng thấy tin gì của bạn. Gọi hỏi thăm, mới biết bạn im hơi lặng tiếng bởi lẽ đang ngắm mình để so sánh với muôn loài. Bạn diễn đạt rằng: vợ bạn vào phố thì sợ người, dạo chơi thì sợ chó, làm vườn thì sợ sâu. Vậy mà bà ấy chưa bao giờ sợ chồng. Lẽ nào thân phận người chồng như tui không bằng một con sâu!?

Cao Nguyên


kỳ vọng

Giữa khuya, nhìn lên, vừa lúc cây kim giây của đồng hồ đẩy ngày hôm nay rơi vào trũng quá khứ.
Nhưng tôi thực sự chưa thấy ngày mai. Dù chắc chắn đang là hôm nay của ngày mai . Chẳng phái là mặt trời đang bị thời gian che khuất, mà vì tôi đang sống giữa không gian kín quá. Kín đến nỗi ánh mắt cũng bị bẻ cong khi chạm phải định kiến về ngày mai kỳ vọng một tiếng thét xoáy rách quá khứ dối trá và băng hoại.

Cao Nguyên


duyên

Vừa ướm chân xuống bậc cửa xe để xuống trạm, người tài xế vỗ vai tôi và chìa ra chiếc vé xe: Người hành khách xuống trạm vừa rồi nhờ tôi trao lại cho anh.
Tôi đắm mắt nhìn mấy chữ viết vội trên mặt sau chiếc vé xe: Nếu có duyên sẽ gặp lại.
Thoáng qua trí nhớ, trong số mấy hành khách xuống trạm vừa rồi, có một tà áo tím. Không lẽ là duyên? Nếu đúng, tôi tin sẽ gặp lại, vì duyên.

Cao Nguyên


háo hức


Lúc xám của mây và lạnh của gió chạm nhau. Tôi nhớ mặt trời hồng trên thảo nguyên xanh. Nơi có một thời tôi và mặt trời thường chạy đua về phía hoàng hôn. Mà lần nào mặt trời cũng rớt xuống núi trước tôi. Trên đường ngược tối trở về nhà, tôi lại háo hức về cuộc chạy ngày mai.

Cao Nguyên


Thiên Đường

Đêm ba mươi Tháng Chạp, xem chương trình nhạc quê hương trên TV. Nghe Việt Khang hát bài "Một Mai Giã Từ Vũ Khí" của Trịnh Lâm Ngân. Thật thấm thía với câu "Có con trâu, có nương dâu, thiên đường này mơ ước bao lâu". Thiên Đường giản dị thế mà hằng triệu người Việt Nam mãi còn đi tìm trên chính quê hương mình.

Cao Nguyên
ba mươi Tháng Chạp, Tân Mão


Bói Chữ

Tôi vừa hỏi một nàng văn thuộc thế hệ một-rưỡi: tại sao viết "nữa nạc nữa mở", chỉ có bốn chữ mà sai ba chữ? Nàng trả lời: lỗi chính tả mà em thường gặp nhất là dấu hỏi, ngã. Nguyên nhân chính của lỗi này do cái nhìn thiện mỹ của em luôn thấy dấu ngã đẹp hơn dấu hỏi.
Tôi đùa: Vậy là em thích ngã hơn hỏi. Người có cá tính này hẳn có tấm lòng vị tha.
Nàng cười và khuyên tôi nên làm nghề bói chữ.

Cao Nguyên


lung linh


(gởi người còn thích lung linh
của hoa tâm nở trên ghềnh đời thô)

Nhiều người bảo Phố Trời là Ảo. Vậy mà thường ngày vẫn thích ra vào. Vì muốn nhìn khoảnh khắc lung linh của một đóa hoa, một vì sao, một giọt sương, một nụ cười... trước khi lửa thời gian đốt rụi.
Nếu không có những con Phố Ảo, không chừng thân mình đã thác và tâm đã loạn.
Dĩ nhiên, Phố Ảo cũng có nhiều hố thẳm chứa những quá quắt của tình người trong những ngóc ngách nhân sinh thô thiển. Chẳng hề có chút lung linh của thiên đường vọng tưởng. Chẳng hề có chút chân ngôn gởi chia ly và hội ngộ. Người còn thích lung linh đừng bao giờ để mắt nhìn vào. Nếu không, sẽ phí những tia mắt sáng.

