1, 2  >                 Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Nhà Việt Nam


(Tranh: Họa Sĩ ViVi Võ Hùng Kiệt)

1- Giới Thiệu:

"Nhà Việt Nam" trong thơ Cao Nguyên

Home is where the heart is - Trái tim ta ở đâu, nơi ấy chính là nhà.
Nhưng cũng có khi,
Ta muốn ta ở đâu, nơi ấy chính là nhà - Home is where I want to be.

Với một kẻ bỏ quê, ra đi, sống trên xứ người, thì quê nhà ở đâu?
Nơi ta muốn sống hay nơi ta tưởng nhớ?

42 bài thơ như 42 lần đối diện câu hỏi: "Quê nhà ta đâu?"

Không, không thể là 42 lần mà phải là 42 ngàn lần. Khi trăng lên, khi chiều xuống, khi tuyết rơi, khi gió nổi, khi nắng dọi ... mỗi mỗi đều có thể gợi lên nỗi đau quặn thắt, để rồi lòng tự hỏi lòng "Hương quan hà xứ thị?"

Vì đâu? Do đâu?
Chỉ vì hai chữ "Việt Nam"!

Hai chữ nghe rền như tiếng bom đạn rít bên tai trong chiến hào.
Hai chữ nghe đau như cái chết tức tưởi của người bạn cùng màu áo.
Hai chữ nghe mềm như chiếc lá me rơi trên những con đường.
Hai chữ mà chỉ có thơ mới diễn tả hết nỗi niềm.

Nhà Thơ làm thơ để tưởng nhớ, để mộng mơ, để nhớ quê nhà Việt Nam hoang tàn đổ nát, để rồi mơ về một mái nhà Việt Nam đầm ấm chan hòa.

Cao Nguyên là một tên không xa lạ với những người Việt yêu thơ. Thơ anh được bạn đọc ưu ái đón nhận vì ý mới, chữ lạ, nhưng lý do chính có lẽ vì bài thơ nào cũng luôn ẩn hiện hai chữ "Việt Nam".

cứ kể như mình chẳng có chi
danh đành không, lợi chẳng còn gì
ngày sinh, quê quán - ghi trên giấy
nhẹ vóc trần, "sinh ký tử qui"!

mà rõ khổ, "qui" về đâu chứ
quê đã không, nhà cửa cũng không
chỉ còn nhớ cánh đồng quá khứ
thương luống cày, ngô lúa trổ bông


Thơ Cao Nguyên thường giản dị như thế; một gã xa nhà, nhớ quê, rồi... làm thơ!

Biết bao biến cố đã xảy ra trong một đời người, nhưng dường như tất cả đều nhạt nhòa, để chỉ còn những nét đẹp thuần hậu của đất mẹ hiện lên tươi mới: những luống cày, những cây lúa, những bắp ngô, những cánh rừng, những hàng lá me... Đó không chỉ là Việt Nam của riêng nhà thơ, đó là Việt Nam của nhiều người, rất nhiều người.

Nhưng nếu nói thơ Cao Nguyên giản dị cũng không đúng lắm, vì đây đó những con chữ sẽ bật ra khỏi dòng thơ, khiến ta không khỏi rung động bồi hồi.

vậy mà đi hút vào sâu
không lời kịp nhắn về đâu, chỗ nào
nền trời vắng một vì sao
lòng người nước mắt rưng đau dọc đời

em về ngồi giữa chơi vơi
uống trăng như thể rượu mời thuở xưa
hỏa châu sáng mấy chưa vừa
còn chong con mắt thắp thừa lòng tin


Suốt đoạn thơ trên không chữ nào không đơn giản nhưng vẽ nên một màn đêm thăm thẳm mà sáng trưng khiến ta liên tưởng tới bức danh họa "The Starry Night" của Van Gogh.

Nếu những chữ "sao, trăng, hỏa châu" tạo nên thứ ánh sáng trắng vàng chói mắt, thì những chữ "hút vào, chưa vừa, chong con mắt" khiến lòng ta chùng xuống như khi nhìn vào bầu trời đen thẫm.

Và, trong khung cảnh thiên nhiên huyền nhiệm đó là... nỗi đau.

"Lòng người nước mắt rưng đau dọc đời"

Hai chữ "dọc đời" sắc, mạnh như chẻ đôi sống lưng!

Đấy có phải là sống lưng Trường Sơn của Mẹ Việt Nam?

Dãy Trường Sơn bị xẻ dọc, băm nát chỉ vì những tham vọng điên cuồng.

Thơ Cao Nguyên chất chứa nhiều nỗi đau.

Đó là những "giọt lệ hồng/ kết tụ bởi máu và nước mắt /từ những cái chết / vì muốn bảo vệ quê hương và đồng loại"

Đó là "những vết cắt của thời gian / của biến cố / thân tâm em lúc lành lúc vỡ /
nước mắt em lúc ở lúc đi"
.

Đó có là "bạn chém sau lưng, kẻ thù đâm trước ngực / những vết thương nhức nhối không ngừng"?

Và đó còn là hơn nửa thế kỷ, vẫn thấy "tấm lưng cuộc chiến còn nguyên /chỉ thêm vết đạn xuyên tim xoắn vào!"

Với một người mà niềm đau luôn luôn vây phủ thì câu hỏi: "Nhà ta đâu? Nơi muốn sống hay nơi tưởng nhớ?" trở nên cực kỳ ngớ ngẩn.

Bởi chưng, con người ấy sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi mái nhà xưa dù cho nó đầy ắp những kỷ niệm đau buồn.

Thế nhưng, trong trùng trùng nỗi đau, vẫn trổi lên điều tuyệt diệu: Niềm Tin.

(dù người đi chẳng biết ngày về)

chờ mai, chờ mai nữa
dẫu mình đi về đâu
cũng đừng quên ánh lửa
giữa lòng ta đêm sâu

khi nào người cảm thấy
rảnh và nhớ đến ta
cứ về qua nơi ấy
nhà bên cạnh rừng già

mình hâm bình rượu cũ
uống hương mật quê nhà
trong sương mù viễn xứ
ta biết ta còn ta!


Lời thơ mộc mạc nhưng sao tha thiết!

Chỉ vài dòng nhưng diễn tả trọn vẹn thân phận Việt, trọn cuộc nổi trôi, gắng nương nhau để sống, để chờ đợi, để hy vọng, và để thương yêu.

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!


"Nhà Việt Nam", 42 bài thơ như 42 lần tự vấn: "Quê nhà ta đâu?"

