1, 2  >                 Nguồn Thơ                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Gom Thơ


chuyện với đầu gối

tay ôm đầu gối tỏ lời
thủ tha thủ thỉ chuyện đời ngược xuôi
ngược lên mộng húc mây trời
xuôi xuống thực chạm mạch đời phù sinh

nắng mưa đầu gối trở mình
nhìn chân phiêu lãng nhục vinh thấy mòn
hỏi ta có tiếc gì không
Ồ không, chỉ thoáng giật mình thế thôi

thương chân mười ngón nhỏ nhoi
gần xa va vấp tuổi đời rõ đau
vậy mà chưa chán chường nhau
theo ta quá nửa địa cầu buồn vui

mỗi khi đầu gối biết cười
lòng ta thanh thản mộng rời chân mây
gọi em mách cuộc vui này
tay ôm đầu gối chuyện ngây ngất đời!

Cao Nguyên

@

tri tình

Trăng về ngồi tựa tâm Sông
nghe tình thơ hát lời hồng ca dao
miếng cau nằm giữa lá trầu
lấy đôi sợi tóc bạc màu buộc ngang

quà mừng duyên nợ tào khang
rượu hồng rót chén Phượng Loan giao cầu
bút nâng lục bát cung hầu
tứ thơ hưng phấn gieo câu tri tình .

Cao Nguyên

@

tuổi yêu thương

hôm về quê nội thăm đồng cỏ
đứng giữa hồn nhiên ngắm tuổi mình

tuổi lúa trên vai, chân chạm gió
đầu đội sương, mắt ngó bình minh

tuổi của tình, rong chơi tháng Hạ
tựa vai nhau, gạ chút hương quen

tuổi trao thơ, ngập ngừng quá lạ
quên bài thi, mà nhớ tên em

tuổi ước mơ, làm người Phù Đổng
vươn đôi vai, chấn động mười phương

tuổi đạp đá, ươm lời hy vọng
vung tay gieo hạt giống yêu thương

Ôi thương quá, tuổi ơi là tuổi
vội vàng bay tóc cuối mùa hương!

Cao Nguyên

@

Chuồn Chuồn

chuồn chuồn bay thấp trời mưa
bay cao trời nắng, bay vừa trời êm (*)
thương em đôi cánh mỏng mềm
vượt bay qua khắp nẻo miền nhớ ơi

ấu thơ em, một khoảng trời
xanh màu ngọc bích như lời mẹ ru
ngủ ngoan trong mộng hiền từ
môi thơm cười giữa lòng người, tim ta

rồi xa, chuồn chuồn bay xa
lạc lời ru mẹ, xa nhà quê cha
xa đồng cỏ, xa lũy tre
xa cành phượng thắm, xa ve gọi hè

chuồn chuồn ơi! mi có nghe
mai ta về nhé, nhớ quê lắm rồi
thì về đi, dấu yêu ơi
nghe rung cánh mỏng trong trời Huế xưa!

Cao Nguyên

@

Dạo Cõi Thinh Không

vào cõi thinh không dạo phố chơi
khoan thai lửng thửng đường mây trời
lòng nhiên nhiên ngắm người qua lại
thấp thoáng hành trang cát bụi đời

chợt hỏi sao người chẳng vất đi
mang chi cho nặng trí tâm tri
đã chơi, chơi tới cùng trăng mộng
danh vọng phù vân nghĩa lý gì

Xuân Hạ Thu Đông gió chuyển mùa
bất quá như là vạt áo khua
khi đi lên dốc đời căng gió
bụi thốc vào ta hạt nắng mưa

tình đi, tình đến - ý vô bờ
đời qua, đời lại - nghĩa vu vơ
còn ta và bạn thinh không - ngắm
từng bước về đi chung lối - thơ

đuổi bắt vờn nhau lối ấy, tình
thinh không, thinh cả mộng bình sinh
giữa tâm phong nguyệt, câu và chữ
ý lóe ngời lên chuyện chúng mình

chuyện thuở xa xưa, đùa tuổi mộng
chuyện của hôm nay sóng đẩy đưa
chuyện của ngày mai, hình bắt bóng
bóng ngã, hình nâng - thế cũng vừa!

