Nguồn Thơ                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Thơ Chuyển Ngữ


Giọt Lệ Hồng

" chợt nghe từ đá hồn thương tích
vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa "
(Thanh Nam)

đã có bao lần
em thấy
giọt lệ hồng
rơi!

đã có bao lần
em hiểu
vì sao
giọt lệ - hồng?

những giọt lệ pha máu
từ tim
chảy xuyên qua mắt
buốt đau theo giòng chảy
cay đắng suốt trăm năm

đã có bao lần
em biết
tại sao có giọt lệ hồng?

nó kết tụ bởi máu và nước mắt
từ những cái chết
vì muốn bảo vệ quê hương và đồng loại
vì muốn đối kháng với những quyền lực quỷ ám
vì muốn giữ lại lương tri trong nghiệt cay thù hận


em hiểu
tại sao hôm nay
anh bị chấn động
viết những dòng
không thường hằng có trong anh
bởi chỉ vì
hôm nay
anh muốn viết
về một thời đã qua
đầy nước mắt và máu
của bạn mình
chết bởi
một viên đạn
một liều thuốc độc
một dây treo cổ
....
giọt lệ hồng
đang chảy trong anh
và chung quanh anh

*

có thể anh sẽ viết cho em
hiểu thêm những điều gì đó
về những giọt lệ hồng
trong tháng Tư đen và trước nữa
mà cũng có thể là không
vì anh sợ mình không vượt khỏi
những lần tim chảy máu
những giọt lệ hồng
mãi chảy
trong anh
trong đời bạn bè anh
trong giòng sống
trong giòng chết

giọt lệ hồng không ngưng tụ
trong đá sỏi
trong giá băng
trong câm lặng
mà chảy xuyên suốt qua mọi rào cản
của vô tri

bất giác
anh đang cảm thấy
lòng mình thổn thức
bên cạnh những ngôi mộ
chôn trong ký ức
từng dãy
từng hàng
xác của bạn anh
những người ruột thịt của anh
họ đã đứt ruột ra đi
họ đã chia thịt cho xứ sở
và máu họ trộn vào
không gian mưa lũ
đỏ au!

Em ơi
có thể đây là bài thơ tự do hay nhất
mà anh viết
có thể đây là một đoạn
trong bài điếu văn anh gởi cho bạn bè
cho những Cha, Chú, Anh, Em
đã nằm xuống
vì những chữ Tự Do, Bác Ái, Nhân Quyền

Bài viết hôm nay
em nhớ
không nặng lòng thù hận
mà nặng nỗi tiếc thương
những người đã hy sinh
cho quê hương
và gởi lời cảm xúc
đến những con tim
đang chảy
giọt lệ hồng

em cũng nhớ
không có sự bi thảm
vì người anh hùng không chết
cho những cưu mang lừa dối
và lòng thương hại

và em nên nhớ
sự ra đi
chững chạc và dứt khóat
của những con người
có trái tim chân chính
xuyên qua
những giọt lệ hồng.

Cao Nguyên

@

The Blooded Tears

Have you ever seen the falling blooded tears?
Have you ever understand why the tears turn red?
These stream tears mixed the blood from the bottom of the heart
Flowing painful, bitter, haunted during hundreds years.

Have you ever know why there are blooded tears?
It agglomerate by blood and tears from the death
The death of people who protected their homeland
The death of people who against the devil power
The death of people who were hunger
to maintain their conscience beyond the griming hatred.

Do you acknowledge why I was trembled
Tremble to write those strange lines today
Because I’d like to review the traumatic times of my dearest friends
The ones who were dead by
The bullet

The toxic dose
The wire noose

The blooded tears are flowing upon and around me.

May or may not
I write more
So you will deeply understand about the blooded tears
In Black April or long time ago
But I am afraid that
I couldn’t overcome any times I had the broken heart within blooded tears
That bled forever in me, my friends, in the heaven and hell

The blooded tears had not only never ever condensed
In the gravel, in snowy, in silence
But also flowing throughout the barriers of the senseless mind

Suddenly,
I felt sobbing beside the row of the graves

where buried my dearest friends, my relatives
who broke out the gut and mixed into the red flood raining

My dear young fellows
This can be my best freedom poem
It’s also an eulogy for friends, fathers, uncles and brothers who
had sacrificed their life for Freedom, Fairness, Human Rights

Shall you remember this poem that was written without the revenge
But deeply grief and regret for the heart that burned to the blooded tears

Shall you remember never ever create the tragic
for the Heroes, too.
They were not dead for the goddesses of fraud and pity

and
Shall you remember
the faithfulness Men
who were definitive and steady gone through the blooded tears!