Câu hỏi chẳng cần câu trả lời, bởi vì người lính Cao Nguyên dù ở nơi đâu vẫn luôn giữ quê nhà trong tim, trong những dòng thơ, trong những ước nguyện, và trong cả ánh mắt dõi nhìn vào cõi vô cùng.

một mai còn chút lời thơ mộng
sẽ gởi quê mình di chúc thơ
thương yêu, nhân ái và hy vọng
mãi đẹp bên đời như ước mơ

nếu thêm được niềm tin thắp lửa
rọi sáng từng khung cửa phương đông
cho dẫu lịm bên thềm đất hứa
cũng nhẹ hồn vào cõi mênh mông!


@

“Vietnam My Homeland” in Cao Nguyên's Poetry

Home is where the heart is.

But sometimes,

Home is where I want to be.

For a man who left his homeland to live in a foreign country, where is his home? Is it the place he wants to live in or the place of his remembrance?

Fourty-two poems are like fourty-two times he asks himself the same question, "Where is my home?"

No, not fourty-two times, but rather fourty-two thousand times. Every time the moon rises, every time the sun sets, the snow falls, the wind breezes, the sunlight shines... his heart always feels a profound sadness, and his mind keeps echoing the question, "Where is my true home?"

Why - and why?

The reason is in two simple words - "Việt Nam"!

Two simple words that bring back the whistling sounds of bullets above the trenches in battlefields.

Two simple words that revive the deep sorrow at the sudden death of a brother-in-arms.

Two simple words that sound like those tamarind leaves falling softly on the sidewalks.

Two simple words that nothing but poetry can fully express.

The poet writes poems that enables him to dream, to reminisce about his devastated homeland of Vietnam, and to hope for a future Vietnam where everyone lives in harmony.

To Vietnamese readers who love poetry, Cao Nguyên is a familiar penname. His poetry is appreciated not just for its new ideas and creative wordings, but mainly because the two words "Việt Nam" can always be felt between the lines of every poem.

Just presume I have nothing
No fame, no fortune, exactly nothing
Even the DOB and POB on the papers
are forgotten when I depart this world !

Yet it’s a pity, depart for... where?
As I have neither a house nor a homeland
All I can remember is the field of my childhood
Where there were the poor furrows and the early rice

Such simplicity defines Cao Nguyen's poetry - some guy far away from home and gets so homesick that he just happens to... write poems.

So many events have happened in a lifetime, but they all seemed to fade away and leave him with just a pure and everlasting beauty of his motherland: the furrows in rice fields, the rice plants, the maizes, the forests, the tamarind leaves... That beauty of Việt Nam is not for the poet himself, but for lots and lots of Vietnamese people.

But it would not be quite fair to define Cao Nguyên's poetry by its simplicity alone, because here and there some words would pop out of the lines to touch our hearts so deeply:

Yet you have gone too far away
without leaving a notice telling where to
A star has faded out in the sky
Only the tears of suffering flowing for life

You returned sitting in solitude
Enjoying the moonlight as if it were the old days’ wine
So many shining flares was not enough
We still lay awake to lighten our faith

The above quatrain consists of just simple words, yet they portray a night with both its profound darkness and its vivid brightness that somehow inspire us to think of Van Gogh's "The Starry Night".

If "stars, moonlight, shining flares" help create a dazzling white light, then "far away, not enough, lay awake" are the words that make our hearts saddened like when we look up a deep dark sky at night.

And, in the very core of that mysterious natural setting is... the pain.

Only the tears of suffering flowing for life

Those words "flowing for life" are so strong and sharp that we can feel our spinal column torn apart.

Is that because our spinal column reminds us of Trường Sơn Mountains, the backbone of Mother Vietnam?

Truong Son Mountains have been torn apart and shattered in pieces due to people's crazy ambitions.

Cao Nguyên's poetry is filled with pains.

Pains, as in "the red tears / They are an agglomeration of blood and tears / of the dead who wanted to save our country and her people".

Pains, as in "Your body and mind sometimes intact sometimes broken
/ Your tears sometimes come sometimes go".

Pains, as in "Stabbed in the back by friends, from the front by the enemy
the wounds have left aches and pains incessantly"?

And pains live on for over half a century, because "The wounds of the war have been never healed / Only more bullets perforating the heart mercilessly!".

For someone whose pains become chronic, the question, "Where is my home, is it where I want to live or is it where I want to dream of?" must become extremely absurd.

Because he will never escape from his old home even if it brings him nothing but sad memories.

Still, in his painful anguish, something wonderful springs up: Faith.

(although he does not know when he can come back home)

Until tomorrow, yes, tomorrow
No matter where we shall go
Just don’t forget the fire
in our hearts a dark night

Whenever you are free
and happen to remember me
just drop round some day
my house is next to a jungle

We will warm up the old wine
and drink the honey of homeland
in the mist of a faraway country
to know we are still in being !

So simple poem lines, yet so earnest a faith they could carry!

Just a few lines to fully describe the destiny of Vietnamese people, those while floating in the waves of history keep trying to lean on each other, so they can live to wait, to hope, to love.

I’ll come back to see the flowers open under the sun
to examine the wounds on the trees
to sit in rain or shine listening to the song of the ground
a children’s song of the old good days!

It’s my poetry, hey, forest! Let me sing it
When I cannot depart for homeland this afternoon
I am afraid the trees are still wet with tears
Then you and I will have a good cry, arm in arm!

In this poetry book of Cao Nguyên's, fourty-two poems can be viewed as fourty-two times of self-questioning, "Where is my home?"

That question no longer needs to be answered, because to the soldier Cao Nguyên, wherever he stays, his homeland has always been secured in his heart, his poems, his aspirations, even in his gaze into the void.

One day when still living poetically
we will leave our homeland a testament of poetry
about love,compassion and hope
for this world to become beautiful like dreams

If we have a strong belief in that
it will light up every house in the Orient
Even if we may fall right at the doorstep
we are still happy going to an immense heaven


Trịnh Bình An
(Winter of 2017)

@

2-Dẫn Nhập:

Nhà Việt Nam là chủ đề mới trên hành trình chữ nghĩa của Cao Nguyên. Là một phát thảo từ những bài thơ đã định hình của một quá khứ đau thương đầy chất bi tráng. Từ đó, dấy lên niềm khát vọng phục hưng một quê hương đầy chất trữ tình của núi sông thuộc giòng giống Tiên Rồng.
Xin đừng nói xấu tương lai
Dẫu trong quá khứ còn nghi hoặc lời!
Cứ nhìn hướng mặt trời rơi
Làm sao thấy được tuyệt vời bình minh!


Bình minh vào tương lai đẹp biết bao với những tấm lòng mở rộng. Hiểu nghĩa vô thường của cuộc đời mà phát khởi từ ý niệm hướng đến chân thiện mỹ, dựng lên trong tim một dãi sơn hà tươi đẹp thắm tình nhân ái yêu thương của chín mươi triệu người Việt Nam nơi quê nhà hay còn đang sống lưu vong trên các vùng đất tạm dung trên khắp mặt địa cầu.