Cao Nguyên


no light no ice

Cho đến hôm nay, năm ngày sau cơn gió lốc tràn qua miền Đông Hoa Kỳ. Tôi vẫn còn tủm tỉm cười với câu trả lời của người bán hàng trong Food Store "no light no ice", khi tôi hỏi có còn bán nước đá không?
Quả thật vào những ngày mất điện và nhiệt độ chung quanh xấp xỉ 100 độ F, nước đá trở nên cần thiết để hạ nhiệt cho cả thân và tâm.
Bởi "no light no ice" cũng đồng nghĩa với không sáng không mát. Mất điện là mất sóng giao cảm với thế giới bên ngoài, tạo nên cái cười tủm tỉm với sự đồng âm dị nghĩa giữa "ice" và "ai", từ chợt nghĩ: liệu có ai nhớ mình trên những con phố ảo, khi không còn thấy sự hiện diện của cái avata Phố Núi!

Cao Nguyên
MD July 4,2012


cafe em

Là người miền cao, tôi không thể quên được hương vị cafe Ban Mê Thuột, trà Bảo Lộc. Nhưng sau khi biết cách pha chế cafe và trà ở Việt Nam hiện nay đầy tạp chất, hương vị ấy chỉ còn là kỷ niệm như tên gọi những quán cafe nơi Phố Núi .
Để thích nghi với môi trường sống và sự đồng cảm với nỗi lòng người viễn khách. Bây giờ tôi chỉ thích uống cafe em, bởi chính em đặc chế cho riêng tôi với hương vị thắm tình quê nơi miền quan ngoại .

Cao Nguyên


ánh sao em

Phóng tầm nhìn từ tầng cao của tháp Eiffel khi chiều xuống, Paris đẹp tuyệt vời như viên kim cương muôn cạnh lấp lánh ánh đèn màu.
Thế nhưng, tôi nói với em: Anh vẫn thích mình sánh bước trên thảo nguyên xanh dưới bầu trời đầy sao. Ở đó, khi xoãi mình trên thảm cỏ mượt, anh vói tay chộp ánh sao có tên em ôm vào lòng trìu mến. Cảm nhận sự nồng ấm tâm linh, ánh sao em càng tỏa sáng. Đến nỗi anh phải dùng một chùm nụ hôn bao quanh ánh sao em, mới ngân được khúc ru tình bình yên tuyệt diệu.
Thuở ấy và nơi ấy, mãi chập chờn hiển hiện trên bất cứ bề mặt nào của không gian có em bên cạnh.

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


Đồ Cổ

Thứ Bảy, chạy một vòng Town. Tìm Yard Sale, mua đồ cổ. Không ngờ món đồ cổ hơn 60 năm lại trưng bày trên sân nhà bạn. Giữa hổ lốn vụn vặt những vật dụng cần bán trước khi bị thải hồi. Nổi bật lên tấm bảng "Dôn Sale 50 cent"
Thấy tôi bật phone chụp hình, chủ nhân dợm lời: Anh giú em đưa lên Ebay. Tôi cười bằng cái nháy mắt hóm hỉnh trả lời: Rồi chị sẽ hối tiết. Loại đồ cổ này bây giờ khó kiếm vì rất hữu dụng.
Cao Nguyên.