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ



Thảo Nguyên

anh đang trên thảo nguyên Plateau Gi
trong tay anh những cánh Dã Quỳ
trong mắt anh màu xanh của lá và trời gộp lại
trong trí anh những bước chân em trắng mịn
nhè nhẹ trên thảm cỏ đọng sương long lanh
trong đời anh một hồi tưởng rất hồng
và một thiết tha của niềm hoài vọng...

tất cả khởi đầu cho bản vẽ hôm nay

anh muốn dành tặng riêng em
một tâm hồn luôn sáng
trên những niềm yêu thương gợi nhớ
những góc cạnh quê hương xoáy tít
trong những giấc mơ em
những giấc mơ luôn trĩu nặng trong em
dù chỉ là một chút của Biển, của Sông, của Rừng
của Núi, của những cánh đồng, của những luống hoa..
bởi vì em quá tham lam
luôn nghĩ nhớ về đấy
nơi chốn chào đời em buông tiếng khóc
nơi chốn mong cầu khi nhắm mắt vẫn còn ôm
những mảnh đời thất tán
từ một-trăm-cái-trứng sơ khai
những vết cắt của thời gian
của biến cố
thân tâm em lúc lành lúc vỡ
nước mắt em lúc ở lúc đi
vẫn đỏ au tâm huyết cội nguồn...

chiều đang xuống đó em
những hoàng hôn vàng ệch như giấc tuổi anh, em
những hoàng hôn như một dấu lặng
ngưng đọng
chờ đợi một chuyển giao
giữa đêm và ngày
giữa thế hệ chúng ta và con cháu
ngưng đọng để nhớ về xương máu
của Cha Ông
của chính anh và bạn bè anh
đã bón, đã tưới cho cây thêm xanh
cho cành thêm hoa quả...

đã đến lúc phải chuyển giao vào điệp khúc
cố quên lòng thù hận
cho tim mình khỏi bị ép chặc
nghẹt thở
con cháu chúng ta muốn được nghe
từ khởi đầu của điệp khúc
với nỗi cảm xúc tận cùng
về huyết thống
về danh dự của một Dân Tộc
và luôn muốn ngẩng cao đầu
trước mọi dị chủng
để nói
tôi là người Việt Nam

Thời gian trôi nhanh quá
từ lúc anh đặt nhát cọ đầu tiên
trong bình minh, lên bản vẽ
với tất cả những gì em khao khát
anh đã vẽ xong trước hoàng hôn

đêm đang xuống trên thảo nguyên
tịnh yên trên tất cả
nhưng chưa tịnh yên với anh
khi anh dùng một game màu rất sáng
vẽ qua những vì sao đêm
những vệt cầu mong như tâm nguyện
tất cả được bình yên
trong một điệp khúc hồng
ngân lên cùng lúc với tiếng chuông nhà thờ
báo hiệu một bình minh mới

anh đang lắng nghe
lắng nghe
tiếng vỡ
của thời gian chuyển mình
khi lưng anh
đang thấm lạnh sương thảo nguyên
nhìn qua màn đêm
nhìn suốt những vì sao
anh nhớ em
một tâm hồn rất Việt Nam.

Cao Nguyên

@

Meadow

I am on the Plateau Gi meadow
Holding a bunch of wild sunflowers
Cover on my eyes is the green of the leaves and the sky
In my mind full of your gently steps over the glitter dewy grassland
In my life bears the beautiful memories and a passionate outlook …
All beginning for the picture today

I like to personally give you
A brighten soul
On the joy of love
In each angle of our homeland
Evoke into your dream
A dream always deep in your heart
Although just the senses of the ocean,
The river, the forest, the mountain,
The field, the flowers garden bed …

Because your hunger to think about
Where you were born and started to cry
Where wishing to hug the lost life
From the hundred ancestor eggs
Even though when you die
And from the break times throughout history events
Your spirit as fragile as could be
Your tears as dry as could be
Your passionate source still as red as it is …

The day has gradually gone
To the golden sunset period
As my age, as your age
As the rest note in the love song
Waiting for the transition
Between day and night,

