Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Giới Thiệu THAO THỨC tại Washington.DC


Giới thiệu Thi Tập Thao Thức

II - Tại Washington.DC - 25/5/2014



Tâm Tình với THAO THỨC

https://www.youtube.com/watch?v=Rj2gQL8uo2k



trả lời


Giới Thiệu THAO THỨC tại Washington.DC


Chương Trình Giới Thiệu Thi Tập THAO THỨC

Lời Mở Đầu
(Đèo Văn Sách)



Chào Quốc Kỳ - Quốc Ca Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa



Giới Thiệu Tác Giả
(Nhà Văn Hồng Thủy)



Khoảng thập niên 60 có một chàng thư sinh còn ở thời trung học đã bắt đầu làm thơ và có ước vọng muốn trở thành nhà văn, nhà báo. Do đó sau khi đỗ tú tài chàng đã bước chân vào ngưỡng cửa Đại học Văn Khoa.
Đang học dở dang ở Văn Khoa thì có lệnh động viên. Muốn học cho xong để thực hiện mộng ước của mình nên chàng sinh viên Văn Khoa cố gắng chạy chọt xin cho được hoãn dịch. Cầm tờ giấy hoãn dịch trong tay, thay vì phải sung sướng yên tâm tiếp tục học hành, chàng lại cảm thấy khó chịu với chính mình. Tại sao trong lúc Tổ Quốc cần những người trai trẻ đi làm bổn phận công dân bảo vệ giang sơn đất nước, mình lại trốn tránh nhiệm vụ để chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân. Với ý tưởng đó chàng sinh viên đã rời bỏ mái trường Đại học Văn Khoa để tình nguyện vào trường Sĩ Quan Thủ Đức và dẹp bỏ tấm giấy hoãn dịch mà chàng đã khổ công mới có được.
Sau khi tốt nghiệp trường Thủ Đức, chàng sĩ quan trẻ tuổi được thuyên chuyển đến Pleiku, một thành phố đầy núi cao và sương mù. Không biết có phải vì cảnh thơ mộng của phố núi và những người “em Pleiku má đỏ môi hồng” mà chàng sĩ quan trẻ lại cảm thấy hồn thơ lai láng. Chàng tiếp tục làm thơ và lấy bút hiệu là Cao Nguyên.
Phục vụ trong quân ngũ được 10 năm thì thảm họa 75 xảy ra, đất nước rơi vào tay Cộng sản, chàng đi ở tù 10 năm và sau một thời gian dài, chàng được sang định cư ở Mỹ. Thời gian đầu tiên vất vả với cuộc sống mới đã qua, dù đời sống đã ổn định ở xứ sở tự do, thi sĩ Cao Nguyên vẫn trăn trở nhớ về quê hương với những băn khoăn thao thức. Những bài thơ của thi sĩ Cao Nguyên làm ở hải ngoại đều vọng về cố hương và thương tiếc những đoạn đường đã đi qua. Chàng nhớ những đồng đội đã ngã gục, máu họ đã thấm vào lòng đất mẹ để bảo vệ quê hương. Tất cả nỗi khổ tâm của thi sĩ đã thể hiện qua bài thơ “Giọt lệ hồng”, một trái tim lúc nào cũng rướm máu pha lẫn nước mắt khi nghĩ đến quá khứ và hiện tại của Việt Nam thân yêu.
Lát nữa khi quý vị ra về, mỗi quý vị sẽ có tập thơ “Thao thức” trong tay. Xin quý vị đọc bài thơ “Giọt lệ hồng” để hiểu tâm tình của thi sĩ Cao Nguyên, một người chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa, một nhà thơ lòng lúc nào cũng xót xa nhớ về quê hương yêu dấu.
Những giọt lệ hồng của anh chắc không có bàn tay của một giai nhân nào có thể lau khô được, ngoại trừ bàn tay của mẹ Việt Nam.
Một ngày nào, nếu mẹ Việt Nam thân yêu của chúng ta vẫn còn khỏe mạnh để đón tất cả đàn con trở về, ngày đó những giọt lệ hồng của thi sĩ Cao Nguyên mới thôi chảy . Tôi ước mong ngày đó đến gần để trái tim thi sĩ Cao Nguyên không bao giờ phải thao thức nữa và những giọt lệ hồng của nhà thơ cũng được lau khô.

