Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



TRẦM KHÚC


Tháng Tư Còn Đó Nỗi Buồn

Đang giữa Tháng Bảy mà nói chuyện Tháng Tư là không thuận với cảnh.
Bầu trời Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn chiều cuối tuần thật đẹp. Nắng dịu và gió nhẹ, đủ sức an tâm cho những người khách cao niên trên đường đến dự buổi giới thiệu tác phẩm Black April của tác giả George J. Veith, được tổ chức tại trụ sở Hội Người Việt.

Black April (*). Lại Tháng Tư Đen giữa lòng Tháng Bảy! Vậy mà cũng thuận lòng người hoan hỉ đón nhận. Có phải mảng quá khứ đau thương của vận nước cưu mang giữa lòng người dân Việt chẳng thể nào dứt khỏi cuộc đời chính họ đã trải qua từ ngưỡng cửa tử thần, đến cửa những trại giam và nông trường lao động khổ sai?
Không! Không thể nào hằng triệu người dân Việt còn trong nước hay đang lưu vong quên được Tháng Tư Đen tàn khốc đó! Tháng Tư của máu và nước mắt, khi sinh mệnh của đất nước và con người bị bứt tử. Bốn mươi năm đã qua, nhưng tiếng gào thét của sự bức tử còn âm vọng mãi mãi trong tâm trí mọi người. Vết thương tâm linh luôn rướm máu, máu của chính mình, của đồng đội, của đồng bào ruột thịt miền nam Việt Nam.
Black April của Veith là tập hợp những nguồn máu đó chảy râm ran qua suốt tháng năm dưới hóa thân những giòng lệ đỏ!

Nếu những trang sử của Việt Nam Cộng Hòa được ghép bởi những di ngôn uất hận. Đời con cháu sau này sẽ hiểu được tinh thần của những chiến binh chiến đấu bảo vệ tự do và dân chủ cho một dân tộc đáng được trân quí như thế nào. Và cũng đáng được truy nguyên những chiến công của họ.
Mỗi đánh giá về từng đoạn đường của lịch sử một dân tộc, cũng giống như sự đánh giá từng tác phẩm viết về dòng lịch sử đó, cần được phát biểu bằng ngôn ngữ của con tim chân chính được nuôi lớn bởi nguồn sống nhân bản . Mọi chất liệu đấu tranh chống cái ác được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời luôn là hiện thực .

Black April là một sân phơi những chất liệu đó . Qua sóng gió cuộc đời, qua trầm thăng thế cuộc, những chất liệu trung thực này sẽ được đặt trong bảo tàng lương tâm của nhân loại. Mọi tham vọng và ý đồ khuynh đảo quốc gia sẽ phải trả giá bởi chính lương tâm của họ.

Trở lại với buổi giới thiệu tác phẩm Black April, tại hội trường của Hội Người Việt Cao Niên vùng Hoa Thịnh Đốn, chiều Chúa Nhật 12 tháng 7 năm 2014. Cảm nhận của tôi đầy những bồi hồi . Bồi hồi qua các giải trình từ tác giả và các diễn giả về nội dung những chương quân sử của quân lực Việt Nam Cộng Hòa vào những năm cuối của cuộc chiến đầy những ấn tượng bi thương! Bồi hồi vì sự cảm Kích tinh thần chiến đấu của một tập thể quân đội chỉ biết tiến chứ không lùi bước trước kẻ thù cọng sản xâm lăng. Bồi hồi vì được gặp lại vài vị chỉ huy từ tham mưu đến chiến trường, mà qua những năm quân vụ tôi đã có dịp diện kiến và phục lệnh. Bây giờ tôi được gọi những cấp chỉ huy này là niên trưởng.

Đặc biệt, với Trung Tướng Lữ Lan, một thời là Tư Lệnh Quân Đoàn II, nơi tôi đã phục vụ lâu nhất và có nhiều kỷ niệm nhất trong suốt thời gian binh nghiệp. Hôm nay được nhìn ông còn sức khỏe khang trang, tôi rất vui. Vui cả những đoạn phim thời sự của thập niên 60 nơi vùng cao nguyên đầy lửa đang khởi hiện trong tiềm thức tôi. Những đoạn phim hùng tráng với những trận thư hùng oanh liệt của những đơn vị dưới quyền ông đối lực với quân đội cọng sản Bắc Việt trên khắp lãnh thổ Vùng 2 Chiến Thuật.
Những thước phim tài liệu về quân sử Quân Đoàn II/QL. VNCH mãi còn đó . Những quyển sách như Tháng Tư Đen của George J. Veith mãi còn đó. Như những dấu tích đau thương mãi còn đó trong tâm khảm mỗi người dân miền nam Việt Nam suốt thời kỳ chiến tranh bảo vệ quốc gia, chống lại sự xâm lăng của tập đoàn quân cộng sản Việt Nam và các thế lực đồng lõa.

