Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Thi Tập THAO THỨC


I - Tác Giả



Có thể, Bạn đã gặp Cao Nguyên từ nửa thế kỷ trước trong Cổ Thành Pleime, hoặc trên một góc rừng già của cao nguyên Lâm Viên, trên một bến sông của miền duyên hải Trung Phần Việt Nam.

Nhưng thời gian và nơi chốn có gì quan trọng?

Tôi chỉ muốn không nhắc mà vẫn nhớ những mùa Trăng xao xuyến lòng người, những ngọn lửa đốt đời thành tro bụi, những ân tình mãi đuối mắt nhìn theo, những rung cảm tận cùng của nồng nàn và cay đắng!

Từ chỗ Có rồi Không, Không rồi lại Có của những mối Ân Tình sống mãi ôm, chết không chịu bỏ. Dẫu đó là Hạnh Ngộ của vòng tay ôm, của lời chạm mặt... Hay chỉ như tiếng vọng của Tri Âm từ một Cõi Ảo của Net nhắn gọi nhau qua âm sắc của ngôn từ... Tất cả đều nhiệt thành và nồng ấm, có thể làm tan mùa tuyết lạnh trên vùng đất tạm dung cho cái Vóc Trần. Làm rực nóng lên những tâm hồn chỉ biết thích nghi trong môi trường Tình Yêu và Khát Vọng sống vì Người và Quê Hương.

Net chỉ là phương tiện chuyển đạt, Cao Nguyên mới là cái tên mà những người bao năm cũ đã gọi, bây giờ biết Nó vẫn còn đây. Vẫn còn cái nhiệt huyết của một bóng người đứng bên Thác Mơ của những hoàng hôn, ngậm trên môi những lời du ca, thèm được ngân lên trên nền trời khát vọng vô biên hào phóng tình người.

@

Trên hành trình Thơ, những con chữ cứ ngẫu hứng đi theo. Người điều khiển con chữ đôi khi nhìn lại, đã có lúc ngạc nhiên về chữ nghĩa của chính mình.

Chân Thành – Lãng Mạn

Với duy nhất một điều là sợi chỉ Tình đi xuyên suốt qua dòng nghĩ, ý chuyển thành lời cho mỗi gởi gấm ân tình giữa Người và Người, giữa Người với Quê Hương, Nguồn Cội .

Đôi khi cũng bất ngờ, từ một Tin Nhắn hay từ một Email do Bằng Hữu gởi đến với vài dòng (hoặc vài chữ) cảm nhận về thơ của mình. Thật sự đã làm Cao Nguyên cảm động với thịnh tình mà bằng hữu và anh chị em khắp nơi ưu ái tặng cho sau khi ghé mắt vào dòng thơ ấy. Những lời nhắn gởi này là những dấu ấn khó quên đối với tác giả.

Nhân đây cũng xin chân thành cảm ơn những bạn thơ yêu thích thơ Cao Nguyên, đã chọn và tải một số thơ lên các diễn đàn online: luongsonbac.com, viet.no, thuvienmaivo.com, thoca.net, hontho.net, ...

Trân trọng,

Cao Nguyên

@


Từ nhiều năm qua, nhiều người đã đọc thơ văn của Cao Nguyên (do chính tác giả hoặc những văn thi hữu post lên trên các trang văn học online), có người biết và nhiều người chưa biết về tiểu sử tác giả các tác phẩm đã xuất bản thành sách, hoặc các tuyển tập online.

Xin mời quí bạn đọc và quí thân hữu xem tóm lược tiểu sử Cao Nguyên:

Tiểu Sử:
- Cao Nguyên là bút hiệu của Võ Tiến
- Sinh năm 1945 - Phú Yên / Việt Nam
- Cựu sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa (1965 - 1975)
- Cựu tù nhân cộng sản Việt Nam (1975 - 1985)
- Tỵ nạn chính trị / Định cư tại Hoa Kỳ 1993.

Sinh Hoạt Văn Học
- Hội viên Văn Bút Quốc Tế
- Hội viên Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật vùng Hoa Thịnh Đốn
- Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt/Miền Đông Hoa Kỳ.
- Tổng Thư Ký Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.
- Biên tập viên tạp chí Nguồn
- Biên tập viên đặc san Diễn Đàn Thời Đại

* Tác phẩm (sách in):
- Di Bút Từ Mặt Trận (Bút ký - TC/CTCT 1971/ Bút hiệu Cao-Nguyên-Việt)
- Thao Thức (Tập Thơ - Cơ Sở Thi Văn Cội Nguồn - 2014

* Ấn Bản Điện Tử:
- Thao Thức:https://caonguyenviet.wordpress.com/
- Huyền Thoại Tình: http://caonguyenviet.blogspot.com/

* Trang Nhà:
- http://caonguyen.net/cn/
- http://clbhungsuviet.blogspot.com/

* Thơ và Văn đăng trên các báo, tạp chí:
- Tuyển tập Cụm Hoa Tình Yêu
- Tạp chí Văn Học
- Tạp chí Cỏ Thơm
- Tạp chí Kỷ Nguyên Mới
- Tạp chí Nguồn
- Tuyển tâp Văn Học Thời Nay
- Nguyệt San Giao Mùa
- Tuyển Tập "Bến Trăng" - 2005
- Tuyển tập "phố ảo tình chân" (Việt Báo)
- Báo Người Việt, Sài Gòn Mới, Mai, Sóng Thần...
- Tập thơ "Hương Thời Gian" (30 tác giả)
- Tuyển tập Hoa Sơn Trang ( 28 tác giả )
- Tuyển tập Bến Sông Mây (6/2007)
- Tuyển tập "Cõi Thơ Tìm Gặp" (Nguồn/2009)

* Sinh hoạt thơ, văn trên các Diễn Đàn Online:

Bằng Hữu, Đắc Trưng, Hoa Sơn Trang, Tao Ngộ, Phố Xưa, Phụ Nữ Việt,
TeTet, Việt Báo, Bến Sông Mây,Việt Nam Thư Quán, Cội Nguồn, Miền Tao Ngộ, Trung Tâm ASIA ..

@

Tác Phẩm THAO THỨC

1/ Lời Ngỏ vào thi phẩm THAO THỨC

Sự tàn khốc của cuộc chiến là một định đề kết nối bằng những chuỗi đau thương của bao nhiêu triệu người ngã xuống chỉ trong hai mươi năm của cuộc chiến Quốc – Cộng . Sự thổn thức khơi chảy những dòng lệ đỏ gồm nước mắt và máu của những con tim vỡ theo nức nở của tiếng khóc ngậm ngùi khi phải làm nạn nhân và chứng nhân trong những cuộc thảm sát của tập đoàn quân Cộng Sản chỉ biết thù hận và hủy diệt . Hủy diệt tình người, hủy diệt mặt đất, hủy diệt cả nền văn hóa dân tộc .
Thử hỏi quí vị, một người cưu mang chữ nghĩa phải đi như thế nào dưới sự khắc nghiệt của chiến tranh và sự hủy diệt mà không bị gục ngã? Phải "vịn câu thơ mà đứng dậy", tiếp tục đi. Cảm ơn chữ nghĩa cho tôi chỗ tựa suốt đời với niềm tin rồi mặt trời cũng mọc ở phương đông . Thứ mặt trời của ánh sáng chân lý, của khát vọng làm người, của tự do dân chủ . Bởi mặt trời đang có ở quê nhà là mặt trời của thống trị, đốt cháy màu sanh của lá, đốt cháy tình người, đốt cháy mọi di sản nhân bản Việt Nam .
Vạch tìm trong đống tro tàn
Nhặt lên từng mảng da vàng còn tươi …!

