Đoản Khúc                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



tự bạch


Trời cuối tháng tư vẫn còn se lạnh. Do thời tiết địa cầu thay đổi khá nhiều, hoặc do lòng nguời tràn nỗi ưu tư về thế cuộc mà trời đất đồng màu xám nhạt? Thế giới lặng câm hay thế giới chuyển mình! Hiện ảnh Thiên Địa Nhân bất thuận hảo khuấy rộn tâm thức căng chùn theo nhịp thở nhân sinh.
Đi tìm giữa huyễn hư một chủ thể sống để tựa mình giữ thế đứng thăng bằng cho chính mình không dễ, thì làm sao diễn đạt được đúng nghĩa của tư duy về một hiện vật đắm nhìn.
Nhưng không bày tỏ chút thiện ý về điều mình bắt gặp trong tầm mắt hay trong tầm tay có phải là lãng phí sự có mặt của mình giữa hữu hạn của thời gian vốn là tặng phẩm quí hiếm đời đã ưu đãi ban tặng.
Bày tỏ lại không dễ dàng, tỉ như tôi đang cố tìm hai chữ Quốc Ngữ tương xứng nghĩa với hai chữ "tự bạch" mượn từ Hán Tự. Chắc phải nhờ đến sự trợ giúp của một tác nhân khả tín.
Trong khi chờ đợi "tự bạch" được sáng danh. Tôi nói về chủ đề "tự bạch". Cũng chỉ là sự cảm nhận cái hồn của vật thể được nhìn qua tư duy của một đắm nhìn từ tâm.
Việc khởi đầu từ một vật trong ảnh của Mây Ngàn tôi vừa ngắm qua. Vật thể chỉ là một khối đá hữu hình, nhưng do dị thể của dáng mà nguời nhìn thấy được cái hồn của đá, như thể "lời thơ khắc đá", không chỉ chữ nghĩa thành lời mà như đá biết ngân ru hồn của chữ. Do thế mà khối đá được trân trọng trưng bày trong tầm nhìn thiên hạ.
Mây Ngàn hay tôi đã nhìn đá với lời "tự bạch" khi tư duy mình chạm vào đá.
Bạn nghĩ sao về đá và lời "tự bạch"? Có thể đây là một trò chơi với những game màu trí tưởng liên hệ giữa dáng và hồn của người, cảnh và vật.
Đặt "tự bạch" vào đúng giao điểm nhìn, sẽ nghiệm ra tiếng nói của hữu hình. Có thể "tự bạch" là vô ngôn, vì sự ngắm đang trong quá trình ngẫm về chủ thể từ một tuyệt tác.



CÕI ĐỜI

Đời vinh hoa
Kiếp phong ba
Lộng lẫy xuân ngời cũng sẽ qua
Người đi đâu
Ngã ra sao
Về nấm mồ rêu cũng một nhà
Bể dâu chìm nổi
Nắng quái phù hoa
Mộng vàng một giấc
Đất trời bao la
Duyên nghiệp trao người có với không
Đến nhận đi cười thoáng mắt trong
Thiên thu vẫn biếc mầu hoa cỏ
Rũ áo nằm chơi vệt nắng hồng

Mây Ngàn


Tự Bạch

Tử Sinh chừng quá dễ
Sống mới kể trần ai
Buồn Vui dài lụy hệ
Gom chỉ một thở dài!

Cao Nguyên



trả lời


lên trên