Người viết sử đừng bao giờ nói dối
Trước trăm nghìn câu hỏi của hồn oan!

Tôi đã viết những lời thơ như vậy, để cảnh tỉnh những người mon men vào còn đường viết sử với những xảo ngôn, vong bản và xu thời. Khỏi phải ân hận trối trăn khi cuộc đời đi vào cõi đất!

Sau khi chấm dứt phần giải trình về tác phẩm Black April. Tôi đến mở lời chào niên trưởng Lữ Lan với vài gợi nhớ, ông niên trưởng Lữ Lan và tôi bắt tay với nụ cười thân mến trao nhau cùng những câu tâm tình huynh đệ chi binh. Do yêu cầu, tôi có một tấm hình lưu niệm với ông niên trưởng được thực hiện bởi chính ái nữ của ông – Lữ Anh Thư. Đúng là Lữ Anh Thư, một cái tên mà nhiều người biết đến qua các chương trình Lịch Sử và Xã Hội Học tại các trường học Miền Đông Hoa Kỳ (**)

Tiếp sau sự diện kiến thân tình với niên trưởng Lữ Lan, tôi đến làm quen với một người Mỹ, ông Merle L. Pribbenow – người bạn đồng hành với Veith - tác giả Black April. Merle nói thông thạo tiếng Việt, nên lời mở đầu của tôi được đón nhận với lòng cởi mở. Tôi cảm ơn Merle về sự thấu hiểu tinh thần chiến đấu của quân dân miền Nam Việt Nam suốt hai mươi năm chiến đấu chống giặc bắc phương . Lời cảm ơn đơn giản với sự cảm thông lẫn nhau, được ghi nhận qua tấm hình chụp chung với nụ cười chưa thỏa của tôi và cái mím môi của Merle.

Trong dịp này, tôi gởi tặng Lữ Anh Thư, Veith và Merle tập thơ Thao Thức của tôi, với ý muốn được gởi chút tâm tư của một trong hằng triệu chiến binh quân lực Việt Nam Cộng Hòa có mặt trong Tháng Tư Đen. Và hơn thế, là sự mong cầu tâm tư thao thức được thẩm thấu vào tấm lòng tuổi trẻ Việt Mỹ có lưu tình tri thức Việt Nam.

Nhân đây, xin được cảm ơn giáo sư Nguyễn Ngọc Bich, chị Trương Anh Thụy của Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông. Cảm ơn quí vị trong ban tổ chức đã thực hiện cuộc hội ngộ khó quên với cả chữ nghĩa và nhân vật trên những trang sử liệu và trong buổi giới thiệu Black April – The Fall Of South VietNam!

Trân trọng,
Cao Nguyên
Washington.DC – July 12, 2014

@

Tham Khảo:

(*) Tác Phẩm Black April:



http://www.amazon.com/Black-April-South-Vietnam-1973-75/dp/1594035725

(**) Phỏng Vấn Lữ Anh Thư Về Virginia School Board
https://archive.org/details/PhongVanLuAnhThuVeVirginiaSchoolBoardPhan1Low