Dẫu cuộc chiến đã chấm dứt gần bốn mươi năm . Nhưng trên hành trình thơ tôi đi qua, tất cả đều mới quá . Mới cả hơi thở cuối của đồng đội trong vòng tay tôi, mới cả đôi môi bé thơ ngậm núm vú tìm giọt sữa nơi người mẹ đã chết trên con đường chạy trốn kẻ thù. Và mới quá những trại tù nơi núi rừng Việt Bắc chứa những phận người thoi thóp sống để chờ ngày về sống lưu vong trên chính quê hương mình, và tiếp đến lưu vong mãn kiếp trên đất người .
Trong sự rủi ro của một phận người sinh lầm thế kỷ điêu linh, tôi có cái may được làm người lính có trách nhiệm giữ nước, được làm chứng nhân của giai đoạn lịch sử khắc nghiệt đó . Một khắc nghiệt cay đắng của chiến binh: chưa buông súng đã đầu hàng!

Trong bàng hoàng thao thức, những giọt nước mắt pha máu chảy từ tim, luồn lách qua dòng nghĩ rót từng con chữ lên mặt giấy thành dòng thơ lưu vong!
Thơ ta đó rừng ơi ru chút nhé!
Nghe tưởng chừng lời ủy mị của kẻ thoái thân . Không đâu, tôi vẫn khẳng định mình là một chiến bình còn tại ngũ, vì chưa hề nhận được chứng chỉ giải ngũ từ Bộ Quốc Phòng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa . Nên tôi vẫn tiếp tục chiến đấu chống kẻ thù dân tộc bằng loại vũ khí mềm - cây bút . Còn nghiêm chỉnh chào lá quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ, vẫn áp tay lên ngực trái hát bản quốc ca: này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi … và cúi đầu mặc niệm những linh hồn vị quốc vong thân !
Luôn cầu xin hồn thiêng đất nước ban ơn lành cho quê hương Việt Nam sớm thoát cơn nguy biến nước mất nhà tan, nhân dân thống khổ .

Có thể nào một tối
Nhìn nhân loại sắp hàng
Chờ phiên mình hối lỗi
Trước những nỗi lầm than !
Mong lắm thay . Một cuộc tự hối của những tên đồ tể, những kẻ bán nước hại dân, kể cả những tên vong bản bán cả linh hồn đồng đội, phản trắc và trở cờ!

Riêng về tập thơ “Thao Thức”, ngắm bức tranh “Ngàn Đêm Thao Thức” của họa sĩ Vũ Hối, tôi nảy ra ý niệm dùng chữ “Thao Thức” cho chủ đề . Bởi vì chính tôi đã thao thức qua mấy nghìn đêm từ trong trại tù Cộng Sản đến nhập cuộc lưu vong . Qua dòng nghĩ, chữ nối chữ, câu nối câu hình thành những bài thơ tôi phóng lên các trang website, hoặc lưu lại trên báo giấy .
Sự cảm nhận ưu ái của người đọc qua dòng thơ này, hổ trợ tinh thần cho từng bài thơ tiếp theo . Suốt chiều dài 20 năm lưu vong ẩn chứa trong nguồn thơ đó . Điểm xuất phát từ bi hận của Tháng Tư Đen: Chưa buông súng đã đầu hàng … Dấy lên bao trăn trở trên từng góc cạnh đời nghĩ đến hay chạm đến trái tim Việt Nam .
Làm sao ngủ khi trái tim vẫn thức
Vui thế nào nước mắt cứ rưng rưng!

Tôi là một người Việt Nam . Mỗi quí vị là một người Việt Nam . Có trái tim Việt Nam nào không thổn thức trước những điêu linh, nhà tan nước mất, còn phải chạy trốn kẻ thù tàn bạo cưỡng chiếm quê hương mình ?
Là một người Việt Nam
Trái tim tôi bị đau
Kể từ khi bỏ nước
Sống nhập cuộc lưu vong!

Việt Nam quê hương tôi
Một đất nước tuyệt vời
Đau và thương mãnh liệt
Trong trái tim Việt Nam!

Đau lắm, thưa quí vị .
Nhìn vết đạn xoáy bên vành ngực
lòng quặn đau nghẹn nỗi sa trường!

Nỗi đau của người lính bị bức tử là vậy, nhưng vẫn nhỏ hơn nỗi đau của một dân tộc qua các cột mốc thời gian 1954, 1968, 1072, 1075 … phải chạy trốn một thế lực thù hận đã mất tính người “thà giết lầm hơn bỏ sót” những ai chống lại chúng, những ai đòi quyền tự do và bình đẳng . Những hố chôn người tập thể luôn là ấn tượng ghìm sâu trong tâm trí mỗi người dân Việt, đã trực tiếp hoặc gián tiếp là chứng nhân, là nạn nhân của cuộc chiến phi nhân theo chủ thuyết Cộng Sản .

Qua hơn 200 bài thơ trong tập thơ Thao Thức, tôi muốn chia xẻ cùng quí vị những gì mà một người Việt Nam, vừa là chứng nhân, vừa là nạn nhân của cuộc chiến bảo vệ quê hương . Tôi chia xẻ cùng quí vị về nỗi đau nhức nhối từ những vết thương của Đất, của Người . Tôi cũng chia xẻ cùng quí vị niềm hy vọng của những người Việt Nam luôn mong muốn quê hương mình sẽ được tái tạo từ những xanh thơm của ruộng vườn, sự khang trang của phố thị, những thơ mộng của núi sông . Hơn thế nữa là sự phục hung nền kỷ cương đạo đức luân thường do Tổ Tiên dựng xây và lưu lại, sau sự tàn phá không thương tiếc của tập đoàn thống trị trên quê hương mình hôm nay .
Còn đâu một đất nước Việt Nam ngàn năm văn hiến với niềm tự hào của giòng giống Lạc Long! Còn đâu một thành phố Sài Gòn với tên gọi Hòn Ngọc Viễn Đông! Tất cả đã bị “lăng trì” bởi tiếng nổ kinh tâm trong ngày 30 tháng 4 năm 1975!
Rơi vang một tiếng nổ bùng
Thắt ngang nước Việt một vòng khăn tang!

Ba mươi chín năm qua rồi phải không quí vị? Một nửa đời người, một nủa thế kỷ .
Nửa thế kỷ Việt Nam
Nửa thế kỷ thật buồn!
Một nỗi buồn bi đát triền miên thấm dần trong tâm trí chúng ta, hình thành nỗi khắc khoải ưu tư suốt một đời người . Niềm đau còn thấm vào giòng hệ lụy cưu mang một nỗi ngậm ngùi:
Vạch tìm trong đống tro tàn
Nhặt lên từng mảnh da vàng còn tươi …
… Máu loang xé toạc tiếng cười /
Ngang lung vết chém của loài thú hoang!

