1, 2  >                 Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Bất Chợt


Viết tiểu thuyết, hay truyện dài... lâm ly, bi đát thì tôi không có khả năng, còn viết về những chuyện linh tinh thì có thể được, chỉ sợ không có người chịu xem. Viết trên trang nhà, thì chắc khỏi mắc cỡ, mạnh dạn phóng bút.

Hôm nay, viết về một người em, có liên quan đến "chữ nghĩa" trên hành trình thơ thẩn của tôi. Đây chỉ là một cô em kết nghĩa, nhưng rất tận tình về những sai sót của tôi trong quá trình viết thơ, văn. Bởi cô em là một nhà "mô phạm" chính thống về nguyên tắc, thấy có chữ sai, có cái dấu đặt không đúng chỗ thì "chướng mắt không chịu được".

Khi trang web này thành hình, tôi đưa một số bài thơ từ kho "trinh nữ" về các tiểu mục thơ, văn của tôi. Thì hình như ngày nào tôi cũng nhận được lời nhắn của cô em. Chẳng hạn như :
- Sao anh không sửa lỗi văn phạm và chánh tả trong các bài viết của anh? Kèm theo lời nhắn là một bài học căn bản về cách viết đúng cho một câu hay một bài thơ, một đoạn văn... Phải dể ý từng dấu phẩy, dấu chấm... Mồi ngắt câu, mỗi ráp đoạn... phải giữ đúng nguyên tắc hành văn, dù là thơ cách tân, hay ngôn ngữ thời thượng.

Tôi cũng biết cái phạm trù văn chương không thể dùng khái niệm để minh họa, mà là sự xác định cho mình một bút pháp dẫu riêng tư, vẫn nằm trong khuôn khổ chung quyết qua sự thẩm định của người đọc với sự đánh giá khách quan về tính tham thấu về trình độ văn hóa của người viết.

Nét chững chạc và sự thẳng thắn của cô em đã thuyết phục tôi "xoay chuyển" một thói quen đã thành nếp từ khi biết viết những dòng thơ, văn... theo sở thích của mình. Thế là tôi phải bỏ ra nhiều giờ để rà xét lại tất cả những bài đã viết hoặc post lên trang nhà. Sửa những lỗi thường gặp, nhân tiện, đọc lại những gì mình đã viết do những cảm xúc đột biến chuyển thành thơ mà không có bản thảo. Tôi thường viết trực tiếp trên "net", không thông qua "word shop", viết xong là đưa vào "kho", hay gởi vào các topic của tôi trên các trang web bạn.

Trong quá trình chuyển đổi "phong cách riêng", đôi khi tôi cũng bị "shock" vì cô em không chịu buông tha, khi tôi lấy cái phong cách riêng của tôi ra để bào chữa những khuyết điểm của mình. Với cách bào chữa nào, thì cô ấy vẫn nói: anh ngoan cố, và kiêu ngạo không đúng chỗ...

Mà tính tôi, thì nhiều người đã nhận xét là rất cố chấp và kiêu ngạo... Bây giờ sửa chữa có muộn không? Chắc là không, nếu tôi còn muốn tiếp tục viết. Dẫu là chỉ viết cho tôi và những người thân. Nhưng ít ra tôi cũng đã chọn được hướng đến, để không thấy mình đi trên con đường vô định. Tuy rằng tôi chưa đến được điểm phải đến, vẫn vô cùng cám ơn tấm lòng của cô em đã tận tụy vì thú vui của một người anh.

Cao Nguyên



trả lời


Bất Chợt


bất chợt trong đầu chữ vút ra
chớp mắt chưa đầy một satna
chỉ còn âm vọng trong tâm thức
đủ trỗ lên đời một ngó hoa!

cn

@

áp tai vào ngực trái em
nghe tim thủ thỉ chân duyên thật thà
rộn mừng tâm thất nở hoa
lung linh sóng gợn giữa hằng hà đêm

cn

@

em đâu hay lúm đồng tiền
sau vai em lúc nhìn nghiêng rất tình
muốn chạm tay sợ giật mình
đụng đuôi mắt nguýt sẽ thinh bặt lời!
CN

@

em nghe hoa khóc chưa em
tiếng như trăng chạm lá mềm đọng sương
lời nào tả hết vô thường
ý nào diễn đạt tinh tường vô ngôn!
cn

@

thỏng chân vào vực càn khôn
ưng không - sóng cũng xoáy tròn thế thôi
thản nhiên giữa sức hút đời
may tâm còn thắm tiếng cười thế nhân!