Dù trong hay ngoài, mọi người đều có chung một ngôi nhà - Nhà Việt Nam - khi giòng máu Lạc Hồng còn luân chuyển trong thân. Hãy gọi điêu tàn thức dậy, để cùng chung tay dọn sạch những rác rưởi, san bằng những đổ nát, xoa dịu những vết thương còn lưu trong ký ức.

Bằng sự dấn thân của chữ nghĩa của một trái tim Việt Nam, tôi muốn thực hiện một chương sử thi mới, như một sự đóng góp vào việc phục hưng quốc gia với tinh thần Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.

Nhằm giúp các bạn trẻ trên toàn cầu thấu hiểu được tâm trạng của lớp người đi trước trong trách nhiệm giữ và dựng nước Việt Nam như thế nào? Hiểu được sức chiến đấu và sự hy sinh của các chiến bình thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa? Hiểu được tại sao những giọt lệ hồng mãi chảy sau bốn mươi năm kết thúc cuộc chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam?

Qua gặp gỡ và trao đổi ý tưởng của chủ đề với các bạn trẻ trong và ngoài nước, thấy được nhu cầu phải chuyển tải những dòng tâm tình của thế hệ đi trước về với thế hệ tiếp sau. Nhằm bảo tồn và phát huy tinh thần chiến đấu cho một quê hương bất tử Việt Nam.

Thế hệ trẻ hôm nay ngoài các bạn ở trong nước, ngoài các bạn trẻ di dân cùng ông bà cha mẹ đang định cư tại các vùng đất mới trên toàn cầu, còn có rất đông các du học sinh trên các quốc gia khác và kể cả các bạn trẻ ngoại quốc. Đang muốn tìm hiểu về lịch sử Việt Nam thời cận đại, chủ yếu lưu tâm chính thể Việt Nam Cộng Hòa và cuộc chiến bảo vệ Miền Nam Việt Nam chống chủ nghĩa xăm lăng của cộng sản và các thế lực liên hệ.

Trở ngại lớn nhất của các bạn trẻ trong việc tìm hiểu và nghiên cứu lịch sử là sự hạn chế về ngôn ngữ và chữ viết Việt Nam trên các sách báo hiện có trong hệ thống thư viện trong các trường học và các nhà sách trên thị trường văn hóa.

Trong bối cảnh đó, chúng tôi thực hiện tuyển tập thơ “Nhà Việt Nam” như một món quà tinh thần thân mến gởi đến các bạn trẻ.
Chúng tôi dịch các nguyên bản thơ Việt ngữ sang Anh ngữ. Dĩ nhiên trong khả năng có hạn, các bản dịch Anh ngữ lấy ý tưởng từ nguyên tác làm trọng tâm, nên âm điệu của thi ca bị hạn chế rất nhiều. Mong các bạn trẻ cảm thông và tiếp nhận.

Đã đến lúc các bạn trẻ qua học lịch sử đau thương của quốc gia dân tộc mà dấn thân đi làm lịch sử với quyết tâm tái tạo Việt Nam thành một quốc gia vững mạnh và giàu đẹp. Nhân dân thực sự an hưởng một cuộc sống thanh bình, dân chủ và tự do.

Tuyển tập "Nhà Việt Nam" gồm 2 Chương:
- Chương 1: Hồi Tưởng
- Chương 2: Hy Vọng

Chân thành cảm ơn tất cả những tấm lòng ưu ái với chủ đề này.

Trân trọng,

Cao Nguyên
Đông Bắc Mỹ - 01/01/2016

@

Vietnam My Homeland
Chapter 1 : Recollection

Foreword

“Vietnam My Homeland” is a new theme on my literary journey. It’s the first draft of the poems conceiving from a pathetic past. Since then,a desire to restore a country blessed with poetic and lyrical characters has been nourished.

Please don’t speak ill of the future
Although the past was remembered with doubts
If we keep looking where the sun sets
How can we see the wonderful glow of sunrise ?

The dawn of the future is so beautiful with open hearts. Being aware of the impermanency of life,I begin with the concept of the true,the good and the beautiful building up in my heart a bright country of love for ninety million Vietnamese now living home or in exile everywhere on the earth.

Home or away, everybody has the same house- Vietnam House- so long as everybody is of the same blood of Lạc Hồng. Let’s rise from the ruins, to help removing the rubbish, clearing the debris, healing the wounds still annoying our memory.

Having indulged in letters with the heart of a Vietnamese, I wish to write a new chapter of my poetry as a contribution to the restoration of the nation in the spirit of Fatherland- Honor- Duty.

The intention of this work is to help the youth of today understand the feelings of the predecessors as to how they built and defended the country, as well as the unbending spirit and the noble sacrifices of the ARVN soldiers and also why the people still shed tears 40 years after the end of the Vietnam war.

In my meetings and talks with the young people home and abroad, I realise a need to convey the thoughts of the former generations to the later generations in order to preserve and enhance the strong will in the struggle for an immortal Vietnam.

The generation of today includes the young people in the country, the young immigrants and their families in the new lands around the world plus a large number of students studying abroad and also foreign youngsters. They all want to learn about contemporary Vietnam history,especially about the Republic of Vietnam and her people in the war defending the South from the invasion of the Communists and their comrades.

The obstacle with the young people in studying and research of the history is the language barrier where most of them don’t comprehend the Vietnamese language printed in the books found in school libraries and in book stores.

In such a background, Vietnam House collection has been made as a gift for them with lots of belief and affection.

The Vietnamese original texts of the poems have been translated into English. Because of the limited capability of the translator,when working, he has focused in conveying the ideas of the poems instead of trying to make the versions aesthetic, thus the poetry melody is considerably lost. The author expects the young readers’ understanding and warm reception of this bilingual collection.

It’s high time the young people learn the painful history of the country so as to prepare themselve in the struggle for restoration of a beautiful and powerful Vietnam when the Vietnamese people can enjoy a peaceful life with real democracy and freedom.

“Vietnam My Homeland” collection consists of the two chapters:

Chapter 1 : Recollection
Chapter 2 : Hope

Thank you for reading!

Nguyễn Hữu Thời



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Chương I - Hồi Tưởng

Giọt Lệ Hồng

" chợt nghe từ đá hồn thương tích
vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa "
(Thanh Nam)


đã có bao lần
em thấy
giọt lệ hồng
rơi!

