Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Kỷ Yếu Nguyễn Ngọc Bích


Tạm Biệt Nguyễn Ngọc Bích



Như thường lệ sinh hoạt mỗi buổi sáng hằng ngày, tôi online check email và đọc tin. Sáng nay, vừa vào facebook tôi nhận được tin nhắn từ bạn thân: “Xin chia buồn cùng anh với tin anh Nguyễn Ngọc Bích vừa từ trần”. Tôi thật bàng hoàng với lời nhắn này, không thể tin được. Nhưng khi theo link dẫn vào nguồn tin, nơi trang báo Người Việt online, đọc bản tin: “Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích đã từ trần trên bầu trởi Biển Đông, trên chuyến phi cơ bay từ Hoa Kỳ sang Manila, nơi ông dự kiến sẽ thuyết trình về chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông”. Tôi đã tin và sự bàng hoàng trong tôi chuyển sang trạng thái đau nhói tim và lòng chùng xuống với nỗi buồn khôn tả!

Quả thực anh Nguyễn Ngọc Bích đã bỏ chúng tôi đi về nơi miên viễn. Anh ra đi một cách đôt ngột không kịp giã từ gia quyến và thân hữu. Chỉ có mỗi người vợ thương yêu ôm lấy anh giữa lòng phi cơ đang bay trên bầu trời biển Đông.
Tôi vội gọi điện thoại đến một số anh chị em trong Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật Hoa Thịnh Đốn và Câu Lạc Bộ Sách … báo cho họ biết về tin buồn này. Miền Đông Bắc Hoa Kỳ cuối mùa Đông vẫn còn se lạnh, tin nhận chậm sau cơn ngủ qua đêm, nên có người vừa biết, có người chưa biết tin buồn. Nên khi nghe tin ai cũng bàng hoàng sửng sốt, buồn lắm khi người anh và cũng là người bạn thiết thân đã không còn có dịp siết chặc tay nhau với nụ cười hiền hậu của anh.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người anh kính mến của tôi đã vĩnh viễn cách xa những thân hữu quanh anh. Nhắc đến giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, trong giới văn học và truyền thông hải ngoại và trong nước, tôi nghĩ người biết và hiểu anh không ít. Bởi nguyên cả cuộc đời anh luôn tận tâm với sứ mệnh của người cầm bút vì chính sử và tận tình với quê hương dân tộc với những việc làm mưu cầu sự tự do, dân chủ và nhân quyền.

Chỉ riêng cơ sở "Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ" do chính anh thành lập với mục đích nghiên cứu văn học sử Đông Phương và xuất bản những quyển sách có giá trị phục hồi và khai sáng văn học sử Việt Nam. Đã bày tỏ được tấm lòng nhân bản của anh qua chữ nghĩa, minh chứng phân tích và giải trinh từ cội nguồn nhân ái Văn Lang đến tinh thiện và ác trong chiến tranh chủng tộc .

Cứ nhìn vào tiểu sử và quá trình hoạt động của anh, đủ thấy đây là một điển hình nhân cách sống vì Dân và vì Nước. Được ghi nhận và đánh giá cao qua từng bài viết của những ký giả Việt Nam và ngoại quốc. Sự luyến tiếc từ tình cảm đến công việc vì lợi ích quốc gia mà sự ra đi của anh là một tổn thất lớn trong lực lượng vệ quốc an dân. Sự tiếc thương không riêng với thế hệ tiên phong mà còn loang tỏa đến các bạn trẻ trong thế hệ tiếp nối truyền thống văn hiến Lạc Hồng và kỷ cương đạo đức Việt tộc .

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích là một người ngoài sự đa cảm và khả ái, còn là một người đa năng với sự hoạt động trên các lĩnh vực, từ văn thơ nhạc đến kinh tế và chinh trị. Là một người lãnh đạo từ tâm và nhân ái khởi phát từ đạo đức Phật Môn khi anh chọn cho minh pháp danh Tâm Thiện. Từ Tâm Thiện anh đi trên hành trinh phụng sự Tổ Quốc thương yêu với ý nguyện một Việt Nam dân chủ, phú cường và toàn vẹn lãnh thổ.

Anh trưởng thành từ bờ biển Đông và khi anh vĩnh biệt cõi đời trên bầu trời biển Đông. Hành trình của anh gợi cho tôi một ý tưởng vừa hào hùng vừa lãng mạn bắt nguồn từ ý chí chiến đấu không mệt mỏi của anh với hy vọng phục hồi nguyên trạng lãnh thổ Việt Nam từ đất liền ra hải đảo. Phải lấy lại Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam bị Tàu cọng chiếm đoạt.
Nếu việc làm của anh, chinh anh không muốn có danh gì với núi sông thì cũng phải có tên vì núi sông chứ? Lẽ công bình của trời đất hay công bình theo lẽ sống thế nhân cũng tất yếu nhận rằng anh xứng đáng được ghi tên trên một tấm bia đá nơi hải đảo Hoàng Trường Sa, khi được phục hồi nguyên trạng là lãnh thổ bất di dịch của đất Mẹ Việt Nam. Giá mà một phần di thể anh được rải trên những hải đảo mà anh quyết lòng đấu tranh gìn giữ thì đẹp biết chừng nào!