Từ khắc khoải ưu tư đến hoài vọng tái tạo quê hương, tôi đã viết “Trường Ca Bi Tráng” . Bi rất nhiều mà Tráng cũng không ít . Bởi những anh hung vị quốc vong thân, đã làm nên một trang sử oai hung cho các thế hệ tiếp sau noi gương tiền nhân đi làm lịch sử:
Học lịch sử để biết làm Lịch sử
Độc Lập Tự Do không tự phát sinh
Mà phải đổi bằng chính mình xương máu
Vì non sông, vì tổ quốc Việt Nam.

Cảm ơn quí vị đã dành chút thời gian để nghe đôi điều tâm tình của tác giả “Dòng Thơ Lưu Vong” .

Trân trọng
Cao Nguyên

(Trích nội dung buổi hội thoại tại Đài Truyền Hình vùng Hoa Thịnh Đốn, ngày 13/4/2014)

Cao Nguyên và tâm tình "Thao Thức" với phóng viên Bùi Dương Liêm
Tại Đài Truyền Hình Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn

https://www.youtube.com/watch?v=Rj2gQL8uo2k

Trên website Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH:
http://lhccshtd.org/K10A72/K10A72_VT/LT/cn/K10A72_VT_LT_cn_rungoi_2014APR27.htm

@

2/ Giới thiệu Thi Tập THAO THƯC" tại trung tâm sinh hoạt văn học Hoa Thịnh Đốn:


https://www.youtube.com/watch?v=aRGGWoq36zA

@

3/ Giới thiệu Thi Tập THAO THỨC tại Paris:

Hòa Nhịp Với Thao Thức

Chúng tôi là Cao Nguyên kính chào quí quan khách đang tham dự đêm « Sinh Hoạt 30 Tháng 4 Tại Paris.
Thưa quí vị,

Thật là vinh dự cho chúng tôi được góp phần vào chương trình «Dòng Nhạc Đấu Tranh « .
Với tôi, hơn 20 năm lưu vong, gần 10 nghìn đêm thao thức nhớ về nỗi bi hận của cuộc chiến bảo vệ quê hương không thành, nhớ về những tủi nhục trong các trại tù cải tạo cộng sản .
Là một người lính của quân lực VNCH chiến đấu bảo vệ nền tự do dân chủ của miền Nam Việt Nam. Sau thất bại đắng cay, miền Nam bị cộng sản cưỡng chiếm, người lính trở thành người tù và là người Việt Nam lưu vong. Nỗi uất hận riêng hòa cùng với nỗi đau chung của dân tộc, chúng tôi thấy cần phải tiếp tục chiến đầu vì lý tưởng quốc gia .
Không còn súng trong tay, chúng tôi dùng ngọn bút đánh vào tập đoàn phi nhân bản cộng sản, với quyết tâm của một công dân yêu nước.

Với hơn 200 bài thơ trong thi tập Thao Thức, chúng tôi muốn chia xẻ cùng quí vị những gì mà một người Việt Nam, vừa là chứng nhân, vừa là nạn nhân của cuộc chiến bảo vệ quê hương .
Chia xẻ cùng quí vị về nỗi đau nhức nhối từ những vết thương của Đất, của Người . Và cũng chia xẻ cùng quí vị niềm hy vọng của những người Việt Nam luôn mong muốn quê hương mình sẽ được khôi phục lại những xanh thơm của ruộng vườn, sự khang trang của phố thị, sự thơ mộng của núi sông .
Khẩn thiết hơn nữa là sự phục hưng nền kỷ cương đạo đức luân thường do Tổ Tiên gầy dựng và lưu lại, sau sự tàn phá không thương tiếc của tập đoàn thống trị trên quê hương mình hôm nay.
Thi tập Thao Thức chứa cả máu và nước mắt, chứa cả bi và tráng của một giai đoạn lịch sử suốt nửa thế kỷ. Đủ cho ngôn ngữ
tỏa âm thành tiếng hát xoáy buốt lòng người nhỏ xuống những giọt lệ hồng, những giọt lệ pha máu chảy từ tim. Và cũng đủ chất lửa soi đường ước vọng phục hưng đất nước.

Thưa quí vị, ngôn ngữ thi ca hôm nay là chất liệu cần thiết tiếp truyền sinh lực vào thế hệ trẻ biết đồng cảm, cùng đồng hành theo tiếng trống trận Thăng Long làm nên lịch sử khai phóng và tái tạo quê hương trong tinh thần Tổ Quốc – Danh Dự và Trách Nhiệm. Dõng dạt và kiên định nói với Mẹ Việt Nam rằng: Chúng con vẫn còn đây . Vâng, thưa Mẹ: Chúng con vẫn còn đây .
Khi tiếng hát vang lên trên nền thơ dàn trải . Xin quí vị cùng hòa nhịp với lòng nhiệt thành hổ trợ cho cuộc tranh đấu vì độc lập tự do, vì nhân quyền bác ái cho quê hương Việt Nam.

Xin cảm ơn quí vị quan khách với lòng biết ơn trân trọng của chúng tôi.
Đồng thời cảm ơn ban tổ chức đã ưu ái cho chúng tôi có cơ hội giới thiệu thi tập Thao Thức.

Xin kính chào quí vị quan khách

Cao Nguyên

Audio:
https://app.box.com/s/0iv6in441dxwchkqdhcu

Thùy An Giới Thiệu Thi Tập Thao Thức
https://app.box.com/s/eh6yknjk4xy027hb43g0

Diễn Đọc bài thơ NHỚ ĐÔNG XƯA
https://app.box.com/s/eyj0ldk3m83xrzgw4x77

@



II - Tác Phẩm



Lời Tựa

CAO NGUYÊN với thi phẩm THAO THỨC
Vai Trò & Sứ Mệnh của Thi Sĩ


Trước đây khá lâu, nhà thơ Cao Nguyên ngỏ ý muốn ủy thác Cội Nguồn xuất bản thi phẩm Thao Thức của anh. Vừa qua, vào những ngày chộn rộn cuối năm 2013, anh gửi đến chúng tôi bản thảo tác phẩm này.
Thao thức là một thanh âm nghe đâu đó đã quen tai, nhưng tập thơ này của Cao Nguyên không thể có một tên gọi nào khác lột tả được đầy đủ nội dung, thể hiện tâm thức dồn dập băn khoăn, mà âm ỷ dấy động từng ngày từ trái tim rướm máu của tác giả hơn, ngoài tựa đề Thao Thức.