Even though when you die
And from the break times throughout history events
Your spirit as fragile as could be
Your tears as dry as could be
Your passionate source still as red as it is …

The day has gradually gone
To the golden sunset period
As my age, as your age
As the rest note in the love song
Waiting for the transition
Between day and night,
From the old generation to the new

Pausing there to recall
The sacrifice that fertilize to blossom our home
From our ancestor, myself and my friends …

It’s a time to transmit to the choir
That forgets the revenge
But release our tense
The next generations want to listen to
The beginning chorus within heartfelt
About their background, the honor of their people
Who always proud to be said in front of the foreigners that
We are Vietnamese

Time pass by too fast from the dawn
And the first stroke on this painting
I accomplish painted all your aspiration
Before the sunset
Night had peacefully embraced over the meadow
But not on me
When I used the bright tones of paint
To draw through the stars as my wishing
For everyone’s to live in peace
The peace in beautiful chorus during the mass
While the ding – dong bell announce the new day

I am listening
Actively listen
The broken sound of the times
Moving when the foggy felt on my back
Looking to the night sky
Look though the shining star
I miss you, miss a wonderful Vietnamese Soul

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Trái Tim Việt Nam

là một người Việt Nam
trái tim tôi bị đau
kể từ khi bỏ nước
sống nhập cuộc lưu vong

lời viết cho Quê Hương
bằng tha thiết yêu thương
trộn niềm đau se thắt
trong dòng chảy miên trường

Tổ Quốc - Quê Hương tôi
một đất nước tuyệt vời
Đau và Thương mãnh liệt
trong Trái Tim Việt Nam!

Cao Nguyên

@

Vietnamese’s Heart

As a Vietnamese
My heart was ached
Since leaving home
Enter into the Exile

The lyrics for Fatherland
With all my cherished love
Mingled with a stabbing pain
In flowing perennial stream

Nation – my Fatherland
A wonderful country
Extremely hurt and sorrow
Into a Vietnamese’s Heart!

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Trường Ca Bi Tráng

bốn mươi năm - hơn mười nghìn đêm mất ngủ
không riêng tôi, riêng anh. Mà cả chúng ta
những người đã sinh qua bốn, năm thập kỷ
lúc chiến tranh yên nghỉ, đã mệt nhoài!

khi chân bước trên mìn, chông... chưa hết mỏi
phải tiếp bước vào đời nghèo đói, lầm than
vì vận nước đã cưu mang, sao phải hối
chỉ tiếc ta sẽ chết bởi bàng hoàng!

bạn chém sau lưng, kẻ thù đâm trước ngực
những vết thương nhức nhối không ngừng
làm sao ngủ, khi trái tim vẫn thức
vui thế nào, nước mắt cứ rưng rưng?

khi bỏ nước - chạy qua rừng, vượt biển
đã mang theo hồn Tổ Quốc thiêng liêng
nặng ơn ai sau nghìn trùng đưa tiễn
nên mơ về chái bếp, lửa hồng reo

nỗi nhớ mãi triền miên thức dậy
ngực ta đau, vết thương xoáy tận cùng
những tiếng thét hãi hùng còn mãi đấy
bạn bè ơi! xương máu của ta ơi!

vỡ tất cả dưới khung trời huyền thoại
Việt Nam ơi! Tổ Quốc chúng ta ơi!
hồn chết điếng khi tầm tay vói tới
chạm giữa hư không, dòng máu Lạc Hồng!

người hỏi ta, ta hỏi người - bối rối
đường nào đi đến bác ái, hoà bình
nửa thế kỷ ra đi từ rất vội
đến được bờ, mòn mỏi cả lòng tin

triệu ngựời chết vì những lời phản bội
bao nhiêu triệu lòng đau, bởi những hoài nghi
xin lịch sử đừng bao giờ nói dối
về nhiệt tình từ mỗi cuộc ra đi

khi phải chết vì kẻ thù trước mặt
ta mỉm cười, đã vì nước hy sinh
nếu phải chết vì kẻ thù dấu mặt
hồn ta đau, theo vết mực di ngôn!


hội chứng Việt Nam chưa ngừng rỉ máu
viết trường ca, con cháu tiếp cha, ông
giữa bi tráng, trong đau thương, yêu dấu
bút vung lên, theo hồn của non sông!