Cao Nguyên

@

Sáng hối hả quảy gánh đời ra chợ
trưa về vui qua khoảng nợ trong ngày
mừng thấy bạn lưu dấu tình quán trọ
hồi bút chơi xem đó có vui lòng ...

Mỗi rảnh rổi anh thích đùa với chữ nghĩa, cứ xáo lên, chuyển đổi ý vần là trải chút lòng mình cho bạn ngắm .
Mỗi lần chuyển đổi chữ, điều mình vừa viết có mới hơn . Thêm một game màu mới trên bức tranh đời của chính ta .
Viết để làm gì ư ? Là như thế đó . Trước sau chữ nghĩa vẫn một ân tình . Lo gì em không nhìn biết lòng ta . Nếu em không yêu ta chỉ là em
chưa hòa nhập được vào cái hồn của chữ, cái sắc của nghĩa trong bức tranh đời mình tự vẽ . Có thể là không gian hay thời gian chưa đồng lõa với sự giao cảm . Kiên trì chinh phục cũng là một thái độ sống vì chữ nghĩa .
Chọn chủ đề "trầm khúc" là chủ định của "tri bỉ tri kỷ" . Ngắm và ngẫm giữa người và ta là một giao thoa nối kết của vòng sinh diệt chuyển luân .
Đọc bài Sơn vừa gởi vào "trầm khúc", anh cảm xúc viết bài này:

còn biết bước giữa đời bóng tối
là còn tin le lói cuối đường đi
ra khỏi tháng năm sầu bi trời sáng
tha hồ nhìn dĩ vãng với tương lai

dĩ vãng ngắm cả ân tình cổ mộ
tương lai nhìn hoa trỗ giữa mầm xanh
khi mạch sống trong tâm còn gieo hạt
lo gì không ý bén những lời vui

còn nghe bạn tiếng cười trêu cợt gió
lòng chợt vui chữ nghĩa gõ hồn ta
em ghé đọc nở nụ cười đồng cảm
hạnh phúc về dẫu chỉ một sat-na!

Cứ viết đi bằng chữ nghĩa thật thà ...

Vui nhé Đăng Sơn . Rảnh anh ghé vào nhà em uống trà và nghịch chữ .

http://dactrung.net/dtphorum/m508391-p2.aspx

@

sáng nay sương bám đầy trên cỏ
bầy robin về đậu sân sau
tiếc mắt ta nhìn không thấu rõ
chim đùa vui vô tư với nhau
CN

@


Nhìn Sóng

này Nhỏ, em nhìn trên sóng biển
có thấy vui vì mặt nước long lanh
như thơ anh vất lên trời rơi xuống
trêu tình em như thuở tóc đang xanh

Cao Nguyên

@

chợt

vừa em khúc khích cười dòn
chợt nghe thút thít ghen hờn với thơ
chữ khơi nghĩa rớt tình cờ
nhằm lưng lửng giấc thèm mơ điệu đàng

vừa em dạo bước đài trang
qua rèm thu chạm lá vàng gió trêu
mơ chồm mắt dốc nhìn theo
chợt em hóa bóng tình treo đầu giường

vừa nghe thút thít lời buồn
chợt em khúc khích vui còn thấy nhau .