Hồng Thủy

@@

Giới Thiệu Thi Phẩm
(Giáo Sư Nguyễn Lân)




Quen biết anh Cao Nguyên đã lâu nhưng trước khi nhận được tập thơ THAO THƯC quả thật tôi chưa hiểu rõ tâm tư của thi sĩ . Lật vài trang, giòng chữ Trường Ca Bi Tráng đập vào mắt với những câu tâm huyết của một người lưu vong, tha thiết về quê hương xứ sở không chỉ cho thế hệ anh mà còn cho những thế hệ con cháu mai sau:
“ Hội chứng Việt Nam chưa ngừng rỉ máu
viết trường ca, con cháu tiếp cha ông
giữa bi tráng trong đau thương, yêu dấu
bút vung lên theo hồn của non sông”.

Theo thiển ý, một bài thơ cần ba yếu tố chính: hình ảnh, ngôn từ và nhạc điệu. Đó là những điều kiện phải có dù là thơ 4 chữ, 5 chữ, 6 chữ, lục bát, 7 chữ, song thất lục bát, 8 chữ , ngay cả thơ tự do. Thiếu những điểm đó không thể coi là thơ! Tập Thao Thức của Cao Nguyên đã hội đủ những điều kiện tối thiểu. Càng đọc thơ chàng, càng thấy lôi cuốn vì những hình ảnh cực kỳ linh hoạt, những ngôn từ vô cùng mãnh liệt đến ray rứt tâm hồn. Nhạc điệu khi dìu dặt tha thiết, khi đầy đớn đau mãnh liệt đến rợn người!
Trong tập Thao Thức, Cao Nguyên có nhiều bài thơ thể loại khác nhau tùy diễn tiến của sự việc: tình yêu, tình gia đình, tình bằng hữu, tình đồng đội, tình dân tộc, và cao nhất, tình tổ quốc.
Thi sĩ tuy có ít bài thơ nói về yêu đương nhưng qua vài câu, tôi thấy thi nhân vừa lãng mạn vừa e lệ,dụt dè dù cho nàng của thi nhân là người hôn phối:
“Nụ hôn quen sao mãi còn bối rối
Như thuở nào anh vừa dạm hỏi trầu cau”

Thi sĩ rất “thao thức” với bạn cố tri. Chàng thốt lên những lời chân thành thương tiếc người bạn đã lìa trần thế với những từ ngữ và tuợng hình trong âm thanh buồn:

“mày xa tao - bạn già tri kỷ
Khi buồn vui thủ thỉ cùng ai
Ngủ chi một giấc quá dài
để cho hồn phách hình hài lạc nhau”

Một chiều tà bên góc tha ma mộ địa, chàng lính Cao Nguyên chợt nhìn thấy một ngôi mộ. Một ngôi mộ mà bia đá đã mất một nửa – ngôi mộ trơ trụi. Mắt thi nhân mở lớn để hai hàng lệ hòa lẫn máu tuôn rơi, chàng vỗ về người chiến sĩ dưới mộ sâu:
“Yên chí ngủ người ơi huyệt mộ
Có ta nhìn rêu cỏ sẽ xanh
những cánh cửa trần gian cũng mở
đón chờ người, lệ đỏ long lanh”

Đẹp thật! Đẹp và buồn! Đẹp thật! Tâm tình và hành động của chàng lính VNCH Cao Nguyên!
Hình ảnh, ngôn từ và âm thanh của những giòng thơ trên đã làm tôi xúc động. Tưởng tượng mà ứa nước mắt theo chàng!
Thi nhân là một người Việt đầy lòng nhân ái. Miền Trung, quê hương nghèo quanh năm chịu những thiên tai, bão tố, lụt lội. Mấy câu sau đây mới thấy tài dùng chữ của Cao Nguyên đã lên đến tột cùng của cảm xúc và rất lạ:
“Quê ta nghèo đói luân hồi
mãi râm ran khóc, rối bời ruột gan
năm nào bão chẳng dập ngang
Còn đay nghiến gió cho oan nghiệt trào”

Tiếng khóc thường thút thít, nức nở hoặc nỉ non, ai oán. Nhưng thi nhân đã dùng chữ “râm ran”. Thật hay mà tạo cảm xúc! Có phải đấy là tiếng khóc tỉ tê, kéo dài thê lương, ray rứt không? Chữ “đay nghiến” thường là những lời lẽ giữa người và người. Ấy vậy, thi sĩ đã nhân cách hóa gió bằng hai tiếng ấy. Lại thấy lạ và phũ phàng tới mức.
Nhưng tình tự quê hương là trên hết. Đất nước đã bị bọn CS khát máu hung tàn cưỡng chiếm, lửa đỏ thiêu rụi, nạn hồng thủy ngập tràn. những xác chết bị tanh banh xé nát vì bom đạn dập vùi. Những hình ảnh chết chóc máu chảy thịt rơi đến rợn người trong bài thơ Lăng Trì đã khiến tôi choáng váng:
“thắt ngang đất Việt một vòng khăn tang
vạch tìm trong đống tro tàn
nhặt lên từng mảng da vàng còn tươi”