Cao Nguyên
April 30,2005

@

A Dramatic Epic

Fourty years
More than ten thousand sleepless nights
Not only you or me
But also all of us who were born while the tired war were resting
When all the footsteps over a land mine or the traps …
Were not fatigues yet?
But continuous forced to step into the poverty,
The misery on our homeland
You shall not regret
Just mourning for the shocking death

Friends dart behind our back,
The enemies stab into our chest
The wounds constantly pungent
How to sleep when the heart was still awake?
How to be happy when the tears kept welling?
Whereas escaping to run through the forest, cross the sea
We brought along the spiritual nation soul
Being indebted who were sadness farewell
So still dreaming about the warmly fire in the kitchen side

The memory constantly haunted
Hurting our chest,
Eddy the sharpen wound
The terrifying screams have been there forever
Oh! Our friends! Our dear companion!
All broke under the mythological sky
Oh Vietnam! Our homeland!
Our soul was petrified while reaching and touch nowhere,
Reaching to the Lac Hong origin.

Asking or not asking – we confused
Where should human’s charity and the peace come?
Haft of a century has gone in hurry
Reaching the shore but the trust has run out
Million people died of betrayal
Million broken hearts were destroyed by the scepticism
Please ever never lie about history
About the fascinated exodus

If we must die in front of the enemies
We would smiled as have been sacrificed because of our country
If we must die because the fugitive enemies
We would feel painfully follow the speechless inherit
Vietnam’s syndrome has not stopped bleeding
Writing an epic for next generation to continue fighting
Between tragic and in sorrow
Using the literature as the weapon to maintain the national spirit.

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Vượt Đêm

phúc đời tên gọi là thơ
gốc người Bách Việt, tuổi chờ vạn niên
xưa rong chiến mã khắp miền
gió trăng đưa đón, thảo nguyên là nhà

kể từ hồng thủy can qua
nhà tan, núi vỡ, sông ca đoạn trường
ngựa chồn chân giữa tang thương
lạnh mùa chinh phụ, tủi hồn chinh nhân

mượn sao đếm cuộc trầm tư
nương dòng ly quốc tìm người tri âm
nghiêng trăng soi chỗ thơ nằm
đọc lời ủy thác trong phần mộ quen

tựa trăng thổi buốt điệu kèn
giục ngày thức dậy vượt đêm, về nguồn
khai dòng cho mạch sống tuôn
đổ vào trăm họ Lạc Hồng dặm xa!

Cao Nguyên

@

Overpass Night

Happy life is called poetry
Bach Viet is the originality,
The ages prolong perpetually
Long ago riding steed over the country
Shuttling for moon and wind
Calling the meadow to be housing

Since the Tsunami has gone
Family apart, mountain explodes, the river has torn
Horses petered among the mourning
Frozen spouse’s heart, miserable men soul founding

Borrowing the stars to calculate the meditation
Refuge with the exodus to find the empathic person
The Moon leant where the poetry lay,
Read the trustee in front of a dearest grave

Under the lovely moon, the trumpet is bitter to blow
Urge the day up; overpass night back to the original
Clear the vents throughout the life
Pour into the hundred kin’s Lac Hong in mile

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Đi Vẽ Hòa Bình

đêm qua, em từ đất về
hiển nhiên thân xác ê hề bụi vương
hồn đau, phách đợi thiên đường
kể từ em bỏ chiến trường ra đi

đá buồn, mưa khắc chữ bi
mờ trong xa lắc xanh rì cỏ rêu
tuổi em hồi đó bao nhiêu
chắc như vừa chỉ biết yêu lần đầu

vậy mà đi hút vào sâu
không lời kịp nhắn về đâu, chỗ nào
nền trời vắng một vì sao
lòng người nước mắt rưng đau dọc đời

em về ngồi giữa chơi vơi
uống trăng như thể rượu mời thuở xưa
hỏa châu sáng mấy chưa vừa
còn chong con mắt thắp thừa lòng tin

(rằng ta đi vẽ hòa bình
trên lưng cuộc chiến để tình thăng hoa!)
rừng đang xanh bỗng lửa òa
đất quằn trong lốc, khói nhòa bóng em!

bao nhiêu năm nhân loại tìm
chưa ra bản vẽ hòa bình của em
tấm lưng cuộc chiến còn nguyên
chỉ thêm vết đạn xuyên tim xoắn vào!