Cao Nguyên

@

nhanh

chạy nhanh, nắm chặt tay anh
hổng thôi gió cuốn hoa bay quanh vèo
về nhà còn mấy cọng queo
làm sao đủ ấm phòng treo đèn hồng

chạy nhanh em, trước cơn giông
trước mưa, trước cả mùa đông sắp về
mặc thời gian, kệ nhiêu khê
miễn còn hoa thắm còn mê đắm tình ...
CN

@


ta nghe trong ta điều ta vừa nói
ta hỏi lại ta vừa nói điều gì?
ta chẳng hiểu ta vì ta chẳng nhớ
ta bắt tay ta cứ ngỡ là ta!
CN
@

người nào bảo em xấu
là chưa biết soi gương
quên nét đời nhân hậu
sau vết nhăn bụi đường

mặc ai bảo em xấu
anh thương em vẫn thương
trong bao người yêu dấu
đẹp nhất em bình thường

CN

@

dường như
(dường như khai bút đầu năm)

dường như cái nỗi nhớ em
cứ loay hoay miết nên đêm xoãi dài
dường như tuyết thích cù nhây
vây rừng phong trắng nên cây lạnh òm
dường như chữ nghĩa quay tròn
yêu thương hí hửng om sòm giữa mơ
dường như em khoái tình cờ
lẻn vào nỗi nhớ trêu thơ điếng hồn

này thôi . dường ấy đủ mòn
mấy thiêm thiếp dỗ giấc còn chiêm bao!

Cao Nguyên
01.02=2012

@

gót hồng

lơ tơ mơ dạo gót hồng
trên lưng chừng dốc mùa Xuân mượt mà
rượu đời còn vị thiết tha
dại chi không uống cho ngà ngật thơ
CN

@

cầu kỳ

Rượu vào thơ lại cầu kỳ
nếu còn giản dị ai tri kỷ tình
Tự duyên vương khóe mắt nhìn
lắm điều muốn nói, bặt thinh sao đành!

CN

Đóa hồng tím đọng giọt sương
Gợi tình huyền thoại thơ vương lệ tình

@

Trừ khi em là thiên sứ
Đừng hòng mở cửa hồn anh
Trừ khi em là ngọc nữ
Đừng dâng hiến chữ dụ lời
Anh vốn là tên lãng tử
Rong đời như đám mây trôi
Khuấy tình trong trăng phiêu lữ
Phả thơ hóa rượu bồi hồi
Rót đầy môi duyên tình tự
Mời say chấp cuộc luân hồi !

CN
@



trả lời


Bất Chợt


mai mình lên nơi ấy

gặp rồi lại xa nhau
cũng mãi là như vậy
sao còn hẹn hò nhau
mai mình lên nơi ấy

mai mình lên nơi ấy
Thu trở lạnh đầu mùa
nắng đùa cơn gió nhẹ
chân rộn lá vàng khua

chân rộn lá vàng khua
dòng thời gian chảy vội
em mắt biếc đong sầu
đắm lời tình cỏ rối

đắm lời tình cỏ rối
yêu thương rộn vòng tay
nụ hôn chờ đón vội
thoảng một chút hương cay

thoảng một chút hương cay
lời yêu còn mãi đấy
hay thoáng chốc mây bay
để đêm dài giấc nhớ

để đêm dài giấc nhớ
trong quanh quẩn tháng ngày
em ơi sau gặp gỡ
mình lại buồn chia tay !


Bài thơ này tôi viết vào tháng 10 năm ngoái, nhân chuyến đi cùng các anh chị em trong Hội Thơ Tài Tử Hải Ngoại lên thăm cảnh "rừng Thu" Sky Line ở Virginia. Một cảnh sắc tuyệt vời với những chiếc lá giữa mùa Thu nhuộm đủ sắc màu. Một thoáng tình chợt đến, chờ một sự chia xa... cho tôi cái cảm xúc viết bài thơ này.

Điểm đặc biệt trong "thơ thẩn" hôm nay tôi muốn nói đến là ngay chiều hôm nay, tôi nhận được email của anh Hàn Sĩ Nguyên. Anh Nguyên gởi tôi cái link giới thiệu hai bài thơ của tôi (mai mình lên nơi ấy và Huế chờ) do anh ấy phổ nhạc và ca sĩ Đăng Tuấn hát trong trang web HSN and Friends. Trong đó lại có cả mấy dòng thơ "cảm xúc" của anh Sông Cửu:
CẢM XÚC
Ca Khúc “Mai mình lên nơi ấy”

“Mai mình lên nơi ấy”
Tìm một chút hương bay
Tình thơ say ý nhạc
Nhìn bướm vàng bay bay...

*
Cám ơn anh Hàn Sĩ Nguyên,
Cao Nguyên và Đăng Tuấn
Cho đời nghe thi khúc thật hay!