Cao Nguyên

@

bạn hiền

hôm nay bạn cũ về thăm
rót thơm một chén trà xanh đãi người
bạn cười, môi nở hồng tươi
mừng nhau còn thấy giữa đời chút tâm

nhẩn nha đếm hạt thời gian
buồn vui nhuận sắc đỏ vàng tím xanh
cảm lòng, thơ phối ngữ thanh
cài trên tóc bạc mấy cành hoa mơ

mở duyên hầu tiếp cuộc cờ
rõ nhau lui tới bến bờ hợp ly
phủi tay sạch chuyện hoài nghi
nhã tình giữa sóng từ bi đạo trà

quá quan một khúc sơn hà
ơn đời, còn giữa lòng ta bạn hiền.

Cao Nguyên

@

điện thoại chúc Tết


A lô! A lô!
Con đây, gọi Mẹ
Tết có gì vui
Mẹ kể Con nghe?

Xuân nơi Con - xứ người quạnh quẽ
nhắc Tết về, Con lại nhớ Quê
đây cũng có Rượu, Trà, Bánh, Mứt...
nhưng ngon thơm không giống ở quê mình!

Con kính chúc Mẹ, Cha vui khoẻ
đốt nén hương cúng bái Ông Bà
nói thêm nữa chắc Con sẽ khóc
Quê Hương ơi! Xa quá là xa!

*

A lô! A lô!
đây Mẹ gọi Con
Sài Gòn bây giờ
sáng ngày Mồng Một
Cha, Mẹ về thăm
Nội, Ngoại... bà con

Xuân, Tết đến cũng vui, mà nhớ
Con, Cháu xa. Mỗi đứa một nơi
bao nhiêu năm mình chưa gặp gỡ
thăm hỏi nhau. Điện thoại đường dài

Cha Mẹ chúc: Cháu, Con mạnh giỏi
rảnh gọi về thăm hỏi Mẹ, Cha
xa cách mấy cũng chung một cội
Nước Việt Nam - xứ sở quê nhà!

Cao Nguyên

@

hương vị phù vân

Người nâng ly rượu Đường Thi
mời tình phối ý Tử Kỳ - Bá Nha
Ta nâng lục bát quan hà
mời đời say mộng Kinh Kha quá Tần

lâng lâng hương vị phù vân
soi trăng Dịch Thủy trong ngần vó câu
sáo vi vu khúc công hầu
tịch dương cung oán hạc sầu chiêu âm!

Cao Nguyên

@

khai bút

(Gởi anh Trần Kiêm Đoàn, nhân đọc bài
"khai bút đầu năm Tây"

đang trên đường quan ngoại
nghe én gọi Xuân về
thấy tuổi mình chợt mới
nở trên cành đào quê

bèn theo người tu bụi (*)
mang hồn chữ hồi hương
trên lộ trình nắng mới
thơ khai bút chào Xuân

chào ba miền đất nước
mong sau trước mạch liền
chào trường sơn hải đảo
cầu vẹn toàn biên cương

chào ruộng đồng quê Nội
mong lúa mới đầy sân
chào thôn làng quê Ngoại
cầu tình thắm xa gần

chào cô bác anh em
mong bình yên khắp lối
chào bè bạn láng giềng
cầu một ngày vui hội

cám ơn lòng tu bụi
dẫn lối thơ về quê
đứng trước thềm năm mới
cầu mong tình sơn khê!


Cao Nguyên
08 Jan 2008



trả lời


Gom Thơ


cám ơn em nhé

cám ơn em nhé, con chim nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi bầu trời
ngày mai liệu còn bao cơn gió
đủ sức rung giật vỡ cánh bay?

cám ơn em nhé, người bạn nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi về đời
còn bao lâu nữa thôi thù hận
loài người vui yên ả một thời?

cám ơn em nhé, dòng sông nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi về nguồn
khi rừng núi cỏ cây cháy đỏ
nước có về kịp lúa vụ Đông?

cám ơn em nhé, con tim nhỏ
tin cậy tôi mà hỏi yêu thương
giữa trăm mối ân tình tan vỡ
phải vì người chối bỏ lòng tin?

trả lời em nhé, con tim nhỏ
đất còn chịu tang, trời chưa tịnh yên
khi thù hận vẫn còn đây, đó
lửa đỏ rừng, nguồn nước vẫn khô!