Đã bốn mươi năm, sau khúc ngoặt nghiệt ngã 30 tháng Tư, người-lính-nhà-thơ vẫn ngày đêm quặn lòng nhức nhối về cuộc đổi đời lịch sử ấy: Ban ngày thì tác giả:
Ngồi đây ngắm cuộc lở bồi
trên thành quách cũ, nhói lời sử ca
(Quán Gió, tr. 41);

Và đêm đến:
Làm sao ngủ khi trái tim vẫn thức
vui thế nào nước mắt cứ rưng rưng?
(Trường Ca Bi Tráng, tr.18)

Như có lần tôi đã trình bày, tất cả những người làm thơ đều có nguồn cảm xúc giống nhau, như nhau. Nhưng lại có cái riêng - rất riêng - ở căn nguyên đối cảnh, đối tình của nguồn cảm xúc. Đọc xuyên suốt thi phẩm, bạn đọc sẽ nhận ra nguồn xúc cảm nhất quán của một tâm hồn thi sĩ, với một mạch thơ trải dài từ trang đầu đến trang cuối theo một dòng chảy tưởng chừng như bất tận.

Hình như không lúc nào trong cuộc sống Cao Nguyên khuây nguôi được nỗi đau, niềm thương xót, lòng trắc ẩn trước vận nước mệnh nhà. Thơ anh là lòng anh, là lời thành trang trải:
-Để trao gởi đến mọi người, để:
“gởi người đi tình đoạn trường/ gởi người ở lại một chương sử buồn”
(Ru Đời tr.217)

-Để thưa cùng mẹ cha:
“chữ nghĩa con sẽ như viên đạn/ bắn vỡ lòng dối trá ngày qua!”
(Tái Tạo, tr 92)

-Để nói với chính mình:
“Này xóa, xóa tận cùng dối trá/ điêu ngôn vừa ngã giá chiều qua/ ta muốn ngắm nét chữ ngời bia đá/ những di thư viết bởi mực sơn hà!” (Lộng Bút, tr 159)

-Để nói với bạn hữu:
“thơ tao treo đỉnh mộ sầu
lời vui quá ít, niềm đau thật nhiều..”
(Bạn Cũ, tr. 160)

- Và để nói với hư vô:
“Cời than, viết chữ trên tro
thơ vui cũng được mấy giờ lửa reo”.
(Tích Xưa, tr 161).

Là một người lính chiến VNCH xuất thân từ trường Võ Khoa Thủ Đức, Cao Nguyên đi vào chiến trận trong suốt mười năm cho đến ngày tàn cuộc chiến. Muốn tìm hiểu một giai đoạn lịch sử dân tộc; muốn hiểu được một thế hệ con người, đọc thơ Cao Nguyên người ta mới có thể thấu hiểu được con đường mà anh cùng đồng đội đã đi, lý tưởng mà anh cùng thế hệ với anh đã phụng sự.
Người lính trẻ Cao Nguyên cùng với Quân Lực ấy đã kiên cường chiến đấu để bảo vệ miền Nam, ngăn chặn hành động xâm lược thôn tính, nhằm nhuộm đỏ phần đất Tự Do của hơn ba mươi triệu người dân không chấp nhận chủ nghĩa tham tàn cộng sản. Cho nên khi nghe “tiếng nổ” kinh hồn sáng 30-4-75 trước cuộc giày xéo quằn quại một nửa phần đất tự do còn lại, Cao Nguyên òa khóc giữa tình tự quê hương, giữa “vận nước lăng trì”. Tác giả, từ đó đã nhoài theo vận nước trong vai trò và sứ mệnh của một nhà thơ.
Chúng ta sẽ không có chút nghi hoặc nào về một nhận định cho rằng “thơ là một thể hiện chính xác nhất bản sắc của tác giả bài thơ”. Tôi đã từng đọc và giới thiệu thơ của nhiều tác giả là chiến sĩ miền Nam từng chiến đấu giữa lúc “Bạn chém sau lưng, kẻ thù đâm trước ngực” (tr. 18), như tiếng thốt lên trong thơ Cao Nguyên. Và rồi sau ngày buông súng, họ cầm bút, dùng thơ văn như một thứ “Vũ Khí Mềm” (*) tiếp tục cuộc chiến đấu chống lại cái ác đang ngự trị trên quê hương. Đã có nhiều tác giả viết về cơn rúng động thần kinh của hàng triệu người dân miền Nam và hàng trăm nghìn người lính về biến cố 30 tháng tư bảy lăm. Nhưng cơn chấn động hung hãn về cuộc “lăng trì” một nửa đất nước Việt Nam Tự Do thì cho tới hôm nay tôi mới đọc được sự lột tả chính xác tính chất rợn người của biến cố, qua trái tim ruớm máu của Cao Nguyên trong bài thơ sau đây của anh:

Rơi vang một tiếng nổ bùng
Thắt ngang đất Việt một vòng khăn tang
Vạch tìm trong đống tro tàn
Nhặt lên từng mảnh da vàng còn tươi

Máu loang xé toạc tiếng cười
Ngang lưng vết chém của loài thú hoang
Đồng dao rao hát giữa đường
Sông khô núi vỡ đoạn trường ăn xin

Vong thân chuyển kiếp giật mình
Tôi ngồi khóc giữa tự tình quê tôi
Hỗn mang đời khóc hồn cười
Rong chân du mục xót lời sử thi
Đêm nghe vận nước lăng trì
Ngày xem bia mộ lời ghi vỡ tàn!
(Lăng Trì, tr.235)

Có thể nói Cao Nguyên không phải chỉ ngồi ôm “nỗi nhớ mãi triền miên thức dậy/ ngực ta đau, vết thương xoáy tận cùng”, khi anh viết bài thơ “Trường Ca Bi Tráng” (tr. 19), mà nỗi đau của tác giả khi âm ỷ, khi nhói buốt trong suốt phần đời của anh cho mãi tới hôm nay.
- Khi thì anh ray rứt nghĩ tới: “Có nỗi khổ nào mà dân ta chưa vượt” (Lửa Tim, tr.22). -Khi thì anh lại bị ám ảnh rùng mình “Tiếng rít rợn cửa sắt tù thế kỷ” (Trầm Tư, tr 35), và “Ngày gió Lào tây bắc/ thổi buốt rừng Lào Kay”. (Chờ Mai, tr 49)
- Khi thì anh nhớ về từng mảnh đời, từng con người, từng con đường, ngõ phố:
“Sài Gòn nghe gọi mà thương
Duy Tân, Nguyễn Huệ - con đường dư âm”.
(Sài Gòn tr. 82).

Và cứ thế… “những nỗi nhớ chưa hề biết mệt / trong tâm tư suốt một đời người!” (Tháng Chạp, tr. 150) của Cao Nguyên, cũng như của số đông chúng ta triền miên lay gọi..

Nếu muốn trích dẫn giới thiệu hết những câu thơ đắt giá, những ý thơ nhuyễn cảm của Cao Nguyên thì còn nhiều lắm. Xin mời bạn hãy cầm quyển sách trên tay, trân trọng lật giở từng trang, cùng “thao thức” với tác giả, bạn sẽ “nhập vai”, sẽ rung cảm, sẽ thao thức theo nỗi thao thức của người viết, dù bạn có làm thơ hay không làm thơ; dù là bạn của ngày xưa ấy, của hôm nay hay của mai này, khi mà bạn cũng như tác giả, cũng như chúng tôi có trái tim rung động Việt Nam.