Sông Cửu
28/5/2005

Cao Nguyên cám ơn anh Hàn Sĩ Nguyên, anh Đăng Tuấn và anh Sông Cửu với mối tri tình giao ngộ này:

mai mình lên nơi ấy
nghe lại khúc tình buồn
lời ca ai vực dậy
từng bước nhớ chập chùng

rừng Thu còn mãi đấy
nhạc nâng dậy hồn thơ
cám ơn người tri kỷ
tặng ngẫu khúc tình mơ!

Thân ái,
Cao Nguyên

@

bởi vì vận cứ ngẩn ngơ
mãi ta thơ thẩn bên bờ sông thơ
nhìn xem trăng nước ngờ ngờ
thấy trăm năm chạy vật vờ như mây

đời, tình neo giữa cơn say
tội gì xướng khúc đọa đày tâm thân
đạp nghiêng ly rượu hồng trần
cạn dòng nhật nguyệt ru thân giữa trời

ru cho yên một giấc tôi
thẩn thơ, thơ thẩn, quên đời.. như say!
...................
phóng bút

buồn đời, phóng bút rong chơi
vui tình, xếp bút ủ lời cho thơm
thương ai chữ nghĩa dỗi hờn
yêu thơ chớ phải thương lòng người đâu

giận đời, phóng bút mà đau
yêu người, xếp bút nghe sầu nhói tim
ghét ai, chữ nghĩa nằm im
chờ lời da diết ru mềm vóc thơ.

..................
nhớ, quên

hôm nay, nhớ chuyện hôm qua
hôm qua chẳng biết, mai là hôm nay
tưởng đêm, hoá lại còn ngày
thẩn thờ so nhịp ngắn dài quẩn quanh

bon chen, chì chiết, dỗ dành
toan qua, tính lại miết thành hư không
mập mờ, tuổi chạy vào đông
xuân, thu đuổi riết một vòng phù sinh

nhớ, quên - trọn một kiếp nhìn
quen đêm cho khỏi giật mình hoàng hôn
lắng nghe sâu tận mất còn
hạt đời nào rớt gõ hồn nhớ tôi !

Cao Nguyên

cười một mình

chiều nay, lên phố thấy người
đứng trong cửa sổ, mỉm cười nhìn ta
nét cười như mới hôm qua
bỗng dưng ta lại cười ta, một mình

một mình cười, cười một mình
ô hay! lạ nhỉ, ta cười với ta
ơi người nơi biệt trùng xa
có nghe ta ngắm lòng ta, mỉm cười?

Cao Nguyên


chiều nay anh về qua sông nhớ
cọng rêu xanh ngỡ tóc em bay
vui chút lạ nín ngang nhịp thở
ngẩng nhìn xa, em ở đâu đây?

buồn nhiều quen bồi hồi thoáng chốc
lạc nhau rồi ai khóc dùm ai
ký ức em còn xanh tuổi ngọc
hay bạc phờ giống tóc đời anh?

CN

Sáng nay thơ thẩn vào đây
nghĩ gì viết nấy cho ngày chút vui


nơi thơ, anh nhìn em trong chữ
và yêu em bằng ẩn ngữ của câu!

nhờ môi em mà thơ anh thụ mật
chỉ cần lay sợi tóc cũng hồn say!

đừng nên hỏi gần hay xa
quyết đi thì đến, mấy xa cũng gần

mỗi ngày viết được vài câu
cũng là khá lắm cái đầu đỡ quay!

chữ nghĩa tui, nói nào ngay
sảng mê từ dạo chân mày em nheo!

cn


danh

làm sao được cái danh nho nhỏ
bỏ vào đời cho nó thơm thơm
người sẽ không gọi ta bằng "nó"
vừa gặp ngoài đầu ngõ đã khom!

CN

này Điên, Ngông rót chữ mời
thử xem Ni có say đời tục không
bụi còn bay vướng hạt hồng
đời chưa chấp tịnh nên lòng còn ưu
thì say, phá một phách chiều
thử xem âm rộn ít nhiều thanh mê
mai trên lối ngộ tìm về
lòng nghêu ngao hát ngạo hề khói sương!