Phóng Sự: http://www.youtube.com/watch?v=sr2GIbt-e5Y&feature=youtu.be



trả lời


TRẦM KHÚC


Phi Chính Trị

Trên một số trang web, dẫu cho có sự rào đón: “Đây là diễn đàn phi chính trị”. Vẫn không thể loại trừ hẳn những bài viết có xuất phát điểm từ cảm nhận riêng mình về cuộc sống với những hệ lụy quanh đời. Khi chân lý còn là ánh đuốc dẫn đường, thì ưu tư từ những phi lý và bất công của xã hội không thể không nói đến. Và thế là niềm tin của tín ngưỡng, của pháp trị hừng hực trong tư tưởng hồi sinh những sắc thái văn mình trong một xã hội cộng hưởng.
Đó là sự công bằng tất yếu, là hơi thở của cuộc sống, là tiếng nói của trái tim với tất cả những ai còn tin vào chân lý, tin vào lương tri.
Tiếc thay sự công bằng đó bị phá hoại từ khuynh hướng cực tả hoặc cực hữu. Đẩy sự trung dung vào góc tối im lặng. Bày tỏ đồng tình theo một hướng, thường hiểu là cực đoan, là bè phái, là trở cờ ...!
Sự tranh chấp nẩy sinh từ cái tôi vượt ngoài chủ thể, chỉ biết phủ nhận cái hay của người để cái tốt của mình tồn tại. Cứ như mình là kẻ biết dấn thân còn người khác chỉ chạy theo xu hướng có lợi cho chính bản thân họ. Đâu hay đó chỉ là sự hăm hở của loài tằm muốn nhả tơ, dẫu chưa biết lúc nào mình thoát thai ra khỏi cái kén chật chội và tơ mình sản sinh có đủ tốt dệt nên một chiếc áo khoe đời!
Nếu lỡ gặp người thích khoát áo đẹp che đời, lịch sự lắm cũng chỉ gật đầu chào bạn. Nhìn những chiếc áo đủ màu như lá mùa Thu, rồi cũng bay vào mù tăm. Chút ấn tượng còn sót lại trong rực rỡ thu còn chăng chỉ là nỗi băn khoăn về một chu trình sinh diệt. Lá nào may rơi xuống vùng đất hóa thân làm chất hữu cơ, lá nào ngã trên nhúm sỏi đá khô cằn chờ rã mục hóa rêu?!
Nên chi trong mỗi thì thời giao mùa, tôi vẫn khát khao vói những ước mơ lá chẳng xa nguồn. Chí ít sau mùa tàn phai cũng thấm vào mạch đất chút nhựa đời nuôi xanh mầm nguyên khởi. Tiếng reo của lá trong mơn man của nắng gió hiền hòa khai tâm thoát tục vui biết chừng nào. Như may gặp được người chỉ dùng áo che thân qua bốn mùa mưa nắng ta biết được trụ sinh trong cõi diệt. Làm sao không hăm hở đón một nụ cười quen nở trên môi kẻ không màng danh phận để kết thân, cùng trải nghiệm qua đời mà tâm bút tri giao.
Cùng siết tay chào, ơi đó bạn ta như hồng nhan tri kỷ, cùng uống chung hương vị ân tình.
Hiển nhiên thế mà sao người còn nấn ná giữa những hỗn mang đời để vật vã lòng nhau.
Ở đâu cũng thấy dấu vết chì chiết, hằn hộc giăng mắc những cái bẩy gài người, tước đoạt tư duy, hủy diệt tình thân ái!
Chính vì muốn bảo tồn phẩm giá con người mà thanh chắn phi chính trị được dựng lên nơi những khu chợ trời nhiều tạp! Nhằm vô hiệu hóa những cuồng ngôn, lộng ngữ manh động tràn lấp lối đi về chính thiện. Ngày lại ngày, tri thức vượt qua vô thức, vực dậy bản ngã nhân chi sơ thoát sóng đời danh lợi. Thanh chắn phi chính trị chỉ còn là khái niệm, chẳng mấy ai bận tâm khi sự tự phát chính kiến trung thực có sức mạnh xuyên phá bức tường vô đạo lý.
Sống giữa đời, khi bước vào cho đến lúc ra đi đều tự nhiên, sẽ thấy lòng thanh thản. Khắc chế được những tị hiềm ích kỷ, thả cái tôi bay khỏi vòng ôm ấp, sẽ thấy những thương yêu đầy ắp tâm hồn. Đầy ắp tình người, tình núi sông.
Với tình người và tình núi sông, một tâm thư gởi ai đó bên này hay bên kia bờ đại dương. Hát hay nghe một bản nhạc thấm đậm tình tự quê hương, dân tộc... Cũng đã cưu mang trong lòng nỗi khắc khoải của sự chia ly dẫu xuất phát từ những nguyên nhân nào, cũng đã nhập lưu dòng ý thức dân tộc và cội nguồn.
Vậy thì khi khoát tay nói với bạn mình: "Xin đừng nói chuyện chính trị với tôi", có phải tự mình đánh mất tư duy chính mình? Đó là một nghịch lý trong cuộc sống đối với những ai còn hứng khởi trên hành trình về với quê hương từ niềm mong ước thanh thản đi, về !
Phi Chính Trị, là một sự đánh lừa bản ngã và tâm thức của mỗi con người còn thiết tha với cuộc sống chính mình trong nguồn sống chung nhân bản.
Nụ cười đến từ góc độ nào cũng đẹp, và có khả năng vượt qua mọi rào cản vô tri để kết hợp những tấm lòng rộng mở, vì người và vì mình cùng hướng đến ước mơ chung: tự do, thanh bình và nhân ái trên quê hương thân yêu.

Cao Nguyên



trả lời


TRẦM KHÚC


Chẳng Lẽ

Vào mỗi cuối năm, tôi lại dựng lên cột mốc thời gian 1975 và cộng thêm vào từng khoảng đời lưu vong đáng nhớ. Đánh dấu chuỗi dài bi thảm của Việt Nam, quê hương tôi.

Cả bi và thảm đều chứa nhiều nước mắt của hằng triệu người Việt sống lưu vong, hay đang sống tại quê nhà!
Tháng Tư 2014, cột mốc thời gian khắc dấu ấn 40. Nhìn về trước và sau dấu ấn này, trên tầng tầng lớp lớp máu xương của sự hy sinh vì tự do dân chủ của một quốc gia, vẫn chổi lên mầm đau thương do nước mắt tưới vào. Nghiệt ngã thân phận của đời người, của đất nước chạy buốt theo tiếng thở dài gần như chỉ để mặc niệm từ hồi tưởng.