Cao Nguyên


@


Going to Draw Peace

Back from the land
Cover with dirt and sand
Sorrowful soul, illness fate
After the fighting, someday

Sadness stone, stamped words by rain
Fading among the moss as the stain
Young age, innocent face
Seems just sharing first love to soldier’s fate

Young Soldiers go
No time to leave identical
Night sky could not brighter
Missing star, mourning over

Back on seat, in no where
Moon light to use as drink in there
Firework as brighter as could be
For lighten up the eyes, it is

(Going to draw peace at war
Let’s love draw far)
Sudden burn the green forest
Cyclone and glossy glaze smoke the youngest

How many years the mankind looks more
The peaceful picture you draw for
Still there, the affected war
Just as the bullets twisted in the heart so far!

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Việt Nam trong giấc mơ tôi

Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Mẹ còn mớm sữa ru đời con không
đêm con mơ: sông núi hồng
cha nghiêng vai gánh cánh đồng lúa xanh

nắng chiều vàng rực mái tranh
gạo khoe hạt trắng, mừng anh chị về
tiếng hò chạy dọc chân đê
gàu giai đón mạch sơn khê nước chờ

tay con, lau sậy làm cờ
tựa lưng bia đá đợi giờ ngựa bay
hốt nhiên lửa ngập chân mây
Trường Sơn rụi cháy, khói đầy áng thư

rùng mình, mơ chết sững người
Việt Nam đâu hỡi! Mẹ ơi! con buồn
thơ yên lặng, khóc giữa hồn
chờ mai mơ được giữa rừng núi ca!

Cao Nguyên

@

Vietnam in my dream

Oh, Vietnam! Oh, Vietnam!
I wonder that Mother still feeds and rocks me in her arm
Appear through my dream, there a charming scene
Father leans to burden the rice field that is full off green

Over the roof … the golden sun cover
The white rice seeds are prouder
Happiness cheer out for home sweet home
Water circuit wait for Son Khe to come

The reeds raises as flag flying
Backrest on stele to wait for ridding
Sudden cloud is burning
Truong Son fill up fire and smoking

Shuddered, stunned in dream
Oh Mum! Where Vietnam is, I scream
Silent Poetry, weeping soul are waiting
Among forest for joyful singing.

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Mộ Gió

(Tưởng Niệm Hoàng Sa 1974-2014)

bốn mươi năm mặt trời soi mộ gió
sáng lung lình rạng rỡ trái tim người
đã hy sinh cuộc đời cho Tổ Quốc
chiến đấu giữ gìn biển đất Việt Nam

lời mộ gió mãi ngân vang tiếng gọi
Hồn Núi Sông giữ hải đảo giùm tôi
để cho máu Lạc Hồng luân chuyển mãi
trong dòng đi vinh khải mạch Văn Lang

tưởng niệm Hoàng Sa - nhớ Ngụy Văn Thà
cùng đồng đội viết bài ca chiến sử
chí anh linh, khí oai hùng bất tử
rạng danh đời người trấn giữ biên cương

mộ người xây giữa trùng trùng ký ức
dựng trên đồi bút mực của nhân gian
nắng xuân rọi màu cờ vàng Tổ Quốc
gọi lòng dân hợp nhất tiếng quân hành !

Cao Nguyên

@

Abandoned Tomb

(In memory of Hoang Sa 1974-2014)

The abandoned tomb still stood even thought forty year was past
The ray beam was still shining on their hearts
Who were sacrificed their lives to maintain
Our Vietnamese border that was called Fatherland

The abandoned tombs hummed all day and night
Ask for defending the island stabilized
So the Lac Hong’s blood always rotated fluently
In tune of Van Lang’s glory

In memory of Hoang Sa – remembered Nguy Van Tha
Along with his mates to leaved the triumph at war
Within their immortal feat and supernatural power
Being a good reputation as the heroes to protect our border

This graveyard built among our great memories
On the hill of people words as it is
And the sun was shining into our flag brightening
Called for the harmony of the soldier’s marching

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Về Nguồn

rủ em trẩy bước về nguồn
hong lên cho rực sáng hồng tình quê
cầu tre rung nhịp đi về
võng khuya kẽo kẹt vỗ về đời con

thời gian ủ chín tuổi buồn
ụ rơm gốc rạ thả hồn vịn tay
sông tình ngửi vị trầu cay
giục em đỏ má nhớ ngày hợp hôn

vai ngoan quang gánh bào mòn
trên da còn ửng vết bồng cháu con
bến xưa giặt áo đá mòn
đèn dầu đỏ ngọn nhà còn đợi ai

duyên em thắm vạt áo dài
thương con mắt ngắm nhớ hoài tháng năm
ghẹo em giữa hội trăng rằm
tơ hồng đỏ nụ trăm năm chúng mình

vẫn là Nước đẹp Non xinh
cho quay quắt nhớ bóng hình Việt Nam
tặng em tình khúc tơ tằm
ươm thân óng ả con Rồng cháu Tiên.