Có thể ngay hôm nay hay ngày mai, khi “định thần”, tĩnh tâm nhìn lại quá khứ, nhìn lại lịch sử, tôi tin bạn sẽ đứng lặng, trân người “mím môi nếm ngọt màu cờ”, và đôi mắt bạn sẽ chớm cay trước một thời đoạn lịch sử phũ phàng phủ trùm lên vận mệnh dân tộc - mà hiện tại - chỉ mới bốn mươi năm sau, đã có hàng triệu người dân Việt từ Bắc chí Nam đang nhỏ lệ buồn thổn thức trước sự suy vong đã đến hồi báo động...

Định thần ngắm cuộc trớ trêu
Mảnh bia vị quốc ngã xiêu ven đường
Phách chùng vó ngựa biên cương
Gõ âm quan tái trên chương sử mờ
Mím môi nếm ngọt màu cờ
Hoen cay máu rướm trên bờ lệ buông.
(Đối Ẩm tr. 226)

SONG NHỊ
San Jose, 12 tháng 1-2014

@@@

Lời Ngỏ vào thi phẩm THAO THỨC

Sự tàn khốc của cuộc chiến là một định đề kết nối bằng những chuỗi đau thương của bao nhiêu triệu người ngã xuống chỉ trong hai mươi năm của cuộc chiến Quốc – Cộng . Sự thổn thức khơi chảy những dòng lệ đỏ gồm nước mắt và máu của những con tim vỡ theo nức nở của tiếng khóc ngậm ngùi khi phải làm nạn nhân và chứng nhân trong những cuộc thảm sát của tập đoàn quân Cộng Sản chỉ biết thù hận và hủy diệt . Hủy diệt tình người, hủy diệt mặt đất, hủy diệt cả nền văn hóa dân tộc .
Thử hỏi quí vị, một người cưu mang chữ nghĩa phải đi như thế nào dưới sự khắc nghiệt của chiến tranh và sự hủy diệt mà không bị gục ngã? Phải "vịn câu thơ mà đứng dậy", tiếp tục đi. Cảm ơn chữ nghĩa cho tôi chỗ tựa suốt đời với niềm tin rồi mặt trời cũng mọc ở phương đông . Thứ mặt trời của ánh sáng chân lý, của khát vọng làm người, của tự do dân chủ . Bởi mặt trời đang có ở quê nhà là mặt trời của thống trị, đốt cháy màu sanh của lá, đốt cháy tình người, đốt cháy mọi di sản nhân bản Việt Nam .
Vạch tìm trong đống tro tàn
Nhặt lên từng mảng da vàng còn tươi …!
Dẫu cuộc chiến đã chấm dứt gần bốn mươi năm . Nhưng trên hành trình thơ tôi đi qua, tất cả đều mới quá . Mới cả hơi thở cuối của đồng đội trong vòng tay tôi, mới cả đôi môi bé thơ ngậm núm vú tìm giọt sữa nơi người mẹ đã chết trên con đường chạy trốn kẻ thù. Và mới quá những trại tù nơi núi rừng Việt Bắc chứa những phận người thoi thóp sống để chờ ngày về sống lưu vong trên chính quê hương mình, và tiếp đến lưu vong mãn kiếp trên đất người .
Trong sự rủi ro của một phận người sinh lầm thế kỷ điêu linh, tôi có cái may được làm người lính có trách nhiệm giữ nước, được làm chứng nhân của giai đoạn lịch sử khắc nghiệt đó . Một khắc nghiệt cay đắng của chiến binh: chưa buông súng đã đầu hàng!
Trong bàng hoàng thao thức, những giọt nước mắt pha máu chảy từ tim, luồn lách qua dòng nghĩ rót từng con chữ lên mặt giấy thành dòng thơ lưu vong!
Thơ ta đó rừng ơi ru chút nhé!
Nghe tưởng chừng lời ủy mị của kẻ thoái thân . Không đâu, tôi vẫn khẳng định mình là một chiến bình còn tại ngũ, vì chưa hề nhận được chứng chỉ giải ngũ từ Bộ Quốc Phòng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa . Nên tôi vẫn tiếp tục chiến đấu chống kẻ thù dân tộc bằng loại vũ khí mềm - cây bút . Còn nghiêm chỉnh chào lá quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ, vẫn áp tay lên ngực trái hát bản quốc ca: này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi … và cúi đầu mặc niệm những linh hồn vị quốc vong thân !
Luôn cầu xin hồn thiêng đất nước ban ơn lành cho quê hương Việt Nam sớm thoát cơn nguy biến nước mất nhà tan, nhân dân thống khổ .

Có thể nào một tối
Nhìn nhân loại sắp hàng
Chờ phiên mình hối lỗi
Trước những nỗi lầm than !
Mong lắm thay . Một cuộc tự hối của những tên đồ tể, những kẻ bán nước hại dân, kể cả những tên vong bản bán cả linh hồn đồng đội, phản trắc và trở cờ !

Riêng về tập thơ “Thao Thức”, ngắm bức tranh “Ngàn Đêm Thao Thức” của họa sĩ Vũ Hối, tôi nảy ra ý niệm dùng chữ “Thao Thức” cho chủ đề . Bởi vì chính tôi đã thao thức qua mấy nghìn đêm từ trong trại tù Cộng Sản đến nhập cuộc lưu vong . Qua dòng nghĩ, chữ nối chữ, câu nối câu hình thành những bài thơ tôi phóng lên các trang website, hoặc lưu lại trên báo giấy .
Sự cảm nhận ưu ái của người đọc qua dòng thơ này, hổ trợ tinh thần cho từng bài thơ tiếp theo . Suốt chiều dài 20 năm lưu vong ẩn chứa trong nguồn thơ đó . Điểm xuất phát từ bi hận của Tháng Tư Đen: Chưa buông súng đã đầu hàng … Dấy lên bao trăn trở trên từng góc cạnh đời nghĩ đến hay chạm đến trái tim Việt Nam .
Làm sao ngủ khi trái tim vẫn thức
Vui thế nào nước mắt cứ rưng rưng!

Tôi là một người Việt Nam . Mỗi quí vị là một người Việt Nam . Có trái tim Việt Nam nào không thổn thức trước những điêu linh, nhà tan nước mất, còn phải chạy trốn kẻ thù tàn bạo cưỡng chiếm quê hương mình ?
Là một người Việt Nam
Trái tim tôi bị đau
Kể từ khi bỏ nước
Sống nhập cuộc lưu vong!

Việt Nam quê hương tôi
Một đất nước tuyệt vời
Đau và thương mãnh liệt
Trong trái tim Việt Nam!

Đau lắm, thưa quí vị .
Nhìn vết đạn xoáy bên vành ngực
lòng quặn đau nghẹn nỗi sa trường!

Nỗi đau của người lính bị bức tử là vậy, nhưng vẫn nhỏ hơn nỗi đau của một dân tộc qua các cột mốc thời gian 1954, 1968, 1072, 1075 … phải chạy trốn một thế lực thù hận đã mất tính người “thà giết lầm hơn bỏ sót” những ai chống lại chúng, những ai đòi quyền tự do và bình đẳng . Những hố chôn người tập thể luôn là ấn tượng ghìm sâu trong tâm trí mỗi người dân Việt, đã trực tiếp hoặc gián tiếp là chứng nhân, là nạn nhân của cuộc chiến phi nhân theo chủ thuyết Cộng Sản .