Mặc niệm với những anh hùng đã vì nước hy sinh! Hồi tưởng những đắng cay và tức tưởi của một đoàn quân quyết chiến mà thất bại. Một thất bại nhục nhã bởi sự phản bội của đồng minh và nội thù dân tộc.

Chẳng lẽ đây là thời kỳ nhiễu nhương nhất của dòng lịch sử cận đại do nội thù khuynh đảo trong hàng ngủ nhân thân? Chủ nghĩa cá nhân nẩy lòng phản trắc, mài sắt ngôn từ để triệt hạ nhau, bất chấp chân lý và công đạo! Lừa bịp cả thế nhân bằng những chiếc áo ngụy tạo hữu thần. Lợi dụng đức tin để lập đền tôn sùng lãnh tụ! Tệ hại hơn là vinh danh chính mình trên bản ngã tự tôn, tự mãn!!

Chẳng lẽ những ngọn bút tiên phong đã chùn tâm ráo mực? Chỉ phóng lên trời những dấu chấm than! Mặc thế gian hứng những dòng lệ đỏ bi thương trên màu da vàng chủng tộc? Cái cơ hội dùng bút thay súng để chiến đấu vì độc lập tự do và dân chủ cho quê hương, cũng vuột mất khỏi tầm tay của những người lính già đã từng thề vì nước hy sinh? Chẳng lẽ lời thề vệ quốc đã bị màu danh lợi phủ chụp lên cái thân phận vốn quen trò đón gió, trở cờ?

Chẳng lẽ chữ nghĩa và trí tuệ chỉ để dùng cho những dằng vặt lòng nhau, khơi niềm đau từ những đố kỵ để thỏa mãn sự riêng tư danh phận một đời người? Bất chấp lương tri của người cầm bút vì nghĩa diệt thân, chỉ vì lẽ phải khuất lấp dưới tầm nhìn, chỉ thấy cái "tôi" sáng lên trong niềm thù hận. Hả hê đập phá lẽ phải bằng ngôn từ bất xứng với đại từ Văn Hóa. Làm dấy lên lớp bụi mù che lấp con đường chân thiện mỹ được tiền nhân xây đắp suốt mấy nghìn năm!

Còn bao điều chẳng lẽ đóng vào tâm trí và tự mình rịt lại những thương đau bằng niềm tin vào lương tri của những cây bút vẫn miệt mài viết tiếp những trang sử dẫu bi hay tráng cũng mang hồn dân tộc và tổ quốc mình đã cưu mang. Lịch sử vẫn còn đó, lương tâm đồng chủng sẽ minh bạch mọi điều. Thế hệ tiếp sau sẽ đi vào chính sử với ánh sáng chân lý được dẫn soi bởi hồn thiêng dân tộc. Lướt qua sự hỗn tạp của hiện cảnh quê hương ảm đạm, để vạch lên con đường hướng tới tương lai tươi sáng thật không dễ. Nhưng chẳng lẽ mãi lặng lẽ ngồi nghe những niệm khúc u buồn cho tới lúc tàn hơi?

Chẳng lẽ chữ nghĩa cứ bị dồn nén trong khung cửa ký ức, mỗi khi thời gian chạm vào, những giọt nghĩ mới vỡ ra chảy theo dòng trầm mặc? Không! Phải dựng chữ nghĩa đứng lên, vượt bóng đêm, xuyên qua đố kỵ và nghi hoặc, phóng vào vách thời gian những dấu ấn đẹp của văn hóa dấn thân vì sự sinh tồn của chính mình với lương tri của một người cầm bút. Để còn thấy tự hào khi nắm tay những người bạn trẻ trên hành trình hướng tới ngày mai. Để khỏi thẹn với chính mình từ lời tim ghi khắc và nhắc nhớ: Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.

Cao Nguyên
W.DC- Nov 01, 2014



trả lời


TRẦM KHÚC


Những Con Ngựa Què

Rời khỏi trạm Grey Hound ở Silver Spring. Trở về thảo trang, phòng khách còn nguyên chứng tích của bữa trà đàm với nhà thơ Lê Mai Lĩnh sáng nay. Uống tách trà còn hơi ấm, ngẫm nghĩ về khoảnh khắc sơ ngộ mà như quen thân đã từ lâu. Bởi nết nhìn trao cho nhau vượt qua khung cửa chật thường tình. Ánh mắt như tia chớp của của những giòng chữ hóa thân từ ánh thép phạt ngang mọi trở lực hủy diệt mộng làm người.