đã có bao lần
em hiểu
vì sao
giọt lệ - hồng?

những giọt lệ pha máu
từ tim
chảy xuyên qua mắt
buốt đau theo giòng chảy
cay đắng suốt trăm năm

đã có bao lần
em biết
tại sao có giọt lệ hồng?

nó kết tụ bởi máu và nước mắt
từ những cái chết
vì muốn bảo vệ quê hương và đồng loại
vì muốn đối kháng với những quyền lực quỷ ám
vì muốn giữ lại lương tri trong nghiệt cay thù hận

em hiểu
tại sao hôm nay
anh bị chấn động
viết những dòng
không thường hằng có trong anh
bởi chỉ vì
hôm nay
anh muốn viết
về một thời đã qua
đầy nước mắt và máu
của bạn mình
chết bởi
một viên đạn
một liều thuốc độc
một dây treo cổ
....
giọt lệ hồng
đang chảy trong anh
và chung quanh anh

*

có thể anh sẽ viết cho em
hiểu thêm những điều gì đó
về những giọt lệ hồng
trong tháng Tư đen và trước nữa
mà cũng có thể là không
vì anh sợ mình không vượt khỏi
những lần tim chảy máu
những giọt lệ hồng
mãi chảy
trong anh
trong đời bạn bè anh
trong giòng sống
trong giòng chết

giọt lệ hồng không ngưng tụ
trong đá sỏi
trong giá băng
trong câm lặng
mà chảy xuyên suốt qua mọi rào cản
của vô tri

bất giác
anh đang cảm thấy
lòng mình thổn thức
bên cạnh những ngôi mộ
chôn trong ký ức
từng dãy
từng hàng
xác của bạn anh
những người ruột thịt của anh
họ đã đứt ruột ra đi
họ đã chia thịt cho xứ sở
và máu họ trộn vào
không gian mưa lũ
đỏ au!

Em ơi
có thể đây là bài thơ tự do hay nhất
mà anh viết
có thể đây là một đoạn
trong bài điếu văn anh gởi cho bạn bè
cho những Cha, Chú, Anh, Em
đã nằm xuống
vì những chữ Tự Do, Bác Ái, Nhân Quyền

Bài viết hôm nay
em nhớ
không nặng lòng thù hận
mà nặng nỗi tiếc thương
những người đã hy sinh
cho quê hương
và gởi lời cảm xúc
đến những con tim
đang chảy
giọt lệ hồng

em cũng nhớ
không có sự bi thảm
vì người anh hùng không chết
cho những cưu mang lừa dối
và lòng thương hại

và em nên nhớ
sự ra đi
chững chạc và dứt khóat
của những con người
có trái tim chân chính
xuyên qua
những giọt lệ hồng.

Cao Nguyên

@

The red tears

Have you ever
seen
the red tears
dropping?

Have you ever
understood
why
the red tears?

The tears mixed with the blood
from the heart
flowing through the eyes
making us hurt
throughout a hundred years

Have you ever
asked
why the red tears?

They are an agglomeration of blood and tears
of the dead
who wanted to save our country and her people
who wanted to resist the devil powers
who wanted to save human common sense in a world of merciless hatred

You understand
why today
I am shocked
writing the lines
I don’t usually write
I want to write
about a time past
full of tears and blood
of my friends
killed by
a bullet
a poison
a hanging rope

The red tears
are flowing in me
and around me

May be I will write to help you
understand better about something
about the red tears
flowing in Black April and earlier
May be I won’t
for I am afraid I cannot stand the heartbreaks
The red tears
keep flowing in me
in my friends’ lives
in life
and death

The red tears are not condensed
in the gravels
in the freeze
in the dumbness
Yet they flow continously through the barriers
of senselessness

Suddenly I feel
like being moved to tears
beside the graves
seen from my memory
in lines
in rows
the bodies of my friends
of my relatives
who have gone
after having bled for the country
and their blood was mixed
with the storm water
very red !

My dear !
This may be my best verse
I have ever written
This may be part of an oration
I deliver for my friends
for the fathers,the uncles,the brothers..
who have fallen
for Freedom,Humanity,Human Rights
The verse of today
Remember that
It does not carry animosity
but just compassion
for those who have sacrificed their lives
for our country
and just the words of emotion
I want to send to the hearts
wherein the red tears keep flowing

Also remember that
There is no tragedy
because the heroes did not die
for a false doctrine
or a petty pity

and you should remember
the departure
very stately and definitive
of the men who possessed
genuine hearts
wherein
the red tears once flowed

Cao Nguyên

@@

* Nghệ Sĩ DzuyLynh diễn đọc:
https://app.box.com/shared/xhreda8z1xch89jvykdq


* Youtube:
Nhạc: Vĩnh Điện / Ca sĩ: Thu Hương
https://www.youtube.com/watch?feature=player_detailpage&v=uKBNUgz1Pjg



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Thảo Nguyên

anh đang trên thảo nguyên Plateau Gi
trong tay anh những cánh Dã Quỳ
trong mắt anh màu xanh của lá và trời gộp lại
trong trí anh những bước chân em trắng mịn
nhè nhẹ trên thảm cỏ đọng sương long lanh
trong đời anh một hồi tưởng rất hồng
và một thiết tha của niềm hoài vọng...

tất cả khởi đầu cho bản vẽ hôm nay

anh muốn dành tặng riêng em
một tâm hồn luôn sáng
trên những niềm yêu thương gợi nhớ
những góc cạnh quê hương xoáy tít
trong những giấc mơ em
những giấc mơ luôn trĩu nặng trong em
dù chỉ là một chút của Biển, của Sông, của Rừng
của Núi, của những cánh đồng, của những luống hoa..
bởi vì em quá tham lam
luôn nghĩ nhớ về đấy
nơi chốn chào đời em buông tiếng khóc
nơi chốn mong cầu khi nhắm mắt vẫn còn ôm
những mảnh đời thất tán
từ một-trăm-cái-trứng sơ khai
những vết cắt của thời gian
của biến cố
thân tâm em lúc lành lúc vỡ
nước mắt em lúc ở lúc đi
vẫn đỏ au tâm huyết cội nguồn...

chiều đang xuống đó em
những hoàng hôn vàng ệch như giấc tuổi anh, em
những hoàng hôn như một dấu lặng
ngưng đọng
chờ đợi một chuyển giao
giữa đêm và ngày
giữa thế hệ chúng ta và con cháu
ngưng đọng để nhớ về xương máu
của Cha Ông
của chính anh và bạn bè anh
đã bón, đã tưới cho cây thêm xanh
cho cành thêm hoa quả...