Trong cảnh ghê khiếp ấy, thi nhân đã thấy những người còn sống đớn đau vật vã cùng với bóng ma của những âm hồn đã thoát tay qủy đỏ cười trong tê tái đớn đau cho vận nước lầm than, đất Việt bị tra tấn man rợ, bị tùng xẻo, lăng trì. Chữ “lăng trì” trong bài thơ đã đưa nguời đọc tới tột điểm của mất mát kinh khiếp:
“hỗn mang đời khóc hồn cười
rong chân du mục xót lời sử thi
Đêm nghe vận nước lăng trì
Ngày xem bia mộ lời ghi vỡ tàn”

Đẹp ghê rợn! Thanh âm làm quặn thắt tim tôi!
Chúng ta mất nước gần 40 năm. Cứ đến ngày 30/4 mỗi năm lòng người Việt ly hương lại chùng xuống, héo hắt. Biết đến bao giờ mới được sống lại cảnh đẹp xa xưa? Biết đến bao giờ mới có được tình tự dân tộc? Sài Gòn ơi! Việt Nam ơi! Cao Nguyên cũng như những người dân Việt khác “thao thức” suốt mấy chục năm trường nơi đất khách, không đêm nào không tơ tưởng đến hình ảnh tuyệt vời của đất nước Việt trước ngày 30/4 – ngày tang chế:
“Hồn, Tâm lơ lửng đỉnh sầu khói sương
Đêm mê, ngày vọng luyến thương
Còn bao lâu nữa thôi vương lụy tình”

Thi sĩ Cao Nguyên! Anh sẽ vương lụy suốt đời và thao thức mãn kiếp, anh ơi!
Xin chân thành giới thiệu đến qúy vị tập thơ THAO THƯC của thi sĩ Cao Nguyên - một tập thơ có giá trị văn chương trên thi đàn VN hải ngoại, có giá trị tinh thần cho những người có lý tưởng quốc gia và là kim chỉ nam cho tuổi trẻ hải ngoại.
Xin kính chào qúy vị.
NGUYỄN LÂN

@@

Giới Thiệu bài Du Ca
(Nhà Văn Phong Thu)



CẢM TƯỞNG VỀ BÀI THƠ DU CA
Trong bài thơ “Du Ca”bao gồm 24 câu thơ tự do, tác giả đã mượn cây đàn và cây sáo là hai nhạc cụ biểu tượng cho sự khao khát tự do, hạnh phúc và an bình mà con người luôn mơ ước vươn tới. Trên cuộc hành trình lãng du, phiêu bạt quê người, người nghệ sĩ không có gì ngoài trái tim và lời ca tiếng hát để xoá tan đi bóng đêm giữa hôn mê ngục tù, xoá tan hận thù, khổ đau và dối trá vẫn đang hiện diện trên quê hương Việt Nam.
Trong tâm thức nhà thơ là hình ảnh của cuộc chiến tranh khốc liệt mà khổ thơ thứ 2 biểu hiện rõ nét sự trăn trở, thao thức của tác giả về thân phận của người Việt Nam trong cuộc nội chiến. Tác giả không dùng từ ngữ nào nói về hành động tàn bạo của của kẻ gây ra tội ác. Nhưng chỉ trong 4 câu thơ đã tái hiện rõ nét cuộc tấn công của cộng sản Bắc Việt vào Tết Mậu Thân tắm máu, một mùa Hè đỏ lửa năm 1972. Và cuối cùng cuộc triệt thoái cao nguyên năm 1975, đã định đoạt số phận cho Miền Nam Việt Nam. Để thế giới phải kinh hoàng và xúc động trước cuộc di dân vĩ đại của người Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản vào cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21.
Bài thơ “Du Ca” mang theo hơi thở của thời đại, và những rung cảm sâu lắng trong tâm tư tác giả là mong ước cuộc sống của dân tộc sẽ có tự do, dân chủ, hạnh phúc, phồn vinh. Nội dung hai câu thơ cuối: “ta vỗ tay không - hát lời thao thức. Hát nhớ núi rừng - mênh mông quê hương!” Chứa đựng niềm thương nhớ quê nhà luôn nung nấu trong tim của nhà thơ Cao Nguyên. Bài thơ Du Ca đã được phổ nhạc và hôm nay sẽ được trình bày qua tiếng hát của Lộc Khuê.

Phong Thu

@@

Ban Hợp Xướng bài Du Ca
Lộc Khuê - Hoàng Bạch Mai - Lê Chung - Vũ Phương - Mai Hải



...