CN

thơ thẩn người ơi! thơ thẩn đời
nơi này đạo, tục kết bè chơi
bù khú câu lời, khơi chữ nghĩa
dẹp chút danh hời giữa cái "Tôi"

may thì rủ được vài ba đứa
rủi chỉ mình ên, ên cũng chơi
chơi trong cái thú thơ nhen lửa
đốt lũ sâu đời mửa mật tươi!

Ngông Nghê

hôm qua có một bà "sơ"
hỏi tui có phải thư này của ông
cầm thư tui muốn khóc ròng
bởi vì địa chỉ ghi nhầm ngộ chưa

thay vì gởi đến: nhà thơ
người gởi ghi lộn "nhà thờ" mới nguy
hay là người nghĩ thơ tui
cũng cần xưng tội ở nơi nhà thờ?!

Nghê Ngông

phỏng vấn

xin cho tôi gặp ông Ngông
chào anh nhà báo tôi là Nghê đây
người tôi phỏng vấn hôm nay
là Ngông chớ chẳng phải Nghê, thưa người
Ngông , Nghê cũng chỉ thằng tôi

thơ ông viết thẳng lên trời
chớ viết dưới đất, gặp người mắng cho
lúc nào ông ký tên Ngông
khi nhìn đời thấy nó không có gì
lúc nào ông ký tên Nghê
khi đời không thấy có gì đáng Ngông

cám ơn hai ông Ngông, Nghê
một ông thôi chứ làm gì có hai!
báo cần ông gởi thêm bài
viết Nghê hay viết dài dài theo Ngông?
cứ tùy theo hứng của ông
cám ơn nhà báo phải lòng thằng tôi!

Ngông Nghê


Mỗi khi thấy lòng ta chùng xuống
Vung tay ra vất chữ lên trời
Đời lại thấy thảnh thơi đôi chút
Ta ngắm Ta hạnh phút tuyệt vời!

Cao Nguyên

ngẫu hình

nếu ta là Thợ của Thơ
mỗi ngày tạo một bất ngờ trêu em

nếu ta Thở tựa hồn Thơ
mỗi đêm phả ấm quanh gờ môi duyên

nếu ta Thờ trái tim Thơ
ắt lời suốt kiếp ngu ngơ ý tình

Thợ Thở Thơ - Thờ ngẫu hình
trầm hương chữ nghĩa mơ trinh khiết đời!

Cao Nguyên


chiều buông
biển vắng
vắng mênh mông
nước xanh
xanh biếc
sóng lăn trầm
mây bay
bay với chim
về núi
trăng cũng vừa nghiêng
theo dáng em

cn



trả lời


Bất Chợt


Hồi sáng "thủ thỉ thì thầm"
Chiều gom vào chỗ thì thầm "thẩn thơ"
buồn vui ý nẩy bất ngờ
gõ nhanh nhanh chữ Văn, Thơ cũng tùy...
:)
Đêm qua có một điều khác lạ trong anh (cầu trời mỗi ngày có một khác lạ dễ thương),trong một sat-na ý chạy qua:
Giọt mưa, giọt nhớ khua giọt nghĩ
Thầm thì thủ thỉ giọt lưng đêm!
Không ngủ được thì lên net dạo một vòng. Lại bắt gặp cái hình Biển Vắng vói chữ "thủ thỉ thầm thì" ghi trên cát. Nó ứng với bài thơ "tình khúc giao mùa" vừa viết hồm qua. Thế là rinn về bỏ vào trang nhà.
Post xong cái hình với mấy câu thơ của khúc dạo đầu bài "tình khúc giao mùa", nhìn mấy chữ "thủ thỉ thầm thì" chợt mắc cười (đúng là cười một mình). Thủ thỉ thầm thì với ai chứ? Thì nói với mình. Như vừa viết mấy câu cảm xúc về ý lời của một bạn đã viết, khi đọc lại bài "niềm tin thắp lửa":