đã đến lúc phải chuyển giao vào điệp khúc
cố quên lòng thù hận
cho tim mình khỏi bị ép chặc
nghẹt thở
con cháu chúng ta muốn được nghe
từ khởi đầu của điệp khúc
với nỗi cảm xúc tận cùng
về huyết thống
về danh dự của một Dân Tộc
và luôn muốn ngẩng cao đầu
trước mọi dị chủng
để nói
tôi là người Việt Nam

Thời gian trôi nhanh quá
từ lúc anh đặt nhát cọ đầu tiên
trong bình minh, lên bản vẽ
với tất cả những gì em khao khát
anh đã vẽ xong trước hoàng hôn

đêm đang xuống trên thảo nguyên
tịnh yên trên tất cả
nhưng chưa tịnh yên với anh
khi anh dùng một game màu rất sáng
vẽ qua những vì sao đêm
những vệt cầu mong như tâm nguyện
tất cả được bình yên
trong một điệp khúc hồng
ngân lên cùng lúc với tiếng chuông nhà thờ
báo hiệu một bình minh mới

anh đang lắng nghe
lắng nghe
tiếng vỡ
của thời gian chuyển mình
khi lưng anh
đang thấm lạnh sương thảo nguyên
nhìn qua màn đêm
nhìn suốt những vì sao
anh nhớ em
một tâm hồn rất Việt Nam.

Cao Nguyên

@

Grassland

I am now in Plateau Gi grassland
In my hands,some sunflowers
In my eyes,the green leaves and the blue sky
In my memory,your feet so soft white
very quiet on the grass wet with transparent dewdrops
In my life a very warm nostalgia
and a long-time expectation…

All the above is for the start of the drawing of today
I want to give it to you only
a bright soul
with lots of love that remind
of the unrest regions of the country
still coming back in your dreams
the dreams always make your heart heavy
although they are just a little of the Sea,of the River,of the Forest
of the Mountains,of the Fields, of the flower beds…
As you are too eager
to think of the place
where you were born
the place you want to embrace at the minute you depart this world
the people who were lost
from the fetus bearing a hundred ova
The traces of the time
of the events
Your body and mind sometimes intact sometimes broken
Your tears sometimes come sometimes go
still very red like our ancestors’ blood…

It’s dusking you know?
The sunsets are as sick yellow as the age of our brothers
The sunsets look like a pause
A standstill
awaiting a hand-over
between day and night
between our generation and the descendants
The standstill is the minutes to remember
the efforts of our ancestors
of myself and my friends
who manured and watered the trees for their greenness
for more fruits…

It’s high time to sing the refrain
and try to forget the hatred
so that our hearts won’t be tightly pressed
until suffocation
Our descendents want to hear
right at the beginning of the refrain
with the deepest emotion
about the blood relationship
about the honor of a brave people
who always want to hold the head up
before other peoples
to say
we are Vietnamese

The time has slipped away too quickly
since the moment I drew my first line
in a dawn, onto the canvas
inspired by your desires
I had finished my drawing before sunset
The night is falling on the grassland
It’s very tranquil everywhere
but not with me
when I applied a very brilliant tone
drawing under the starry night
the lines of our inner wishes
everybody be safe
in a happy refrain
resounding at the same time with the bell
to signal a new sunrise

I am listening
very carefully
the sound
of the time starting a new day
when my back
has been still wet with the grassland dewdrops
Looking through the darkness
looking up at the stars
I miss you
a soul very Vietnamese!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Trái Tim Việt Nam

là một người Việt Nam
trái tim tôi bị đau
kể từ khi bỏ nước
sống nhập cuộc lưu vong

lời viết cho Quê Hương
bằng tha thiết yêu thương
trộn niềm đau se thắt
trong dòng chảy miên trường

Tổ Quốc - Quê Hương tôi
một đất nước tuyệt vời
Đau và Thương mãnh liệt
trong Trái Tim Việt Nam!

Cao Nguyên

@

The heart of Vietnam

As a Vietnamese
I am heart-broken
Since the day I left
to start the long exile

The words for my homeland
written with an ardent love
mixed with a great sadness
will exist eternally

My fatherland- my homeland
a wonderful country
where a furious anguish
stays in every Vietnamese!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Trường Ca Bi Tráng

bốn mươi năm - hơn mười nghìn đêm mất ngủ
không riêng tôi, riêng anh. Mà cả chúng ta
những người đã sinh qua bốn, năm thập kỷ
lúc chiến tranh yên nghỉ, đã mệt nhoài!

khi chân bước trên mìn, chông... chưa hết mỏi
phải tiếp bước vào đời nghèo đói, lầm than
vì vận nước đã cưu mang, sao phải hối
chỉ tiếc ta sẽ chết bởi bàng hoàng!

bạn chém sau lưng, kẻ thù đâm trước ngực
những vết thương nhức nhối không ngừng
làm sao ngủ, khi trái tim vẫn thức
vui thế nào, nước mắt cứ rưng rưng?

khi bỏ nước - chạy qua rừng, vượt biển
đã mang theo hồn Tổ Quốc thiêng liêng
nặng ơn ai sau nghìn trùng đưa tiễn
nên mơ về chái bếp, lửa hồng reo

nỗi nhớ mãi triền miên thức dậy
ngực ta đau, vết thương xoáy tận cùng
những tiếng thét hãi hùng còn mãi đấy
bạn bè ơi! xương máu của ta ơi!

vỡ tất cả dưới khung trời huyền thoại
Việt Nam ơi! Tổ Quốc chúng ta ơi!
hồn chết điếng khi tầm tay vói tới
chạm giữa hư không, dòng máu Lạc Hồng!

người hỏi ta, ta hỏi người - bối rối
đường nào đi đến bác ái, hoà bình
nửa thế kỷ ra đi từ rất vội
đến được bờ, mòn mỏi cả lòng tin

triệu ngựời chết vì những lời phản bội
bao nhiêu triệu lòng đau, bởi những hoài nghi
xin lịch sử đừng bao giờ nói dối
về nhiệt tình từ mỗi cuộc ra đi

khi phải chết vì kẻ thù trước mặt
ta mỉm cười, đã vì nước hy sinh
nếu phải chết vì kẻ thù dấu mặt
hồn ta đau, theo vết mực di ngôn!


hội chứng Việt Nam chưa ngừng rỉ máu
viết trường ca, con cháu tiếp cha, ông
giữa bi tráng, trong đau thương, yêu dấu
bút vung lên, theo hồn của non sông!

Cao Nguyên
April 30,2005

@

The woeful and majestic epic

Forty years- more than ten thousand nights of lying awake
Not only me,only you but everybody
those who were born four or five decades ago
were exhausted when the war was over!

When we just stoped stepping on mines and booby traps
we had to enter the new life of hunger,poverty and miseries
As it was just a national calamity,why any repentance?
We only did not want to die of a stun !

Stabbed in the back by friends,from the front by the enemy
the wounds have left aches and pains incessantly
How could I sleep when my heart was wide awake?
How could I enjoy myself when tears welled up?

Leaving the country- running through the jungles or crossing the sea
We took with us the spirit of our sacred Father-land
and a deep gratitude to those who stayed an ocean apart
So we just dream of coming home to sit by the warm cooking fires

My nostalgia is always interminable
making my chest hurt,my wound ache innerly
I still could hear the fearful screams at that time
Hey, buddies ! You used to be my own flesh and blood!