Diễn Đạt bài Rừng Ơi
(Nhà Thơ Lê Mai Lĩnh)



Kính thưa quí vị, quí văn thi hữu

Tôi xin được nói về một bài thơ trong tập thơ Thao Thức, bài Rừng Ơi .
Tôi đã đọc bài thơ Rừng Ơi từ nhiều năm qua, đọc không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, cảm xúc tôi vẫn trào dâng, đọc đến lạc giọng theo tiếng khóc. Tôi bị lời thơ của Rừng Ơi chế ngự không còn tự chủ được mình, dù tôi cũng là một người làm thơ, biết nặng nhẹ từng câu chữ mình xử dụng.
Với bài Rừng Ơi, tôi đã chiêm nghiệm và nhận ra, Cao Nguyên không phải là một thi sĩ. Cao Nguyên là một tín đồ của Thơ Giáo. Cao Nguyên không biết làm thơ, vì bài Rừng Ơi có ngôn từ vượt trên cõi thơ, chữ nghĩa hóa thân vào hồn thiêng lá cỏ của tình rừng núi cưu mang. Bởi Cao Nguyên sống với rừng tây nguyên nhiều năm. Nên khi lửa hận thù bùng lên đốt cháy rừng, không còn chỗ dung thân, Cao Nguyên bay đi như con chim trốn lửa. Bay đi với những ngoái nhìn quặn thắt lòng đau:
lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

nửa máu ta có giúp rừng sống lại
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
cây có vui khi chim về hái trái
hoa có cười cho hương toả vây quanh?

Ngôn ngữ, hình ảnh, tư tưởng như thế không phải là thơ. Ngay lúc thoát khỏi hoài niệm, trí tưởng gợi lên một chuyến trở về nhìn lại rừng xưa:

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

Đó không phải là thơ . Đó là lời kinh của một tôn giáo mới mà ngôn ngữ Cao Nguyên vừa sáng lập.

Thưa quí vị và quí văn thi hữu,
Một bài thơ hay như Hữu Loan với Màu Tím Hoa Sim, như Hoàng Cầm với Đêm Liên Hoan, như Phùng Quán với Lời Mẹ Dặn … Là quà tặng của Thượng Đế dành cho tác giả. Cao Nguyên cũng nhận được quà tặng của Thượng Đế là bài Rừng Ơi.

Trong cảm nhận của tôi, ngôn ngữ của Rừng Ơi vượt trên ngôn ngữ của thơ. Bởi đó là hồn của Rừng. Đạt đến điều đó, Cao Nguyên vượt trên danh vị của thi sĩ. Bởi vì anh gọi được hồn của rừng bằng chữ nghĩa, bằng màu sắc, bằng âm thanh … Những thứ mà một thi sĩ bình thường không thể nào gom đủ cho một tác phẩm. Nếu quí vị có thời gian chiêm nghiệm bài Rừng Ơi, quí vị sẽ nghe niềm đau của Rừng trong lửa đời oan nghiệt. Quí vị sẽ đồng lòng trắc ẩn với Rừng Ơi.
Mỗi khi đọc Rừng Ơi, tôi không nén được tiếng khóc. Cảm xúc tôi hòa nhập vào từng chữ, từng dòng thơ, tưởng chừng một phần cuộc sống của tôi bị đốt cháy, bị bứt lìa khỏi một kiếp người. Rừng và chúng tôi đã cưu mang lẫn nhau như chúng tôi đã cưu mang từng mảnh đất quê hương trong tim mình.

Cảm ơn tiếng gọi tha thiết Rừng Ơi của Cao Nguyên. Tiếng gọi của hồn thiêng sông núi Việt Nam. Tiếng gọi làm nên phẩm giá của một tác phẩm chứa cả chân thiện mỹ. Rừng Ơi là một bài thơ tuyệt vời trong thi ca Việt Nam .

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!

Thân mến chào quí vị, quí văn thi hữu.
Lê Mai Lĩnh

@

Diễn Ngâm bài Rừng Ơi
(Nhà Thơ Yên Sơn)



Rừng Ơi: https://app.box.com/s/ctzfo0zr7hw67qn8n5sr

@

Hát bài Giọt Lệ Hồng
(Ca Sĩ Nguyên Thủy)



...