Cao Nguyên


Sài Gòn, Em và chiếc áo dài

Sài gòn, Em và chiếc áo dài
dựng trước anh chân dung mùa Hạ cũ
có nắng chen mưa đùa ngọn tóc bay
xua cánh phượng rơi đầy trong sóng mắt

Sài Gòn, Anh của một thời xa lắc
bon bon vui thoan thoắt bánh xe quay
theo nón em che nghiêng bờ ngực dậy
mơ môi hồng, tuổi ngọc, rượu tình say

Sài Gòn Yêu, suốt những chiều biết đợi
đếm lá me bay về cuối giảng đường
mắt đau đáu nhìn cổng trường mở vội
dáng gầy em cợt vói gọi yêu thương

Sài Gòn Xưa, lụa vàng ươm vóc ngọc
mịn hồng da, đuôi tóc ủ vai trần
hăm hở bước nghêu ngao mùa guốc mộc
ngắm thơ tình trên đọt giấy hoa tiên

Sài Gòn Nhớ, của riêng mình hai đứa
khung trời thương hẹn hứa gởi mây chiều
nhiều biết mấy bao nhiêu điều chưa nói
thời gian đi, quyện rối những đường tơ

Sài Gòn đam mê với Thơ và Nhạc
trên hành trình khao khát những dòng sông
sức quyến rủ những con đường,góc phố
chảy dọc đời tóc bạc hóa mây xanh

Sài Gòn ơi! thương quá tiếng Em, Anh
biết dỗ ngọt suốt bốn mùa hoa, trái
áo dài Mẹ, em vẫn còn giữ mãi
từng đường thêu dấu ái vẫn còn xinh.

Cao Nguyên


chiều trên cao nguyên

chiều trên cao nguyên
gió reo lời hát
ngỡ tiếng bạn về
từ cõi trăm năm
bạn từng một thời
trong đêm nước mắt
mời rượu tiễn người
vào đất lạnh căm!

chiều trên cao nguyên
sương mù rớt vội
quyện phấn thông vàng
khỏa dấu chân quen
lòng ta đi qua
từng con dốc sỏi
trên đường về làng
nỗi nhớ gọi vang!

chiều trên cao nguyên
giăng hàng phố mới
đêm ta về đâu
tìm lối trăng xưa
lối chờ, lối đợi
hoa lá giao mùa
chừ xa vời vợi
gót hồng đón đưa!

Cao Nguyên


ngạo từ

bỗng dưng thèm viết lạ kỳ
mà sao lời ý chẳng vì nể anh
tình vờn giữa cuộc mong manh
nên chi con chữ tròng trành ầu ơ!

phải chi trăm nỗi ước mơ
có điều rõ thực trước giờ huyễn hư
trải thơ xóa hết ngạo từ
chỉ còn hàm xúc điệu cười chính tâm

dâng đời niệm khúc hương trầm
ngát bia cổ mộ thơm tầng địa khai
chỉ tình liên khúc Liêu Trai
nên truông huyệt lạnh di hài mộng du

ngẫm thơ lòng ngẩn ngơ cười
dưng không mê hoặc trò chơi Địa Đàng
ngông nghê đem mộng thếp vàng
ý hình ráo mạch còn trang trí lời

đêm nay buồn quá đi thôi
bỗng dưng thèm viết để rồi biết đau
bởi mai còn biết tìm đâu
lời thơ vô lụy ru hầu giấc em!


Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Tình Khúc Buồn

anh và em, hai nơi xa lắc
làm sao vui tay bắt, mặt mừng
nên mỗi tối anh nghe em hát
tình khúc buồn, nỗi nhớ bâng khuâng

để thấy lại những ngày có thật
tiếng cười đùa trong mắt trêu nhau
em như sóng, anh làm sao bắt
anh như mây, biết thật nơi đâu

vậy mà nhớ và thương, thật lạ
Đông rồi Xuân, chừ Hạ đang qua
lá chớm vàng, mùa Thu sắp tới
anh về trên điểm đợi mù sương

ở đó lung linh chiều nắng vỡ
đường dốc nghiêng, gió vỗ lá bay
nụ hôn vội chườm vai ướm lạnh
má chợt hồng, mắt rướm sương cay

"khi em hát" và "em vẫn hát"
hai bài thơ viết tặng riêng em
lá theo gió, thu vàng tuyệt đẹp
nhưng rất buồn, tình khúc ru đêm!