Qua hơn 200 bài thơ trong tập thơ Thao Thức, tôi muốn chia xẻ cùng quí vị những gì mà một người Việt Nam, vừa là chứng nhân, vừa là nạn nhân của cuộc chiến bảo vệ quê hương . Tôi chia xẻ cùng quí vị về nỗi đau nhức nhối từ những vết thương của Đất, của Người . Tôi cũng chia xẻ cùng quí vị niềm hy vọng của những người Việt Nam luôn mong muốn quê hương mình sẽ được tái tạo từ những xanh thơm của ruộng vườn, sự khang trang của phố thị, những thơ mộng của núi sông . Hơn thế nữa là sự phục hung nền kỷ cương đạo đức luân thường do Tổ Tiên dựng xây và lưu lại, sau sự tàn phá không thương tiếc của tập đoàn thống trị trên quê hương mình hôm nay .
Còn đâu một đất nước Việt Nam ngàn năm văn hiến với niềm tự hào của giòng giống Lạc Long! Còn đâu một thành phố Sài Gòn với tên gọi Hòn Ngọc Viễn Đông! Tất cả đã bị “lăng trì” bởi tiếng nổ kinh tâm trong ngày 30 tháng 4 năm 1975!
Rơi vang một tiếng nổ bùng
Thắt ngang nước Việt một vòng khăn tang!

Ba mươi chín năm qua rồi phải không quí vị ? Một nửa đời người, một nủa thế kỷ .
Nửa thế kỷ Việt Nam
Nửa thế kỷ thật buồn!
Một nỗi buồn bi đát triền miên thấm dần trong tâm trí chúng ta, hình thành nỗi khắc khoải ưu tư suốt một đời người . Niềm đau còn thấm vào giòng hệ lụy cưu mang một nỗi ngậm ngùi:
Vạch tìm trong đống tro tàn
Nhặt lên từng mảnh da vàng còn tươi …
… Máu loang xé toạc tiếng cười /
Ngang lung vết chém của loài thú hoang !

Từ khắc khoải ưu tư đến hoài vọng tái tạo quê hương, tôi đã viết “Trường Ca Bi Tráng” . Bi rất nhiều mà Tráng cũng không ít . Bởi những anh hung vị quốc vong thân, đã làm nên một trang sử oai hung cho các thế hệ tiếp sau noi gương tiền nhân đi làm lịch sử . Học lịch sử để biết làm Lịch sử
Độc Lập Tự Do không tự phát sinh
Mà phải đổi bằng chính mình xương máu
Vì non sông, vì tổ quốc Việt Nam .

Cảm ơn quí vị đã dành chút thời gian để nghe đôi điều tâm tình của tác giả “Dòng Thơ Lưu Vong” .

Trân trọng
Cao Nguyên

(Trích nội dung buổi hội thoại tại Đài Truyền Hình vùng Hoa Thịnh Đốn, ngày 13/4/2014)

Cao Nguyên và tâm tình "Thao Thức" với Bùi Dương Liêm
Tại Đài Truyền Hình Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn


http://www.youtube.com/watch?v=Rj2gQL8uo2k&feature=youtu.be

Trên website Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH:
http://lhccshtd.org/K10A72/K10A72_VT/LT/cn/K10A72_VT_LT_cn_rungoi_2014APR27.htm



trả lời


Thi Tập THAO THỨC


Hình Ảnh và Âm Thanh

Rừng Ơi




http://www.art2all.net/tho/tho_cn/rungoi.jpg

cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
gọi rừng xưa, ta nhớ lắm - rừng ơi!
thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!

lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

nửa máu ta có giúp rừng sống lại
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
cây có vui khi chim về hái trái
hoa có cười cho hương toả vây quanh?

ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
và cả máu chia cho rừng thuở ấy
nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!

Cao Nguyên

https://app.box.com/shared/suqtaavmt2

Giọt Lệ Hồng



giọt lệ hồng

" chợt nghe từ đá hồn thương tích
vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa "
(Thanh Nam)


đã có bao lần
em thấy
giọt lệ hồng
rơi!

đã có bao lần
em hiểu
vì sao
giọt lệ - hồng?

những giọt lệ pha máu
từ tim
chảy xuyên qua mắt
buốt đau theo giòng chảy
cay đắng suốt trăm năm

đã có bao lần
em biết
tại sao có giọt lệ hồng?

nó kết tụ bởi máu và nước mắt
từ những cái chết
vì muốn bảo vệ quê hương và đồng loại
vì muốn đối kháng với những quyền lực quỷ ám
vì muốn giữ lại lương tri trong nghiệt cay thù hận


em hiểu
tại sao hôm nay
anh bị chấn động
viết những dòng
không thường hằng có trong anh
bởi chỉ vì
hôm nay
anh muốn viết
về một thời đã qua
đầy nước mắt và máu
của bạn mình
chết bởi
một viên đạn
một liều thuốc độc
một dây treo cổ
....
giọt lệ hồng
đang chảy trong anh
và chung quanh anh

*

có thể anh sẽ viết cho em
hiểu thêm những điều gì đó
về những giọt lệ hồng
trong tháng Tư đen và trước nữa
mà cũng có thể là không
vì anh sợ mình không vượt khỏi
những lần tim chảy máu
những giọt lệ hồng
mãi chảy
trong anh
trong đời bạn bè anh
trong giòng sống
trong giòng chết

giọt lệ hồng không ngưng tụ
trong đá sỏi
trong giá băng
trong câm lặng
mà chảy xuyên suốt qua mọi rào cản
của vô tri

bất giác
anh đang cảm thấy
lòng mình thổn thức
bên cạnh những ngôi mộ
chôn trong ký ức
từng dãy
từng hàng
xác của bạn anh
những người ruột thịt của anh
họ đã đứt ruột ra đi
họ đã chia thịt cho xứ sở
và máu họ trộn vào
không gian mưa lũ
đỏ au!

Em ơi
có thể đây là bài thơ tự do hay nhất
mà anh viết
có thể đây là một đoạn
trong bài điếu văn anh gởi cho bạn bè
cho những Cha, Chú, Anh, Em
đã nằm xuống
vì những chữ Tự Do, Bác Ái, Nhân Quyền

Bài viết hôm nay
em nhớ
không nặng lòng thù hận
mà nặng nỗi tiếc thương
những người đã hy sinh
cho quê hương
và gởi lời cảm xúc
đến những con tim
đang chảy
giọt lệ hồng

em cũng nhớ
không có sự bi thảm
vì người anh hùng không chết
cho những cưu mang lừa dối
và lòng thương hại

và em nên nhớ
sự ra đi
chững chạc và dứt khóat
của những con người
có trái tim chân chính
xuyên qua
những giọt lệ hồng.