Diễn Đạt Thơ Cao Nguyên
(Nhà Thơ Nhất Hùng)



Nhất Hùng kính chào Quý Văn Thi hữu, Quý khách hiện diện trong buổi giới thiệu Tập thơ "THAO THỨC", Dòng thơ Lưu Vong của Nhà Thơ Cao Nguyên hôm nay.
Kính thưa Quý vị, Nhất Hùng tự nhận là không đủ khả năng để phê bình hay diễn giảng Thơ Cao Nguyên, mà chỉ xin phép trình bày những suy tư, những cảm nghĩ của cá nhân mình về tập thơ Thao Thức và "con người" Cao Nguyên. Ngay sau khi được đọc tập Thơ Thao thức trên Net do Nhà Thơ Cao Nguyên chuyển đến, Nhất Hùng không còn cảm thấy cô đơn, vì trong vườn Thơ hiện đại mênh mông nói chung, trong Thi đàn của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại/ĐB HK nói riêng vẫn còn rất thiếu vắng một dòng thơ đấu tranh, trăn trở, thao thức với hiện tình đất nước và tâm tình của những thân phận lưu vong
Làm sao ngủ khi trái Tim vẫn thức
Vui thế nào nước mắt cứ rưng rưng- ….
"Quán Gió">.

Một biến cố lớn, ảnh hưởng đến cả nước, và biến cố này đặc biệt ảnh hưởng xuyên suốt trong dòng thơ Cao Nguyên. Sự kiện Miền Nam mất và những hệ luỵ mà Quân và Dân Miền Nam phải hứng chịu dưới mắt Cao Nguyên là một nhục hình thảm khốc, một cuộc "Lăng trì" cả Dân tộc và đất nước:
Máu loang xé toạc tiếng cười
Ngang lưng vết chém của loài thú hoang ….và :
Đêm nghe vận nước lăng trì
Ngày xem bia mộ lời ghi vỡ tàn…
"Lăng Trì"
Trong suốt tập Thơ Thao thức chúng ta có thể thấy rất rõ con người Cao Nguyên, một chiến sĩ chiến đấu đến giây phút cuối cùng của cuộc chiến, chí thành và yêu thương đồng đội:
Tỉnh giấc dậy, chạm đáy đời đựợc mất
Rưng rưng buồn dòng nước mắt Việt Nam
Sông núi đó bỗng nghìn trùng xa cách
Nhớ bạn bè thương vận nước lầm than…!

Cao Nguyên, một người lính gãy súng nhưng luôn luôn trăn trở thao thức với quá khứ, hiện tại và cho cả tương lai của Dân tộc. Đặc biệt toát lên trong suốt Thi Tập là tính chất "Hùng Thi":
Ngồi đây ngắm cuộc lở bồi
Trên thành quách cũ nhói lời sử ca…!
"Trường Ca Bi Tráng"

Thưa Quý vị,
Trong Thi sử Việt nam, từ lâu đã xuất hiện những tác phẩm "hùng thi" còn lưu truyền mãi đến hôm nay như "Nam Quốc Sơn Hà" của Lý Thường Kiệt, "Bình Ngô Đại Cáo" của Nguyễn Trãi... Thời cận đại có những bài hùng thi của Quang Dũng như "Tây Tiến", "Đôi mắt Người Sơn Tây"...! Rồi những bài "hùng thi" càng ngày càng vắng bóng theo vận nước. Trong nước chỉ phổ biến những bài thơ rỗng tuếch, hả hê chiến thắng, ngợi ca lãnh tụ. Ngoài nước xuất hiện thật nhiều những bài thơ yếm thế, than trời trách đất…!! May mắn thay trong Dòng Thơ lưu vong của Người Việt tại hải ngoại đã có thêm tập thơ Thao Thức của Cao Nguyên. Toàn tập đã toát lên tính hùng thi, gợi cho ta hình ảnh vùng cao nguyên hùng tráng, trùng trùng điệp điệp. Thơ Cao Nguyên như mây như khói lững lờ, lúc thực lúc mơ, khi mờ khi ảo như những đám mây trôi lững lờ trên đỉnh Trường Sơn hùng vĩ. Thơ Cao Nguyên nằm giữa biên giới của thực và mơ, như những âm thanh vang vọng giữa núi rừng cao nguyên hoang vắng, thơ Cao Nguyên mạnh mẽ nhưng chất chứa cả một trời lãng mạn:
Thơ tao treo đỉnh mộ sầu
lời vui quá ít, niềm đau thật nhiều...
"Bạn cũ"
Cời than viết chữ trên tro
Thơ vui cũng được mấy giờ lửa reo!
"Tích Xưa"

