Tác Giả và Tác Phẩm                 <<< tìm >>>                 BÀI MỚI . muc luc . vào



Nhật Ký Trong Tù


Nhật Ký Trong Tù

Bây giờ Ở đây là cuộc sống
Nulle douleur n'est etrangere
Không có nỗi đau nào là của riêng ai!
@

Thời gian và sự kiện:
- 3/5/1975: Trình diện phường Nguyễn Tri Phương / Quận 10
- 23/6/1975: Trình diện tại 91 Trần Hoàng Quân / Q10
- 24/6/75 - 30/5/76: trại tù Hốc Môn (HT.7590/L19/T4)
- 30/5/76 - 15/7/76: trại tù Long Giao/Long Khánh (HT7590/L9/T4)
- 15/7/76 - 23/5/77: trại tù Biên Hòa (HT1248/K4/D4)
- 24/5/1977 : 2 giờ sáng đến Tân Cảng xuống tàu Sông Hương
- 27/5/1977 : đến bến phà Hải Phòng
- 28/5/77 - 29/5/77: đến bến phà Phú Lâu/Yên Bái/Bắc Việt
- 29/5/77 - 27/10/77: trại tù Yên Bái (K1/LT3/AH41NT
- 28/10/77 - 15/6/78: trại tù Lào Cai (3601/K4/1)
- 15/6/78 - 12/11/82 : trại tù Tân Lập / Vĩnh Phú ( K5/TL)
@



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Sau Triền Dốc Nhỏ

Giọt nước mắt sau triền dốc nhỏ
vẫn long lanh nỗi nhớ không rời
bước chân em dẫu đã xa rồi
nhưng mãi đó vết hằn dấu cỏ

Giọt nước mắt sau triền dốc nhỏ
rất dễ thương và thật đáng yêu
em đã xa nhưng cứ mỗi chiều
qua dốc nhỏ anh nhìn đăm đắm

Triền dốc nhỏ điểm đường ngàn dặm
hơn hai nghìn cây số thật xa
gặp em rồi ta lại gặp ta
đêm trăn trở ngày ray rức nhớ

Thời tiết hôm nay mưa và lộng gió
đường đi về chắc khó phải không em
mấy trăm ngày được gặp lại một đêm
hạnh phúc đó chất chồng thêm trắc trở!

Cao Nguyên
Trại tù Lào Cai, 10/78



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Có Lẽ Nào

Cầm trên tay quyển sổ nhỏ màu giấy vàng thô kệt với những trang ký sự trong tù. Đọc lại những dòng chữ do chính mình viết, vậy mà vẫn hỏi: Có lẽ nào mình đã đi qua sông Hồng, nhà ga Yên Bái; Đã ở trong trại tù Lào Kai, Vĩnh Phú; Và đã trở về căn nhà của mình vừa bị đổi chủ?

Chuyện hơn 40 năm trước của chính mình mà vẫn ngớ ra vì lạ. Bởi tất cả đã đổi khác trên những hiện trường mình đã sống trải qua thời kỳ chiến tranh tàn khốc. Không lạ với sự sinh hoạt hiền hòa trên những vùng đất miền nam, bởi tất cả những nét đẹp vẫn hằng lưu trong ký ức; Chỉ lạ là sao mình còn sống và còn giữ được kỷ vật của chính mình qua thời gian tàn khốc đó?

Nhu cầu cần có một tập giấy và một cây bút để ghi lại những tâm tư qua trải nghiệm cuộc sống của một khoảng đời sống trong trại tù cộng sản thật khó thực hiên. Cho đến khi sức khỏe mình bị suy kiệt và được đưa vào trạm xá của trại tù Tân Lập tỉnh Vĩnh Phú, vợ và con từ Sài gòn ra thăm, lén dúi vào áo tôi một tập giấy nhỏ và cây bút bi. Nhờ thời gian ẩn mình trong một góc khuất của trạm xá, ít bị sự dòm ngó chung quanh, tôi đã lén lút viết được những dòng tâm sự với chính mình và với gia đình. Dù không nhiều lắm, nhưng những gì tôi viết được trong thời điểm đó, với tôi rất quý. Như thể ngắm chính mình trong tấm gương quá khứ thấy rõ những vết hằn đau do khổ nhục, đồng thời cảm nhận từng phút giây được sống trong tình thương yêu của gia đình và đồng đội.