Niềm tin thắp lửa

Mỗi sat-na, nhìn góc đời mỗi khác
mỗi cuộc tìm, mỗi khao khát lớn hơn
chắc bởi lòng ta chưa hề ráo hoảnh
những quán niệm tình, cả trước và sau

như em, vẫn mãi là khởi đầu câu chuyện
khi anh nhìn đối diện chính anh
tự hỏi, điều anh chờ đợi
sự xác quyết từ em
về con tim có còn khoảng trống
để chứa niềm khát vọng hóa thân
thành đóa hồng tâm thức
từng cánh xôn xao
khi hương tỏa rực

cứ đặt môi ướm giữa thinh không
sẽ biết đắm say bao giờ cũng vội
mà thời gian chen lấn quá nhanh
vượt trước anh và em
cả triệu triệu cái sat-na
buồn chóng mặt

tìm chút khỏa khuây
điền vào chỗ trống
thế là nhớ, dễ như hơi thở
luồn lách tự nhiên giữa lòng mình
như em vẫn, trong cái nhìn của anh
vào quá khứ
rất tự nhiên, cất giữ giữa tình
những tẳn mẳn thương yêu
của thời mới biết

ở đó, mắt em luôn rực sáng
với tin yêu vừa thắp lửa
ở đó, môi em là huyền thoại
của nụ hôn cổ tích trong mơ
ở đó, anh bắt đầu làm thơ
ca ngợi
tiếng cười em giữa những tiếng chim
trong tầng trời ngọc bích

tất cả ở đó
còn nguyên ở đây
hôm nay và ngày mai
cho dẫu đó là ngày, em hóa bụi
anh vẫn là sợi khói giữa hồn em
hãy tin nhé
hỡi niềm tin thắp lửa
và hãy yêu
như lửa đã trong thơ!

(... cho Niềm tin thắp lửa của huynh Cao Nguyên)


Ngọn lửa ấy bắt đầu được thắp lên từ những lời thơ, từ mắt môi em và nụ hôn cổ tích.

Ngọn lửa ấy thắp lên từ mỗi sát na, ước vọng tình yêu cùng khát vọng sống hóa thân thành đóa hồng tâm thức.

Thế rồi sức nóng lan tỏa dần, hừng hực lên với những đam mê, trăn trở... Là nỗi nhớ dễ dàng như hơi thở khi hân hoan nô nức, lúc đau buồn tưởng chừng tuyệt vọng.

Ngọn lửa ấy được thắp lên bằng niềm tin của anh, của em hợp thành ngọn lửa tình yêu bừng cháy trong tâm hồn của những con người yêu thơ.

July.26.2007
YC

hãy viết như thơ
lăn trầm con chữ
hãy nói như thơ
thì thầm ngôn ngữ
vẫn lửa trong tim
cả khi mình im lặng nhìn nhau
vẫn lửa trong tim...

không thế sao em
nghe lòng xúc động
khi con chữ trở mình
dẫu chỉ là tâm thức...
không thế sao anh viết được
từ ngẫu nhiên
vệt sáng
cảm xúc em
chạy qua những dòng thơ anh
đang ngon giấc
trong thầm thì của lời tim
hóa lửa...

cám ơn YC đã cho Huynh nỗi xúc động
lặng yên giữa lăn trầm của chữ
giữa thì thầm của ngôn ngữ
lửa tim


thế nhé em, viết để dành
biết đâu mai chẳng trở thành chúc thư!

*
Lại tiếp tục viết, viết để dành
cả những lời thủ thỉ thì thầm...

cn

Này em,
Trong không gian ba chiều: Thiên, Địa, Nhân. Lắm lúc anh ngồi một mình nhìn qua ba chiều cũng choáng ngợp với những di chuyển từ ngoại cảnh không mấy ôn nhu thẩm nhập vào tâm mình những xoáy động bâng khuâng. Và thế là anh lại thì thầm với chính mình, giống như lá thì thầm với gió trong mỗi chuyển mùa. Biết xanh, biết vàng va biết rơi... theo qui luật. Có thế mới thoát qua những trăn trở, dịu êm những giấc ngủ.



trả lời


Bất Chợt


Vô Đề

nếu không tin cuộc luân hồi
ta đâu đối bóng ngẫm lời chính ta
nếu đời không nhiễm ta bà
ta đâu thao thức nhủ ta soi lòng?

vóc trần quán niệm hư không
bận chi mê chấp cái vòng nghiệt sinh
gom tơ muôn đoạn nối tình
cười vui thỏa bước đăng trình về sau!