Cao Nguyên


Rứa Đó

thơ về với chữ nghĩa xanh
hổng thôi em nói lời anh đã già
the so call - cái gọi là
tầm xuân quá độ còn da diết tình

thơ về vẫn ý lời xinh
hổng thôi em giận không nhìn dáng thơ
mắc công anh luống cuộc chờ
bờ môi thuở nọ còn mơ ửng hồng

thơ về hâm nóng điệu vần
hổng thôi em ngỡ ngữ âm cuối mùa
phí lời em gọi đón đưa
chỉ hình bóng thoáng gió đùa qua song

thơ về chung nỗi đèo bồng
hổng thôi em nặng riêng lòng nhớ thương
tha hồ bóng gió ghen tương
ghét nhau rứa đó còn vương ý tình!

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Mưa Thu

em thấy anh buồn như thế nào
trong một chiều thu gió lao xao
tên em chạy trên đường mưa rớt
anh đuổi theo mắt vượt qua nhau
sao không vấp cho lòng ngừng lại
khỏi phải nhìn thấy bóng tình đau
cho thương nhớ mãi còn tồn tại
trong lời tình viết gởi cho nhau

*
em biết anh làm sao mà vui
nhìn đêm về theo lá vàng rơi
em thì xa ngoài tầm tay vói
bờ môi tình - vọng khúc chơi vơi
sao yêu chi giữa mùa thu tới
mưa hắt buồn vào trong đêm sâu
bình minh lên vắng lời chim gọi
mình biết tìm lời vui nơi đâu

*
con tim anh chừng như giá buốt
khi em còn theo mưa thu đi
những tia nắng còn hong chân bước
đừng gởi tình lời thơ chia ly !

Cao Nguyên


Nốt Trầm
(Mến gởi ca sĩ Anh Chi - Paris)

Nốt Trầm chuyển mạch thương yêu
với tình nhân thế trong chiều vào Thu
Paris chưa chớm sương mù
nhưng bâng khuâng chạm lòng người thẩm âm

Khởi lên từ những Nốt Trầm
giọng ca hòa quyện cung đàn luyến lưu
dư âm loang tỏa sóng triều
dội vào tâm tưởng thương yêu Nốt Trầm !

Cao Nguyên
Đông Bắc Mỹ - Sept 29, 2014



trả lời


Gom Thơ



Thời Gian

Thời gian còn đủ không em
Để mình nhớ lại mông mênh tình người
Thực, không thực - chuyện đầy vơi
Cưu mang cho lắm, rốt đời ảo hư

Thời gian còn đủ không ư
Sẽ như sắp hết, đã từ nguyên khai
Thực, không thực - chuyện nay mai
Rảnh đâu ngồi đếm tóc bay cợt mùa

Thời gian còn đủ - thiếu, thừa
Cũng cười cho thỏa cái vừa ngắm, ưng
Rồi mai, bước chạm vô cùng
Còn nghe lời ấm dưới tầng đất rêu

Thời gian còn đủ - ít, nhiều
Cùng đi em nhé, vào điều đã như
Buộc tơ mà chặc khư khư
Cái vòng duyên định, vạch từ cõi không!

Cao Nguyên


trăm năm còn phía trước

hãy cứ nghĩ, trăm năm còn phía trước
cho buồn phiền không vướng bước chân ta
những xót xa cũng chỉ là cỏ mục
sẽ lụi tàn theo năm tháng đi qua

đời đã thôi gọi tuổi mình hao hức
anh và em, tự đánh thức ngày vui
như lũ ong đang giữa mùa lấy mật
đã biết đùa trên hương sắc hồng tươi

*
đã yên chí trăm năm còn phía trước
vội vàng chi đếm mất được chiều nay
thôi trăn trở để lòng đừng thổn thức
khi dấu yêu vừa vuột khỏi vòng tay

đêm mưa qua mà ngày chưa kịp nắng
tại mây thôi, đâu phải vắng mặt trời
chỉ hôm nay, rồi mai đời sẽ khác
chút hồng thôi, cũng đủ nhếch môi cười

*
vui nhé em, trăm năm còn phía trước
nhẹ lòng đi theo nhịp bước chân thơ
trân trọng giữ chân tình ta có được
cho yêu thương rất thực giữa đời mơ

thoảng cơn gió, đóa hoa tàn bất chợt
sao ta không chia sớt những buồn vui
mai kia dẫu biên đời thân đã vượt
hồn còn nương theo gió để ru người !