Hơn 30 năm qua, trên hành trình xuôi ngược mưu sinh, tôi vẫn cố gắng giữ lại món kỷ vật này, như giữ bản thể chính mình trước mọi biến đổi của thời cuộc. Tôi muốn được chia sẻ những tâm tình của tôi đến cùng các chiến hữu đã sống qua thời kỳ lịch sử bi thương trên cả thân xác minh và thân xác của núi sông.

Ngay trang bìa của tập nhật ký, tôi đã viết:

"Bây giờ ở đây là cuộc sống
---
Nulle douleur
n'est etrangere
(không có nỗi đau nào là của riêng ai)


*
Tôi sẽ chụp hình và gõ lại những dòng tâm tình trong quyển nhật ký, như chứng tích của một chiến binh Việt Nam Cộng Hòa bị cộng sản đày đọa sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975.

Trước hết, mời các bạn xem vài bài thơ trích ra từ tập nhật ký:

Có Lẽ Nào

Có lẽ nào tôi không đến được
một nhà ga trong những nhà ga
mà ở đó phải xin từng giọt nước
nhìn mặt người ta lại muốn quên ta

Có lẽ nào tôi không đến được
một căn nhà trong những căn nhà
mà ở đó tất cả đều xa lạ
dẫu nơi này tôi đã sinh ra

Có lẽ nào tôi không đến được
một giòng sông trong những giòng sông
mà ở đó phù sa hồng như máu
và hai bờ tôi chẳng chút hoài mong

Có lẽ nào tôi không đến được
một trại giam trong những trại giam
mà ở đó có thể nào quên được
những bữa cơm no mơ ước từng đêm

Rốt cuộc, ở cả những nơi mình muốn đến
đã đến rồi và đã đi qua
còn lại đó dấu chân và kỷ niệm
của nửa tuổi đời ngọt lịm xót xa !

Cao Nguyên

Trại tù Tân Lập / Vĩnh Phú - Tháng 1 năm 1981



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Em

có phải em là mây
hay chính em là gió
có phải em là ngày
hay chính em là đêm

dẫu ngày anh vẫn đợi
dù đêm anh vẫn mong
không chỉ là hình dáng
mà cả trái tim hồng

chẳng phải đó là mơ
cũng không phải tình cờ
mà từ nguồn định mệnh
anh và em trong nhau

từ lời tim luôn gọi
em bây giờ nơi đâu!

Cao Nguyên


@

Khi Gặp Nhau

Như có điều gì em muốn nói
nhưng thấy anh mỉm cười - rồi thôi

nên nhiều khi anh muốn hỏi
nhưng khi thấy em cười - rồi thôi!

Cao Nguyên



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Vẫn Đợi Trên Đường

Có lúc tưởng dễ gì vượt được
những khó khăn trắc trở trên đường
giữa trưa hè núi vẫn mù sương
ngày mưa nắng mấy lần thay đổi

Dốc vẫn còn cao chân đã mỏi
trời rét căm áo đẫm mồ hôi
nhưng lời em đã giục chân tôi
"không dừng lại và không ngã xuống

Ngày gặp lại dẫu rằng có muộn
miễn trong đời em vẫn có anh
phải bước đi và bước thật nhanh
trong khó khổ quyết không chùn bước"

Mắt hăm hở nhìn chân trời phía trước
là như em vẫn đợi trên đường!

Cao Nguyên
Tân Lập 1981



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Tại Sao

Nếu bây giờ con hỏi:
Tai sao Ba ở tù
tại sao Ba mắc tội
tại sao có kẻ thù?

Ba chưa thể trả lời
khi con chưa hiểu được
gương mặt của kẻ thù
con người và đất nước!

Cao Nguyên
Tân Lập 10/1981

@

Tuổi Ngọc

Sao con buồn thế Uyên
đừng vừa cười vừa khóc
nó mất cả cái duyên
trên mặt con tuổi ngọc!