All has been broken under the legendary heaven
Vietnam ! Vietnam ! Oh,our dear fatherland !
I feel like being struck dumb when reaching out
touching nothing just the blood of Lạc Hồng!

You ask me,I ask you, we are both confused
Which way is humanity and peace?
I left hurriedly half a century ago
arriving at the promising land; my belief declined

Millions of people died because of the deceiving words
Millions of people were doleful by the doubts
Let’s implore the world for no more lies
about our enthusiasm in every departure

If we were killed by an exposed enemy
we would smile as we sacrificed for our country
If we were killed by a hidden one
our pain would be left in the last words!

The Vietnam syndrom is still on the brain
The descendents will write an epic, following their ancestors
In anguish, miseries, with ardent love
they rewrite the history answering the call of the country!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng



Không

cứ kể như mình chẳng có chi
danh đành không, lợi chẳng còn gì
ngày sinh, quê quán - ghi trên giấy
nhẹ vóc trần, "sinh ký tử qui"!

mà rõ khổ, "qui" về đâu chứ
quê đã không, nhà cửa cũng không
chỉ còn nhớ cánh đồng quá khứ
thương luống cày, ngô lúa trỗ bông

quá niềm đau tầm vong vạt nhọn
ngập nỗi buồn bom đạn ghim sâu
đất vỡ mạch, máu trào đỏ hỏn
người hóa điên, bỏ trốn ruộng vườn

ta bỏ quên ta từ độ ấy
nên chi giờ, chỉ thấy cái không
chẳng biết ai giống mình như vậy
làm bạn chơi, quấy quả qua đông!

Cao Nguyên

@

Nothing

Just presume I have nothing
No fame,no fortune, exactly nothing
Even the DOB and POB on the papers
are forgotten when I depart this world !

Yet it’s a pity,depart for…where?
As I have neither a house nor a homeland
All I can remember is the field of my childhood
Where there were the poor furrows and the early rice

My pain is like a sharpened thick bamboo
My sorrow is like a bad bullet wound
On the overturned ground,the wound was oozing blood
The people went crazy fleeing their fields and gardens

I have abandoned myself since then
That’ why now I can only see nothing
Don’t know who in this world think alike
Let’s make friends, to while away the time!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Đi Vẽ Hòa Bình

đêm qua, em từ đất về
hiển nhiên thân xác ê hề bụi vương
hồn đau, phách đợi thiên đường
kể từ em bỏ chiến trường ra đi

đá buồn, mưa khắc chữ bi
mờ trong xa lắc xanh rì cỏ rêu
tuổi em hồi đó bao nhiêu
chắc như vừa chỉ biết yêu lần đầu

vậy mà đi hút vào sâu
không lời kịp nhắn về đâu, chỗ nào
nền trời vắng một vì sao
lòng người nước mắt rưng đau dọc đời

em về ngồi giữa chơi vơi
uống trăng như thể rượu mời thuở xưa
hỏa châu sáng mấy chưa vừa
còn chong con mắt thắp thừa lòng tin

(rằng ta đi vẽ hòa bình
trên lưng cuộc chiến để tình thăng hoa!)
rừng đang xanh bỗng lửa òa
đất quằn trong lốc, khói nhòa bóng em!

bao nhiêu năm nhân loại tìm
chưa ra bản vẽ hòa bình của em
tấm lưng cuộc chiến còn nguyên
chỉ thêm vết đạn xuyên tim xoắn vào!

Cao Nguyên

@

A sketch of peace

You came back yesterday from the ground
Your body was obviously stained with dust
Your soul hurt, ready to go to heaven
Since you left the battle field,leaving this world

On the stone the rain cut in the word of tragedy
now faded on the green grass after the passing years
I wonder how old you were then
Probably a teenager who just learned love the first time

Yet you have gone too far away
without leaving a notice telling where to
A star has faded out in the sky
Only the tears of suffering flowing for life

You returned sitting in solitude
Enjoying the moonlight as if it were the old days’ wine
So many shining flares was not enough
We still lay awake to lighten our faith

(that we set off to draw a sketch of peace
right in the war to enhance humanity!)
The green forest was set on fire suddenly
The earth trembled in the tornado,the smoke blurred your image!

For years one keeps looking forward to
finding the drawing of peace of your own
The wounds of the war have been never healed
Only more bullets perforating the heart mercilessly!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Việt Nam trong giấc mơ tôi

Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Mẹ còn mớm sữa ru đời con không
đêm con mơ: sông núi hồng
cha nghiêng vai gánh cánh đồng lúa xanh

nắng chiều vàng rực mái tranh
gạo khoe hạt trắng, mừng anh chị về
tiếng hò chạy dọc chân đê
gàu giai đón mạch sơn khê nước chờ

tay con, lau sậy làm cờ
tựa lưng bia đá đợi giờ ngựa bay
hốt nhiên lửa ngập chân mây
Trường Sơn rụi cháy, khói đầy áng thư

rùng mình, mơ chết sững người
Việt Nam đâu hỡi! Mẹ ơi! con buồn
thơ yên lặng, khóc giữa hồn
chờ mai mơ được giữa rừng núi ca!

Cao Nguyên

@

Vietnam in my dream

Vietnam ! Oh, Mother Vietnam !
Did you still have the breast milk to feed me?
Last night I dearmed of the red rivers and mountains
Dad was bent carrying the green paddy grains from the field

The afternoon sun was shining over the thatched roof
The rice showed off its white grains,welcoming brothers and sisters
The barcarole was resounded along the dike
Buckets were used to catch water from a mountain brook

I used my hands holding the reed wood
Leaning against a stone stele, I waited for dispatch of the troops
Suddenly the land was put to fire and sword
Trường Sơn was burned up, smoke got into the study room

Waking up with a start,I knew it was a dream
Where is my Vietnam? Oh, Mom,I am grieved
My verses are soundless, like the cry held back
Until tomorrow when forests and mountains can sing!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng



Mộ Gió

(Tưởng Niệm Hoàng Sa 1974-2014)

bốn mươi năm mặt trời soi mộ gió
sáng lung lình rạng rỡ trái tim người
đã hy sinh cuộc đời cho Tổ Quốc
chiến đấu giữ gìn biển đất Việt Nam

lời mộ gió mãi ngân vang tiếng gọi
Hồn Núi Sông giữ hải đảo giùm tôi
để cho máu Lạc Hồng luân chuyển mãi
trong dòng đi vinh khải mạch Văn Lang

tưởng niệm Hoàng Sa - nhớ Ngụy Văn Thà
cùng đồng đội viết bài ca chiến sử
chí anh linh, khí oai hùng bất tử
rạng danh đời người trấn giữ biên cương

mộ người xây giữa trùng trùng ký ức
dựng trên đồi bút mực của nhân gian
nắng xuân rọi màu cờ vàng Tổ Quốc
gọi lòng dân hợp nhất tiếng quân hành !