Dù trong hoàn cảnh u ám của đất nước, nỗi buồn day dứt khôn nguôi của người lưu vong, thơ Cao Nguyên vẫn tràn đầy hy vọng. Hy vọng vào một ngày mai tươi sáng của Dân tộc, hy vọng vào một ngày sạch bóng Cộng thù trên Quê hương thân yêu của chúng ta.
Nếu nói chức năng của Văn học là "Văn Dĩ Tải Đạo", nếu nói nhiệm vụ của người cầm bút, một hội viên của Văn bút VN hải ngoại là đóng góp cho công cuộc đấu tranh giải thể chế độ độc tài đòi quyền Tự do Dân chủ cho Việt Nam. Thơ Cao Nguyên đã và đang thực hiện sứ mệnh thiêng liêng này.
Chữ nghĩa con sẽ như viên đạn
Bắn vỡ lòng dối trá ngày qua
"Tái Tạo"

Thưa Quý vị, đây đó trong Thơ Cao Nguyên, tác giả đã làm được một điều, dù không bắt buộc nhưng nó rất cần thiết, nó tạo cho Thơ thêm sinh động và cũng tạo ra tính cách riêng cho nhà Thơ, đó là sáng tạo ngôn ngữ, sáng tạo những từ ngữ mới, đó đây trong tập thơ Thao Thức, Cao Nguyên sử dụng nhiều từ ngữ rất lạ, khi để riêng những từ này, thật khó hiểu, nhưng đi kèm với dòng thơ, chúng ta cảm nhận đựợc ý nghĩa của chữ: Nhập cung thoát lệ
đăng vương thắp sầu
"Cuồng ca"

Rảnh tâm thăm cuộc triều nghi
Ngắm trăng văn hiến tương tri khói trầm!
"Cổ Thi"

Đàn Anh vỡ trong đêm thoát ngục
Cây sáo em chìm vực trùng dương
"Du Ca"

Bên ngọn đèn hồi vọng
Lòng nghe hồn nước đau!
"Ấn Tượng Tháng Tư"

Lại có những Lời Thơ, những Ý Thơ dễ đi vào lòng người, thâm nhập sâu và lắng đọng trong tư tưởng người đọc. Bản thân Nhất Hùng có một kỷ niệm khó quên, có lần Nhất Hùng làm xong một bài Thơ, đọc đi đọc lại, rất lấy làm tâm đắc, rồi bỗng nhiên NH giật mình. Những câu chữ này, những ý tưởng này hình như mình đã bị ảnh hưởng Thơ Văn của ai đó, nghĩ một lúc, NH mới nhận ra là mình đã bị những câu văn, những ý tưởng của Thơ Cao Nguyên thâm nhập lúc nào mà mình không biết. Thế là đành phải hủy bỏ bài thơ ấy vì xét cho cùng nó không phải là của mình.

Thưa Quý vị,
Có một điều mà hầu hết Quý vị trong hội trường này không hề biết, bởi vì Nhà Thơ Cao Nguyên không muốn phổ biến. Anh e rằng sẽ có sự hiểu lầm là tự mình quảng cáo cho mình.Thật ra sự kiện này không chỉ là một vinh dự cho cá nhân Anh, mà còn là vinh dự chung cho Văn Bút VNHN vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, nơi mà Nhà Thơ Cao Nguyên đang trực tiếp sinh hoạt với tư cách là Tổng Thư Ký. Đó là Tại Thủ đô Paris, trong sinh hoạt tưởng niệm "Tháng Tư Đen" của Cộng đồng Người Việt tại Pháp, tập thơ THAO THỨC đã được chọn để giới thiệu như là một tiết mục được quan khách đồng cảm qua một số bài thơ được diễn ngâm và hát. Xin thành thật chúc mừng Nhà Thơ Cao Nguyên.

Gần Cao Nguyên, ta mới hiểu được tấm lòng của Nhà Thơ với Bằng Hữu, Gia đình và Tổ Quốc với niềm hy vọng vào tương lai của Dân tộc. Anh không bi quan với tuổi đời chồng chất, vì anh đã biết sớm gởi gấm hoài bão vào giới trẻ. Anh là chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt miền Đông Hoa Kỳ. Anh phổ biến Văn hóa Dân tộc, giáo dục lớp trẻ tinh thần yêu nước và tiếp nối hào khí Cha Ông.

Thưa Quý vị,
Không biết Nhất Hùng có quá lời không, khi nói rằng Thơ Cao Nguyên rất xứng đáng nhận một giải thưởng Văn Học, ít nhất là giải thưởng của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, vì Thơ Cao Nguyên không những được viết với những cảm xúc chân thật từ trái tim gởi gấm nhiều thông điệp đến với mọi người mà còn rất phong phú về nội dung và cả về số lượng.