Cao Nguyên

@

Back To The Origin

Comeback with me to the origin
Rise to shine the love of our belonging
The bamboo bridge rocks the charm
The hammock comforts our lifetimes

Time was pass the sadness of age
Spirit flied over the stack of hay
Lovely River smelled the spicy betel
Reminded the marriage with shyness face

Burdening carry on abrasive shoulder
Flushed skin while cuddling the child
Washing clothing on the shore
Waiting someone beside the red flame

Your predestined deep in the Vietnamese traditional long dress
Loving the beautiful eyes as our longing memory
Flirting you under full moon festival
Red rose bud keeps in our happiness life

Still of wonderful nation and beautiful town
For heartfelt memory of Vietnam country
Giving you my lovely poetry
Shining the original Dragon and fairy background

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Tái Tạo

thời cha mẹ oằn vai khốn khó
con khát thèm ngủ giữa nôi xanh
những lời hát ân tình thuở nọ
mong mai còn nơi đó, mái tranh!

con muốn ôm ngọn nghành tuổi nhớ
ghì yêu thương vào giữa lòng đời
chuyện cổ tích ngàn đêm nức nở
đừng bao giờ kể nữa, mẹ ơi!

cha cũng thôi ngừng buông tiếng vỡ
vào giữa thơ trầm khúc bi ca
thắp giùm con thật hồng ánh lửa
xuyên dòng đêm thiêu rụi xót xa!

con đang viết những lời hùng tráng
thay dòng thơ nứt rạn của cha
chữ nghĩa con sẽ như viên đạn
bắn vỡ lòng dối trá ngày qua!

hoa rừng trên mộ đời quá khứ
mai con thay bằng đoá hồng tươi
dòng nước mắt những ngày thật cũ
nắng tràn qua, sáng rỡ lòng người!

Cao Nguyên

@

Re-creation

During the parent’s hardship time
Their children could not sleep in charmed hammock
The goodwill lullaby still rock
Under the hay roof that never broke in our love

I wanted to hug the childhood mind
Keeping my love into the eternal life
The thousand-night fairytale made me cry
Please don’t tell me anymore, my mommy!

Dad, you also shall stop dropping
The sadness into your dramatize singing
Let’s shining the flame of heart
Go through the overnight torment as soon as

I am writing my majestic words
Replace your broken heart poetry
The bullet look-liked my literary
Shoot the lie out of the past memory

The wild flowers had grown on the olden grave
I will re-create it with the beautiful roses
The stream of tears in the olden days
Would be dried by the overflow sun, brighter our heart.

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Sài Gòn đêm

khi tất cả những căn nhà lên đèn
không còn thấy những con đường nhầy nhụa
không còn thấy những tuyên ngôn dán nơi cánh cửa
không thấy cả tàn tro trong bếp lửa trêu người!

Và thế là ta có một Sài Gòn
với tên tuyệt vời hòn-ngọc-viễn-đông
từng góc cạnh kim cương lóng lánh
sáng trên nền trời xanh thẳm Việt Nam!

cám ơn em gợi cho anh nhớ lại
ba-trăm-năm huyền thoại Sài Gòn
những ngọn đèn giữa lòng đêm mãi rọi
sáng lung linh xao xuyến đến vô cùng

khi những con tim Sài Gòn vụt sáng
ta có đêm Sài Gòn rực rỡ yêu thương
những ánh mắt vượt trùng dương say đắm
tìm thấy nhau - đêm lãng mạn Sài Gòn!

Cao Nguyên

@

Saigon By Night

When the lights submerged the neighborhoods
Couldn’t see the viscid roads
And the declaration on the doors
Even though the teasing ash in the kitchen floor

So we have a Saigon
With wonderful name as the jade in the East
In each angle is shinning as the diamond
Brightening on the Vietnam blue sky!