Tuy không là người cực đoan kén bạn như lời khách quan bảo vậy trong gặp gỡ trên đất bằng hay phố ảo . Nhưng trong không gian đa chiều và trước thế lưỡng lập giăng bày. Tôi tự thu mình để khỏi bị nhũng con sóng tung hứng đánh bật mình ra khỏi chính mình Thế nhưng, với Lê Mai Lĩnh, một con người luôn có phong cách vượt sóng để sinh tồn qua minh chứng của bạn thân và chữ nghĩa . Tôi đọc chữ của anh chưa nhiều, nhưng hiểu được cái nghĩa thủy chung với Đất và Người. Đủ để nâng sơ ngộ lên giao ngộ với lời mời anh ghé lại thảo trang trước khi anh trở về Pittburch sau chuyến hội ngộ với bằng hữu vùng Đông Bắc.

Sự giản dị của cuộc giao ngộ cũng giản dị như bữa "cơm chỉ" do nhà văn Phong Thu mang đến khoản đãi.Tình thân mến đến từ duyên của chữ nghĩa, hiểu ý lời nhau nhờ chút thói ngang tàng.
... Anh đã biết dòng thơ tồi kiêu ngạo
lời cầu xin chưa phát thảo một lần...
Hai thằng gật đầu như lời ấy cùng nói với nhau. Bởi cùng nhận ra nhau trong thân phận những con ngựa què. Còn chút khát vọng từ tiếng hí ngang trời đòi quyền hào phóng làm người.

....

Trong không gian yên lặng, thời gian gõ nhịp đều theo dòng nghĩ tôi rỉ rả viết về người bạn mới Lê Mai Lĩnh. Khởi từ sự cảm nhận của hai kẻ nhớ rừng.Khi tôi mở audio cho Lĩnh nghe bài "Rừng Ơi" do nhạc sĩ Dzuy Linh phổ nhạc và trình bày. Hai thằng ngồi ôm nhau nhớ thời mình chẻ máu nuôi rừng. Lê Mai Lĩnh khóc trên vai tôi khi bài hát vào điệp khúc. Người làm thơ, kẻ làm nhạc đều là người đã từng sống trong sự che chở của rừng. Nên khi rừng bị hỏa thiêu vì hận thù cuộc chiến đã làm kẻ bị xua khỏi rừng, tiếc máu mình không cứu nổi màu xanh của lá, của cả niềm hy vọng thanh bình. Dzuy Lynh đã hát bài "Rừng Ơi" không bằng thanh quản mà bằng âm vọng từ trái tim rướm máu.

@



trả lời


TRẦM KHÚC


Lê Mai Lĩnh – Tác giả và Tác Phẩm

Nói về Tác Giả và Tác Phẩm. Theo tôi, nói về Tác Giả khó hơn nói về Tác Phẩm của Tác Giả. Riêng điều này, xin lỗi giáo sư Nguyễn Lân, người mà năm trước đã làm tác phẩm “Thao Thức” của tôi và hôm nay sẽ làm “Tuyển Tập Lê Mai Lĩnh” thêm phần giá trị. Bởi chính đọc giả mới thực sự định vị được giá trị của tác phẩm trong dòng thời gian qua lời giới thiệu của những nhân vật khả tín.

Nhìn một con người để hình dung ra sản phẩm mà người ấy thực hiện, khó hơn là nhìn từ sản phẩm mà hiểu bàn tay và khối óc người thực hiện.
Điều khó đó, hôm nay anh Nhất Hùng, người tổ chức và điều khiển chương trình giới thiệu “Tuyển Tập Lê Mai Lĩnh” giao cho tôi. Thế nhưng tôi vui vì rất hân hạnh được thưa chuyện cùng quí vị về bạn tôi: Văn Thi Hữu Lê Mai Lĩnh cũng là người chiến hữu với tôi.

Trên tay tôi là “Tuyển Tập Lê Mai Lĩnh”, quí vị thấy chưa bằng cầm thử, quả là một tác phẩm nặng về lượng với 630 trang giấy cân nặng đúng 1 ký 999 grams; Nặng về chất vì nghĩa tình tác giả gởi gấm cho quê hương và bè bạn. Đúng theo chữ nghĩa của nhà văn Lê Mai Lĩnh: “Trái tim, máu, nước mắt tôi đây ngày trở lại sau 3102 ngày khổ sai trong 10 trại tù của cộng sản Việt Nam, từ Nam ra Bắc, xin trao tặng quê hương và bạn bè”.

Lời gởi gấm của nhà văn Lê Mai Lĩnh quả là không nhẹ. Cũng theo chữ nghĩa của anh: “ Tất cả chúng ta đều là những kẻ chiến bại trước sự đói nghèo của nhân dân . Trước quê hương khổ đau, chúng ta đều có tội, dẫu khoát cho nhau màu áo nào “ .

Thưa quí vị,
Lê Mai Lĩnh là thế, con người của khí phách muốn vượt tung, muốn xé rách mọi rào cản trói buộc, giam giữ con người. Để đi về hướng bình minh, gọi mặt trời; Đi xuyên đêm gọi lửa thắp sáng lên niềm tin của tự do, dân chủ và hào phóng tình người .
Nói về một con người như thế, tôi chỉ góp thêm những lời rất nhỏ theo sau những người đã nói nhiều về văn phong và chí khí của nhà văn Lê Mai Lĩnh.