Cao Nguyên

@

The holy graves
( In memory of Hoang Sa sea battle 1974- 2014)

For forty years the sun’s shown over the holy graves
lighting up the hearts of the soldiers
who had sacrificed their lives for our Father-land
fighting to defend the sea and the islands of Vietnam

Eternally the holy graves resounded with the call
of the country urging for defending the islands
so that the people of Lac Hong can forever live
in glory since the days of the making of Van Lang

In memory of Hoàng Sa- we remember Ngụy Văn Thà
and his comrades who wrote a historical song of the war
Their heroic strong will has brought the immortal fame
to the people going to defend the country’s border areas

Their graves have been built in everybody’s memory
to become permanent in the people’s literature
where the spring sun always shines over the yellow flag
of our fatherland calling for a rally of solidarity !

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Rồi Mặt Trời Cũng Mọc Ở Phương Đông

khi con khóc, mẹ không còn hạt sữa
chỉ nuôi con từng bữa với nước rau
phập phồng lo, sợ nước rau nhiễm độc
hoá chất đời, nuôi lớn tuổi thơ đau

tội cho con, sinh giữa thời khó nhọc
mẹ kiếm bữa ăn, tóc dễ bạc màu
mai mốt lớn, con làm sao đi học
chiếc quần rách của con, mẹ vá chưa xong

đừng khóc nữa, nằm yên nghe mẹ hát
từng khúc buồn, dòng lục bát của ba
người đã mất cả một thời khao khát
quê hương xanh với những bản tình ca

con sẽ lớn trên cung sầu rất thật
ca dao hồng im bặt những rung ngân
bầy chim bỏ lời ca trên mặt đất
hửng hờ bay, nhờ gió lốc nương thân

mai mẹ chết, đời vui không vướng nợ
tội con ngoan đã vỡ giấc mơ hồng
yên chí ngủ con ơi, đừng hoảng sợ
rồi mặt trời cũng mọc ở phương đông!

Cao Nguyên

@

As the sun also rises in the East

When you cry, Mom has no more breast milk
She can only feed you with some vegetable soup
feeling worried it may have been contaminated
by some chemicals with which you will grow

It’s a pity you were born in a hard time
when Mom has to toil away for a living day and night
How can you go to school when grown up ?
Your torn shorts have not yet been mended

Don’t cry, just lie still and listen to her singing
The sad ballads from Dad’s six-eight syllable verses
He has spent his lifetime dreaming of
a green homeland with beautiful love songs

You will grow up with the truthful melodies
of the folk verses sometimes stopped unexpectedly
The birds have left their twitters on the earth
flying away searching for a new heaven

One day Mom will die paying off her life’s debts
The pity is that your dreams have been cut off
Even so,just sleep and don’t be anxious
As the sun also rises in the East forever!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Gởi Tình Cho Huế

ơn người thao thức cùng ta
nghe chuông Thiên Mụ vọng xa nghìn trùng
mắt nhìn đau đáu Hoàng Cung
chợt mơ chiến mã hí lừng vó câu

sơn hà, xã tắc, công hầu
lẽ đâu cũng bạc theo màu thời gian
triều cương, thành quách điêu tàn
lạnh âm sắc vỡ theo tràng hạt rơi

Mệ buồn ngóng hút chân trời
mong con về Nội nghe lời ru xưa
Trời dầm Huế đẫm trong mưa
người qua phố lặng giữa mùa lệ rưng

Vân Lâu tâm khách bỗng chùng
đàn xưa ngân phím chập chờn cố nhân
ơn người thương khúc giao âm
thuyền xuôi Vĩ Dạ sóng trầm tâm kinh!

Cao Nguyên

@

My love for Huế

A deep gratitude is always awakened with me
Listening to the bell of Thiên Mụ from an ocean part
Staring at the ancient Royal Palace
I catch myself thinking of the war-horses’ whinny at full gallop

The moutains,the rivers,the land,the dukedom
Is it possible everything will fade with the passing years?
The court rooms,the citadels have fallen into ruin
Only the cold is felt while the rosary is being said

Mom is sad looking at the far horizon
hoping to see the children back to listen to the old lullaby
The ancient capital of Huế is in the rain,soaking wet
Pedestrians walk slowly in quiet streets when it’s stormy

On the wharf of Vân Lâu, I suddenly feels a meloncholy
Listening to the music that reminds me of an old friend
My gratitude is deep as the song of great affection
The boat is rowed along Vĩ Dạ on small waves in tranquility !

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Hiện Thực

trên đường đi hiện thực
từng cung bậc sắc âm
đã làm anh thao thức
và thơ lại trở mình

mỗi buồn vui va chạm
tiếng cười khóc bỗng dưng
từng mạch đời vỡ rạn
xoáy đau buốt tận cùng

như chẳng thể quay lưng
trên nỗi buồn rất thật
mẹ bán máu nuôi con
giữa trưa đời tất bật

em bảo đừng thở dài
cho ngày mai đỡ lạnh
sao tâm anh mệt nhoài
trong mắt người ráo hoảnh

rõ rồi em, anh biết
cười tê liệt bờ môi
bởi những điều tha thiết
đã khánh kiệt lời vui

có phải anh đã gặp
quá nhiều chuyện vô thường
như mũi dao cắm phập
vào khát vọng yêu thương

em hiểu loài chim Cuốc
khi biết bạn chết rồi
tự treo mình khóc suốt
miệng rỉ máu hồng tươi

anh muốn nhìn cuộc đời
như em chào Việt Nam
mặt đất thì tuyệt vời
người gian nan lắm nỗi

có thể nào một tối
nhìn nhân loại xếp hàng
chờ phiên mình hối lỗi
trước những nỗi lầm than

rồi địa đàng mở cửa
hoa nhân ái rực vàng
và tim người bốc lửa
làm rạng rỡ trần gian!

Cao Nguyên

@

Reality

On the roads of real life
going through different plights
has made me awake
and inspired poetry in me

Each grief or dispute
makes me laugh or cry
Each life hard or ruined
makes me feel a pain

I can’t turn my back
on the real sufferings
when mom sells her blood
on a busy afternoon

You asked me not to sigh
for tomorrow,a better life
Yet I still feel bad
to see the bone-dry eyes

Now,I do understand
No smiles on the numb lips
for the passionate words
are no longer heard

Isn’t it true I have learned
many lessons of impermanency
like a very sharp pointed knife
used to kill our thirst for love ?