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Chim Sầu Trốn Tuyết

Yên chí nhé - con chim sầu trốn tuyết
anh sẽ tìm hoa nắng sưởi hương em
đừng dẫm trên những nhánh vỡ sông đêm
dòng băng lạnh cuốn em vào giấc lạ

Ủ cho ấm lời tình nơi bến Hạ
quên đi mùa nghiệt ngã chảy qua mê
trăng mãi xanh trên sóng lá Đi - Về
sương Thu vỡ môi còn reo lấp lánh

Thương nhớ lỡ làm sao mình trốn tránh
nặng lòng hoài gồng gánh hạt tương tư
gió Đông lay chân tóc chẻ nụ cười
đêm lặng lẽ dấu buồn sâu mắt biếc

Thương em quá - Con chim sầu trốn tuyết
còn mang theo tha thiết những lời yêu
hăm hở anh gọi nắng cuối chân chiều
hong tổ ấm đón em về trước hẹn !

Cao Nguyên

Thu Phân

Mưa vờn trên chiếc lá rơi
Vỗ vào mặt kiếng vết ngời buồn rưng
Lòng nghe quá khứ chập chờn
Có gì như những ghen hờn đan xen

Không gian le lói nắng chen
Giữa mưa và gió dọc triền chiều nghiêng
Thời gian như sững lặng yên
Mặc ta đối bóng giữa thiêm thiếp đời

Lá trìu trĩu giọt mưa rơi
Quặn trong ký ức khoảng trời nắng hong
Hoa khai mãn rộ nụ hồng
Rừng phây phẩy lá xanh ròng quan san

Dư âm vọng lại cung đàn
Từ nơi phố núi bạt ngàn thông reo
Thời ta ngày tháng cheo leo
Trên đầu tiếng nổ vỡ theo tuổi tràn!

Cao Nguyên

Lục Bình Tím

Thuở xưa Em, nhánh lục bình êm ả
bày đặt buồn, trổ hoa tím trêu ngươi
nguýt một cái, biến anh thành kẻ lạ
mãi miết đi, xa vắng đã một thời!

Sóng năm tháng, chảy bồi hồi vật vã
miết bờ đau, hoa tím đã xa nguồn
nén hương nhớ, tìm môi qua kẽ lá
nụ hôn xưa, chừ đã lịm trong hồn!

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Đâu Cần Thiết

những bài thơ anh viết cho riêng em
đâu cần thiết phải ghi là "thương tặng"
vì em từng đi dọc suốt thơ anh
đọc và hiểu cả những lời ngọt đắng

anh rất sợ một khoảng đời yên lặng
nghe hư vô xa vắng chạm vào nhau
để nỗi nhớ và cả lòng lo lắng
rạch giữa tình những vết cắt thật sâu!

Cao Nguyên

@

Đợi Nửa Bài Thơ

vào mơ nhằm lúc nhớ em
thu đem lá trải bên hiên vàng chờ
nhìn em bằng ánh mắt thơ
nên chi rất mọng trên bờ môi xinh

gọi em bằng tiếng của tình
làm tim em phải giật mình trong anh
mơ xua nhớ chạy mùa quanh
quành đông qua ngõ xuân đành lạc nhau

đợi hè nhón tiếng ve sầu
chuốt hồng cánh phượng gợi màu trăng xưa
yêu nhiều nhớ biết sao vừa
đành thôi lỡ giấc ngủ đùa mơ qua

dường như còn nửa bài ca
em không chịu hát bữa xa đỉnh chờ
chỉ vì đợi nửa bài thơ
anh chưa kịp viết trên bờ môi em !

Cao Nguyên

@

Rừng Gió Chiều Mưa

chiều nay mưa rót vào Rừng Gió
những giọt thu vàng khoe nắng ươm
mặc sương gió che đêm trăng lỡ
lá vần xôn xao rộn bước dòn ...
*
lòng chạnh nhớ Sài Gòn nắng vỗ
khói nhựa đường hun nóng sân ga
bước xuôi ngược theo triền thương nhớ
đếm bao lần những chuyến tàu qua
mỗi chuyến tàu nghe từng nhịp thở
nhớ bữa đi, hẹn bữa quay về
còi tàu giục, lòng nghe hăm hở
hẹn bao năm, đời ngỡ hôn mê ...
*
chiều nay mưa lại về Rừng Gió
giọt, giọt buồn gõ vọng tim nhau
xa mất hút lời vui thuở nọ
nhớ, nhớ nhiều - trong mưa đêm sâu !