Quí vị muốn biết những ai đã nói gì về nhà văn Lê Mai Lĩnh. Cách tốt nhất chúng tôi mời quí vị cầm lấy “Tuyển Tập Lê Mai Lĩnh” và mở ra chương 7 từ trang 470 đến trang 585, sẽ thấy “Nhan Sắc Thi Sĩ “.
Chỉ có một tí xíu tôi chưa hài lòng về tựa của Chương 7 là “Nhan Sắc Thi Sĩ ” mà phải gồm đủ là Nhan Sắc Văn Thi Chiến Sĩ. Bởi cái hay của chữ nghĩa Lê Mai Lĩnh không nặng ở vần điệu mà bằng ngôn từ dõng dạc đầy chất chiến đấu tính của một chàng trai nước Việt đúng Nghĩa và đúng Hướng.
Nghĩa của người dân đối với đất nước, với đồng bào.
Hướng của người chiến binh Việt Nam Cộng Hòa là chiến đấu trong tinh thần Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.

Thưa quí vị,
Trở về với nhân dáng văn thi hữu Lê Mai Lĩnh. Nhờ cái duyên của chữ nghĩa đa truân và đa cảm về phận người bị xéo mà không quằn, hai chúng tôi ngoài sự quen biết nhau còn rất thân thiết trong tình cảm anh em. Thân thiết đến độ tôi dám gọi Lê Mai Lĩnh là nhà thơ du đảng, là nhà văn khẩu hiệu. Bởi Lê Mai Lĩnh không chỉ giăng khẩu hiệu trong các bài viết của tuyển tập này, mà khẩu hiệu đã được giăng trong nhà tù cộng sản, ngay khi tác giả còn ở trong tù. Lê Mai Lĩnh nghe tôi gọi thế đã không giận mà còn bật cười sảng khoái.
Sảng khoái như khi đọc thơ văn của Lê Mai Lĩnh mà tôi đỏ mặt, nổi giận muốn đấm vỡ, muốn chửi thề những điêu ngôn và tội ác. Và Lê Mai Lĩnh đọc thơ tôi mà khóc vì rừng xanh bị đốt cháy trong cơn lốc lửa hận thù tháng 4 năm 1975.

Khi con người đã vượt chết bao lần đã trở nên lì lợm. Lì lợm sống và lì lợm trải lòng, mặc thế nhân hiểu hay không hiểu, mặc thời gian như vó ngựa qua.
Thất thập cổ lai hy là mấy
Uống chén rượu nồng ngẫm thấy như không!

Còn thấy chăng là cái tình của một con người không thẹn với núi sông và bằng hữu. Tự nhắc nhở mình sống làm người tử tế, sống trọn phẩm giá của một sĩ phu, đủ khí phách của một chinh nhân.

Dẫu cuộc chiến đã tàn, nhưng người chiến binh chưa xuât ngũ như lời Lê Mai Lĩnh mình xác:
Mình chưa bỏ ngũ
Mình không phản bội anh em
Mình vẫn hiện diện dưới cờ
Mình sẵn sàng xả thân cho đại nghĩa.
Không riêng Lê Mai Lĩnh, mà chúng tôi, những chiến hữu năm xưa, cũng đã từng nói: Chúng tôi thật sự còn tại ngũ, bởi vì chúng tôi chưa hề nhận được quyết định cho giải ngũ từ Bộ Quốc Phòng / Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Nghĩa là chúng tôi vẫn còn tiếp tục chiến đấu vì một nền độc lập, tự do và nhân ái cho quê hương Việt Nam.

Người chiến binh Lê Mai Lĩnh chỉ xin người anh em, xin đồng bào và xin quê hương cho được hưởng cái phép thường niên để vui sống khi còn là con người.
Và hôm nay, Con Người Lê Mai Lĩnh thực sự hưởng cái phép thường niên ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn. Được gặp gỡ thân tình với thân hữu, văn thi hữu và chiến hữu tại nhà hàng Kobe trong Eden Center.
Xin cảm ơn quí vị với tất cả thân tình ưu ái dành cho Văn Thi Chiến Hữu Lê Mai Lĩnh ngày hôm nay.

Trân trọng,
Cao Nguyên
Washington.DC - October 04,2015



trả lời


TRẦM KHÚC


Đất và Người

Nghĩ về cuộc đời mình, bỗng nhiên nhớ đến bài hát “ sáu mươi năm cuộc đời “. Tôi cảm nhận mình đang đến đích với một thực tế 60 năm đang trải qua. Nhìn về trước, thấy cũng xa lắc và dài lắm – hơn nửa Thế Kỷ chớ ít sao – và lại được may mắn sống qua lằn ranh của 2 Thế Kỷ. Cái lằn ranh thách thức sự chịu đựng sức bền bỉ của một con người, can đảm vượt qua các tiếng nổ và những khắc nghiệt của dòng đời để sống còn.