Thanks my lover for reminds me about
Three hundred years of the mystery Sai Gon
With the streetlights always illuminate
Deeply vibrate in my heart

When the life of Saigon lash up
We have a brighten Saigon night with full of love
Over the madness eyes which crossed the sea
Finding us - for the romantic Saigon night!

Hoàng Việt



trả lời


Thơ Chuyển Ngữ


Xuân Nguyện Cầu

Thời gian đang bắt đầu vào tháng 2 năm 2015. Hằng triệu người Việt lưu vong đang sống trên các vùng đất tạm dung từ Mỹ sang Pháp, Đức, Ý, Canada ... còn đang giữa mùa Đông giá lạnh. Mong mùa Xuân về với nắng ấm cho những bầy chim trốn tuyết về lại cảnh rừng quen, nhìn cây lá xanh tươi và những nụ hoa chớm nở.

Xuân khởi sắc trên vạn vật gây xôn xao trong lòng người những niềm vui. Trong âm hưởng giao thoa của những lời chúc mừng năm mới, tuổi trẻ thêm nguồn hy vọng, hưng phấn tiếp bước vào đời với một tương lai tươi đẹp trong cuộc sống tự do và bình đẳng.

Cùng thời điểm, mọi người Việt lưu vong hướng tầm nhìn về quê hương. Sau 40 năm tập đoàn cộng sản cưỡng chiếm miền Nam, thống nhất đất nước. Đã đẩy dân tộc vào cuộc lầm than do chủ trường độc tài đảng trị. Đặt xã hội trong vòng phong tỏa khắc nghiệt. Mỗi oán than về nỗi cơ cực đói nghèo trong sinh kế hằng ngày; Mỗi bày tỏ về đất và biển đảo bị rơi vào tay Trung cộng; Mỗi yêu cầu về sự bảo tồn văn hóa lịch sử, bảo tồn đạo đức nhân văn ... Tất cả đã bị đàn áp, khủng bố làm tê liệt tình thần và đau thương thể xác.

Các tôn giáo cũng bị triệt hạ uy tín, khủng bố và đàn áp các người lãnh đạo tinh thần và các giáo dân dám đòi hỏi tự do tôn giáo và sự tự trị của giáo hội. Bởi mọi người, mọi tổ chức, mọi tôn giáo phải do Đảng chỉ đạo theo đúng đường lối độc tài cai trị.

Các cuộc xuống đường của dân oan bị chính quyền cướp nhà đất; Xuống đường đấu tranh về quyền làm người; Xuống đường để phản đối nhà nước xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo ... Đều bị đàn áp triệt để với đủ các phương tiện bạo hành đối với từng cá nhận. Thậm chí những nhà văn, nhà báo, nhạc sĩ khi phát biểu tư tưởng bảo vệ chủ quyền quốc gia, bảo vệ nhân quyền nhân phẩm đều bị bắt bỏ tù.

Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam ngày càng tồi tệ do sự đàn áp ngày càng gia tăng, theo nhận định và đánh giá của ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc và các tổ chức bảo vệ quyền làm người. Điều rõ ràng nhất là các người tù lương tâm trong các nhà tù luôn bị ngược đãi từ đánh đập, tra tấn đến biệt giam và cô lập. Sự thăm viếng của thân nhân người tù cũng quá khó khăn, vừa bị đòi hỏi điều kiện vừa bị đe dọa an ninh kể cả người trong tù và thân nhân liên hệ.

Trước tình hình khắc nghiệt từ xã hội đến nhà tù, trước sự đàn áp thô bạo của các lực lượng vũ trang. Tinh thần tranh đấu vì tự do, dân chủ và nhân quyền vẫn không suy giảm. Các tù nhân lương tâm trong các trại tù luôn kiên định tinh thần vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh. Trong các trại tù, đã và đang có nhiều tù nhân lương tâm tuyệt thực để phản đối bản án, phản đối chế độ hà khắc của nhà tù. Trường hợp tuyệt thực của Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Hồ Thị Bích Khương, Đặng Xuân Diệu, Đinh Nguyên Kha, Trần Thị Thúy, Lê Thị Phương Anh, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân ... Đã đánh động lương tâm nhân loại.

Tinh thần quốc gia dân tộc ở Việt Nam hiện nay cần phải được soi sáng bằng những ngọn đuốc công lý thắp lên từ mỗi trái tim Việt Nam còn thiết tha về giang sơn tổ quốc, về đạo đức nhân văn của một dân tộc được khai mở và xây dựng bởi những con người dám vì nước hy sinh.