Do you know a bird
of which a friend is dead
will hang itself,lamenting
until its mouth bleeds

I want to face up life
as you greet Vietnam
the earth is wonderful
although we suffer hardships

Perhaps it will,one night
All men stand in a line
waiting to have remorse
for the world miseries

Then an eden opens
with the flowers very humane
and all the hearts are fervid
to make the world brilliant!

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng




Chờ Mai

hôm nay lên trên phố
tìm thăm bạn thân quen
rộn ràng mà bỡ ngỡ
theo chân người lấn chen

kiếm ra đường cũng khó
đêm tối đường nhập nhoè
biết là không lộn ngõ
gọi hoài không ai nghe

đành gởi người lời nhắn
(tui có về qua đây
người bạn thời xa vắng
thời chân đất luống cày!)

*

không biết người còn nhớ
trong thời gian lưu đày
bọn mình thường nhắc nhở
đừng quên ngày hôm nay

ngày những vòng tay ốm
ôm tấm thân quá gầy
thở vào nhau cho ấm
áo quần trơ gấu vai

ngày gió Lào tây bắc
thổi buốt rừng Lào Cay
những thằng tù đối mặt
hát bài ca: chờ mai

*

chờ mai rồi cũng đến
hành trang buồn trên vai
giong thuyền ra cửa biển
vào mù khơi quê ai

giữa nay ngày tháng mọn
ta tìm người nơi đâu
trên phố phường chộn rộn
trong lòng người bể dâu

dẫu gì ta cũng đã
một thời khổ nhục qua
tựa vào nhau khỏi ngã
sao giờ như vội xa?

*
chờ mai, chờ mai nữa
dẫu mình đi về đâu
cũng đừng quên ánh lửa
giữa lòng ta đêm sâu

khi nào người cảm thấy
rảnh và nhớ đến ta
cứ về qua nơi ấy
nhà bên cạnh rừng già

mình hâm bình rượu cũ
uống hương mật quê nhà
trong sương mù viễn xứ
ta biết ta còn ta!

Cao Nguyên

@

Until tomorrow

Today I went downtown
looking for a close friend
I was excited but rather dazed
walking on the crowded pavements

it was hard to find the right road
at night the streets were dark
I knew I found the right place
I shouted his name but no answer

I couldn’t but leave a message
(That I did come here
as a friend of the olden times
once bare foot working on the furrows!)

*

Don’t know if you remember
The time we were in jail
We often reminded ourselves
Not to forget those days

The days our skinny bodies
were held in the thin arms
we huddled together for warmth
Our clothes were shredded!

The days the hot,dry western wind
blew hard through the forests of Lao Cai
The prisoners sat facing one another
singing the song Until tomorrow !

* *
Then tomorrow did come
Carrying the gloomy luggage
We got to the open sea
going to a mistily distant land

Now within the time left
Where can I find you
on these noisy streets
in the whirligig of life ?

Anyhow we have lived
in humiliation and misery
We still didn’t collapse
Now why going away?

*
Until tomorrow,yes,tomorrow
No matter where we shall go
Just don’t forget the fire
in our hearts a dark night

Whenever you are free
and happen to remember me
just drop round some day
my house is next to a jungle

We will warm up the old wine
and drink the honey of homeland
in the mist of a faraway country
to know we are still in being !

Cao Nguyên



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Rừng Ơi

cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
gọi rừng xưa,ta nhớ lắm - rừng ơi!
thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!

lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

nửa máu ta có giúp rừng sống lại
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
cây có vui khi chim về hái trái
hoa có cười cho hương toả vây quanh?

ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
và cả máu chia cho rừng thuở ấy
nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa!

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!

Cao Nguyên

@


Hey, dear forest !

As an old inhabitant from afar
I keep calling,how much I miss you,forest!
I pitied for the fallen trees in summer
and the leaves in mourning for years

When I left,you-the deep forest- was on fire
The fire of hatred which burned half my life
You keeps burning,how can the wounds be healed?
Sharing the pain,my heart bleeds for you!

Can the forest be revived with half my blood
Will the ground be fertile for the buds to grow again
Will the trees be green for the birds to come back
Will the flowers be in bloom for the scent to pervade the air?

Alas ! How much I long to see you,forest !
The green highland, the flowers,the leaves-my heart
And also the blood I have shedded for you those days
All urges me to come back even I can’t tell when

I’ll come back to see the flowers open under the sun
to examine the wounds on the trees
to sit in rain or shine listening to the song of the ground
a children’s song of the old good days!

It’s my poetry, hey, forest ! Let me sing it
When I cannot depart for homeland this afternoon
I am afraid the trees are still wet with tears
Then you and I will have a good cry,arm in arm!

Cao Nguyên

@ @

Nhạc sĩ DzuyLynh phổ nhạc và trình bày:

https://app.box.com/shared/suqtaavmt2



trả lời


Nhà Việt Nam - Chương 1: Hồi Tưởng


Ngày Giỗ Anh

ba mươi năm qua rồi
em vẫn còn tiếng nấc
thắp nén hương cúng anh
lòng nghẹn trào nước mắt

mỗi Tháng Tư nhớ về
tình yêu và hạnh phúc
anh vội vã mang theo
em ôm chầm tiếng khóc

trong tiếng thét hãi hùng
anh cùng em vỡ vụn
anh nát một xác thân
em tan đời ước vọng

*
hôm nay ngày giỗ anh
em hướng về quê Nội
vẫn tiếng nói nhiệt thành
em yêu anh quá đỗi

mỗi năm ngày giỗ anh
hai con đều có mặt
hương ngát tỏ lòng thành
lòng quặn đau như cắt

ba mẹ con ôm nhau
nhìn ảnh anh mà khóc
ba mươi năm đời đau
trong hành trình khó nhọc

xin anh cứ yên lòng
em vẫn vui mà sống
vì hạnh phúc các con
lại nuôi mầm hy vọng

mong con cháu sau này
mãi còn luôn nhắc nhớ
trên cao chín tầng mây
linh hồn anh rạng rỡ!

Cao Nguyên
April 30,2011

@

Anniversary of your death

Thirty years have passed
I am still sobbing
when I burn incense
trying to hold my tears back

Every year in April
I remember the loss
the love and happiness
you hurriedly carried away

In the frightening screams
You and I was torn up
Your body was smashed
My hopeful days were closed

On the anniversary of your death
I remember our father’s village
Still with the words of sincerity
As how much I love you

Every year on this date
Your two children are present
Burning the incense of respect
they feel heart broken

Mother,children embrace one another
Looking at your photo,crying
Thirty years of sufferings
Their life has been hard

Rest in peace,brother!
I continue my life with courage
For the happiness of the children
again I nourish a hope

That the children grow up
talking always about you
who is now in the clouds
with a soul forever at rest!

Cao Nguyên

@@

Nghệ sĩ DzuyLynh diễn ngâm:

https://app.box.com/shared/o9j47lxg4e



trả lời


lên trên