Mặc dù cơn bão lửa trong mùa Xuân 1975 đã thổi quét mọi thứ bay đi tứ tán, chúng ta đã mất đi bao nhiêu người thân và những người bạn. Tất cả đã đảo lộn đến chóng măt. Đến nỗi, đôi khi nghĩ đến sự hiện hữu của mình và sự gặp lại những người thân quen, đã có lúc cảm thấy mơ hồ dường như không thật!
Nên chi, khi gặp lại những người bạn cũ, tôi đã ôm chầm lấy họ với nỗi nghẹn ngào. Sự xúc động lắng xuống nhờ những tỉ tê của một dòng tình chảy từ mạch nước quê hương thấm vào da thịt.

Và với những người bạn mới, đa số chỉ gặp trên cái Duyên "Văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình", vậy mà xem đã là Hạnh Ngộ. Để thấy được sau màn sương bi quan, vẫn còn niềm tin để sống, cho chính mình và cho những Con, Cháu thấy được sự kiêu hãnh của một con người Việt Nam.
Mong là đời còn một chút ý nghĩa khi bàn giao cái tham vọng này lại cho Con, Cháu.

@

Trên hành trình về với quê hương với hành trang khát vọng tự do . Tôi vẫn mãi tìm những người bạn cũ và mới còn đủ tin yêu với Đất và Người . Vừa để chia xẻ tâm tư của một chiến binh giữ nước không thành bởi cả hai nguyên nhân nội và ngoại quan, vừa để mong cầu sự nhiệt tâm tiếp truyền "Dòng Máu Lạc Hồng" về với mai sau . Nơi mà những khát vọng gặp nhau hoan hỉ đồng ca bài "Mẹ Việt Nam" .

Nhờ cơ duyên của chữ nghĩa, và cơ may của niềm khát vọng . Tôi đang gặp những người bạn trẻ rất nhiệt tâm với quê hương và dân tộc . Tôi đã ngắm những người bạn trẻ mà tôi gặp trên Phây Phố qua những con chữ mà họ treo trên tường mỗi căn nhà . Đẹp lắm, đẹp cả tình Người và Đất .

Cảm ơn những bạn trẻ của tôi với tất cả ý tưởng các bạn gởi đến cho nhau, vượt qua thời gian và không gian . Từ cách mạng hoa dù Hồng Kông nghĩ về Việt Nam với biết bao hy vọng tự do, dân chủ và nhân ái sẽ thắng bạo quyền và bọn vong bản, phi nhân. Các bạn cũng đang làm sáng lên những trang sử anh hùng dân tộc, như những ngọn đuốc soi đường tranh đấu và bảo tồn kỷ cương và truyền thống Việt Nam .

Trong một chiều mùa thu nơi vùng Đông Bắc Mỹ, sự cảm khái về Đất và Người và cả tấm lòng của những bạn trẻ còn thiết tha với hoài bão của mình trong cuộc đấu tranh vì thanh bình và tự do cho quê hương . Tôi viết những dòng tâm tư này gởi đến bạn cũ và mới với tất cả hy vọng Việt Nam quê hương ta rồi sẽ đẹp cả tình Người và tình Đất .
Cũng xin gởi đến các bạn bài "Hy Vọng" tôi viết trên chuyến metro từ Maryland về Washington DC, khi nhìn lá vàng rơi ngoài khung của mà nghĩ đến những chồi xanh của mùa gieo hạt mới trên đất khổ quê mình !
Mến chúc các bạn luôn vui khỏe, tự tin vào khát vọng tự do sẽ được hồi báo .

Cao Nguyên
Đông Bắc Mỹ Oct 14, 2014

@

Hy Vọng

Non nước ấy chìm đâu em có biết
Dựng bên trời để nhớ để quên đi
Chiều trở lại để dư vang chia biệt
Vọng miên man trường hận thở than gì.
( Bùi Giáng - Đường về Đà Lạt )

thêm một lần đọc thơ Bùi Giáng
ở một nơi lãng mạn không ngờ
nhìn lá vàng qua khung cửa metro
mà nhớ quá rừng dã quì phố núi

vàng của mùa xưa, vàng của hôm nay
vẫn thu ấy khác gì đâu mà lạ
chắc bởi vắng tiếng cười em dòn dã
mà bâng khuâng vàng lá gió cuồng bay

còn hối tiếc mùa xanh còn hy vọng
cầm trong tay cho chắc những niềm tin
chờ đất trở thêm một lần gieo hạt
mầm nỡ nào không mọc những chồi xinh !