Cao Nguyên

Diễn Đọc:
https://www.box.com/shared/xhreda8z1xch89jvykdq

youtube:
http://www.youtube.com/watch?feature=player_detailpage&v=uKBNUgz1Pjg



trả lời


Thi Tập THAO THỨC


Giao Cảm



Hai ngày trước buổi giới thiệu thi tập Thao Thức, xem lại một số các phương tiện truyền thông đã giới thiệu về buổi sinh hoạt này. Xin được gởi lời chân thành cảm ơn đến thân hữu gần xa đã cảm nhận tác phẩm và ưu ái tặng cho tác giả những món quà tinh thần quí giá.
Lưu lại những món quà nơi đây để ngắm lại những ân tình thân hữu:

Đài Truyền Hình Vùng Hoa Thịnh Đốn:


http://www.youtube.com/watch?v=Rj2gQL8uo2k&feature=youtu.be

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ:



Trang web ART2ALL:

http://www.art2all.net/tho/tho_cn/thaothuc_thumoi.html

Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng Hoa Thịnh Đốn:

http://lhccshtd.org/LHCCSHTD_BC/GTS/2014/LHCCSHTD_BC_GTS_2014_rmsThaothucuatacgiaCaonguyen_2014APR26.htm

Quảng Cáo trên trang web Cỏ Thơm

http://cothommagazine.com/index.php?option=com_content&task=view&id=1170&Itemid=45



http://lhccshtd.org/LHCCSHTD_BC/GTS/cn/LHCCSHTD_BC_GTS_cn_rmsThaothuc_2014JUN03.htm

Chào tất cả quý anh chị em thân hữu

Cao Nguyên gởi lời cảm ơn đến quý anh chị em đã góp tâm ý và phương tiện, quà tặng, hoa, thực phẩm... làm nên một buổi giới thiệu tập thơ Thao thức đạt kết quả tốt đẹp. Cao Nguyên sẽ trân trọng giữ kỷ niệm đẹp này trong tâm thức của người cầm bút.

Riêng với quý diễn giả và quý anh chị em văn nghệ sĩ trong chương trình hợp diễn đã làm Cao Nguyên xúc động qua từng lời nói, từng lời ngâm thơ, tiếng hát và nhạc đệm... Tạo điều kiện cho những dòng thơ Cao Nguyên có ý nghĩa hơn.

Từ sự trân trọng với lời biết ơn, Cao Nguyên muốn được lưu giữ kỷ niệm chương trình buổi giới thiệu thi tập Thao Thức trên trang web Cao Nguyên đang thực hiện: http://caonguyen.net/cn/viewtopic.php?t=683

Với các bài viết và đọc của diễn giả, hình ảnh, âm thanh... có được từ quý anh chị em gởi đến. Khi hoàn tất trang kỷ niệm này, sẽ mời quý anh chị và thân hữu vào xem, cùng chung vui với Cao Nguyên.

Điểm lại chương trình giới thiệu thi tập, tự Cao Nguyên cảm thấy có nhiều thiếu sót là chưa tận tình với từng anh chị em chung chia công việc với mình tại phòng hội. Vì thời gian thực hiện quá sít sao. Mong quý anh chị em lượng tình thông cảm.

Chúc quý anh chị em thân hữu nhiều sức khỏe và luôn an vui.

Trân trọng
Cao Nguyên

- Nhờ anh Đèo Văn Sách chuyển lời cảm ơn của Cao Nguyên đến ca sĩ Nguyên Thủy và phu quân, cùng các anh chị của các đài truyền hình, các nhiếp ảnh gia.

- Cảm ơn Nhất Hùng và hiền thê, nhờ Nhất Hùng chuyển lời cảm ơn của anh đến anh Lê Chung và các nhạc sĩ hợp diễn bài "Du Ca".

- Nhờ anh Pham Khâm chuyển lời cảm ơn đến quý chiến hữu K 22 Thủ Đức.

- Nhờ nhà văn Hồng Thủy và giáo sư Nguyễn Lân cho Cao Nguyên xin bài viết nói về tác giả và điểm sách.

Nhân đây, nếu anh chị em nào có nhã ý viết cho tác giả vài dòng lưu bút, thì cho Cao Nguyên xin để đưa vào trang lưu niệm.

Chân thành cảm ơn.

Cao Nguyên



trả lời


Thi Tập THAO THỨC


Yên Sơn và Tôi

Trời thủ đô rất mát mẻ. Tôi rời lòng phi cơ với tâm trạng thư thái, nhàn hạ. Đến ngồi ở một quán ăn trong phi trường, gọi một chai bia lạnh, nhẩn nha uống, nhìn ông đi qua bà đi lại một lúc rồi mới bật điện thoại gọi bạn đến đón.
Bạn là thi sĩ Cao Nguyên, một người bạn với tính tình rất dễ mến, sống trong lòng thủ đô. Tôi về virginia theo lời mời tham dự buổi giới thiệu tác phẩm đầu tay của anh ta, thi tập Thao thức chứa đựng “những dòng thơ lưu vong”. Ngoài sự quen biết nhiều trong lãnh vực thơ văn, anh còn có một tấm lòng tha thiết với quê hương đất nước. Chúng tôi tâm đắc nhau vì tầm nhìn chung về nhiều phương diện của đời sống tha hương. Hơn nữa, tôi cũng muốn làm một chuyến đi xa ra khỏi cái khung cảnh cố định mỗi ngày.
Đáng lẽ đã hẹn được với mấy chiến hữu cũ trong vùng – những người bạn cùng khóa học quân sự đầu đời khi vừa rời ghế nhà trường nao nức xông pha trận mạc - để chén mầy chén tao một buổi - nhưng cuối cùng bất thành vì thời gian không thuận tiện cho một buổi chiều thứ Bảy ở cách xa nhau.
Anh bạn Cao Nguyên cũng ở cách phi trường Reagan gần một tiếng đồng hồ, anh phải chạy tới nhà người con trai đang sống giữa lòng thủ đô nhờ cùng vào phi trường đón tôi.
Về tới nhà người con trai, đổi xe, tôi được Cao Nguyên đưa về nhà qua những con đường quanh co tuyệt đẹp, cây lá xanh tươi, lên dốc xuống đồi; chẳng bù cho những con đường Houston, dù cũng cây lá cũng tươi tốt nhưng phẳng lì như mặt phi đạo.
Về tới nhà thấy sao quạnh vắng?! Hỏi ra mới nhớ là bà quận của đương sự đang có việc nhà ở Nam Cali cả mấy tuần rồi. Nhà không có sự hiện diện của quý bà bao giờ cũng lặng lẽ, nhất là khi những con chim non có đủ lông cánh bay xa. Đó là tình trạng chung của những gia đình Việt Nam trên đất nước này, mà theo nhà văn nữ Nguyên Nhung viết trong một truyện ngắn, “...giờ thì nhà chỉ còn lại hai con khỉ già…”. Khi “hai con khỉ già” ngồi nhìn nhau không “trào máu họng” thì kiếm chuyện cãi nhau cho vui, hoặc mỗi người ôm một laptop ngồi thiền hằng đêm cho tới giờ đi ngủ.
Mà quạnh vắng thiệt! Nhà thi sĩ xa phố chợ. Trong tủ lạnh có sẵn hai chiếc bánh bao lớn, gói xôi tôi mang theo chưa có dịp ăn… Thế là hai người có bữa ăn tối ngoạn mục với chai rượu vang đỏ ngồi nói chuyện đời, chuyện tình qua đêm.
Sáng thức dậy, hai đứa cũng cà phê thuốc lá. Thi sĩ liên lạc với những người giúp chàng tổ chức ra mắt sách hôm nay. Tôi liên lạc với mấy người bạn cùng khóa hẹn ăn trưa với nhau ở trung tâm Eden. Xong đâu đó, hai người lên xe về phố. Nắng nhẹ, trời cao xanh, vẫn qua những con đường tôi rất thích. Lòng nhẹ tênh, thư thái ngắm nhìn cảnh vật chung quanh cho no đầy con mắt phiêu lưu. Tới điểm hẹn đã thấy mấy ông thần đứng đợi. Chúng tôi tay bắt mặt mừng. Chàng thi sĩ vì bận lo việc tổ chức giới thiệu sách, nên không tiện dùng bữa với chúng tôi mặc dầu mấy người bạn khẩn khoản mời.
Bạn bè lâu quá không gặp nhau nên mừng vui chi xiết, kể nhau nghe về những thăng trầm cuộc sống, về gia đình, về con cái và những dự tính tương lai trong tuổi xế chiều… Cho tới khi tôi phải đến nơi tổ chức giới thiệu sách của Cao Nguyên. Chúng tôi chia tay nhau với những hẹn hò tương ngộ mai sau.