Viết về anh hôm nay, tâm tư tôi hoàn toàn lắng đọng riêng nghĩ về anh sau phút giây bàng hoàng, cảm xúc lại dâng tràn với từng nét nhân dáng anh còn in rõ trong tâm tôi với tất cả sự ấm nồng thân thiết của một người thầy, người anh. Tôi học được từ anh nhiều lắm, từ cách ứng xử nhu hòa trong cuộc sống đến sự trải nghiệm hướng đi của chữ nghĩa vì Người và Đất của nơi được sinh ra và của chỗ tạm dung. Sao cho tròn nghĩa vụ làm người.
Hạnh phúc lắm cho tôi khi được anh tiếp nhận với cả tình của một người anh và một người bạn. Qua thư riêng và điện thoại giao tiếp giữa anh và tôi, lúc nào cũng đầy ắp tình thân mến tâm giao.

Anh chia sẻ với tôi những ân tình trên chữ nghĩa khi tôi gởi anh một bài viết mới. Anh nói: "Cao Nguyên vẫn giữ phong cách riêng chuyển tải ân tình chữ nghĩa đến với Người và Đất rất chân thành". Lời nói của anh là món quà đẹp anh tặng tôi và nhắc tôi luôn nhớ mãi trách nhiệm của người cầm bút thật thà với chữ nghĩa và trân trọng người đọc bằng một chữ Tình.

Tấm lòng sống vì mọi người của anh được tất cả anh chị em trong CLB Văn Học Nghệ Thuật Hoa Thịnh Đốn ghi nhận sâu sắc và tâm đắc. Nên chi trong những buổi họp cộng đồng, hội cao niên, câu lạc bộ văn học ... Nếu thiếu vắng anh là như thiếu một tâm hồn đồng điệu cả về mặt nhân sinh nghệ thuật sống làm người trong tâm tư những thân hữu.

Từ những lẽ đó, tôi nghĩ trong hôm nay và tương lai, các sinh hoạt cộng đồng hay văn học anh không cô đơn, vì bên anh luôn có thân hữu và chiến hữu đồng hành. Hơn thế, người luôn đồng hành cùng anh ở mọi nơi và mọi lúc là Tiến sĩ Đào Thị Hợi - người vợ cũng là người trợ tá đắc lực của anh, cùng làm việc và cùng chia sẻ buồn vui qua những thăng trầm thời cuộc.
Anh ra đi, tôi cũng bị hẩng một ước mong thực hiện thi tập "Nhà Việt Nam", mà anh hứa sẽ giúp tôi chuyển dịch sang Anh Ngữ để chuyển tải đến các bạn trẻ về tâm huyết của thế hệ đàn anh những tâm tư và nguyện vọng phục hưng tự do dân chủ cho Việt Nam sau thảm trạng chiến tranh và chiếm đoạt quê hương do tập đoàn cộng sản phương Bắc gây ra.

Với chu kỳ sinh lão bệnh tử, trước sau gì mọi người cũng đến nơi mình phải đến, đương nhiên sẽ gặp lại nhau ở một tinh cầu mới có sự sống vĩnh hằng. Thay vì nói lời vĩnh biệt, tôi xin được nói lời tạm biệt anh Nguyễn Ngọc Bích, người anh trọng kính của tôi. Tôi biết thời gian tới, trong mỗi kỳ họp cộng đồng hay văn học vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, mọi người vẫn nhắc đến tên anh vì tình và vì công việc thiếu sự tiếp sức của anh.
Tạm biệt anh nhé, nguyện cầu anh an vui nơi cõi vĩnh hằng và tiếp trợ anh em còn ở lại tiếp tục sứ mạng của người cầm bút phục vụ tự do bác ái và nhân quyền vì một Việt Nam đất Mẹ thương yêu .

Người em và người bạn thân tình của anh.

Cao Nguyên
Washington.DC - March 03,2016



trả lời


Kỷ Yếu Nguyễn Ngọc Bích




LÚC NÀO
NÊN TỰ HỎI


thơ tang tiễn bạn nguyễn ngọc bích
ra đi tối mùng 2 tháng 3 năm 2016
trên chuyến bay tham dự hội nghị manila
tìm dân chủ, độc lập cho việt nam


trong cuộc sống
lúc nào nên tự hỏi
ta ra đi
hay ở lại đôi mùa

đợi hoa nở
sau những cơn bão vội
nối bình minh
vào mạch tối năm xưa

ngay lúc đó
hay trên đường đắm đuối
phục vụ đời
chữ nghĩa cũng buông trôi

tâm đột quỵ
nhưng hồn còn trong sáng
hẹn ta về
ngọn núi đón mây sang

nỗi buồn lạ
hay niềm vui vừa mở
cánh cửa bên
bờ cõi trắng xoá thơ

Lưu Nguyễn Đạt

Fairfax, VA, March 3, 2016



trả lời


lên trên