Cao Nguyên



trả lời


TRẦM KHÚC


Chẳng Lẽ

Vào mỗi cuối năm, tôi lại dựng lên cột mốc thời gian 1975 và cộng thêm vào từng khoảng đời lưu vong đáng nhớ. Đánh dấu chuỗi dài bi thảm của Việt Nam, quê hương tôi.

Cả bi và thảm đều chứa nhiều nước mắt của hằng triệu người Việt sống lưu vong, hay đang sống tại quê nhà!
Cuối năm 2014, cột mốc thời gian khắc dấu ấn 40. Nhìn về trước và sau dấu ấn này, trên tầng tầng lớp lớp máu xương của sự hy sinh vì tự do dân chủ của một quốc gia, vẫn chổi lên mầm đau thương do nước mắt tưới vào. Nghiệt ngã thân phận của đời người, của đất nước chạy buốt theo tiếng thở dài gần như chỉ để mặc niệm từ hồi tưởng.

Mặc niệm với những anh hùng đã vì nước hy sinh! Hồi tưởng những đắng cay và tức tưởi của một đoàn quân quyết chiến mà thất bại. Một thất bại nhục nhã bởi sự phản bội của đồng minh và nội thù dân tộc.
Chẳng lẽ đây là thời kỳ nhiễu nhương nhất của dòng lịch sử cận đại do nội thù khuynh đảo trong hàng ngủ nhân thân? Chủ nghĩa cá nhân nẩy lòng phản trắc, mài sắt ngôn từ để triệt hạ nhau, bất chấp chân lý và công đạo! Lừa bịp cả thế nhân bằng những chiếc áo ngụy tạo hữu thần. Lợi dụng đức tin để lập đền tôn sùng lãnh tụ! Tệ hại hơn là vinh danh chính mình trên bản ngã tự tôn, tự mãn!

Chẳng lẽ những ngọn bút tiên phong đã chùn tâm ráo mực? Chỉ phóng lên trời những dấu chấm than! Mặc thế gian hứng những dòng lệ đỏ bi thương trên màu da vàng chủng tộc? Cái cơ hội dùng bút thay súng để chiến đấu vì độc lập tự do và dân chủ cho quê hương, cũng vuột mất khỏi tầm tay của những người lính già đã từng thề vì nước hy sinh? Chẳng lẽ lời thề vệ quốc đã bị màu danh lợi phủ chụp lên cái thân phận vốn quen trò đón gió, trở cờ?

Chẳng lẽ chữ nghĩa và trí tuệ chỉ để dùng cho những dằng vặt lòng nhau, khơi niềm đau từ những đố kỵ để thỏa mãn sự riêng tư danh phận một đời người? Bất chấp lương tri của người cầm bút vì nghĩa diệt thân, chỉ vì lẽ phải khuất lấp dưới tầm nhìn, chỉ thấy cái "tôi" sáng lên trong niềm thù hận. Hả hê đập phá lẽ phải bằng ngôn từ bất xứng với đại từ Văn Hóa. Làm dấy lên lớp bụi mù che lấp con đường chân thiện mỹ được tiền nhân xây đắp suốt mấy nghìn năm!

Còn bao điều chẳng lẽ đóng vào tâm trí và tự mình rịt lại những thương đau bằng niềm tin vào lương tri của những cây bút vẫn miệt mài viết tiếp những trang sử dẫu bi hay tráng cũng mang hồn dân tộc và tổ quốc mình đã cưu mang. Lịch sử vẫn còn đó, lương tâm đồng chủng sẽ minh bạch mọi điều. Thế hệ tiếp sau sẽ đi vào chính sử với ánh sáng chân lý được dẫn soi bởi hồn thiêng dân tộc. Lướt qua sự hỗn tạp của hiện cảnh quê hương ảm đạm, để vạch lên con đường hướng tới tương lai tươi sáng thật không dễ. Nhưng chẳng lẽ mãi lặng lẽ ngồi nghe những niệm khúc u buồn cho tới lúc tàn hơi?

Chẳng lẽ chữ nghĩa cứ bị dồn nén trong khung cửa ký ức, mỗi khi thời gian chạm vào, những giọt nghĩ mới vỡ ra chảy theo dòng trầm mặc? Không! Phải dựng chữ nghĩa đứng lên, vượt bóng đêm, xuyên qua đố kỵ và nghi hoặc, phóng vào vách thời gian những dấu ấn đẹp của văn hóa dấn thân vì sự sinh tồn của chính mình với lương tri của một người cầm bút. Để còn thấy tự hào khi nắm tay những người bạn trẻ trên hành trình hướng tới ngày mai. Để khỏi thẹn với chính mình từ lời tim ghi khắc và nhắc nhớ: Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.

Cao Nguyên
W.DC - Nov 01, 2014

@

Ngày Quốc Khánh VNCH 1/1/1965 - Ngày Quân Lực 19/6/1971-1973

https://www.youtube.com/watch?v=v3cqyIAXggk



trả lời


lên trên