Địa điểm tổ chức giới thiệu sách là Nhà Việt Nam ở trung tâm thủ đô. Đây là trung tâm sinh hoạt của người Việt trong vùng. Phòng không lớn nhưng không quá nhỏ - khoảng 70 chỗ ngồi xếp theo kiểu rạp hát - dùng làm nơi dạy tiếng Việt, dạy đàn tranh, võ thuật… Khi tôi đến lúc hơn 2 giờ chiều, phòng đã đầy người và chương trình đã bắt đầu. Nhìn phớt qua thành phần quan khách, tôi thấy hầu hết những khuôn mặt có tên tuổi trong làng văn báo và sinh hoạt chính trị của người Việt hải ngoại tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Có một số thi văn hữu ở xa tới và một số đông hội viên Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ. Nếu không phải vì lòng mến mộ nhà thơ Cao Nguyên, những nhân vật này không dễ để có mặt trong các buổi giới thiệu sách vốn dĩ rất nhiều trong sinh hoạt văn chương hải ngoại.
Có bốn năm diễn giả giới thiệu và phê bình thi tập đều rất súc tích, xuất sắc gồm có nhà văn, nhà hoạt động Cộng đồng Hồng Thủy, Giáo sư nhà văn, nhà phê bình văn học Nguyễn Lân, nhà văn Phong Thu, nhạc sĩ Vĩnh Điện, nhà thơ Nhất Hùng và ông nhà thơ Lê Mai Lĩnh đến từ Pensilvania. Nhà thơ họ Lê nói về nội dung bài thơ Rừng Ơi. Và là một ngẫu nhiên, tôi cũng đã chọn để diễn ngâm bài này trước khi cầm thi tập trong tay và đã được Ban tổ chức xếp đặt liền theo sau phần trình bày của chàng thi sĩ họ Lê.

Phần điểm sách, giới thiệu, phê bình đã hay, phần văn nghệ giúp vui cũng không kém phần xuất sắc. Phải công nhận buổi giới thiệu thi tập rất thành công về mặt tinh thần trong một căn phòng đầy ấp tình văn hữu. Trong bữa tiệc trà, tôi có cơ hội hàn huyên với các văn hữu thân thương như danh họa Vũ Hối, VH Đăng Nguyên, đương kim Chủ Tịch VBHN Vùng Đông Bắc, VH Lãm Thúy cựu Chủ tịch, và các VH Lê Thị Ý, Lê Thị Nhị, Đào Trường Phúc, Cung Thị Lan, Nguyễn Thị Thanh Bình, Lê Tống Mộng Hoa, Phan Khâm, Tạ Cự Hải, Đoàn Hữu Đinh, Luân Tâm, và cũng có sự hiện diện của ông Giáo sư nhà văn, nhà hoạt động Cộng đồng Nguyễn Ngọc Bích… và một vài VH nữa, xin lỗi, không nhớ tên hết.

Đặc biệt khi nói chuyện với ông nhà văn thiên tài Đào Trường Phúc tôi lại khám phá ra ông ta cũng là Võ Sư Thiếu Lâm Bắc Phái đang là Huấn Luyện Viên võ thuật tại hội trường này và một chi nhánh khác trong vùng. Không phải tôi nói anh thiên tài vì văn võ song toàn mà là một thông dịch viên tiếng Anh xuất sắc. Anh đã đảm nhiệm vai trò dịch thuật trực tiếp trong hai ngày Đại hội Tái lập VBVNHN trước phái đoàn Văn Bút Quốc Tế vào năm 2001 ở Virginia. Anh đã chu toàn nhiệm vụ một cách tốt đẹp. Sự ngưỡng phục đó không chỉ riêng tôi mà là tất cả đại biểu hiện diện kể cả phái đoàn VBQT.

Trước khi chia tay với thi sĩ họ Lê, chàng đã tặng tôi một chai rượu thuốc bỏ túi thay cho lời từ chối bữa ăn tối của Cao Nguyên mời. Chúng tôi được Phong Thu mời ra Khu Eden ăn phở. Ở đây lại gặp gia đình thi sĩ họ Lê; chúng tôi ba chàng ngự lâm chia nhau chai rượu thuốc và những câu chuyện thi ca không dứt cho tới lúc chạng vạng từ giã nhau ra về.

Cao Nguyên và tôi ra về. Cũng căn nhà đó, quang cảnh im lìm đó… Nhà thơ chúng ta sau một ngày mệt mỏi đã đặt lưng xuống và ngáy khò! Thấy triển vọng sẽ lại tâm tình vặt qua đêm nữa, và sáng mai nhà thơ lại có chút bất tiện đưa tôi ra phi trường trở về chốn cũ, tôi nghĩ nên lợi dụng cơ hội này tới thăm chiến hữu ở Maryland và cũng để nhờ giải quyết vấn đề đưa đón ngày mai cho bạn mình.Tôi gọi Biểu, một người bạn Không Quân xưa đến đón về nhà hắn chơi cho tới lúc về lại Houston. Nhà Biểu, phía bắc của thủ đô, cách nhà Cao Nguyên 45 phút lái xe. Sau khi đi tắm để giải tỏa một ngày dài, tôi sửa soạn hành lý và nói với Cao Nguyên rằng tôi đi với người bạn để ngày mai bạn tôi đưa ra phi trường. Dĩ nhiên Cao Nguyên rất cám ơn tôi đã giải quyết giùm nỗi khó khăn của đương sự.

Yên Sơn
(Trích: Tạp Ghi Tháng 5)



trả lời


Thi Tập THAO THỨC


Hình Ảnh
https://plus.google.com/photos/105608117127630540453/albums/6017775501837424273?banner=pwa&authkey=CMC8nNCqhJ37Ug



trả lời


lên trên