Cao Nguyên rất nghiêm túc mỗi khi chọn "TỰA" cho một bài thơ, vì mỗi cái TỰA là một thông điệp thật ngắn, nó làm nổi rõ ý nghĩa của toàn bài Thơ. Số lượng "TỰA" cũng tỉ lệ thuận theo số bài Thơ của Cao Nguyên, TỰA nhiều và phong phú đến mức Nhất Hùng đã viết thành một bài Thơ ĐƯỜNG LUẬT bằng cách ghép từ TỰA của những bài thơ của Cao Nguyên, xin Quý vị cho phép Nhất Hùng được đọc bài Thơ cảm tác qua những TỰA thơ Cao Nguyên:

Việt Nam Trong Giấc Mơ Tôi

"Trường ca bi tráng" kiếp "phù sinh"
Trong "tiếng gọi" "trăn trở" "bọn mình"
"Nỗi nhớ khôn nguôi" vòng "niệm khúc"
"Niềm đau vô tận" cõi "tâm kinh"
"Khung trời cũ" gợi "dòng thương tích"
"Huyền thoại đời" "vương lệ" "nhục hình"
"Trang sử bi thương" đầy "hệ lụy"
"Cầu mong" cho "Tổ Quốc hồi sinh"

NHẤT HÙNG

XIN KÍNH CHÀO QUÝ VỊ

@@@

Tác Giả Cảm Tạ



Kính thưa quí vị,
Thưa quí Văn Thi Hữu, quí Chiến Hữu, quí Thân Hữu,
Suốt 2 giờ, theo dõi và lắng nghe từng tiết mục. Tôi bồi hồi xúc động với tất cả sự nhiệt tình từ các Diễn Giả, các anh chị em Văn Nghệ Sĩ đã làm nên một buổi sinh hoạt giới thiệu thi tập thắm tình thân ái và chung niềm cảm xúc.
Thịnh tình mà Quí Vị và quí Thân Hữu ưu ái dành cho tác giả của thi tập, là nguồn khích lệ cho cây bút đã và sẽ tiếp tục trách nhiệm của người con của Mẹ Việt Nam, chiến đấu vì nền độc lập, dân chủ và nhân ái cho Quê Hương.
Cảm ơn tất cả Quí Vị, quí Văn Nghệ Sĩ, quí Hội Đoàn và Thân Hữu bảo trợ cho buổi giới thiệu tác phẩm. Cũng không quên cảm ơn quí Anh Chị Em Thi Văn Hữu và Bằng Hữu khắp nơi hằng lưu tâm đến buổi sinh hoạt giới thiệu thi tập Thao Thức.
Chúc Quí Vị và Gia Quyến luôn an vui và hạnh phúc.
Trân trọng kính chào

Cao Nguyên

Xem toàn chương trình:
Truyền Hình Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn:

https://www.youtube.com/watch?v=aRGGWoq36zA&feature=youtu.be

youtube: https://www.youtube.com/watch?v=aRGGWoq36zA



trả lời


Giới Thiệu THAO THỨC tại Washington.DC


Quà Tặng và Thân Hữu

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ



Thư Họa Vũ Hối





Chiến Hữu K.22 Võ Bị Thủ Đức





@@@

Thi Văn Họa Nhạc Sĩ














Hình Ảnh:

https://plus.google.com/photos/113030876633623410318/albums/6017831060481150097?banner=pwa



trả lời


Giới Thiệu THAO THỨC tại Washington.DC


Lưu Bút

Kính chú Cao Nguyên,

Trước tiên, cháu xin cảm ơn chú đã đem bao tâm tình với đất nước viết thành những dòng thơ rất chân thật, rất mãnh liệt hệt như nỗi ma sát thực sự của chú và dòng sống. Cháu tin rằng, thi tập Thao Thức của chú không chỉ là một đóng góp trong vườn hoa văn học Việt Nam về lãnh vực nghệ thuật ngôn ngữ thi ca mà hơn thế, Thao Thức còn là một đóng góp vào công cuộc đấu tranh chung cho quê hương, cho dân tộc Việt Nam. Đó, theo cháu là điều đáng quý trọng nhất khi mà nghệ thuật vị nhân sinh!

Cháu cảm ơn chú đã biếu cháu thi tập Thao Thức.
Hôm ra mắt Thao Thức, cháu thấy rất hay. Cháu không muốn dùng hai chữ "thành công" vì cháu tin khi viết Thao Thức chú không hề nghĩ đến việc "thành công" cho một buổi ra mắt thi tập, hoặc "thành công" cho các bài thơ của chú làm. Nếu như cháu hiểu đúng thì cháu xin chúc hai chữ "thành công" đó đến những khát khao mà chú gởi trọn qua Thao Thức: "thành công" cho quê hương, dân tộc Việt Nam thoát khỏi nạn cộng sản và thực sự phú cường trong cuộc sống tự do, thanh bình.