Mùa Xuàn dẫu có về trên quê hương, những hàng cây xanh bị đốn ngã, những di tích văn hóa sử bị đập phá, những thuần phong mỹ tục bị triệt tiêu không thể phục hồi. Mọi đổ nát của đất nước, mọi rối loạn của xã hội, mọi băng hoại của đạo đức cần phải được chấm dứt với quyết tâm của toàn dân trong cuộc chiến đấu diệt trừ tập đoàn cộng sản. Còn cộng sản, tinh thần tự chủ quốc gia không tồn tại, quyền làm người không thể thực thi.

Trong nồng ấm của đất trời, trong tình thương nhân ái, hàng triệu người Việt lưu vong xin chung chia nỗi đau của những tù nhân lương tâm, nỗi uất hận của toàn dân đang chịu sự cai trị hà khắc và tàn độc của tập đoàn cộng sản Việt Nam. Xin ơn trên và hồn thiêng tổ quốc phù trợ cho cuộc đấu tranh của một dân tộc bị tước bỏ quyền làm người, sống đau thương trên chính quê hương của mình.
Nguyện cầu cho quốc thái dân an trong mùa Xuân mới.

Cao Nguyên
Washington.DC - Feb 3, 2015

@

The voice of radio Chân Trời Mới:

https://app.box.com/s/80ra73nthibse5q13gv6703ro7ymm067

@

A Wishes Spring

The second month of the year 2015 has come. Most of Vietnamese Refugee who lives in the new homeland as America, French, German, Italy, and Canada … still suffers the freezing winter. Hopefully, the spring is coming so a flock of the snow goose returns to their Greenland where there is beautiful flowers blossom. The spirit of spring has wakened up the people’s happiness. Throughout the wishes for the New Year, youth have more hope, is inspired to continue their voyage with full of freedom and equal rights. In the same time, all of Vietnamese exiles think about their homeland after 40 years that the communist took over the south of Vietnam.

The Communist Government let our people live in abject poverty. They blocked their society in strictly rules and blooded hands. There was persecuted and discriminated on both of human’s minds and body if they were complaining about the poor and the hard life in the daily living; the opinion about the loss of islands to Chinese Government; the protection of historical sites and the cultural heritage … The religious were being put pressure on their prestige then terrified their believers. All the people, the organization, the religion must be followed under the communist’s rules. All of the protest groups for the human rights were caught to jail. Even though, the writers, journalists, musicians would be imprisoned when they gave a speech for asking the sovereignty.

According to United Nations Human Rights Committee and other organizations to protect human rights, the human rights in Vietnam turn bad to worse because the persecution rose up everyday. Obviously, the conscience prisoners are being abused, torture and solitary isolation. There were difficulty overcome or lots of threatened happening to the relatives of those prisoners in daily living. Facing hash from society to prison, suffering from the communist armed forces but the spirit of the protestant to fight for freedom, democracy and human rights still on the high progress. The prisoners have been sacrificed on the hunger strike to against the strictly regime, the verdict inside the jail, such as the cases of Bui thi Minh Hang, Nguyen Dang Minh Man, Ho Thi Bich Khuong, Dang Xuan Dieu, Dinh Nguyen Kha, Tran Thi Thuy, Le Thi Phuong Anh, Ta Phong Tan, Le Quoc Quan … have alarmed people’s hearts around the world.

Nowadays, the spirit of Vietnamese nationalism needs to be lit as bright as the torch of justice from each people’s heart which still passionate about their homeland, their traditional morality that were built up by the people who dare to save their nation. Although, the spring covers the country but the green trees were chopped, the historical sites were smashed and the traditional customs were destroyed. All the terrible ruining, the social disorders, the moral corruptions must be stopped under the determination of people who fight to eradicate the communist government. If the communist still there, the people’s independence and the human’s right couldn’t be presented.

In the warmth of the loving God and the kindness of people’s heart, Vietnamese exiles would like to share the pain with the conscience prisoners and the ones who are still suffering to live under the Vietnamese strictly communist government. We pray to God for helping and giving the strength to our people who struggled for their rights, their miserable lives in their homeland. Wishing to have the prosperous country when a new spring is coming.

Hoàng Việt



trả lời


lên trên