Cao Nguyên

@

Mộng Mị

em biết chứ, mộng không là mị
mộng của thơ, và mị của đời
thơ giữa đời, ngữ ngôn đều mị
đời giữa thơ, tri kỷ là tình!

em hiểu chứ, hình không là bóng
hình của đời, và bóng của thơ
đời sẽ chết, chỉ thơ tồn tại
sao ta không giữ lại tình mơ?

trong dòng sống - đời, hình mị ảo
anh mở giữa tình một bến tâm
khi mỏi bước trên đường nhiệt náo
tâm tình anh là chỗ tịnh thân.

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Hong Mơ

sáng nay gió cũng mơ mòng
không lay nổi cảnh rừng phong đang chờ
tuyết rơi trắng lịm hồn thơ
ý lời phản phất giữa ngờ nghệch sương

nhớ người chạm nhánh từ trường
sóng ngân cách quãng trên đường ngập Đông
nhủ lòng xếp cánh phiêu bồng
tịnh tâm điểm một nụ hồng chợt môi

thời may nắng ửng chớm trời
chim thiên di lách mây trôi biệt ngàn
hẹn rừng lá biếc chồi Xuân
sẽ reo thánh thót giữa hừng hực thơ

nhắn người gối mộng trúc tơ
mùa hưng hửng nắng hong mơ họa hình
khởi từ sương đượm lung linh
khoát bình mình ướm hành trình viễn phương !

Cao Nguyên

@

Khao Khát

hôm nào anh được gặp em
sẽ hôn cho đã cơn thèm bờ môi
(anh lãng mạn quá đi thôi
coi chừng ai đọc thơ rồi cười cho)

cười anh không biết dở trò
yêu nhau mà cứ giả đò như thơ
(ừ mà em cũng ngu ngơ
tình không hẹn gặp chỉ mơ đắm nhìn)

vì em thích nụ cười xinh
chạm bờ môi mộng đẹp nghìn nét duyên
(ngại rằng lòng chẳng bình yên
khi chào tạm biệt sau đêm mặn mà)

nên chi vẫn giữ tình xa
ủ hương luyến nhớ trong tha thiết chờ
(để tình mãi đẹp như thơ
cho anh khao khát hôn bờ môi xinh)

Cao Nguyên

@

Barcelona / Chocolate

Vào một chiều gần cuối chuyến Tây Du, hỏi bạn có món gì ngọt ngào đặc biệt nhất ở Barcelona ? Bạn nói có nhiều món lắm, nhưng đặc biệt nhất là món Chocolate and Churros . Thế là hai thằng đi đến La Granja Chocolate Restaurant / Cafe . Sau khi xuống trạm xe Bus, bạn dẫn tôi đi lòng vòng qua những con đường giữa những dãy nhà cao, tưởng chừng quanh năm không có mặt trời rọi nắng vào những ô cửa .
Đến nơi đã thấy một hàng dài những người ái mộ món ngọt thơm nóng hổi . Phải đợi đúng giờ nhà hàng mới mở cửa . Khi vào, nhìn thấy khung cảnh rất gotich: bàn và ghế ngồi toàn gõ màu nâu đen đối ảnh với những nét vẽ trên tường óng ánh chất chocolate vàng nâu .
Có nhiều món trong list menu, nhưng đặc biệt nhất là món chocolate nóng ăn với món bánh cũng đặc biệt thơm .
Mất 2 giờ vừa đi quanh và thưởng thức món chocolate đặc biệt của xứ Tây Ban Nha, là một trong những kỷ niệm vui . Khi nào bạn có dịp đến Spain cũng nên thưởng thức cho biết màu vị đặc biệt này .

@

Ru Nhau

cám ơn em - những lời ru
đêm qua anh ngủ mộng từ môi em
nụ hôn rơi vội hồn nhiên
chạm thôi , rất khẽ . mà tim ửng hồng !

đốt đi em . ngọn sầu Đông
cho tan giá lạnh giữa dòng tình vui
ru em . anh lại mượn lời
từ bài tình khúc tuyệt vời của em !