Kính,

Hoàng Vi Kha (Virginia)
https://www.facebook.com/VietToons

@

Cao Nguyên Thao Thức

Thao thức thương cha nhớ mẹ hiền
Đất lành chim đậu mộng chưa yên
Gọi đò nhóm lửa rồng tiên mới
Gánh nước chung hồn thơ cao nguyên

Luân Tâm (Maryland)

@@

Anh Cao nguyên kính mến
Hôm nay em rất vui và hân hạnh được dự buổi giới thiệu thi phẩm của anh dù rất xa xôi.
Qua youtube anh gửi cũng là lần đầu em được biết mặt anh. Cũng như được ngưỡng mộ anh, trái tim của người chiến sĩ Viêt Nam Cộng Hòa.
Cũng qua đây em lại được biết mặt nhạc sĩ Vĩnh Điện mà em đã từng thưởng thức nhạc của Ông trong http://vinhdien.net/

Chúc mừng anh và cám ơn anh nhiều.
Em đã mang chương trình giới thiệu thi tập Thao Thức vào trang nhà: http://phonuipleiku.org/forum/viewtopic.php?f=77&t=6118&start=0

Kim Oanh (Úc Châu)

@

"... Bài thơ này (RỪNG ƠI) sẽ sống lâu hơn ông Cao Nguyên sống..."
Nghe và xem xong Youtube Ra Mắt Sách của nhà thơ Cao Nguyên, Như Thương còn nhớ được câu nói trên!
Xin mượn ý của "Đoạn khúc 10 phút" của anh Lê Mai Lĩnh :
Ước mong tập thơ THAO THỨC sẽ sống lâu hơn nhà thơ CAO NGUYÊN
Xin cám ơn tất cả sự góp mặt của những tâm hồn nghệ sĩ: Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng hát và giọng ngâm. Thật hài hòa và quyện lẫn hồn thơ của "Thao Thức".

Chúc mừng đứa con tinh thần của nhà thơ Cao Nguyên được "Mẹ tròn vo, con vuông vắn" !
Cho Như Thương xin tập thơ anh để... cùng "Thao Thức" với dòng thơ anh nhé.

Như Thương (Florida)

@@

Những trang web bạn:

Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH / Hoa Thịnh Đốn


http://lhccshtd.org/LHCCSHTD_BC/GTS/cn/LHCCSHTD_BC_GTS_cn_rmsThaothuc_2014JUN03.htm

Phố Núi Pleiku:

http://phonuipleiku.org/forum/viewtopic.php?f=77&t=6118&start=0

Art2all:

http://www.art2all.net/tho/tho_cn/thaothuc_thumoi.html



trả lời


Giới Thiệu THAO THỨC tại Washington.DC



THAO THỨC LUNG LINH

(với tất cả cảm xúc chân thành khi đọc Thao Thức
Viết tặng Thao Thức)

đêm thao thức cùng ông trăng ngoài ngõ
hạc bay về khản tiếng giữa chơi vơi
tôi khản tiếng với thơ người, quên thở
dòng thơ khuya trong tĩnh mịch oằn người
*
theo Thao Thức đi về thăm quê Mẹ
có hàng dừa, khóm trúc, rặng vông vang
cây trứng cá trái chín hồng mùa Hạ
bầy trẻ chơi đánh đáo giữa sân trường
*
theo Thao Thức dọc dài con quốc lộ
nhớ Rù Rì mây phủ, nhớ Nha Trang
Hải Vân khuya trên sườn vài ông hổ
ngồi ngắm trăng hay đợi miếng mồi ngon
*
theo Thao Thức trên hành trình gió nắng
chiếc xe già không đủ sức lao nhanh
giòng sông cũ, bóng đò xưa, câm lặng
thầm luyến lưu Hà Nội - Huế - Sài Gòn
*
theo Thao Thức tôi về thăm Phố Núi
Dã Quỳ vàng khoe sắc dưới thác Mơ
tôi men theo triền rừng, ngồi bên suối
Biển Hồ xanh, sao bỗng trở... mơ hồ
*
Ồ !
- tập thơ người ! đọc mà nghe nước mắt
rơi trên tay, bất chợt nhớ tơi bời
tiếng kẽo kẹt võng nôi ru của Ngoại
bóng chim rừng về hái trái...quắt quay
*
theo Thao Thức, tôi quên thời gian chạy
trăng sắp tàn, ngày rón rén bình minh
thơ đẹp quá, hồn tôi đầy cảm nhạy
ướt sách rồi, thao thức vợi quê hương

đông hương
April 16, 2014



trả lời


lên trên