CN


Lên đỉnh trời thơ hú cái chơi
Thử nghe tâm vọng mấy truông đời
Rõ xa sâu hút vô cùng tận
Vi âm vô lượng sóng ngân hồi!

caonguyen

Tim Thơ

Này em, con tim thơ ngoan
thương nhiều cho tròn ngày nhớ
yêu nồng cho vỡ đêm sâu

Này tim, tình như dòng thơ
chữ lời bất ngờ giao phối
đam mê bối rối điệu vần

Này tình, thơ như giòng sông
chảy qua cánh đồng hoang hóa
gọi mời sỏi đá đơm bông

Này em, con tim thơ ngoan
đã vì ý tình mà tới
đừng nghe thời gian dỗi hờn!

Cao Nguyên


mỗi xót, mỗi đau như mắt xích
mỗi câu, mỗi chữ nối với nhau
ghim chật cứng trên bao tờ lịch
con tim quằn phế tích trước sau!

***

người hỏi ta theo đạo chi
thường hằng ta vẫn trụ trì chính tâm
người hỏi ta tuổi bao lăm
thưa ta lú lẫn đặc câm tháng ngày

***
CN

ngồi nhìn những đom đóm bay
mà mơ thắp sáng cho đầy lòng đêm
để mình ngắm tận vô biên
long lanh ánh mắt từ thiên thể tình!

Cao Nguyên

vì em có nét rất riêng
nên chi khó lẫn vào huyên náo đời
tìm em, ới một lời thôi
là nghe âm vọng tiếng cười dễ thương!

CN


Trong mỗi hạt nắng, mỗi hạt mưa
anh nhận ra con chữ từ tim em
phóng lên trời
và phản hồi về đất
chạm tình anh nở biết bao hoa
giữa lòng mình

Trong từng tia sáng, từng âm vọng
anh nhận ra nụ cười từ môi em
gởi xuyên qua gió
mở cửa hồn anh
phát tỏa long lanh
những vì sao trong mắt
từ thuở bên nhau
bắt gặp tầm nhìn!

Cao Nguyên

đời đắng nên em đừng uống cay
lỡ buồn chột dạ biết ai hay
thương em, thơ ngọt anh hâm nóng
uống thử xem vừa cuộc sống không

nếu vẫn chưa vừa thêm chút mộng
lẩm nhẩm lòng vui cũng trọn ngày
đời gói ta trong ngàn cánh mỏng
say được bao nhiêu thì cứ say!

chàng Cao

Ai bảo em gọi hôm nay là Thứ Bảy
Sao không là Thứ Sáu của hôm qua
Như ngày mai đừng gọi là Chúa Nhật
Cho ý đời thơm phức giữa lòng ta!

CN

Lãng mạn chút cho quên đời tĩnh mịch
chấp cánh thơ bay vút khỏi thăng trầm
cái thân nặng để dành mai bón đất
hồn theo tình ru đẹp giấc vô ưu!

CN



Lối Xuân

Đang buồn muốn kiếm bờ vai tựa
Vừa lúc em kề khoe phiến lưng
Yếm lỡ vai trần thơ hóa mộng
Hóa bướm vờn hoa trên lối Xuân

CN

Tưởng là người khép chữ rồi
đâu hay tình vẫn mở lời dụ thơ
ta còn một chút xíu mơ
quẳng vào tim nhé cho ngơ ngẩn đời!

CN

Đã như thơ gõ cửa Thiền
Sao không độ lượng hóa duyên chữ Tùy
CN

chữ nghĩa anh, nói nào ngay
sảng mê từ dạo chân mày em nheo!

CN

có phải em là thiên sứ
đến từ huyền sử tình yêu
mang theo những vòng hoa ngữ
tặng người lãng tử trần gian?

đã như em là thiên sứ
hãy nghe lãng tử một điều
thánh thư chỉ là huyễn ngữ
tâm mình mới thật thương yêu!