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Ngạo Từ

Bỗng dưng thèm viết lạ kỳ
mà sao lời ý chẳng vì nể anh
tình vờn giữa cuộc mong manh
nên chi con chữ tròng trành ầu ơ!

Phải chi trăm nỗi ước mơ
có điều rõ thực trước giờ huyễn hư
trải thơ xóa hết ngạo từ
chỉ còn hàm xúc điệu cười chính tâm

Dâng đời niệm khúc hương trầm
ngát bia cổ mộ thơm tầng địa khai
chỉ tình liên khúc Liêu Trai
nên truông huyệt lạnh di hài mộng du

Ngẫm thơ lòng ngẩn ngơ cười
dưng không mê hoặc trò chơi Địa Đàng
ngông nghê đem mộng thếp vàng
ý hình ráo mạch còn trang trí lời

Đêm nay buồn quá đi thôi
bỗng dưng thèm viết để rồi biết đau
bởi mai còn biết tìm đâu
lời thơ vô lụy ru hầu giấc em!

Cao Nguyên

@

Thủ Thỉ Thì Thầm

ngày đời thủ thỉ tri âm
đêm tình gợi chữ thì thầm với thơ
vừa như thực . vừa như mơ
khối tình huyền thoại gây ngơ ngẩn hồn

ngày đời khua sóng viễn âm
đêm tình nối chữ ngắm tâm cảm hòa
vừa xa cách . vừa giao thoa
sông trăng quyện sóng sáng tòa chân ngôn

ngày đêm phối hợp chu toàn
ý thương lời nhớ tuyệt trần đạo duyên
cuộc chờ hóa mộng vô biên
quỳnh hương thuở ấy còn nguyên vị tình

thầm thì thủ thỉ chuyện mình
ngày đêm hình bóng lung linh sắc đời
nụ hôn nở đóa tinh khôi
môi khoe tuổi mộng trên ngời ngợi thơ !

Cao Nguyên
Valentine's 2014



trả lời


Gom Thơ


Nguyệt Ca
anh cuồng trong nỗi mê em
ngón tay cuống quít chạy trên phím đàn
nốt sol hẫng một cung ngang
thanh âm bỗng rối theo hàng mi cong

môi em chùng xuống lời trầm
bặt thinh một quãng rung ngân tuyệt vời
vừa may tấu khúc song lời
âm ba luân sóng vu hồi nguyệt ca.

Cao Nguyên

@

Băng Tửu

mời em cắn hạt rượu nồng
từ nguồn băng tửu của dòng nho xanh
ủ trong âm độ giá băng
gây hương tinh thể kết thành rượu thơm

nắng xuyên suốt hạt rượu hồng
ướm môi cũng đủ ấm nồng cõi tâm
lời quên khắc khoải trăm năm
ý gieo hưng phấn giữa trầm khúc mơ

giòn tan em, hạt rượu chờ
giấc tình mở cửa nên thơ lẻn vào
ghẹo cho môi rực khát khao
đẫm dòng băng tửu, thơ ngào ngạt hương .

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Em

Em,
anh thèm nhìn sâu trong mắt
nghe lời rất thật từ tim
tình vui như lời chim hát
hay buồn như giọt sương đêm !

Em,
anh thèm một vòng tay ấm
ôm đời ru giấc bình yên
lãng quên bao mùa biển động
gọi nhau âm vọng vô biên !

Em,
anh thèm ngắm đôi môi hồng
đam mê vỗ nồng tình khúc
gợn hồng mặt sóng sông Ngân
khi trăng vờn đêm rạo rực !

Em,
anh thèm tất cả từ em
bờ môi, vòng tay, ánh mắt
như thèm nghe chuyện thần tiên
để quên lòng đời bẩn chật !

Cao Nguyên

@



trả lời


Gom Thơ


Thời Tình Xa
(gởi về Huế tặng O, Ôn
chuyện tình xa thuở mình còn rất Xuân)


@

O còn bẽn lẽn nụ cười
khi Ôn nhắc lại một thời tình xa
dòng Hương rực ánh trăng ngà
thơ Ôn ví cuộc Ngân Hà phối duyên

mưa Ngâu rũ ướt Trường Tiền
mà đường Thành Nội còn nguyên dấu hài
sóng đôi lòng ngại chạm vai
nên đêm mơ tựa lời ai thì thầm:

"... O à, hoan hợp trăm năm
phải đâu chỉ tóc cậy trâm cài vào
vôi hồng nhờ thấm cau trầu
O không ưng nhận e màu tình phai..."