Cao Nguyên
TL 9/1981



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Em và Tình Yêu

Hãy ngồi xuống bạn đời bé nhỏ
hãy cho tôi hoa cỏ trong tay
để ghim vào túi áo này
cho hương thoảng nhớ đời gây men tình

Hãy cất đi cái nhìn lơ đãng
ngẩng mặt lên nuốt cạn hồn thơ
cái duyên đâu phải tình cờ
dẫu rằng mới gặp không ngờ đã yêu

Nỗi ray rứt ít nhiều nếu có
cũng để làm cho rõ lòng nhau
hồn thơ đẹp bởi giọt sầu
cuộc tình đẹp bởi nỗi đau trong lòng

Đau rồi khổ cái vòng luẩn quẩn
biét rằng đau mà vẫn cứ yêu
đã đi quyết cũng phải liều
dẫu đường trước mắt có nhiều gian truân

Thôi đứng dậy ngập ngừng chi nữa ...!

TL 6/1081



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Từ Cội Nguồn Thương Nhớ

Như hoa nở từ nụ, lá trổ từ mầm
hy vọng khởi đi từ cội nguồn thương nhớ
mặt trời mọc ánh sáng vàng rực rỡ
nên xa nhau vẫn cứ ngỡ tình gần

Như môi em chắc chẳng cần gợi nhớ
vẫn ánh hồng hơi thở ấm tim anh
và mắt em những giọt lệ long lanh
gợi nồng ấm giữa hồn thơ mãnh liệt

Mỗi câu thơ chứa bao lời tha thiết
giữa đêm đen cầu nguyện mặt trời lên
ai bảo xa là có thể lãng quên
thì hạnh phúc là cuộc tinh ảo ảnh

Mỗi khoảng đợi làm thời gian đặc quánh
mãi xoay vòng từng điểm lạnh chung quanh
nên mỗi phút gặp nhau là vạn hạnh
giúp đời vui trên từng nhánh thơ buồn!

Cao Nguyên
15/12/2081



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Đợi Chờ

Suốt cuộc đời mình đang chờ đợi
một điều gì rồi sẽ xảy ra
từ khởi đầu và từ kết thúc
từ sự rộn ràng và nỗi xốn xang

Như anh chờ vào tù sau nhiều đêm trắng
và bây giờ chờ ngày được tha
để lại đợi chờ một điều gì đó
đến với anh, em và với các con

Khó nói hết những trở trăn chờ đợi
suốt một đời người hệ lụy vây quanh
nên dẫu biết sự đợi chờ khó nói
vẫn đợi chờ đừng hỏi tại sao!

Cao Nguyên
Tân Lập - 11/1081



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Lửa Tình

Hôm nay ngày thứ nhất trong năm
thêm một tuổi lớn trên nỗi khổ
nên nghe buồn trên từng giọt mưa
và thấy nhớ trong từng nhịp thở

Sự khao khát được nhìn thấy lửa
cũng rộn ràng thao thức ước mơ
cũng nhen nhóm trong lòng rất đẹp
một ngày vui trong mỗi khoảng đời

Những mùa đông rồi cũng đi qua
như cành cây lá vàng rơi rụng
cho mầm xanh chớm những niềm vui
khao khát bùng lên thành ngọn lửa

Sưởi âm không gian, sưởi ấm cuộc đời
đã mãi miết đi trong thời lạnh giá
giữa trầm luân vật vã những niềm tin
nên cần lắm ánh lửa tình huyền nhiệm!

Cao Nguyên
TL . 1982



trả lời


Nhật Ký Trong Tù


Có Thể Nào

Em hãy hát những bài em thích hát
cho đời vui tình đẹp mãi như mơ
anh đang viết những bài thơ đáng viết
cho mai sau và cho cả bây giờ

Có thể nào đốt cháy những ước mơ
có thể nào tim bỗng dưng vỡ máu
và đời ngưng chiến đấu phải không em
khi chữ nghĩa còn ân tình mãnh liệt

Đêm phải tắt và mặt trời phải mọc
long lanh hồng nguồn thảo mộc ươm hoa
đẹp như bao chiến sĩ dưới chân cờ
luôn tưởng nhớ màu da vàng chủng tộc!

Cao Nguyên
Tân Lập - 1982



trả lời


lên trên