trả lời


Truyện Thật Ngắn


Người Ấy

Khuya đêm qua, trong chập chờn giấc ngủ, thấy Người Ấy mở cửa vào FaceBook ngắm nghía chung quanh một lúc rồi ghé vào phòng Game "Friend For Life". Nàng bấm ngọn đèn xanh rồi những ngón tay thanh thoát gõ lên bàn phím tên mình vào khoảng "Only You" với ước mong thấy được người đồng hành về với tương lai.
Sau tiếng click nhẹ, tên Cao Nguyên hiện ra giữa những con chữ long lanh như sương đọng trên những phiến là thu vàng muộn.
Hai ngón tay Người Ấy lướt qua bờ môi hồng mọng thảy vào tên người bạn vừa mới hiện ra một nụ hôn gió nồng nàn, như chính Nàng đã gặp đúng người bạn mà trong tiềm thức Nàng đang bật lên những dòng thơ ứng với cuộc tình Nàng đã cưu mang từ quá khứ.
Truyện được viết lại bằng trí nhớ của cơn mơ, dĩ nhiên tác giả không thể nói cho người khác biết Người Ấy là ai. Chẳng phải sợ người đọc bảo mình chảnh mà sợ Người Ấy mắng: Người chi mà dễ ghét.

Cao Nguyên



trả lời


Truyện Thật Ngắn


ĐẮNG

Sáng vào quá cà phê đầu phố, ngồi bàn kế với mấy em Việt Nam. Vừa nhâm nhi cà phê vừa lắng nghe một bạn trẻ vừa từ Việt Nam qua kể chuyện cho các bạn khác biết về tình hình dân biển miền Trung đang trong thảm trạng mưu sinh sau biến cố xác cá chết phủ trắng bãi cát vàng.

Ngư dân mà bỏ nghề chài lưới thì biết tìm đâu ra nguồn lương thực. Sống đã khó thì còn đâu vui chơi giải trí. Mà giải trí bây giờ cũng khó, vì chỗ nào tụ tập đông cũng bị công an canh chừng, sợ tụi phản động len vào xách động biểu tình.
Luật chơi và kiểu cách giải trí cũng phải thay đổi cho phù hợp với hiện tình an ninh rối ren. Chẳng hạn cái bàn bầu cua cá cọp chắc cũng phải vẽ lại. Vị trí của con Cá sẽ được thay bằng một con khác, vì sợ có người chơi nói: "Tôi Chọn Cá" có thể bị bắt giống như mấy người biểu tình hô khẩu hiệu: Chọn Cá không chọn Formosa.

Biết là người kể chuyện có máu khôi hài, nhưng liên tưởng đến tình hình thực tại ở Việt Nam, tự nhiên cảm nhận vị cà phê tôi uống sáng nay quá đắng!

Cao Nguyên
(truyện thật ngắn)



trả lời


Truyện Thật Ngắn


từ Vô Thức đến Vô Ngã

Đọc tựa đề, bạn có thể ngộ nhận về triết thuyết của Tâm Đạo. Chuyện ngắn vui hôm nay chỉ diễn đạt từ cuộc điện đàm với một người bạn trong Hội Cao Niên luôn có ý nghĩ chăm lo về sức khỏe cho nhau.

Lý giải chuyện bằng ngôn ngữ giản dị qua sự kết hợp hài hòa hội nhập thân tâm với trạng thái thiên nhiên mình đang vận hành cuộc sống sao cho thoải mái để có sức khỏe tốt.

Vô Thức là tập ngủ đúng giờ và thức đúng lúc. Không thao thức quá độ khi ngoại cảnh thâm nhập vào tâm trí sau những bận rộn với nhiều việc làm trong ngày.

Vô Ngã là luôn nhắc mình phải cẩn trọng trên từng bước đi từ khi rời chiếc nệm êm, thả đôi chân chạm đất đi quanh đường đời mà không bị vấp té bởi những va chạm do mất thăng bằng.

Vô Thức để Vô Ngã là bí quyết bảo vệ sức khỏe tốt nhất không những cho người cao tuổi mà còn là sự trải nghiệm về cuộc sống cho các bạn trẻ trên đường đời có lắm chông chênh và gập ghềnh thế sự.

Chúc các bạn luôn an vui trên mọi lộ trình xuyên suốt thời gian với tâm thức đẹp.

Cảm ơn người bạn thân tình đã gợi ý cho câu chuyện trong ngày giữa sắc thái mùa Thu cảm nhận cuộc đời từ những chiếc lá đang chuyển màu trong mơn man của gió.

Cao Nguyên



trả lời


lên trên