điệu cầu duyên ngỡ quan hoài
dư âm vọng khúc chưa ngoài tầm ưu
thời gian vàng ánh dương chiều
nhớ tình Ôn gọi lời trêu, O cười !

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Niệm Khúc Cho Anh

Em đã viết cho người "niệm khúc"
đến bao giờ, viết niệm - khúc - cho - anh
người trót yêu trong mùa khổ hạnh
nên cuối đời đánh mất an nhiên

Giữa thiền khúc còn nghe tiếng động
mỗi cựa mình từ sóng tâm em
sâu trong đêm tình còn vương vấn
từng hạt nồng thắm ấm môi quen

Chập chờn sáng ánh đèn thật, ảo
bén lửa trần cháy áo niệm thân
lòng ngỡ quyết hư không nỗi nhớ
tiếng cười em khua vỡ đạo tràng

Nhắc tình huyễn cho lòng đỡ sợ
mà mơ về vẫn nợ bóng em
nợ cho đến sau cùng nhịp thở
từ cõi riêng em mở được hồn anh

Hãy làm dấu hồn anh bằng niệm khúc
sau hóa thân không sợ phải ru nhầm
gặp em nhé, chỗ chờ bên trái ngực
vội vàng lên, kẻo lỡ phút di ngôn !

Cao Nguyên


Thành Phố Hồi Sinh
(gởi Quan Dương để nhớ mùa Bão)

New Orlean
sau cuồng phong bão nổi
sau nước xoáy cuộn trôi
sau nhấn chìm tiếng gọi
đang đứng dậy hồi sinh

New Orlean
mùa Mardi Grass
giữa bát ngát trời xanh
những tiếng cười tươi rói
rót mời nhau lời mừng
nắng theo em
khoát trên mình lá mới
vào vũ hội chào xuân
chào những khung cửa đợi
người trăm lối trở về

New Orlean và em
đã qua mùa thao thức
trên ngọn sóng ưu phiền
mừng em ngày háo hức
hát lời ca bình yên
trong thành phố hồi sinh.

Cao Nguyên
DC. 2010



trả lời


Gom Thơ


Tranh Mộng

không gian tự thuở còn xanh thẩm
người gặp nhau từ những ước mơ
bởi nghe chung nhịp tim hòa lẫn
sánh bóng giao lời ngân ý thơ

nhờ nhớ màu duyên từ thuở ấy
mà vẽ hình ai mấy ngẩn ngơ
trước những câu thơ đùa gợi ý
cược tâm thiên lý cuộc tình chờ

tranh lộng hồn trăng đêm tỏa mộng
thấp thoáng đài trang màu áo thơ
cuốn hút hồn ta theo tiếng vọng
gõ phím đêm vào ngõ trúc tơ

vén màn soan mỏng xem sen nở
ngỡ cánh môi từng vỗ giấc ta
không gian tự thuở ngời xanh nợ
còn mãi quanh đời hương thoảng qua !

Cao Nguyên



trả lời


Gom Thơ


Môi Thơ

từ yêu thơ đến thương anh
vậy mà lòng cũng chối quanh mấy hồi
tương tư, chuyện cũ rích rồi
dường như đã có từ hồi biết mơ

bây giờ mơ lớn thành thơ
biết theo con chữ giả vờ làm quen
nể tình anh ngỏ ý khen
mới sinh ra chuyện tắt đèn đợi trăng

cho lòng nghi hoặc thời gian
hỏi đêm không phải là rằm đó sao
thơ cười nỗi nhớ tào lao
cứ đem hư ảnh đi vào cuộc chơi

thôi nghen, nhớ riết mệt rồi
bởi anh đâu biết em thời đã yêu
cứ nhè con nhỏ mà trêu
thương thơ thôi nhé, sao yêu cả người

tại anh lấp lửng ý lời
giữa dòng lục bát ru hời tuổi xuân
kệ đi, cứ để lòng mừng
như trong mạch sống mình từng có nhau

miễn sao đừng chạm vết đau
tim em lỗi nhịp vỡ sầu khóc đêm
mắc công anh lại đi tìm
bằng lời tình réo trên thềm môi thơ!

Cao Nguyên



trả lời


lên trên