Chàng Cao



trả lời


Bất Chợt


Chào nhà thơ Phạm Thiên Thư
Cho tôi gởi ké nụ cười ... Chú Thương:
Chàng mơ, mình đã lạc đường
Tìm hoài chẳng gặp người thương giống Kiều
Ngó quanh, trời đã ngót chiều
Thôi đành uống mộng say tiêu lạc hồn .

( Với Phạm Thiên Thư trên fb - 3/25/1013



trả lời


Bất Chợt




Mừng chừ anh vẫn dạo đàn .
Cho vơi thống khổ trên ngàn lối mơ .
Duyên còn thắm sắc màu cờ .
Rưng hồn Tổ Quốc trên bờ hoàng hôn !

Cao Nguyên
FB April 3,2013



trả lời


Bất Chợt


hãy như một dòng sông ra biển
sóng tung tăng trên lóng cặn phù sa ...
11/20/13 - TA



trả lời


Bất Chợt


mới nắng lên chút đã nheo
chắc tại vì gió ghen theo điệu cười
Cali ấm hẳn chưa người
đủ cho thơ khoái vất lời lên mây

(fbMHT 52613)

đi nhiều dẫu đã ngất ngư
nghe thiền sư giảng, chưa nư cơn thèm

(fbDL 22314)



trả lời


Bất Chợt




giọt nào là nước mắt em
giọt nào mưa đọng trên thềm hoa xanh
mơ hồ giữa những long lanh
giọt thương giọt nhớ rót quanh ngõ đời



trả lời


Bất Chợt


Ý Tưởng

Hãy đem lửa bỏ vào thơ văn . Nếu thơ văn không có lửa, thì bỏ thơ văn vào lửa . Đó là một trong những khởi niệm của người làm văn hóa tỉnh thức theo dòng thời cuộc, với thái độ tích cực của người cầm bút .

7/10/14



trả lời


Bất Chợt


Tự Truyện

Cuối năm kể chuyện của mình
Với những tờ lich đang chùng chình rơi




Thời Sự

Mỗi xót, mỗi đau như mắt xích
mỗi câu, mỗi chữ nối vào nhau
ghim chật cứng trên bao tờ lịch
con tim quằn phế tích trước sau !

@

Thân Thế

Người hỏi ta theo đạo chi
thường hằng ta vẫn trụ trì chính tâm
Người hỏi ta tuổi bao lăm
thưa ta lú lẫn đặc câm tháng ngày !

@

Ước Mong

ngồi nhìn những đom đóm bay
mà mơ thắp sáng cho đầy lòng đêm
để mình ngắm tận vô biên
long lanh ánh mắt từ thiên thể tình !

@

Hành Trình

Đi cho hết cuộc hành trình
trên con đường vẽ từ bình mình xưa
mang theo đủ chẳng thiếu thừa
ân tình hệ lụy đã vừa cưu mang !

Cao Nguyên
Lữ Quán cuối năm 2014



trả lời


Bất Chợt


Tâm Từ

Ơn em một đóa tâm từ
Đời vui ngước mặt nụ cười thoát nhiên

(fb DL)

@

Vẽ Vời

Chữ đi theo Cọ thơm mùi giấy
Sắc màu xưa còn mấy điệu tình
Gọi thời gian lung lình dáng ngọc
Mượt mà em và chú chim xinh

(fb Cao Nguyen)



trả lời


Bất Chợt


Tình Thương Yêu

Tình thương yêu vượt thời gian
vượt biên giới, vượt sắc màu thế nhân
nhìn hình biết độ từ tâm
nghiệm cho rõ lẽ thâm trầm tư duy!

Cao Nguyên



trả lời


Bất Chợt


Mỹ Phượng
đúng mùa Phượng nở bên trời Mỹ
Áo Tím em về khoe dáng xinh
là lúc thơ anh lời tuyệt kỷ
ươm điệu vần ngoan trên môi thơm.

Cảm Ơn Đời
Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy *
Ta vẫn còn nghe hào khí Việt Nam!

Trần Huỳnh Duy Thức

Anh phải sống bởi vì anh cần thiết
Cùng nhân dân tiếp tục cuộc đấu tranh
Sự hy sinh mới tuyệt vời cao đẹp
Vì tương lai của dân tộc Việt Nam!



trả lời


lên trên